327. Chương 327: Trên đài

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 327 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Chắc chắn là vũ khí thượng hạng được luyện chế từ huyền thiết, có lẽ luyện khí đại sư còn thêm vài loại vật liệu khác. Dù là giáp trụ tốt nhất, cũng không chịu nổi một kiếm này.
Nam Cung Hỏa Nguyệt thu kiếm, mặt không hề biểu lộ gì, gật đầu nói:
- Thật là một thanh kiếm tốt, Trương đại nhân đã lòng tốt.
Tổ tiên Trương Tùng từng làm quan trong triều, giờ đây ông vẫn còn giữ một hư chức, Trưởng công chúa đến Mạc Thành mấy lần, tự nhiên là biết ông.
Nghe Trưởng công chúa khen ngợi trực tiếp, Trương Tùng lập tức cảm thấy được sủng mà sợ, vội vàng cúi đầu chắp tay, quay người cúi đầu thật sâu, không dám nói thêm gì, lập lui qua một bên nhường người khác lên.
[*Được sủng ái mà lo sợ]
Thành Quốc phủ Lạc Diên Niến tiến lên, cúi đầu chắp tay nói:
- Hạ quan Lạc Diên Niến, bái kiến Trưởng công chúa. Nghe nói Trưởng công chúa ghé thăm Mạc Thành, hạ quan đã chuẩn bị sẵn một con liệt mã để nuôi ở chuồng ngựa. Ngày mai Trưởng công chúa có thời gian, hạ quan sẽ đưa đến để Trưởng công chúa tự mình thuần phục. Hôm nay hạ quan còn chuẩn bị dâng lên Trưởng công chúa một viên Nguyệt Lượng Châu, ban đêm Trưởng công chúa nếu đọc sách, có thể đặt trong trướng, sáng hơn cả ngọn đèn rất nhiều.
Vừa dứt lời, Thành Quốc phủ Đại phu nhân Vương thị, lập tức cúi người, hai tay dâng một hộp gấm nhỏ, cẩn thận từng bước bước ra, rồi hai đầu gối khẽ cong, cung kính quỳ trên mặt đất, hai tay nâng hộp gấm giương lên đỉnh đầu, ánh mắt từ đầu đến cuối đều nhìn xuống đất.
Thị nữ sau lưng Trưởng công chúa lập tức xuống, nhận lấy hộp gấm, mở ra nhìn thoáng qua rồi mới lên đưa đến trước mặt Trưởng công chúa.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn thoáng qua, cũng không đánh giá, mà nhìn xuống phía dưới nói:
- Lạc đại nhân, nghe nói trưởng tử nhà ngươi đang ở Ngự lâm quân trong kinh, biểu hiện không tệ, tu vi tiến bộ thần tốc, có thật không?
Lạc Diên Niến vội vàng cung kính nói:
- Trưởng tử của hạ quan là Lạc Trường Thiên, hiện tại đang tại chức ở Ngự lâm quân. Về biểu hiện và tu vi, làm sao xứng đáng để Trưởng công chúa khen ngợi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên lại nói:
- Ta nhớ sang năm học viện Long Hổ sẽ tổ chức thi tuyển, Mạc Thành tựa hồ có mấy suất. Trưởng tử ngươi trước kia chính là lấy thành tích hạng nhất Mạc Thành, thi vào học viện Long Hổ? Sang năm, ngươi còn có con trai muốn tham gia sao?
Lạc Diên Niến cúi đầu nói:
- Hạ quan còn có một con trai, sang năm đúng là muốn tham gia chiêu sinh khảo thí học viện Long Hổ.
Nam Cung Hỏa Nguyệt gật đầu nói:
- Nếu như mỗi công huân gia tộc đều giống như Lạc đại nhân vậy, chăm chỉ học tập đền đáp quốc gia, dựa vào thực lực của mình làm quan, sao ta lại đề nghị Thánh thượng hủy bỏ tước vị đời thứ ba.
Nghe được lời này, Lạc Diên Niến cúi người, không dám trả lời.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn hắn nói:
- Ta nhớ tước vị Thành Quốc phủ ngươi cũng đã là thế tập ba đời rồi?
Sắc mặt Lạc Diên Niến biến đổi, cúi đầu cung kính nói:
- Thêm hạ quan, đúng là có ba đời.
Nam Cung Hỏa Nguyệt khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Sau lưng Lạc Diên Niến chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, chờ đợi một chút rồi vội vàng kéo Vương thị vẫn đang quỳ bên cạnh, cúi người lui xuống.
Sau đó đến lượt Vương gia, Tống gia các gia tộc, đều dâng lễ vật lên.
Tống gia gia chủ Tống Phủ dâng lên một bộ cường cung, còn dâng lên một bức tranh, cung kính nói:
- Thi từ trong bức họa này đều là thi tử Chinh Minh trong tộc thảo luận sáng tác riêng cho Trưởng công chúa.
Nam Cung Hỏa Nguyệt mở ra tùy ý nhìn hai tác phẩm, gật đầu nói:
- Văn từ không tệ, thơ hay, hảo thơ.
Tống Phủ cúi đầu lui ra, bất động thanh sắc nhìn Tần Văn Chính bên cạnh một chút.
Đến lượt Tần Văn Chính.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn hắn nói:
- Tần đại nhân, tước vị nhà ngươi, ta nhớ cũng là ba đời rồi?
Tần Văn Chính cúi người nói:
- Đúng vậy.
Nam Cung Hỏa Nguyệt vẻ mặt thản nhiên nói:
- Nếu như ta không nhớ lầm, trưởng tử nhà ngươi, vẫn đang học ở học viện Long Hổ kinh đô?
Tần Văn Chính nói:
- Con trai đúng đang học ở học viện, đã hơn hai năm.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhẹ gật đầu, không nói gì thêm.
Giang Cấm Nam bên cạnh vội vàng nhắc nhở:
- Văn Chính huynh, hôm nay ngươi chuẩn bị tặng lễ gì cho Trưởng công chúa?
Lúc này.
Tống Như Nguyệt đỡ thiếu nữ yếu đuối váy áo trắng thuần từ bên cạnh chậm rãi đi ra.
Thiếu nữ trong tay cầm một bộ bức tranh thật dày.
Trên đài.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn về phía bức tranh trong tay thiếu nữ yếu đuối cần người đỡ kia, lông mày đột nhiên nhăn một chút.
Các gia tộc khác cũng nhìn về phía hai mẹ con Tần gia này.
Tống Phủ nhìn về phía bức họa trong tay thiếu nữ yếu đuối, hai mắt có chút híp lại.