Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu
Chương 33: Tiếng ngựa và hương tuyết
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu Điệp đứng bên cạnh, cúi đầu đáp:
- Ừ, không tệ.
Bách Linh “Phốc phốc” cười một tiếng, cũng cố ý phụ họa:
- Ừm, không tệ nha. Cô gia thích xem thời tiết, không thích nhìn Hạ Thiền sao? Quả nhiên, Hạ Thiền không đủ xinh đẹp.
Lạc Thanh Chu im lặng, không nói gì.
Lúc này, một bóng người bước ra từ trong sân.
Bách Linh thu lại nụ cười, tiến lên cúi chào, đứng hầu bên cạnh.
Hạ Thiền buông hai tay xuống, tay cầm thanh bảo kiếm, dung mạo vẫn lạnh lùng như băng.
Lạc Thanh Chu quay người, nhìn về phía người vừa bước ra, đôi mắt không khỏi lóe lên vẻ kinh ngạc như trước, cúi đầu cung kính chào:
- Đại tiểu thư.
Tiểu Thiền cũng vội vàng cúi đầu:
- Tiểu thư.
Tần Kiêm Gia vẫn mặc bộ váy áo trắng tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ không tì vết, không cần điểm trang. Ánh nắng ban mai chiếu vào người nàng, như thể dát lên đó một lớp ánh hào quang trong suốt.
Đẹp như mộng tưởng.
Dù đứng gần, Lạc Thanh Chu vẫn cảm thấy cô gái trước mắt mờ ảo, không giống người phàm.
Nàng nhìn hắn thản nhiên, không nói lời nào, rồi bước thẳng về phía con đường phía trước.
Bách Linh và Hạ Thiền đi hai bên, theo sát phía sau.
Lạc Thanh Chu lấy lại tinh thần, dẫn theo Tiểu Điệp, cũng đi theo sau.
Tần Văn Chính đã đứng sẵn ở gian sảnh chính.
Ngoài đình viện, đã chuẩn bị xong mấy chiếc kiệu và quà lễ để diện kiến.
Nhưng trong nội viện trống trơn, không có kẻ hầu người hạ nào.
Lạc Thanh Chu theo Tần đại tiểu thư bước vào gian sảnh, cúi đầu chắp tay, kính cẩn gọi:
- Phụ thân đại nhân.
Tần Văn Chính gật đầu nhẹ, ánh mắt nhìn hai người, thoáng có vẻ muốn dặn dò điều gì, nhưng cuối cùng chỉ nói ngắn gọn:
- Đi sớm về sớm!
Rồi phất tay ra hiệu cho họ lui ra.
Hai người rời khỏi gian sảnh.
Lạc Thanh Chu dừng bước, lùi lại phía sau vài bước.
Đợi Bách Linh và Hạ Thiền đi theo sau lưng Tần đại tiểu thư, hắn mới dẫn Tiểu Điệp đi theo sau.
Mấy người đi theo con đường đá sạch sẽ ra đến đình viện, rồi từ cửa chính bước ra khỏi phủ Tần.
Cửa ra vào ngoài phủ có một chiếc xe ngựa được trang hoàng lộng lẫy đứng đợi.
Người đánh xe đội chiếc mũ rơm, mặc bộ quần áo đen, là một phụ nữ.
Tần Kiêm Gia xuống khỏi bậc thang, người phụ nữ kia cúi mình vén màn xe, đặt chiếc ghế nhỏ xuống đất.
*Phụ nữ: chỉ người đàn bà
Tần Kiêm Gia bước lên xe, người phụ nữ vẫn vén màn xe như cũ, nhưng không có ai khác lên xe.
- Còn người khác nữa sao?
Lạc Thanh Chu đang ngờ ngợ, bỗng nhận ra mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình.
Người phụ nữ nghiêm mặt nói:
- Cô gia, hãy lên xe.
Lạc Thanh Chu thoáng ngạc nhiên, cảm thấy mình có thể đã nghe lầm. Liệu người phụ nữ này đang mời hắn lên xe, ngồi cùng Tần đại tiểu thư?
Bách Linh bên cạnh “Phốc phốc” cười, nói:
- Cô gia, lên đi, đây là quy tắc. Khi diện kiến, không thể đi riêng.
Lạc Thanh Chu bây giờ mới xác định mình không nghe lầm.
Nhưng...
Bên cạnh Tần đại tiểu thư toát ra làn hơi lạnh và sát khí nặng nề.
Hắn quay đầu nhìn cô gái lạnh lùng bên cạnh một chút, không dám chần chừ, vội vàng bước lên, nhấc chân đặt lên chiếc ghế.
Ai ngờ, vì quá vội vàng hoặc do hai ngày qua luyện tập quá sức, hắn vừa định trèo lên xe, chân bỗng trượt, thân thể nghiêng hẳn về phía trước, sắp ngã xuống đất.
Tiểu Điệp lập tức hô hoán lên.
Nhưng người phụ nữ kia chỉ thản nhiên liếc mắt, một tay khác đột nhiên nắm lấy cổ áo hắn, nhẹ nhàng kéo lên, giống như diều hâu quắp gà, rồi quẳng hắn ngay vào trong xe ngựa.
- Ầm!
Lạc Thanh Chu rơi nhào xuống tấm thảm nhung trong xe, đỉnh đầu va phải thứ gì đó mềm mại, mũi ngửi thấy hương thơm ngát. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy váy trắng của Tần đại tiểu thư, trong lòng bủn rủn, vội vàng thu chân tay lui lại, đứng dậy.
- Cô gia nếu không thể lên xe, lão thân khuyên cô sau này đừng ra ngoài, mất mặt.
Người phụ nữ nghiêm mặt, không chút khách khí, châm chọc:
- Quả nhiên chỉ là một thư sinh yếu đuối, lão thân chỉ dùng một chút sức lực, hắn đã đứng không vững. Thật đáng thương cho tiểu thư nhà ta, không ngờ lại gả cho một kẻ vô dụng như thế, không biết lão gia nghĩ gì.
Lạc Thanh Chu nghe thấy lời của người phụ nữ, đôi mắt híp híp lại, không nói gì, cũng không nhìn quanh, ngồi xuống góc tối tăm đối diện Tần đại tiểu thư, cúi đầu nhìn xuống chân.
Tần Kiêm Gia dung mạo thản nhiên nhìn hắn, cũng không nói chuyện.
Xe ngựa bắt đầu chạy.
Bên trong xe im lặng đến lạ thường.
Không khí phảng phất hương thơm của thiếu nữ, như thể hoa tuyết nở rộ giữa tuyết trắng, tinh khiết mà mê hoặc.
Lạc Thanh Chu trong lòng dấy lên sóng gió, ánh mắt lén nhìn về phía trước, nhìn đôi chân nhỏ ẩn hiện dưới lớp váy trắng, không khỏi nhớ lại đêm đó.
Xe ngựa chạy nhanh đến khu phố nhộn nhịp.
Bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng rao hàng của người bán dạo.
Bên trong xe lại im ắng như tờ.
Trong lòng vẫn lặng như chết.