357. Chương 357: Nhạc phụ

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 357 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Văn Chính đứng ở cửa hồi lâu, mãi cho đến khi xe ngựa biến mất ở góc rẽ, mới quay người nói với Chu Thông ở phía sau:
- Kêu Lạc Thanh Chu đến đây.
- Vâng, lão gia.
Chu quản gia vội vàng rời đi.
Lúc này.
Lạc Thanh Chu đã bị tiếng Tiểu Điệp ở ngoài cửa sổ làm cho chim sẻ bay đi, làm tỉnh giấc.
Hắn rời giường rửa mặt.
Hắn ôm chặt tiểu nha đầu trong ngực, cắn vào môi nàng định trừng phạt nàng một chút, ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nói của Bách Linh:
- Cô gia, dậy chưa? Lão Gia đang tìm người.
Hóa ra Chu quản gia mỗi lần đến gặp Lạc Thanh Chu, đều sẽ phái một nha hoàn đến Linh Thiền Nguyệt cung trước một chuyến.
Hắn cũng không tiện trực tiếp đến đây.
Ai biết trong phòng vị rể này, tối hôm qua ai ngủ lại đây?
Vẫn để người của đại tiểu thư đến gọi tương đối tốt hơn.
Lạc Thanh Chu ra cửa, Bách Linh đột nhiên xích lại gần hắn thì thầm:
- Cô gia, Thiền Thiền sáng nay trở về, đột nhiên ngất xỉu…
Khách sảnh.
Tần Văn Chính đang ngồi trên ghế uống trà sáng.
Hắn chau mày, vẻ mặt nghiêm túc, hình như đang có tâm sự rất nặng nề.
Khi thiếu niên mặc bộ nho bào xuất hiện ở cửa, lông mày hắn đột nhiên giãn ra, trên mặt nở nụ cười ấm áp.
Lạc Thanh Chu bước vào đại sảnh, cúi đầu cung kính nói:
- Nhạc phụ.
Tần Văn Chính đặt chén trà xuống, cẩn thận nhìn chằm chằm mặt hắn, đánh giá toàn thân cao thấp một phen, âm thầm gật đầu: Tiểu tử này ôn nhuận nho nhã, trầm tĩnh nội liễm, lại đầy bụng tài hoa, phong độ nhẹ nhàng. Khó trách ngay cả Vi Mặc cũng tin theo, miệng không rời hai chữ tỷ phu. Người trong phủ, càng không ai chửi rủa sau lưng.
Tần Văn Chính ấm giọng mở miệng nói:
- Thanh Chu, từ chuyện hôm qua có thể thấy, mặc dù cả ngày ngươi ở trong phòng đọc sách, cũng là người có chí lớn, cơ trí thông minh, không phải những thư sinh cổ hủ kia có thể so sánh.
Ngươi cũng biết, đại ca nhị ca ngươi đều không quan tâm đến sản nghiệp gia tộc, thê tử và thê muội ngươi, đều cửa chính không ra cửa hậu không vào. Cho nên ta muốn giao sản nghiệp gia tộc cho ngươi quản lý, ngươi thấy thế nào?
Dừng một chút, lại nói:
- Đương nhiên, sẽ không ảnh hưởng ngươi đọc sách. Ta sẽ để cho Nhị thúc Tam thúc bọn họ giúp ngươi, bình thường chỉ cần ngươi có thời gian, đi xem một chút là được rồi, giúp bọn họ vài ý kiến. Sau này những sản nghiệp của Tần phủ chúng ta, đại đa số đều có thể kế thừa trên danh nghĩa của ngươi cùng Khiêm... thê tử ngươi. Thanh Chu, ngươi suy nghĩ kỹ đi.
Lạc Thanh Chu nghe xong, trực tiếp từ chối một cách nhã nhặn:
- Đa tạ nhạc phụ tín nhiệm, chỉ là Thanh Chu không hứng thú với mấy thứ này, cũng không có tâm tư quản lý những thứ này. Thanh Chu hiện tại một lòng chỉ muốn đọc sách. Tâm vô bàng vụ. Còn sản nghiệp Tần phủ, Thanh Chu càng không cần. Thanh Chu ở đây có ăn có mặc có ở, cũng đã đủ, không dám mong muốn xa vời quá nhiều.
Tần Văn Chính nhìn hắn, tiếp tục khuyên nhủ:
- Thanh Chu, sau này cho dù ngươi làm quan thì sao, đều cần sản nghiệp để chèo chống. Yêu cầu của ta rất đơn giản, chỉ cần ngươi đối xử tốt với khuê nữ ta, đối tốt với người Tần gia, tất cả những gì của Tần gia, ngươi có thể tùy ý sử dụng. Ta hôm nay nói những lời này, cũng không phải đang thử thăm dò ngươi, đều là thật lòng, ngươi có thể suy nghĩ kỹ một chút.