Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu
Chương 360: Nàng sẽ cố gắng hết sức.
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 360 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiếu nữ ở lại một hồi, thì thầm:
- Ta... Ta không cảm thấy lạnh đâu...
Lạc Thanh Chu đưa tay nắm chặt bàn tay nhỏ của nàng, sau đó đặt bàn tay nhỏ của nàng lên má mình, nói:
- Nhìn xem, ngươi tự cảm nhận được chứ, má ta nóng, tay ngươi lạnh. Ngươi bình thường thân thể vẫn luôn lạnh, ngươi không nhận ra sao?
Đêm đó Thần hồn của hắn xuất khiếu có thể nhìn thấy rõ ràng toàn thân thiếu nữ này ngưng kết băng tinh, ngay cả khí tức bốn phía cũng ngưng kết băng tinh, làm sao có thể không lạnh?
Hơn nữa chỉ cần nàng tới gần Tần nhị tiểu thư, Tần nhị tiểu thư sẽ cảm nhận được rõ ràng.
Mắt thiếu nữ lộ ra vẻ bối rối, thân thể chậm rãi co lại, miệng vẫn thì thầm quật cường nói:
- Không, không lạnh đâu...
Lạc Thanh Chu không nói thêm gì, khuyên nhủ:
- Dù sao ban đêm ngươi đừng đi trồng hoa nữa, không tốt cho thân thể. Nghe Bách Linh nói, kiếm pháp của ng tuy lợi hại, nhưng thực ra ng căn bản cũng không có luyện võ, thể chất của ng rất yếu, không phải đêm đó nhiễm mưa cũng nhảy mũi run rẩy sao. Hạ Thiền, chuyện này, không cần thiết cố gắng, cũng không cần trốn tránh. Ta nói, cũng không phải chế giễu ng, chỉ là quan tâm ng. Còn chuyện kiếm tiền, chờ thân thể khỏe mạnh lại nói. Mà nói thật, ng thực sự không cần liều mạng kiếm tiền như vậy. Nếu ng cần tiền, ta có thể cho ng.
Ngừng một chút, hắn lại nói:
- Đương nhiên, bây giờ ta không có nhiều tiền. Nhưng ta sẽ sớm có tiền, đến lúc đó, có thể cho ng rất nhiều. Ng cảm thấy thế nào?
Thiếu nữ đưa lưng về phía hắn, nhìn vào trong, im lặng hồi lâu, mới thì thầm:
- Không muốn... Không muốn ng cho... Ta, tự mình sẽ...
Nàng đâu muốn ăn bám, để hắn nuôi nàng đâu.
Hắn rõ ràng đang ở rể.
Người ở rể mới là ăn bám.
Nàng muốn tự mình cố gắng kiếm tiền, làm cho hắn mãi mãi ăn cơm của nàng.
Cùng lúc đó.
Trong cung điện nhỏ khác của Phủ thành chủ.
Nam Cung Hỏa Nguyệt một bộ váy đỏ, đang ngồi quỳ, hai chân thon dài ngồi trước án thư, đang chăm chú xem hai hiệp chuyện xưa Tần nhị tiểu thư mang tới.
Khi đọc đến tam anh chiến Lữ Bố, lập tức nhịn không được mở miệng nói:
- Lữ Phụng Tiên này đúng là một anh hùng, chỉ tiếc chưa gặp minh chủ, lại kết bạn với những kẻ vô dụng đáng khinh, thật đáng tiếc.
Lập tức lại thở dài:
- Nhưng với tính cách của hắn, cho dù là Tào Mạnh Đức, chỉ sợ cũng không khống chế được.
Tần nhị tiểu thư một bộ váy áo trắng thuần, nhu nhược ngồi quỳ chân bên cạnh, nghe vậy nói nhẹ nhàng:
- Tiếc rằng hắn không có gặp được Trưởng công chúa. Nếu theo về Trưởng công chúa, chuyện gia nô ba họ đó đương nhiên sẽ không xảy ra. Trưởng công chúa chỉ cần một chút thủ đoạn, hắn tự sẽ tâm phục khẩu phục, làm việc cho Trưởng công chúa.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn thấy dòng chữ nhỏ "Muốn biết chuyện tiếp theo như thế nào, xin nghe hạ hồi phân giải", lúc đầu hơi tức giận, nhưng nghe được lời nàng nói, lại quay đầu nhìn nàng cười nói:
- Tần nhị tiểu thư xem không giống người hay nịnh nọt.
Tần Vi Mặc cúi đầu nói nhẹ nhàng:
- Dân nữ từ nhỏ đến lớn, chưa từng nịnh nốt ai. Cho nên, vừa rồi, đều là lời thật. Dựa vào sự thông minh và bản lĩnh của Trưởng công chúa, để hàng phục Lữ Phụng Tiên kia, đương nhiên là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nam Cung Hỏa Nguyệt cười cười, cấy giấy tuyền trong tay, nhìn nàng nói:
- Chuyện xưa đúng là hay, nhưng quá ngắn. Tần nhị tiểu thư về nhớ viết thêm vài hiệp. Đương nhiên, thân thể quan trọng nhất, ba ngày thế nào?
Tần Vi Mặc cung kính nói:
- Dân nữ sẽ cố gắng hết sức.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn chằm chằm gương mặt thanh tú tái nhợt của nàng một lúc, đột nhiên cười nói:
- Thực ra ta có một cách, có thể chữa bệnh cho Tần nhị tiểu thư. Nhưng mà... Chỉ sợ Tần nhị tiểu thư không nguyện ý.
Tần Vi Mặc trong lòng khẽ động, cúi đầu nói:
- Trưởng công chúa có thể nói một chút được không?
Nam Cung Hỏa Nguyệt ánh mắt lấp lóe, nói:
- Song tu.