37. Chương 37: Sự bất ngờ

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 37: Sự bất ngờ

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu Điệp và những người khác đi theo phía sau.
Những hộ vệ trong phủ và bọn hạ nhân sớm đã nhường đường.
Thậm chí cho đến khi bọn họ rời khỏi phủ, những hộ vệ và hạ nhân kia vẫn chưa lấy lại tinh thần.
- Lão gia.
Vương thị cắn răng, mặt đầy vẻ không cam lòng.
- Bốp!
Một tiếng tát vang lên đột nhiên vang vọng khắp đại sảnh.
Vương thị bị một bạt tai đánh ngã xuống đất, tay che mặt, ngẩng đầu lên với vẻ hoảng sợ, mờ mịt nhìn người chồng của mình.
Lạc Diên Niên không nhìn bà ta, ánh mắt vẫn dồn vào con trai.
Lạc Ngọc đứng một bên, đối với việc mẫu thân bị đánh như thể không nghe thấy, ánh mắt vẫn nhìn về phía bóng người đã biến mất ở cửa chính, đăm chiêu suy tư.
- Phụ thân.
Hắn đột nhiên mở miệng, nói chậm rãi:
- Kiếm kia không phải vật thường, cô nương kia cũng không tầm thường. Nhưng nàng chỉ là thị nữ thôi.
Lạc Diên Niên nhíu mắt, im lặng không nói.
- Cho nên.
Hắn thu hồi ánh mắt, nhìn về phía phụ thân:
- Con hối hận.
Vừa rời khỏi Thành Quốc phủ.
Lạc Thanh Chu liền chủ động buông tay ra.
Dù tay Tần đại tiểu thư rất kiều diễm, mềm mại, quyến rũ đến mức người ta không nỡ buông tay.
Nhưng mạng nhỏ quan trọng hơn.
Người phía sau lưng hắn tuyệt đối không thể trêu chọc.
Nếu như trước đây Bách Linh đã nhắc nhở, khiến hắn đối với cô nương Hạ Thiền mười phần cẩn trọng, thì từ nay hắn sẽ vạn phần cẩn trọng.
Hắn cũng không muốn kịp phản ứng đã bị một kiếm cắt đứt cổ, chết oan.
Tiểu Điệp đưa khăn tay qua.
- Công tử, lau đi.
- Không cần.
- Nhưng mà nhiều nước quá, đều ướt rồi.
- Không sao.
- Hay là lau một chút đi, đều chảy xuống quần rồi.
-...
Lạc Thanh Chu nhìn tiểu nha đầu một cái, tự mình lấy khăn tay, lau nước trên mặt và cổ.
Nước trà hơi nóng.
Nhưng mấy ngày nay tu luyện rất hiệu quả.
Lớp da khỏe lên nên không đau rát.
Hy vọng sẽ không để lại sẹo.
Tần đại tiểu thư lên xe ngựa.
Phụ nhân đánh xe trực hạ màn xe xuống, lập tức ngồi vào trong, cũng không ý định đợi hắn lên xe.
Lại mặt không thể đi riêng.
Vậy lại mặt xong, đi bộ được rồi.
Thật ra hắn thích đi bộ.
Cả người bẩn thỉu, cũng không cần phải thêm người ghét.
Dù Tần đại tiểu thư không chê hắn, hắn cũng không nỡ làm bẩn chỗ ngồi của nàng.
Đây không phải tự ti hèn mọn, mà là kẻ biết thời thế mới là anh hùng.
Cô nương nhất kiếm phong hầu đang lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.
Xe ngựa chạy chậm.
Bách Linh và Hạ Thiền một trái một phải đi theo bên cạnh xe ngựa.
Lạc Thanh Chu dẫn Tiểu Điệp đi sau lưng Bách Linh, cố gắng giữ xa vị thiếu nữ đáng sợ kia.
Bách Linh quay đầu cười nói:
- Hôm nay công tử biểu hiện không tệ, chủ động chắn nước trà cho tiểu thư, đến ta cũng phải tấm tắc khen. Không giống thư sinh yếu đuối, thấy nương tử nhà mình bị ức hiếp mà chẳng dám lên tiếng.
Lạc Thanh Chu biết Tần đại tiểu thư trong xe và Hạ Thiền đều nghe được, nên không đáp lời.
Càng nói càng dễ sai.
Trước mặt vị kia, hắn cố gắng ít nói.
Huống hồ chắn nước trà cho tiểu thư là việc nên làm, không có gì to tát.
Dù sao nàng cũng là nương tử của hắn.
Và cũng tại hắn mà chuyện này xảy ra.
Vị Đại phu nhân kia trong lòng hận nhất chính là hắn.
Ban đầu nghĩ rằng tiểu dã chủng sẽ ở rể Tần gia, cưới một tiểu thư ngốc nghếch, uất ức sống hết đời, ai ngờ hắn lại cưới được nương tử xinh đẹp như tiên, bà ta không hận mới là lạ.
Để bà ta hận đi.
Đến lúc nào đó còn khiến bà ta càng hận hơn, càng tuyệt vọng hơn vì hắn đã lấy được nàng!
- Công tử, nếu muốn ban thưởng thì có thể đi tìm tiểu thư.
Bách Linh bỗng cười nói, cố ý nói to một chút.
Lạc Thanh Chu vừa định nói "không cần", đã thấy nàng vui vẻ nháy mắt với hắn, đưa mắt nhìn về phía xe, ngay sau đó chạy nhanh đến bên cửa xe, giòn giã nói:
- Tiểu thư, công tử vừa nói đêm nay muốn cùng người chung phòng, người đồng ý không?
Nghe lời này, sắc mặt Lạc Thanh Chu thay đổi ngay lập tức.
Cùng lúc đó, hắn cảm nhận được luồng khí lạnh từ phía bên kia xe bỗng hướng tới!
Hắn cảm thấy cổ lạnh toát.
Bên trong xe im lặng.
Vị Tần đại tiểu thư kia cũng không trả lời.
Bách Linh lại nói to:
- Vậy tiểu thư, nô tỳ sẽ nói với công tử là người đồng ý.
Nói xong, nàng bước đến trước mặt Lạc Thanh Chu, cười nói:
- Công tử, tiểu thư đồng ý, nói là ban thưởng cho người.
Lạc Thanh Chu nghi ngờ nhìn nàng.
Sao hắn không nghe thấy tiểu thư nói gì?
Màn cửa xe không hề mở ra, cũng không thấy tiểu thư dùng môi ngữ hay ra hiệu gì?
Nha đầu này cố ý trêu chọc hắn?
Nhưng nàng sao dám lớn mật như vậy, trước mặt tiểu thư mà "giả truyền thánh chỉ"?
- Công tử, không nói lời cảm tạ sao?