Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu
Chương 76: Không được nhìn lung tung! Kêu phu nhân!
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người đều có chuyện nghĩ đến, nên chẳng ai nói thêm gì.
Đi qua hành lang, tiến vào sân viện, Hạ Thiền đang ôm kiếm đứng ở ngoài cửa, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng như băng.
Lạc Thanh Chu xuất hiện, ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn lại.
Trước tiên nhìn thoáng qua bông hoa trong tay hắn, rồi lại nhìn hắn.
Cả người giống như một thanh bảo kiếm rút khỏi vỏ.
Dù đứng im tại chỗ, vẫn có khí tức lạnh lẽo xộc thẳng tới, khiến người ta rùng mình.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, trong lòng khẽ động, đi thẳng tới, đưa bông hoa tươi trong tay ra trước mặt nàng:
- Hạ Thiền cô nương, tặng cho ngươi.
Giữa sân bỗng chìm vào im lặng.
Không khí như đông cứng, ngay cả tiếng thở cũng không có.
- Xoẹt!
Vài giây sau, kiếm quang lóe lên, rét đến tận xương.
Bông hoa trong tay Lạc Thanh Chu ngay lập tức bị chém thành hai nửa, rơi xuống đất.
Còn thiếu nữ băng lãnh trước mặt, thanh kiếm trong tay vẫn như cũ cắm trong vỏ kiếm, giống như chưa từng rút ra.
Chỉ là lúc đầu ôm trước ngực, bây giờ đặt cạnh váy.
Gương mặt xinh đẹp vốn đã đẹp hơn Bách Linh mấy phần lúc này càng thêm lạnh băng.
Lạc Thanh Chu cũng không đọc được suy nghĩ trong lòng nàng.
Hắn cảm thấy cổ ngứa ngáy, vứt cành hoa còn lại trong tay, lùi lại, đứng cách xa hơn năm mét, không dám nhìn nàng nữa.
Rất kỳ lạ.
Đa số thời điểm, hắn đều không nhìn thấy suy nghĩ trong lòng hai thiếu nữ.
Còn vị Tần đại tiểu thư kia, hắn lại càng không có khả năng đọc được.
Là trong lòng các nàng không có suy nghĩ gì, hay là có nguyên nhân khác?
Đang suy tư, Tần đại tiểu thư một thân váy áo tuyết trắng bước ra từ trong phòng, trên mặt vẫn là vẻ mặt đạm mạc, không nhìn ra cảm xúc gì khác.
Lạc Thanh Chu cúi đầu chắp tay nói:
- Đại tiểu thư.
Tần Khiêm Gia nhìn hắn một cái, vẫn không nói gì, đi thẳng về phía trước.
Bách Linh và Hạ Thiền một trái một phải đi theo sau lưng.
Lạc Thanh Chu cũng đi theo, nhìn không chớp mắt.
Bách Linh cố tình đi chậm vài bước, liếc sâu nhìn hắn, thì thầm:
- Cô gia, ngươi di tình biệt luyến(*) sao? Rõ ràng là hoa của ta, sao có thể đưa cho Thiền Thiền? Nàng chỉ biết giết người, cũng sẽ không ngắm hoa.
[*Thay người yêu như thay áo, có mới nới cũ]
Mặt Lạc Thanh Chu không đổi sắc:
- Ngươi chỉ biết nói dối.
Bách Linh nghe vậy sững sờ, lập tức "Phốc phốc" cười:
- Cô gia, nói chuyện cần bằng lương tâm, người ta đâu có lừa ai đâu?
Lạc Thanh Chu không để ý đến nàng nữa.
Bách Linh lại cố tình nói to:
- Cô gia, ngươi vừa rồi trộm tặng hoa cho Thiền Thiền, không sợ tiểu thư tức giận sao? Ngươi có định để Thiền Thiền vào làm tiểu nha đầu trong phòng ngươi không?
Lạc Thanh Chu vẫn không để ý đến nàng.
Nhưng rõ ràng cảm nhận được một luồng hàn ý từ phía trước truyền đến.
Bách Linh lại nói vài câu nữa.
Hắn vẫn ngậm miệng, không nói một lời.
- Cô gia thật không thú vị.
Bách Linh thì thầm một câu, không đùa hắn nữa.
Mấy người đi qua vườn hoa, qua hành lang cửu khúc, qua hồ nước giả sơn, rẽ vào một cửa tròn khắc hoa văn, cuối cùng đến hậu viện nơi phu nhân Tần phủ Tống Như Nguyệt ở.
Trên đường yên tĩnh, nha hoàn hạ nhân đều không thấy đâu.
Cửa sân mở ra, cũng không có người ra nghênh tiếp.
Tần Khiêm Gia dẫn theo ba người đi thẳng vào, đến phòng.
Trong phòng có một mỹ phụ mặc váy dài màu tím ngồi ngay ngắn, trầm mặc, mặt mày tràn đầy khí thế uy nghiêm.
Hai nha hoàn đứng một bên, khoanh tay cúi đầu, nín thở.
Tần Khiêm Gia đi đến, lại đứng im tại chỗ, vẫn không nói gì.
Lạc Thanh Chu cũng vội đi tới, lấy ly trà từ mâm mà nha hoàn bưng ra, quỳ gối trước mặt mỹ phụ, cúi đầu cung kính nói:
- Mẫu thân đại nhân, mời uống trà.
Mỹ phụ lập tức hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi:
- Ai là mẫu thân đại nhân của ngươi? Ta có già như vậy sao?
Lạc Thanh Chu sững sờ, ngẩng đầu nhìn nàng.
Gương mặt người phụ nữ này có phần giống Tần nhị tiểu thư, dáng vẻ nở nang thướt tha, da thịt trắng hồng kiều diễm, đôi mắt long lanh, xinh đẹp như hoa, khí thế uy nghiêm, nhìn qua chỉ khoảng ba mươi tuổi.
Chẳng lẽ không phải mẹ của Tần đại tiểu thư?
Đang ngơ ngác, nha hoàn đứng hầu bên cạnh lập tức quát lạnh:
- Không được nhìn lung tung! Kêu phu nhân!
Lạc Thanh Chu tỉnh táo lại, cúi đầu cung kính nói:
- Phu nhân, mời uống trà.
Mỹ phụ lặng lẽ đánh giá hắn, sau một lúc lâu bỗng nhiên dựng lông mày, trợn mắt nhìn:
- Vi Mặc khen ngươi tuấn tú lịch sự, tài hoa hơn người, hừ, theo ta thấy, bất quá là bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa! Ngươi lừa gạt Vi Mặc nhà ta, nhưng không gạt được ta! Ngươi đã thành thân cùng Khiêm Gia nhà ta, tại sao lại câu dẫn Vi Mặc nhà ta? Vi Mặc nhà ta là cô gái hiền lành đơn thuần, ngươi dựa vào thân thế đáng thương, hoa ngôn xảo ngữ, mê hoặc nàng, ngươi muốn hưởng cả tỷ muội? Gan chó thật lớn!
Lạc Thanh Chu:"