95. Chương 95: Bốn bề vắng vẻ

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 95: Bốn bề vắng vẻ

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mắt Bách Linh nhìn hắn thật sâu, cười nói:
- Được, vậy ta bồi cô gia, nếu hắn dám coi thường cô gia, ta cũng sẽ không tha cho hắn.
Vừa nói nàng còn giơ giơ nắm đấm nhỏ nhắn của mình lên.
Sảnh đãi khách.
Lạc Ngọc mặc áo trắng, phong thái nhẹ nhàng, đang ngồi ở phòng khách uống trà.
Tần phủ quản gia Chu Thông, cùng mấy nha hoàn hầu ở bên cạnh.
Còn lại mọi người, đều chưa xuất hiện.
Mặc dù chuyến hôn sự này đã qua, nhưng đối với việc hắn hối hôn và Thành Quốc phủ nhục nhã, người Tần gia cả đời đều sẽ nhớ kỹ.
Hắn hôm nay một mình đến đây, đã là rất tốt rồi.
Chỉ là Lạc Ngọc không mấy để ý đến sự lãnh đạm này, vẫn giữ nụ cười ôn nhuận như ngọc, trò chuyện ôn hòa cùng Chu quản gia bên cạnh.
Ngẫu nhiên còn trò chuyện vài câu với mấy nha hoàn.
- Em trai ta từ nhỏ đã đáng thương, hơn mười tuổi mới theo mẫu thân vào phủ, không ngờ mẫu thân hắn lại chết sớm vào năm ngoái, ta biết được, cuộc sống hắn ở Thành Quốc phủ trải qua không thoải mái... Mẫu thân của ta chủ nội, lại quá nghiêm khắc, ta cũng không cách nào giúp hắn, may mà có mối hôn sự như thế, hắn đi tới Tần phủ các ngươi...
- Chu quản gia, mặc kệ người khác thấy thế nào, nói thế nào, dù sao ta vẫn coi Thanh Chu là huynh đệ của ta, rất cảm tạ các ngươi trong thời gian này đã chiếu cố...
- Hai nhà chúng ta những năm nay đi lại giao thiệp có chút ít, nghe ta phụ thân nói, tổ tiên chúng ta còn là thế giao...
Chu Thông khom người cúi đầu lắng nghe, ngẫu nhiên phụ họa vài lời, mặt mang nụ cười lễ phép, chỉ không biết trong lòng nghĩ gì.
Lạc Ngọc đang nói, ngoài đại sảnh đột nhiên có bóng người đi tới.
Ánh mắt của hắn khẽ động, lập tức đứng lên, mặt mũi tràn đầy nụ cười ấm áp, nhưng không mở miệng nói chuyện trước.
Lạc Thanh Chu tiến vào đại sảnh, đi đến trước mặt hắn, vẫn như cũ chắp tay cúi đầu, cung kính chào:
- Nhị công tử.
Đúng thứ tự, trưởng ấu có khác biệt.
Mặc dù trong lòng hắn nghĩ gì, nhưng thời đại này, những quy củ không thể tránh khỏi.
Mà hiện tại, không phải lúc trở mặt.
Lạc Ngọc lúc này mới cười tươi, đưa tay thân thiết vỗ vỗ bờ vai hắn nói:
- Thanh Chu, khách khí với ta làm gì, gọi ta là nhị ca là được, ngươi với ta là huynh đệ, kêu cái gì Nhị công tử. Ta hôm nay đến không có chuyện gì khác, chính là tới nhìn ngươi một chút, sợ ngươi ở chỗ này không quen, không đụng chạm ngươi đọc sách chứ?
Lạc Thanh Chu vẫn cúi đầu nói:
- Không có.
Lạc Ngọc cười cười, quay đầu nhìn sang Chu Thông bên cạnh nói:
- Chu quản gia, ta có thể trò chuyện riêng với tam đệ ta không? Thuận tiện, ta muốn đi chỗ ở của hắn xem xem, có được hay không?
Chu Thông không trả lời ngay, nhìn về phía ngoài cửa.
Ngoài cửa, dưới mái hiên, một thiếu nữ xinh đẹp mặc váy màu hồng đang đứng, trong tay cầm một đóa hoa vừa hái trên đường, đang nhẹ nhàng ngửi ngửi.
Nàng cũng không nhìn vào phòng một chút.
- Đương nhiên có thể, Lạc công tử xin cứ tự nhiên.
Chu Thông cung kính nói.
Lạc Ngọc tươi cười, nói một tiếng tạ ơn, nói:
- Thanh Chu, đi, đưa nhị ca đi xem chỗ ngươi ở một chút.
Lạc Thanh Chu không nói gì, ở phía trước dẫn đường.
Ngay khi hai người đi ra đại sảnh, thiếu nữ xinh đẹp vừa rồi còn đứng ở dưới mái hiên, không ngờ đã không còn bóng dáng.
Ánh mắt Lạc Thanh Chu giật giật, đi ra đình viện, đi vào hành lang.
Bốn bề vắng vẻ.
Hai người đi trên hành lang yên tĩnh, Lạc Ngọc thả chậm bước chân, cười nói:
- Thanh Chu, có mấy lời, nhị ca muốn nói với ngươi.
Lạc Thanh Chu dừng bước lại, quay người nhìn hắn, chắp tay nói:
- Nhị công tử mời nói.
Ánh mắt Lạc Ngọc lấp lóe, cũng không uốn nắn hắn xưng hô, chậm rãi nói:
- Thanh Chu, ngươi phải nhớ kỹ, dù nói thế nào, ngươi và ta đều là huynh đệ có quan hệ máu mủ, Thành Quốc phủ mãi mãi là nhà của ngươi. Sau này nếu ngươi ở chỗ này chịu ủy khuất, có thể trở về bất cứ lúc nào. Mẫu thân nơi đó, ta sẽ thay ngươi nói chuyện. Ta có thể cam đoan, sau này trong Thành Quốc phủ, không có bất kỳ người nào sẽ lại làm khó ngươi.
Lạc Thanh Chu cúi đầu chắp tay nói:
- Đa tạ Nhị công tử.