Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy
Ván Cược Thành Công
Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy thuộc thể loại Linh Dị, chương 172 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù Shamul đã kể cho y nghe nguồn gốc của cỏ vong ưu, cảm xúc của hắn lúc này cũng đã bình ổn trở lại, y vẫn kiên định giữ vững ý định ban đầu, tiếp tục chuyên tâm tìm hiểu manh mối.
Thế nhưng, đã hơn nửa tháng trôi qua, chỉ số tình cảm giữa họ vẫn dừng lại ở con số 90, chẳng tiến thêm dù chỉ một chút. Tân Hòa Tuyết cảm giác như phía sau còn thiếu mất một mảnh ghép quan trọng nào đó, những điều Shamul cố ý lược bỏ, không nói ra trong câu chuyện kia. Y không hiểu rốt cuộc trong lòng Shamul vẫn còn vướng mắc điều gì, mà chỉ số ngược tâm lại lặng lẽ tăng lên tới 60.
Vậy thì...
Rốt cuộc là chuyện gì đây?
Đêm ấy, một lần nữa là sau nửa đêm.
Tân Hòa Tuyết giả vờ ngủ say, hơi thở đều đặn, rồi tự nhiên trở mình, vừa khéo, khoảng cách ấy khiến y nghiêng người vào lòng Shamul.
Đêm hè tuy mát hơn ban ngày, nhưng khi hai người gần kề như thế, hơi ấm cơ thể vẫn quấn quýt vào nhau.
Ngoài cửa sổ, tiếng dế và hương hoa nhài hòa quyện, vang lên từng đợt trong đêm tĩnh mịch.
Shamul khẽ lau mồ hôi trên trán Tân Hòa Tuyết, mái tóc trắng bạc ướt dính, vương thành từng lọn nhỏ dán bên má. Hắn lấy chiếc quạt gỗ nhỏ trên đầu giường, nhẹ nhàng quạt vài cái. Một lát sau, đôi mày đang cau lại của Tân Hòa Tuyết dần giãn ra.
Ngay cả khi Shamul cố gắng rời giường thật khẽ, tiếng gỗ vẫn kẽo kẹt vang lên giữa căn phòng yên ắng.
Đợi đến khi đếm ngược đủ sáu mươi giây, Tân Hòa Tuyết mới mở mắt.
Giờ là lúc bắt “quỷ”.
Y muốn xem rốt cuộc Shamul mỗi đêm rời đi là để làm gì.
Theo như những lần quan sát trước, có lẽ chỉ là trở về cung điện của mình để hít hương vong ưu định kỳ, giữ cho lý trí không sụp đổ.
Nhưng vừa mới bước ra khỏi cửa cung điện Meritt, Tân Hòa Tuyết liền bị một bóng đen từ phía sau ập tới, dùng khăn bịt kín miệng mũi.
Tấm khăn ấy mang mùi thảo dược nồng nặc và chua gắt. Một cơn choáng váng ập tới, y cảm giác kẻ phía sau không có ý đồ xấu rõ ràng, liền thầm gọi trong lòng:
【K.】
Giọng hệ thống vang lên trầm ổn: 【Yên tâm.】
Dù hệ thống không thể trực tiếp can thiệp vào thế giới nhỏ, nhưng nếu đến thời khắc nguy cấp, nó tuyệt đối sẽ không để ký chủ rơi vào hiểm cảnh. Giữa hệ thống và y, là mối liên kết sinh tử, cùng kề vai chiến đấu.
Có được sự bảo đảm ấy, sức phản kháng của Tân Hòa Tuyết dần yếu đi, cuối cùng thuận theo đó mà ngất lịm.
……
Cảm giác chòng chành, rồi rung lắc mạnh.
Khi Tân Hòa Tuyết mở mắt, trước mắt chỉ toàn là những đốm sáng lấp lánh, trắng như pháo hoa đang nở rộ, chập chờn va vào nhau.
“Khụ… khụ khụ…”
Cổ họng y ngứa rát, như thể vừa sặc phải thứ khí trong chiếc khăn kia. Sau vài cơn ho nặng, hơi thở mới dần thông suốt.
Nhưng cơn ho khiến sắc mặt y trắng bệch, nửa thân trên cúi gập xuống theo phản xạ và chính lúc ấy, y mới nhận ra hoàn cảnh của mình.
Cả thân thể bị trói chặt vào một cây cột khổng lồ, dây thừng quấn quanh vài vòng, buộc chặt lấy phần ngực và hai tay y.
Nước mắt do ho sặc tràn đầy khóe mắt, chảy dài xuống má mà y không thể đưa tay lên lau, đành để chúng rơi xuống.
“Quả thật là… một dung mạo xứng đáng để cầu khẩn Nữ thần Mặt Trăng ban ơn.”
Một giọng nữ vang vọng lên, vì ngôi đền rộng lớn và trống trải, âm thanh ấy nghe vừa du dương vừa ma mị một cách kỳ lạ.
Tân Hòa Tuyết hướng mắt về nơi phát ra tiếng nói....
Là Tabitha.
Kẻ từng bị trục xuất khỏi Assyria, trốn sang Ai Cập, vị nữ vương lưu vong ấy giờ đây lại đứng trong ngôi đền của Nữ thần *S*S, dường như đã trở thành tư tế của ngôi đền này.
Ở trung tâm của ngôi đền thần, vẫn là hồ nước được bao quanh bởi những bức tường đá cổ kính.
Từ đỉnh vòm trời cao vút, một dòng thác trắng xóa đổ ập xuống, nước lạnh buốt bắn tung tóe, vỡ thành hàng nghìn giọt lấp lánh khi va vào vách đá cẩm thạch, vang lên tiếng lanh canh như ngọc chạm vào nhau.
Trong hồ quanh năm phủ sương lạnh, hơi nước mờ ảo quyện cùng ánh sao thưa thớt từ trên cao, khiến không khí nơi đây mang theo một vẻ lạnh buốt lạ thường.
Tabitha từ từ bước đến gần y. Đôi mắt kẻ viền than như vẽ nên một đường cong kiêu kỳ, đôi môi đỏ rực cong lên thành một nụ cười, tựa như một con rắn độc đang uốn lượn bò tới. Nàng đưa tay khẽ lau đi một vệt nước trong suốt lăn dài trên má y, cuối cùng đọng lại nơi cằm... đó là một giọt nước mắt.
Tân Hòa Tuyết khẽ nhíu mày.
“Cô định làm gì?”
“Đừng sợ.” Tabitha khẽ mỉm cười.
“Tôi sẽ không làm gì hại ngài đâu.”
“Tôi chỉ muốn nhắc lại Hồng Vương của Hạ Ai Cập thật quá vong ân phụ nghĩa. Hắn đã quên mất ai là người ban tặng cỏ vong ưu, ai là người giúp hắn và mẫu thân hắn giành được ngôi vị.”
Có lẽ do ở lại trong ngôi đền này quá lâu, Tabitha đã chán đến mức khát khao được nói chuyện.
Thế nên khi Tân Hòa Tuyết dồn ánh nhìn về phía nàng, Tabitha liền trút ra từng dòng oán hận đã dồn nén bấy lâu.
“Tôi thậm chí từng làm gián điệp cho Hạ Ai Cập, bí mật liên kết với các tư tế cũ của Thượng Ai Cập. Thế mà chỉ vừa quay lưng đi, hắn đã phớt lờ ta, ngay cả việc thương lượng giao thương với Assyria cũng không buồn hỏi ý ta một lời!”
“Tôi ở trong ngôi đền này, ngày ngày chờ đợi, gửi đi bao nhiêu thư từ, tất cả đều bị trả lại. Ngay cả cầu kiến Pharaoh cũng chẳng được hồi đáp.” Tabitha nghiến răng. “Lúc trước hắn đã hứa, chỉ cần tôi dâng lên thánh vật, bọn họ sẽ giúp tôi tiêu diệt Assyria. Tôi đã chờ đợi quá lâu từ khi Vương hậu còn sống cho đến lúc ngôi báu truyền xuống tay hắn, lũ người Ai Cập ấy, quả nhiên đều là bọn lừa đảo!”
Tân Hòa Tuyết im lặng, lặng lẽ nhìn nàng mà không nói gì.
Tabitha mím môi lại rồi khẽ cười.
“Cho nên, tôi phải khiến hắn ngoan ngoãn lắng nghe tôi, nghe rõ yêu cầu của tôi. Coi như đây là cái giá bọn họ phải trả, là thù lao mà hắn còn nợ tôi.”
“Tôi chỉ cần dùng ngài để nhắn lời. Một khi hắn phát hiện ngài biến mất, hắn sẽ giống như con chó nhỏ lạc chủ, điên cuồng lần theo dấu vết của ngài mà chạy tới. Ha ha... thật đáng thương.”
Tân Hòa Tuyết: “…”
Y cảm thấy có gì đó… rất sai.
“Nếu mục đích của cô là muốn Ai Cập tiêu diệt Assyria,” Tân Hòa Tuyết có chút không hiểu hỏi, “vậy tại sao lại khiến Hạ Ai Cập buôn bán hương vong ưu cho Assyria? Như thế chẳng phải là giúp kẻ địch mạnh hơn sao?”
Dù Assyria vốn không có loại cây này, nhưng một khi biết đến nó, họ chắc chắn sẽ phát động chiến tranh, xâm lược Ai Cập để giành lấy thêm cỏ vong ưu. Mà theo như lời Shamul, hắn sẽ không bao giờ lạm dụng hương vong ưu, đồng nghĩa với việc số binh lính Ai Cập thực sự được tăng cường năng lực cũng chỉ chiếm một phần nhỏ, tình thế đó, suy cho cùng, sẽ chẳng có lợi cho bất kỳ bên nào cả.
Bất cứ chiến lược nào, dù là địch hay ta, đều phải tính toán kỹ từng nước cờ, từng động thái.
“Hay là, cô muốn khiến hai nước một lần nữa rơi vào cảnh tàn sát như trước đây?”
Tabitha sững người, rồi bật cười khẽ:
“Hắn chưa nói cho ngài biết sao? Hương vong ưu đối với người ngoại tộc gần như vô dụng. Nó chỉ khiến người Assyria quên đi thống khổ và bi thương, chìm đắm trong ảo giác khoái lạc. Nhưng một khi ngừng sử dụng, họ sẽ hoa mắt, chóng mặt, tinh thần suy kiệt, dần dần bị hủy hoại từ bên trong.”
Vài năm trước, từng có một trận ôn dịch hoành hành tại kinh đô Assyria.
Cũng chính khi ấy, hương vong ưu được đưa vào đất nước này. Ban đầu, nó khiến người ta cảm thấy như được giải thoát khỏi nỗi đau, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Nhưng rồi chứng hoa mắt, chóng mặt, uể oải kéo dài về sau lại bị xem là “di chứng của dịch bệnh”.
Từ đó, giới quý tộc Assyria điên cuồng sưu tầm thứ hương liệu này, không ngừng gửi vàng bạc, chiến mã sang Ai Cập để đổi lấy hương vong ưu.
“Ngài không phải người Ai Cập.”
Tabitha nói, giọng khẳng định, dù điều đó ai cũng có thể nhận ra một cách dễ dàng. Dân chúng nơi đây luôn tin rằng Tân Hòa Tuyết là sứ giả do thần phái tới, mà đã là sứ giả của thần, tất nhiên phải là con dân Ai Cập.
“Ngài là người ngoại tộc.” Tabitha đi vòng quanh cột đá nơi y bị trói, vừa đi vừa quan sát. “Thân thể ngài rất yếu ớt, nên một khi chạm vào hương vong ưu, chỉ cần hít phải thôi cũng đủ khiến ngài hoa mắt, choáng váng.”
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết thoáng thay đổi, cuối cùng y đã hiểu ra.
Thảo nào…
Dù trước đây y không trực tiếp hít hương vong ưu, chỉ trong lúc ở hình dạng mèo, bị nhốt cùng túi đựng đầy vong ưu thảo, chỉ ngửi qua hương vị ấy thôi, mà đã ngất lịm hai ngày một đêm.
Y không dám tưởng tượng, nếu thật sự hít vào thứ hương ấy, một khi đã nghiện, sẽ khủng khiếp đến nhường nào.
Chỉ vừa nghĩ tới thôi, mồ hôi lạnh đã túa ra ướt đẫm sống lưng y.
Tabitha:
“Cỏ vong ưu thật sự khiến người ta kinh hãi đến vậy sao? Vậy vì sao ngài lại đồng ý ký hôn ước với Hồng Vương? Hắn là một tên Ai Cập đáng ghét, ngài chưa từng thấy bộ dạng bọn họ khi mất khống chế đâu.”
“Mẫu thân của hắn, lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng mất kiểm soát, đã dùng dao găm g**t ch*t người tình của chính mình, thậm chí suýt nữa b*p ch*t tiểu điện hạ Tisses đáng thương. Khi đó, Tisses mới chỉ vừa học đi mà thôi…”
Tabitha nói, đồng thời từng bước tiến gần Tân Hòa Tuyết, khoảng cách giữa hai người gần như biến mất. Nàng nghiêng nghiêng đầu.
“Nhìn kỹ xem… khuôn mặt này, vóc dáng này, chính là kiểu mà tôi sẽ yêu điên cuồng đấy.”
Một giọng nói khàn đặc, chứa đầy phẫn nộ vang lên từ phía sau hành lang:
“Ngươi còn sống được bao lâu nữa hả?”
Tiếng bước chân vang lên, càng lúc càng gần, người nói không ai khác chính là Shamul.
Trước đó, Tabitha đã gửi lời nhắn khiêu khích giống như bọn bắt cóc: “Ankail của ngươi đang ở trong tay ta. Muốn cứu y, thì một mình đến đây.”
Bóng người ào ạt xuất hiện, mấy chục kẻ mặc giáp đen từ bốn góc tối của đền thần lao ra, vây chặt lấy con đường phía trước Shamul.
Đó là đội tử vệ của Tabitha, những chiến binh được các đời Pharaoh trước để lại, vừa là để bảo vệ đền thần, vừa là để trấn thủ lăng mộ của nàng.
Tabitha ra lệnh dứt khoát:
“Cướp lấy vũ khí của hắn!”
Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, trăng sáng, sao thưa.
Giờ này, hẳn Shamul còn chưa kịp hít hương vong ưu, vậy mà đã vội vã chạy tới đây.
Y nhìn về phía Shamul.
Đôi mắt xanh tím ấy, giờ đã nhuộm đỏ rực như máu, dấu hiệu điên loạn bắt đầu bộc phát.
.......
Lưỡi loan đao lóe sáng lạnh, một đường xé toạc cổ họng người, máu phun tung tóe, nhuộm đỏ cát trắng!
Thi thể ngổn ngang, ngã rạp đầy đất.
Dù là những tử vệ tinh nhuệ nhất, dù là bao nhiêu người vây quanh, cũng không phải đối thủ của Hồng Vương. Huống chi, dưới tác dụng của hương vong ưu, Shamul chẳng khác nào một chiến thần cuồng loạn, lực lượng và sát khí đều bạo phát đến cực hạn.
Tabitha, vốn là một pháp sư hoặc người chuyên hỗ trợ, rõ ràng không giỏi cận chiến. Nàng cầm kiếm dài, nhưng lưỡi đao cong của Shamul chỉ cần một cú hất nhẹ đã đánh bật thanh kiếm khỏi tay nàng.
Kiếm bay xoáy vài vòng trên không rồi cắm phập xuống cát, phát ra âm thanh trầm đục.
Tabitha loạng choạng lùi lại, ngã ngồi bệt xuống tảng đá sau lưng.
Shamul tiến lên, đôi mắt đỏ ngầu gắt gao nhìn nàng:
“Ta đã nói, ta sẽ tấn công Assyria nhưng không phải bây giờ.”
Gương mặt hắn u ám đến cực điểm. “Hiển nhiên là ngươi chưa từng coi lời ta là gì cả.”
Giờ phút này, Shamul chẳng khác nào một con quái vật vừa trồi lên từ đáy sông Nin.
Tabitha vẫn cười lạnh dưới lưỡi đao:
“Ta biết vì sao ngươi vẫn chần chừ không chịu phát binh. Ngươi sợ không thể bảo vệ được, sợ người Thượng Ai Cập nhân cơ hội cướp đi Ankail của ngươi, giống như lúc trước ngươi đã cướp y từ tay Bạch Vương.”
“Nhưng quan trọng hơn, ngươi sợ… chiến tranh.”
“Không ai có thể ngờ được vị Hồng Vương tàn nhẫn, dũng mãnh, thiện chiến đó, lại có một ngày sợ hãi chiến tranh đến thế.”
Sắc mặt Shamul tối sầm đến cực hạn:
“Câm miệng.”
Tabitha không sợ vẫn cố chấp nói tiếp:
“Khi con người đã có ràng buộc, thì ngay cả Pharaoh cũng không ngoại lệ. Ngươi bắt đầu sợ chết, sợ chiến tranh làm hao mòn tâm trí, sợ lý trí bị chôn vùi và lưỡi đao trong tay mình lại chĩa về người ngươi yêu nhất.”
Nàng nhướng mày:
“Bộ dạng bây giờ của ngươi, chẳng khác gì mẫu thân ngươi trước khi phát điên mà chết.”
Shamul cúi đầu nhìn xuống mặt nước hồ cạnh bên.
Trong làn nước phản chiếu khuôn mặt tàn nhẫn của hắn. Ngón tay nắm chặt chuôi đao đến trắng bệch, gân xanh nổi cuồn cuộn.
Linh hồn hắn như bị xé làm đôi, một nửa khao khát máu tanh, một nửa cố níu giữ chút lý trí cuối cùng.
Giữa lúc ấy....
“Shamul.”
Một giọng nói thật nhẹ, nhưng có sức mạnh xuyên thấu, vang vọng đến tận sâu linh hồn hắn.
Giọng nói ấy xuyên qua cảm xúc điên loạn, kéo linh hồn hắn trở về.
Shamul không thèm nhìn Tabitha bại trận đang ngồi trên mặt đất thêm một lần nào. Hắn bước đến, không nói một lời, cắt dây trói trên tay Tân Hòa Tuyết, rồi ném mạnh thanh đao xuống đất.
Sau đó, hắn lùi lại, lùi thật xa, như sợ chính bản thân mình sẽ làm hại người kia, như một chú chó lạc không biết nên đi về hướng nào.
“Em… đã nghe nàng nói rồi phải không…”
Tân Hòa Tuyết hiểu. Hắn nói đến hậu quả khi mất kiểm soát, tàn khốc và đẫm máu, như lời cảnh tỉnh còn chưa phai nhạt từ Pharaoh đời trước.
Một kẻ có nọc độc như rắn hổ mang, khi lý trí bị chôn vùi, thì ngay cả người hắn yêu nhất… cũng có thể ra tay không chút do dự.
Tân Hòa Tuyết không nói lời an ủi nào, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt thanh loan đao lên.
Y bước đến trước mặt Shamul, rồi nhẹ nhàng đặt cán đao vào tay hắn.
Nhưng Shamul lại như thể cầm phải một củ khoai nóng bỏng tay, hoảng hốt không biết phải làm sao, chỉ có thể để mặc Tân Hòa Tuyết nắm lấy bàn tay mình, ép hắn khép chặt lại, rồi kéo tay hắn, đưa mũi đao kề ngay vào cổ mình.
Làn da trắng như tuyết, mỏng đến mức có thể thấy rõ mạch máu xanh lam ẩn hiện bên dưới.
“Em đang làm gì vậy?!”
Shamul siết chặt cán đao như gông cùm xiềng xích, cố gắng ngăn không cho lưỡi đao tiến thêm dù chỉ nửa tấc. Nhưng sức lực ấy khiến hắn như bị xé toạc linh hồn và thể xác, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa, rơi xuống như mưa.
Cuối cùng, lưỡi đao vẫn cắt rách da thịt, ánh đỏ tươi loang ra.
Tân Hòa Tuyết buông tay.
Shamul hít một hơi thật sâu, cả người run rẩy như vừa được vớt lên từ đáy sông. Hắn ném mạnh thanh loan đao đi, máu từ lòng bàn tay rơi xuống tí tách trên nền đất lạnh.
Vì để kìm chế bản thân, hắn đã dùng chính tay mình nắm lấy lưỡi đao, lòng bàn tay bị cứa sâu, máu thịt lẫn lộn, nhưng ánh mắt lại nhẹ nhõm một cách lạ thường.
Tân Hòa Tuyết chỉ về hướng thanh đao, khẽ nói:
“Thấy chưa? Anh sẽ không bao giờ làm tôi tổn thương.”
Shamul lại càng hoảng hốt, thậm chí còn dữ dội hơn trước:
“Nếu tôi mất kiểm soát thì sao?! Nếu tôi không kìm được thì sao?!”
Tân Hòa Tuyết đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bời của hắn, giọng dịu dàng như ru:
“Không sao cả. Anh quên rồi ư? Tôi là sứ giả của thần linh mà.”
【Giá trị tình yêu của Shamul: 99】
Ván cược thành công.
Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng cụp mi xuống.
Shamul ôm chặt lấy y, siết đến mức như muốn hòa tan người kia vào trong xương tủy của mình. Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp, nói chuyện giống như trả thù:
“Ta thật nên trói em lại trên giường….làm em đến khi em mang thai.”
........
Lahotep mơ một giấc mộng.
Trong mơ, hắn thấy hình bóng chàng thanh niên mà mình ngày đêm nhung nhớ, chỉ cần vậy thôi, hắn đã biết chắc chắn đây là một giấc mộng.
Bởi từ khi ngày khởi binh sắp đến gần, hắn đã thường xuyên mơ thấy Iah.
Trong giấc mộng ấy, đôi khi hai người đứng trên sườn núi cao, cùng nhìn xuống thành Thebes rực rỡ bên dưới, thản nhiên bàn luận về tương lai của Thượng Ai Cập.
Đôi khi, họ ngồi chung trên xe ngựa, đi đến làng của các thợ thủ công để kiểm tra thành quả. Và có những khi, họ chỉ đơn giản nằm cạnh nhau, cùng trên một chiếc giường ấm áp, không cần một lời nào.
Lưng hắn tựa vào đệm mềm, cảm giác chân thực đến mức quen thuộc. Lahotep biết, lần này cũng vậy, một giấc mộng mà hắn lại được nằm cạnh người tri kỷ của mình thêm một đêm nữa.
Quả nhiên, khung cảnh mờ trắng trong mơ dần tan biến. Mây sương loãng tách ra, hé lộ thế giới đang dần hiện rõ…
Lahotep đột nhiên trợn mắt, con ngươi giãn nở bất thường.
Iah, Iah thuần khiết, Iah không một mảnh vải che thân....
Đang ngồi trên eo hắn.
Bàn tay truyền đến cơn đau nhức dữ dội, nhưng hắn vẫn thản nhiên dùng tay siết chặt eo y, ấn sâu xuống, d**ng v*t đâm lút cán.
Thần sứ ngửa cổ như thiên nga trắng chịu trói, cổ vươn dài, yết hầu căng cứng.
Ngực thần sứ dựng thẳng, trắng muốt tựa tuyết, đôi nh* h** non mềm lần đầu lộ ra.
Từ góc độ này, không thể thấy rõ khuôn mặt Iah.
Ý nghĩ đó thoáng qua trong tâm trí Lahotep.
Nhưng trong mộng, thân thể hắn không tuân theo sự kiểm soát mà tự động xoay chuyển.
Cùng thần quấn lấy nhau, hắn vặn mình lật ngược thế trận.
Động tác này chắc chắn chạm đến xương sườn, bởi sau khi xoay người, thần sứ đã nằm ngửa trên giường, gối lông vũ bị ném đi kèm tiếng thét chói tai.
Ngón tay thon trắng run rẩy, sau khi buông gối, liền túm lấy tai Lahotep, kéo hắn sát mặt mình đến khoảng cách gần nguy hiểm.
Thần sứ ướt đẫm như vừa được vớt từ nước, tr*n tr**ng, đầm đìa nước mắt, nhưng lại vô cảm nói: "Shamul."
Lahotep choáng váng, đầu óc trống rỗng.
"Cho dù anh có bắn vào sâu nhất," đôi môi đỏ tươi của Tân Hòa Tuyết nở nụ cười, "tôi cũng sẽ không mang thai."
………
Trong cung điện Bạch Vương, bỗng vang lên tiếng ngọc vỡ tan!
Cung nữ vội vã chạy vào từ ngoài điện.
Lahotep ôm ngực, thở gấp đến mức suýt ngạt thở vì cơn thịnh nộ.
Hắn nằm vật ra trước giường, ánh mắt lạnh lẽo, từng chữ thoát ra giữa kẽ răng: "Triệu tập Saito."
Một ngụm máu đặc sệt phun ra từ môi hắn!
Đám cung nữ lập tức quỳ rạp xuống.
Lahotep ra lệnh dữ dội: "Xuất binh đi Hạ Ai Cập...!"