Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 106: Mệnh cách của Lâu Diễm!
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc dù cực kỳ phẫn nộ, nhưng tộc Kim Bằng lại không dám thực sự ra tay triệt để với Hồ tộc.
Đơn giản là vì tiềm lực của Hồ tộc không hề thua kém Kim Bằng tộc chút nào. Chẳng những thực lực đôi bên khá cân bằng, mà phía sau Kim Bằng tộc có tộc Hoàng Điểu làm chỗ dựa thì phía sau Hồ tộc cũng có tộc Ngũ Sư chống lưng.
Hơn nữa, xét về tình về lý, chính Tiểu Bằng Vương là kẻ đã chặn kiệu của Hồ Tử Dung để gây chuyện trước… Kết quả là Hồ Tử Dung còn chưa kịp tham chiến, Tiểu Bằng Vương đã bị một tên nhân loại tiêu diệt và bắt giữ linh hồn. Việc này quả thật không thể đổ lỗi cho Hồ tộc được.
Nhưng Thánh tử của chủng tộc lại thê thảm như thế, Kim Bằng tộc nếu không làm một trận náo động trời đất thì chắc chắn sẽ bị Yêu Khư coi thường. Thế là đích thân Tộc trưởng Kim Bằng đã lên tiếng tuyên bố:
“Trong vòng một trăm năm tới, Kim Bằng tộc sẽ tiêu diệt tất cả nhân loại dám tự ý tiến vào Yêu Khư, bất kể là ai!”
Không thèm quan tâm đến Lê Vĩ, đây là cách họ trực tiếp bày tỏ thái độ thù địch với toàn thể nhân loại. Để xoa dịu cơn giận của Kim Bằng tộc, tộc Hoàng Điểu cũng thông báo sẽ ủng hộ việc tiêu diệt bất kỳ nhân loại nào xuất hiện trong phạm vi địa bàn của mình trong vòng trăm năm tới.
Hồ tộc và những yêu tộc khác đối với chuyện này không hề có chút dị nghị nào… Hồ Nga và Hồ Tử Dung chỉ lẳng lặng nhìn Kim Bằng tộc mang theo cơn thịnh nộ ngút trời rời đi, trút giận lên những tu sĩ nhân loại đen đủi đang có mặt tại Yêu Khư.
“Sư tôn!” Hồ Tử Dung có chút lo lắng nắm chặt tay Hồ Nga, áp lực vừa rồi thực sự quá lớn. Nàng dù là thiên kiêu hàng đầu, nhưng đối mặt với một đại tộc như Kim Bằng cũng không có sức phản kháng. May mắn là Hồ tộc đã đứng về phía nàng. Hồ Nga là một trong hai đại cường giả của Hồ tộc, lời nói của bà rất có trọng lượng.
“Việc này không thể trách ngươi!” Hồ Nga vỗ đầu nữ đồ đệ, có chút chế nhạo nói: “Ai mà ngờ được, Tiểu Bằng Vương kia lại nhỏ mọn hẹp hòi đến vậy?”
Hồ Tử Dung gật đầu, quả thật chẳng ai ngờ được chỉ vì nàng để một nam tử nhân loại vào kiệu mà lại khiến Tiểu Bằng Vương nổi trận lôi đình. Chỉ tiếc là kẻ này đã trêu vào nhân vật không nên đụng tới… Nhớ lại sự quả quyết, sát phạt và tự tin của nam tử mang mặt nạ đầu heo kia, tim của Hồ Tử Dung chợt đập nhanh hơn bình thường.
So với sự ngông nghênh, cao ngạo nhưng lại chuốc lấy kết cục thảm hại của Tiểu Bằng Vương… sự bí ẩn, cường đại và quyết đoán của Lê Vĩ tạo nên một sự tương phản quá lớn.
“Sư tôn, hai vị khách đó rốt cuộc là ai?” Hồ Tử Dung nhịn không được hỏi.
“Ta cũng không biết.” Hồ Nga bất đắc dĩ lắc đầu, thầm mắng lão dê già khốn kiếp kia vậy mà lại cử đến một nhân vật khó lường như thế. Chẳng những dám gây chuyện ở Yêu Khư, tiêu diệt thiên kiêu đại tộc như Tiểu Bằng Vương… mà còn có thể bình an vô sự biến mất. Đến hiện tại, dù với tu vi Bát Giai Yêu Thú, Hồ Nga cũng không dò được bất cứ khí tức hay manh mối nào của Lê Vĩ. Hắn như thể đã hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian này. Loại thủ đoạn này, Hồ Nga chưa từng thấy qua bao giờ.
“Nếu hắn quay về Hồ tộc thì sao?” Hồ Tử Dung cắn môi: “Nếu Kim Bằng tộc kéo đến đòi người, chúng ta phải làm thế nào?”
“Con nhóc thối này.” Hồ Nga trừng mắt nhìn đồ đệ mắng: “Ngươi động lòng rồi sao?”
Tuy rằng câu hỏi của Hồ Tử Dung nghe rất bình thường, nhưng sự lo lắng ẩn chứa trong giọng nói không thể giấu được Hồ Nga. Rõ ràng Hồ Tử Dung hy vọng kẻ kia vẫn sẽ đến Hồ tộc, nhưng lại lo Kim Bằng tộc gây bất lợi cho đối phương… Tính cách của Hồ Tử Dung bình thường vốn đoan trang ưu nhã, nhưng thực chất lại rất kiêu ngạo, ít khi để tâm đến chuyện của người khác.
“Sư tôn nói gì thế, con còn chưa thấy mặt hắn mà.” Tim Hồ Tử Dung đập nhanh hơn, gò má đỏ rực. Nhớ lại lúc trước nam tử kia từng vén một góc mặt nạ để ăn linh quả mà Yến Ất đưa cho, nét góc cạnh và nam tính đó vẫn còn đọng lại trong lòng nàng. Thực lực của Tiểu Bằng Vương ngang ngửa nàng, nhưng trong tay nam tử kia lại không có lấy một tư cách phản kháng, thậm chí dù đã kích hoạt át chủ bài giữ mạng do đích thân phụ thân ban tặng cũng vô dụng… Mỹ nhân ở thế giới này không hẳn là thích anh hùng, mà là tôn thờ cường giả. Nhất là một cường giả có tâm tính và bản lĩnh ngập trời như vậy.
“Hắn sẽ quay lại thôi!” Hồ Nga cũng không vạch trần tâm tư nhỏ của đồ đệ, dù sao thì Hồ tộc không cấm việc kết đạo lữ, bà chỉ thản nhiên nói: “Nhưng với những gì hắn đã làm, ngày hắn quay về… chưa biết là Kim Bằng tộc tìm hắn, hay chính hắn sẽ đi tìm Kim Bằng tộc đâu.”
Hồ Tử Dung rùng mình…
…
“Lại đến rồi!”
Cảm nhận được âm khí tràn ngập, u hồn quanh quẩn khắp nơi, khóe môi Lê Vĩ hiện lên một nụ cười. Trải qua vài lần sinh tử, cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao Tiểu Đồng từng nói thân phận Âm Dương Sứ Giả chính là quân bài tẩy nghịch thiên mà ngay cả những tồn tại chí cao cũng phải thèm muốn. Ở Dương thế đánh không lại thì lão tử cứ tự do trốn vào Âm gian, các ngươi làm gì được ta?
Hai thế giới này luôn vận hành song song, chỉ có Âm Dương Sứ Giả là không bị ràng buộc, có thể thoải mái qua lại giữa hai bên. Đương nhiên, Tiểu Bối và Yến Ất đã được Tiểu Đồng đưa vào một không gian riêng biệt, rơi vào trạng thái ngủ say.
“Kim Bằng tộc, các ngươi cứ chờ đó cho lão tử!” Lê Vĩ cười gằn.
Vừa lúc đang có không ít linh hồn trong Diêm Vương Lệnh, chờ hắn đem đổi hết sang tài nguyên để tăng cường thực lực trên diện rộng… Đến lúc đó, ác mộng của Kim Bằng tộc mới chính thức bắt đầu. Đúng như Hồ Nga đã nói, Lê Vĩ làm người không thích chịu thiệt. Từ đầu đến cuối hắn không hề gây hấn với ai, chỉ vì thân phận nhân loại mà Tiểu Bằng Vương lại tìm đến kiếm chuyện.
Người khác nếu hậu bối đánh không lại thì gọi trưởng bối, trưởng bối thua thì gọi lão quái vật, lão quái vật thua thì gọi lão tổ. Kết quả là đám Kim Bằng tộc này lại không theo lẽ thường, một lần xuất quân là kéo theo toàn tộc vừa đông vừa mạnh. Thù hận đã kết, Lê Vĩ không có ý định bỏ qua.
“Chậc chậc, nếu bắt hồn được toàn bộ Kim Bằng tộc… thì sẽ là một con số khổng lồ thế nào nhỉ?” Hắn cười tà ác.
Lúc này, mặt nạ Trư Hồng cũng đã đổi thành mặt nạ Quỷ Vương. Lê Vĩ lại trở về với thân phận Quỷ Vương - Phây Cơ. Đảo mắt nhìn quanh, hắn phát hiện mình đang ở trên một ngọn núi đen. Không, đây vốn không phải là núi… mà là một bộ xương cốt khổng lồ. Lê Vĩ nhướng mày, hắn chưa từng thấy sinh vật nào to lớn như vậy, chỉ riêng cái đầu lâu đã to như một ngọn núi rồi. Xương cốt có màu đen, một nửa chôn vùi dưới đất, một nửa nhô lên đã đủ tạo thành núi. Thật khó tưởng tượng khi còn sống, chủ nhân của bộ xương này khổng lồ đến mức nào. E rằng ngay cả Cổ Ngục Man Ngưu cũng không sánh bằng.
“Đây là xương của tộc Cự Ngục!” Tiểu Đồng nói: “Tộc Cự Ngục là một chủng tộc khổng lồ, là đối trọng của tộc Cự Nhân ở Dương thế.”
“Xịn vậy sao?” Lê Vĩ sáng mắt lên, định đem đống xương này về làm nguyên liệu luyện khí. Nào ngờ Tiểu Đồng lại lên tiếng: “Vô ích thôi, xương này đã bị tàn phá nặng nề, cạn kiệt linh lực, giờ chỉ còn là một đống củi mục.”
Lê Vĩ thử dùng sức đạp chân xuống.
RĂNG RẮC…
Quả nhiên đầu lâu bị lõm vào, hóa thành từng đám tro cốt bay lả tả…
“Đáng tiếc!” Hắn thở dài.
“Đi thôi!” Tiểu Đồng thúc giục: “Đến Diêm Vương Điện đổi tài nguyên, có ta chỉ điểm cho ngươi!”
Lê Vĩ nhếch môi, lấy Diêm Vương Lệnh ra kích hoạt truyền tống. Xoẹt! Rất nhanh, hắn lại xuất hiện tại cầu Dẫn Hồn, nơi Ngưu Đầu và Mã Diện đang canh giữ.
Phần phật!
Ống tay áo tung bay, một thân ảnh vừa lúc lướt qua trước mặt hắn.
“Tham kiến Lâu Diễm đại nhân!” Ngưu Đầu và Mã Diện cung kính hành lễ. Các Câu Hồn Sứ Giả xung quanh thấy cảnh này cũng vội vàng tránh đường, ánh mắt tràn ngập vẻ kính sợ.
“Lâu Diễm!”
So với bọn họ, nội tâm Lê Vĩ lại dâng lên một cơn giận sôi trào. Chỉ thấy phía trước không xa, một kẻ khoác trường bào có hình đầu lâu rực lửa lướt qua… Chính là tên nham hiểm, ngoài mặt thì tỏ vẻ bất cần nhưng bên trong lại tham lam thân phận Âm Dương Sứ Giả của Lê Vĩ đến cực điểm, còn ngấm ngầm sai sử không ít chó săn tìm bắt hắn. Tuy nhiên, hiện tại Lê Vĩ đã chuyển đổi toàn bộ Dương linh lực sang Âm linh lực, cộng thêm mặt nạ Quỷ Vương nên Lâu Diễm không thể nhận ra hắn.
Lâu Diễm cũng chẳng thèm để ý đến những ánh mắt xung quanh, bay thẳng vào Diêm Vương Điện. Lê Vĩ không lộ chút cảm xúc nào, ung dung tiến vào theo.
“Với thực lực hiện tại của ngươi, cộng thêm các loại thủ đoạn… vẫn chưa phải là đối thủ của kẻ này đâu!” Tiểu Đồng đánh giá: “Bởi vì đối phương là một thiên tài thực thụ, không phải hạng tôm tép tự phong như Tiểu Bằng Vương có thể so sánh.”
Cả hai đều có tu vi tầm Luyện Hư Kỳ, nhưng Tiểu Đồng đánh giá Lâu Diễm cao hơn Tiểu Bằng Vương rất nhiều. Lê Vĩ nghe vậy, lặng lẽ mở Thấu Mệnh Nhãn nhìn chằm chằm Lâu Diễm. Trong nháy mắt, ba khối bia đá hiện ra phía sau hắn ta.
“Ba loại Mệnh Cách!” Ánh mắt Lê Vĩ lấp loé, quả thật không đơn giản.
- Đại Mệnh Cách - Thiên Sinh Minh Độc: Sở hữu Độc Minh Hồn với độc tố cực mạnh, có thể tạo ra Độc Văn vô hình vô ảnh, gia trì vào đòn tấn công để đoạt mạng mục tiêu một cách bất ngờ.
- Thiên Mệnh Cách - Hỏa Ngục Chi Vương: Địa Ngục Hỏa dưới sự thao túng của Hỏa Ngục Vương có uy lực mạnh gấp nhiều lần so với tu sĩ đồng cấp, tu vi càng cao, uy lực của Địa Ngục Hỏa càng tăng mạnh.
- Thiên Mệnh Cách - Song Sinh Lâu: Sở hữu hai cái đầu lâu, có thể phân thân thành hai bản thể để chiến đấu, thực lực của mỗi bản thể mạnh ngang ngửa chủ thể.
“Hai Thiên Mệnh Cách và một Đại Mệnh Cách, mỗi loại đều rất cường đại.” Lê Vĩ âm thầm nghiến răng. Tuy hắn hiện tại cũng có nhiều Thiên Mệnh Cách, thậm chí nhiều hơn cả Lâu Diễm… nhưng tu vi vẫn còn chênh lệch hai đại cảnh giới. Đối với một người có ba Mệnh Cách và nhiều thủ đoạn như Lâu Diễm, việc chiến đấu vượt cấp là cực kỳ khó khăn.
Lê Vĩ ước tính, nếu phải chiến đấu sinh tử, hắn chỉ có thể vượt tối đa một đại cảnh giới với Lâu Diễm mà thôi. Huống hồ Lâu Diễm cũng chẳng phải kẻ giậm chân tại chỗ, trong lúc Lê Vĩ tiến bộ thì kẻ này cũng sẽ mạnh lên. Điều này khiến hắn càng thêm cấp thiết trong việc đột phá Hóa Thần Kỳ toàn diện. Lượng lớn linh hồn trong Diêm Vương Lệnh sẽ giúp hắn thực hiện điều đó… Không chần chừ nữa, hắn đi thẳng vào Câu Hồn Đường.
“Hóa ra là Phây Cơ đạo hữu!”
Nhìn thấy kẻ khoác áo choàng đen, đeo mặt nạ Quỷ Vương tiến vào, vẫn là nữ chấp sự Quỷ Lệ ra nghênh đón. Lần trước Quỷ Vương - Phây Cơ từng đổi không ít linh hồn, danh xưng và cách ăn mặc cũng rất ấn tượng nên Quỷ Lệ nhớ rõ hắn.
“Ta muốn đổi toàn bộ thành Diêm Điểm!” Lê Vĩ lười nói nhảm, trực tiếp lấy Diêm Vương Lệnh ra.
“Khanh khách, không thành vấn đề!” Quỷ Lệ tiếp nhận lệnh bài, dùng hồn lực quét vào quan sát. Khoảnh khắc sau đó, nụ cười trên mặt nàng cứng đờ, đồng tử co rụt lại mãnh liệt. Biểu hiện của Quỷ Lệ ngay lập tức thu hút không ít ánh mắt của các Câu Hồn Sứ Giả xung quanh. Dù sao Quỷ Lệ cũng là chấp sự lâu năm của Câu Hồn Đường, kiến thức phong phú, chuyện gì mà chưa từng thấy qua chứ? Vậy mà bây giờ lại thất thố đến mức này…
“Linh hồn… linh hồn của Đại Thừa Kỳ?” Quỷ Lệ hít một ngụm khí lạnh.
“Cái gì?” Toàn trường chấn động.
Ở bất cứ nơi nào, Đại Thừa Kỳ chỉ đứng dưới Độ Kiếp Kỳ… so với Minh tu thì ngang hàng với Bát Chuyển Minh Tu, là tồn tại đứng gần đỉnh cao khiến vô số người kính ngưỡng. Linh hồn của một Đại Thừa Kỳ, giá trị phải lớn đến mức nào cơ chứ?
Lê Vĩ nhún vai: “Xem xét kỹ lại đi, tên này còn là một Bát Tinh Trận Sư, giá trị cao hơn bình thường nhiều đấy.”
Không ai khác, đó chính là linh hồn của Trận Cuồng Lang Quân. Quỷ Lệ kiểm tra lại, quả nhiên trong linh hồn của hắn còn chứa đựng tri thức trận pháp cực cao. Điều này càng khiến nàng kinh ngạc. Loại linh hồn này rất có giá trị, có thể để Trận sư của Diêm Vương Điện thôn phệ để tiếp nhận kiến thức, hoặc cho Trận Cuồng Lang Quân cơ hội trở thành Minh tu để cống hiến vĩnh viễn cho điện. Thậm chí có thể mang ra bán đấu giá.
Nhưng dù thế nào, giá trị của Trận Cuồng Lang Quân cũng cao hơn hẳn Đại Thừa Kỳ thông thường… Lần này Lê Vĩ thực sự đã kiếm được một món hời lớn!