Con Mồi Hóa Thợ Săn?

Chung Cực Truyền Kỳ

Con Mồi Hóa Thợ Săn?

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

#CCTK #akayhau
CHƯƠNG 118: CON MỒI HOÁ THỢ SĂN?
“Hệ Thống của ta đâu? Nhanh hiện ra nhiệm vụ tru diệt tên khốn này!”
Lê Vĩ nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt đầy hận ý nhìn Lăng Hiên – kẻ đang đứng giữa đám đông, hùng hồn giảng đạo, thu phục lòng người.
Hắn chỉ tiếc mình không phải nhân vật chính trời sinh, không có Hệ Thống hộ thân… nếu không đã sớm kích hoạt nhiệm vụ giết Lăng Hiên từ lâu rồi.
Tên này quá đáng ghét. Rõ ràng là đang mượn danh nghĩa trừ gian diệt ác để trục lợi, giẫm đạp lên “Trư Hồng Diện” mà vươn lên. So với Lâu Diễm, Lê Vĩ còn muốn giết hắn gấp bội. Không biết từ đâu chui ra, lại được cả thiên hạ tung hô.
Dù trong lòng căm phẫn, Lê Vĩ cũng hiểu rõ hiện tại không phải lúc ra tay.
Chưa nói đến việc Lăng Hiên có Khí Vận che chở, được thiên địa ưu ái… chỉ riêng việc nơi này quy tụ một đám Cửu Giai Yêu Thú, đủ khiến hắn không dám lộ diện.
Dù huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long có thể áp chế một phần, nhưng Cửu Giai Yêu Thú dù suy yếu vẫn có thể bóp chết hắn như bóp con kiến.
“Hửm?”
Đúng lúc đó, như có linh giác nào đó mách bảo, ánh mắt Lăng Hiên bỗng nhiên đảo về phía đàn Yêu Thú vừa bị Hồ Nga đánh trọng thương.
Lê Vĩ lập tức cảm thấy bất an, không chần chừ, trực tiếp thi triển Nhập Âm Độn Pháp, hóa thành làn khói mờ tan vào không gian.
Lăng Hiên lập tức bay đến chỗ đàn Yêu Thú, lật tung từng con một. Hắn cực kỳ tin vào trực giác của mình.
Từ nhỏ đã vậy. Vì có Khí Vận hộ thân, may mắn vượt xa người thường, nơi nào hắn cảm thấy kỳ lạ, nơi đó nhất định có thu hoạch ngoài mong đợi.
Đi bộ giữa đường, vô tình nhìn thấy một tảng đá – hóa ra là nguyên liệu luyện khí cấp cao.
Hay chẳng may ngã xuống vực – lại phát hiện truyền thừa của cổ đại cường giả.
Thậm chí đôi khi nói bừa cũng thành sự thật.
Đó chính là đặc quyền của kẻ được trời đất ưu ái.
Trước ánh mắt dò xét của mọi người, Lăng Hiên lục soát kỹ càng… nhưng chẳng tìm được gì.
“Kỳ lạ, lẽ nào vừa rồi là ảo giác?” Hắn nhíu mày, lẩm bẩm.
Trên đỉnh núi, Hồ Nga và Hồ Tử Dung nhìn nhau, chỉ có hai nàng nhận ra một con “Trâu Tinh” vô danh đã biến mất.
“Tên họ Lăng này… thực sự có chút quỷ dị!” Hồ Nga thầm nghĩ, rồi truyền âm cho Hồ Tử Dung và Hồ Kiều:
“Tuyệt đối đừng tiếp xúc với hắn. Cảm giác như hắn có thể tẩy não người xung quanh.”
Hồ Kiều và Hồ Tử Dung rùng mình, gật đầu nghiêm túc.
“Thế nào? Lăng công tử có phát hiện gì không?” Kim Bằng Vương nóng lòng hỏi.
“Không cần vội, mọi chuyện mới chỉ bắt đầu.” Lăng Hiên thản nhiên đáp:
“Ta có Khí Vận ủng hộ. Chỉ cần Trư Hồng Diện còn tồn tại trong Yêu Khư… sớm muộn gì thiên địa cũng dẫn lối cho ta tìm ra hắn!”
“Tốt!” Cả đám Yêu Tộc cường giả đều tin tưởng.
Đặc biệt là các Cửu Giai Yêu Thú – chúng cảm nhận rõ luồng Khí Vận hùng hậu bao quanh Lăng Hiên, thứ mà ngay cả đỉnh cấp cường giả cũng phải thèm khát.
Dù Trư Hồng Diện có yêu nghiệt, thiên tài đến đâu… chạm trán kẻ được trời đất hậu thuẫn, liệu có thể sống sót?
Âm Gian.
“Chết tiệt! Tên khốn đó sao lại phát hiện được vị trí của ta?” Lê Vĩ tức giận chửi rủa.
“Còn có thiên lý không?”
“Người mang Khí Vận, thường được thiên đạo mách bảo một cách âm thầm, dẫn dắt mọi việc theo hướng có lợi cho họ.” Tiểu Đồng giải thích:
“Vừa rồi chính là như vậy. Lăng Hiên không cần bói toán hay dò xét thiên cơ, vạn vật tự nhiên vận hành để phục vụ hắn.”
“May mắn là Khí Vận chỉ giúp được hắn ở Dương Thế… Còn ngươi là Âm Dương Sứ Giả, một khi tiến vào Âm Gian, hắn hoàn toàn vô dụng.”
“Hừ, nhưng chẳng lẽ ta phải trốn tránh hắn mãi ở Dương Thế sao?” Lê Vĩ bực bội.
“Cơ bản là vậy. Ngươi phải tránh mặt những nơi có mặt Lăng Hiên, cho đến khi hắn chủ đích tìm ngươi.” Tiểu Đồng khẳng định.
“Trừ phi ngươi mạnh đến mức có thể phớt lờ Khí Vận, phớt lờ cả thiên địa và hoàn cảnh, vẫn một đòn giết chết hắn.”
Lê Vĩ cười gằn, khoé miệng giật giật. Ngay cả một đám Cửu Giai Yêu Thú còn chưa dám chắc tiêu diệt được kẻ mang Khí Vận, huống chi hắn mới chỉ ở Hoá Thần Kỳ?
“Mỗi Thiên Mệnh Cách đều có công năng riêng.” Tiểu Đồng bình thản nói:
“Thiên Mệnh Cách của Lăng Hiên không phải để chiến đấu, nhưng cực kỳ khó chịu. Ngươi phải chấp nhận điều đó.”
“Chẳng lẽ chỉ có Thiên Mệnh Cách của ta lợi hại, còn của đối thủ thì yếu xìu?”
Lê Vĩ chỉ biết thở dài, đành chấp nhận phải đi đường vòng, tránh xuất hiện gần Lăng Hiên.
Dù sao thiên hạ rộng lớn, tên khốn đó cũng không thể xuất hiện khắp nơi.
Bỗng nhiên, Tiểu Đồng lên tiếng: “Tất nhiên, vẫn còn một cách để ngươi giết được hắn!”
“Cách gì?” Lê Vĩ mắt sáng rực.
Hắn chưa bao giờ là người chịu nhịn. Kẻ khác muốn dùng hắn để leo cao? Chỉ cần có cơ hội, hắn nhất định kéo đối phương xuống vực sâu.
“Học cách thao túng Khí Vận… thậm chí làm chủ Khí Vận!” Tiểu Đồng nghiêm túc nói.
“Khi đó, Khí Vận Gia Thân của Lăng Hiên chẳng khác gì rác rưởi!”
“Hít!” Lê Vĩ hít một hơi lạnh.
“Khí Vận là lực lượng vô hình của thiên địa… ta thực sự có thể thao túng và làm chủ nó sao?”
“Hiện tại thì chưa. Nhưng chỉ cần ngươi mở được Truyền Thừa mà chủ nhân ta để lại…” Tiểu Đồng nói với giọng bí ẩn:
“Không chỉ thao túng Khí Vận, dù là nghịch chuyển âm dương, cải tử hoàn sinh… ngươi đều có thể làm được!”
Thịch… thịch…
Tim Lê Vĩ đập nhanh. 20 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm – hắn đã có 12, còn thiếu 8 mỏ.
Hắn phải giải quyết Lăng Hiên. Không thể để tên này nhảy múa thêm nữa.
Cách khắc chế kẻ mang Khí Vận? Chính là tước đoạt Khí Vận của hắn.
Nghĩ vậy, Lê Vĩ lập tức thi triển Diêm Vương Lệnh, dịch chuyển về Diêm Vương Điện.
Hóa thân thành Quỷ Vương, hắn thẳng tiến đến Câu Hồn Đường.
“Ồ, là Phây Cơ đại nhân! Lần này lại muốn đổi hồn lấy Diêm Điểm sao?” Quỷ Lệ nhanh nhẹn bước ra, nở nụ cười thân thiện.
“Lần này không có hồn. Ta muốn đổi tài sản lấy Linh Thạch Cực Phẩm, được không?” Lê Vĩ lấy ra kho báu cướp được từ Kim Bằng Tộc.
Ở Âm Gian, tu sĩ thường dùng Minh Thạch để giao dịch – giá trị tương đương Linh Thạch ở Dương Thế.
Minh Thạch dùng chủ yếu cho Minh Tu và các hoạt động tại Âm Gian.
Tuy nhiên, Linh Thạch không hiếm ở đây, chỉ ít được sử dụng hơn.
“Dĩ nhiên được.” Quỷ Lệ mỉm cười: “Linh Thạch tuy phổ biến ở Dương Thế, nhưng Diêm Vương Điện chúng ta có đủ thủ đoạn để quy đổi, phục vụ mọi nhu cầu.”
Sau khi kiểm tra, Quỷ Lệ phải thầm đánh giá lại vị Phây Cơ này. Nàng nghi ngờ hắn vừa cướp sạch cả một Yêu Tộc cấp cao.
Trong kho báu có không ít công pháp, vũ kỹ dành riêng cho Yêu Tộc.
Nhưng nàng không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ tính toán giá trị.
“Nếu đổi sang Linh Thạch Cực Phẩm, lượng tài sản này đổi được 7 mỏ Cực Phẩm và 5 mỏ Thượng Phẩm.”
“Giá này ổn.” Tiểu Đồng nhận xét: “Linh Thạch ở Âm Gian hiếm hơn, nếu đổi ở Dương Thế có thể được thêm vài mỏ Thượng Phẩm. Nhưng không quan trọng.”
Lê Vĩ không định trở về Dương Thế. Hắn chỉ quan tâm Linh Thạch Cực Phẩm.
“Đổi đi.”
Không lâu sau, Quỷ Lệ đưa một túi trữ vật chứa đúng số Linh Thạch đã thỏa thuận.
Kho báu Kim Bằng Tộc bị bán sạch.
Lê Vĩ cũng chẳng cần giữ lại các công pháp, vũ kỹ Kim Thuộc Tính – vì trong Yêu Đan của các trưởng lão đã có đủ, Tiểu Bối chỉ cần nuốt là tự ngộ.
“12 mỏ rồi… còn thiếu 8 mỏ.” Lê Vĩ xoa cằm.
Một chuyến đại náo Kim Bằng Tộc, thu được tài sản khổng lồ để mở Truyền Thừa, hắn khá hài lòng.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Hắn thầm ước, thà Hồ Nga tặng hắn vài mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, còn hơn gả Hồ Tử Dung.
“Có vẻ đại nhân đang cần nhiều Linh Thạch?” Quỷ Lệ cảm nhận được tâm trạng hắn, nhẹ nhàng hỏi.
“Đúng vậy. Chấp sự có cao kiến gì không?” Lê Vĩ thẳng thắn.
Từ Đại Tội Thất Hình Quyết, hắn không cảm nhận được tham lam, đố kỵ hay sân hận từ Quỷ Lệ – nàng là người đáng tin.
“Chuyện này không phải bí mật.” Quỷ Lệ mỉm cười:
“Cách Diêm Vương Điện về hướng bắc mười vạn dặm, hai vị Cửu Chuyển Minh Tu giao chiến, đánh nát không gian, vô tình làm hiện ra một toà di tích cổ xưa.”
“Di tích chỉ cho phép sinh linh dưới 500 tuổi tiến vào. Hiện đã thu hút rất nhiều Câu Hồn Sứ Giả và thiên tài các nơi đến thám hiểm.”
“Nếu đại nhân đủ điều kiện, có thể vào trong tìm cơ duyên, rồi mang ra đổi thành Linh Thạch tại đây.”
“Ồ? Có chuyện tốt như vậy?” Lê Vĩ hai mắt sáng rực.
“Không dễ đâu.” Quỷ Lệ nghiêm mặt: “Cạnh tranh rất khốc liệt. Mới mở bảy ngày, đã có vài chục Câu Hồn Sứ Giả chết bên trong.”
“Ngay cả Lâu Diễm – thiên tài của Diêm Vương Điện – cũng đã tham gia.”
“Cùng với các thiên chi kiêu tử từ thế lực khác, không kém gì Diêm Vương Điện.”
“Lâu Diễm!” Lê Vĩ trong lòng rung động.
Hắn luôn muốn đối đầu một chọi một với tên khốn này.
Nhưng Lâu Diễm có sư phụ là một Trưởng Lão Cửu Chuyển – cực kỳ khó động đến.
Nếu công khai giết hắn ở Âm Gian, chẳng khác nào khiêu chiến cả một Cửu Chuyển Minh Tu.
Tà Liễu không thể bảo kê hắn ở đây, nên Lê Vĩ không dám liều.
“Đây chính là cơ hội tuyệt hảo!” Tiểu Đồng ủng hộ: “Trong di tích, sư phụ hắn không can thiệp được, cũng khó cảm ứng được.”
“Dĩ nhiên, chiến lực Lâu Diễm không tầm thường. Trận này sẽ cực kỳ căng. Ngươi chưa chắc thắng.”
“Thế gian này có gì là chắc chắn?” Lê Vĩ cười gằn: “Chính vì hiếm có, nên đây mới là cơ hội chắc chắn nhất để giải quyết thù hận!”
Hắn tin vào tu vi, thủ đoạn và sức chiến đấu hiện tại.
Hơn nữa, hắn có một lợi thế lớn: biết rõ Mệnh Cách của Lâu Diễm, dự đoán được phần nào chiến thuật của đối phương.
Ngược lại, Lâu Diễm còn chưa hiểu gì về hắn.
Nghĩ vậy, Lê Vĩ chắp tay cảm ơn Quỷ Lệ: “Đa tạ chấp sự nhắc nhở. Nếu ta sống sót trở về… tất có hậu tạ!”
Nói xong, hắn phất tay áo, bay vút đi.
Quỷ Lệ nhìn theo, ánh mắt lóe lên:
“Vị Phây Cơ này… lẽ nào tuổi chưa đầy 500? Nếu vậy thì thiên phú kinh khủng thật. So với Lâu Diễm, hắn còn vượt xa.”
Theo lời Quỷ Lệ, Lê Vĩ rời Diêm Vương Điện, bay thẳng về hướng bắc.
Dọc đường, quả nhiên thấy vô số tu sĩ trẻ – đủ chủng tộc, hình dáng – đang đổ xô về cùng một nơi.
Từ khi gặp nam nhân da đen mang phong thái Địa Ngục Hoàng Đế, Lê Vĩ đã chẳng còn ngạc nhiên trước bất kỳ hình dạng kỳ dị nào.
Khi đã thấy được tồn tại đứng trên đỉnh, thì những gì ở dưới chân… đều trở nên bình thường.
Với tu vi hiện tại, tốc độ của hắn cực nhanh.
Không lâu sau, trước mắt hắn hiện ra một khu vực náo nhiệt, hỗn loạn.
Giữa những mảnh vỡ không gian, khí tức tàn dư của trận chiến Cửu Chuyển Minh Tu còn vương vấn… một cổng vào hình chiếc đầu lâu khổng lồ hiện ra.
Cổng lớn như thành trì, hai hốc mắt trống rỗng là hai lối vào di tích.
Vô số thiên tài, tu sĩ trẻ, linh hồn từ khắp nơi đang ào ào đổ vào.
Di tích này rõ ràng không tầm thường, thấm đẫm khí tức cổ xưa, tang thương.
Chưa ai biết bên trong có gì, nhưng ai cũng hiểu: muốn phú quý, phải liều mạng.
Nếu không nắm lấy cơ hội, sẽ mãi bị bỏ lại.
“Quỷ Lệ nói di tích mới mở bảy ngày.” Lê Vĩ thầm nghĩ:
“Mục tiêu của ta là mạng Lâu Diễm. Cơ duyên… tìm sau!”
Lâu Diễm có nằm mơ cũng không ngờ:
Con mồi mà hắn săn đuổi bấy lâu…
Giờ đây chính là kẻ đang định săn mạng hắn.
Chúc cả nhà tối vui vẻ.
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub.
https://www.youtube.com/@AkayTruyen
Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com
Xin chân thành cảm ơn!