Trận Thứ Tám: Bạch Liên Tộc Hậu Duệ

Chung Cực Truyền Kỳ

Trận Thứ Tám: Bạch Liên Tộc Hậu Duệ

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Còn lại hai trận…”
Lê Vĩ hy vọng sẽ chạm trán Lâu Diễm ở trận đấu cuối cùng — trận thứ chín — để giải quyết mọi ân oán dứt điểm.
Tuy nhiên, thanh âm từ di tích chỉ nói rằng, muốn tiến đến tận cùng nơi này, phải thắng liên tiếp chín trận.
Nhưng đến tận cùng di tích không đồng nghĩa với việc đạt được truyền thừa hay sở hữu nơi này.
Ở nơi sâu thẳm nhất, liệu còn điều gì đang chờ đợi?
Lê Vĩ không có câu trả lời. Muốn biết kết quả, chỉ có cách tự mình bước tới.
Trận thứ tám.
Một bóng lưng thẳng tắp, tay cầm trường thương, ngạo nghễ đứng giữa không gian chiến đấu.
Người này khoác trường bào trắng tinh, ngũ quan kiên nghị, tóc dài phất phơ trong gió.
Cảm nhận được sự xuất hiện của Lê Vĩ, hắn mới từ từ quay người, cất giọng:
“Chín trận, mỗi trận đối thủ mạnh hơn trước… Không ngờ ở trận thứ chín của ta, đối thủ lại chỉ là một tu sĩ Hoá Thần Kỳ.”
Lê Vĩ hơi ngạc nhiên. Kẻ này dường như quang minh lỗi lạc, không hề ra tay ngay khi hắn bước vào, ngược lại còn lên tiếng nói chuyện.
Thế thì tốt, Lê Vĩ cũng thoải mái đáp lời: “Sao? Hoá Thần Kỳ thì đã sao? Không xứng làm đối thủ của ngươi à?”
“Không! Một tu sĩ Hoá Thần Kỳ có thể xuất hiện ở trận thứ chín, chắc chắn có chỗ đáng sợ.” Bạch bào nam tử nghiêm túc nói.
“Ta là hậu duệ Bạch Liên Tộc — Bạch Gia Quân. Các hạ có thể cho biết danh tính?”
“Quỷ Vương — Phây Cơ!” Lê Vĩ chắp tay.
“Đây là trận thứ tám của ta.”
Đồng tử Bạch Gia Quân co rụt lại. Hắn không ngờ trận cuối cùng của mình lại chỉ là trận thứ tám của đối phương.
Điều này chứng tỏ, di tích đánh giá Phây Cơ cao hơn cả chính hắn.
“Bạch Liên Tộc là chủng tộc gì? Hoa sen trắng à?” Lê Vĩ truyền âm hỏi, ánh mắt lộ rõ sự tò mò.
“Bạch Liên là biểu tượng của sự tinh khiết, khiêm tốn và trang nghiêm… thường dùng để thể hiện sự tôn kính và tiếc thương người đã khuất, cầu siêu cho linh hồn thanh thản.” Tiểu Đồng giải thích.
“Bạch Liên Tộc cũng vậy. Họ có tâm chí kiên định, hành sự trang trọng… thủ đoạn chiến đấu thiên về siêu độ và tử vong.”
“Có thể xem đây là một loại thực vật đặc thù chỉ tồn tại ở Âm Gian.”
Lê Vĩ thầm gật đầu. Thì ra là vậy. Chẳng trách Bạch Gia Quân lại hành xử quân tử, lễ độ đến thế.
Yêu thú có thể hoá hình, thì thực vật hoá hình cũng chẳng phải điều lạ. Chúng cũng được xem là Yêu.
Tiếc thay, trong trận chiến vô tình này… Phây Cơ hắn không thể nương tay.
“Mời!” Bạch Gia Quân khẽ nâng trường thương, bạch bào phất nhẹ, hướng về đối thủ làm động tác mời chiến.
“Dù các hạ mạnh đến đâu, tu vi của ngươi thấp hơn ta là sự thật. Ngươi có thể xuất thủ trước!”
“Vậy ta không khách khí!” Lê Vĩ quát lớn.
XOẸT!
Thiên Tàn và Địa Khuyết đồng loạt xuất hiện.
Tàn Ảnh Vũ Bộ triển khai, thân hình hắn hóa thành hàng trăm tàn ảnh lao vọt về phía mục tiêu.
Siêu Nguyên Anh vận chuyển, linh lực lan tỏa khắp cơ thể.
“Hộ Trảm — Loạn Hải!”
Hai chiêu thức chính đồng thời thi triển: Hộ Trảm chém ra những luồng Âm Dương Khí Lực hình vòng cung; Loạn Hải thì xé toạc không gian bằng vô số tia sắc bén như biển cả hỗn loạn.
“Một tu sĩ Hoá Thần Kỳ có thể thi triển công kích như vậy, quả nhiên không tầm thường!” Bạch Gia Quân khen ngợi, nhưng không hề do dự, lập tức vung trường thương:
“Bạch Liên Thương Pháp — Bách Liên Vũ!”
XOẸT XOẸT XOẸT…
Đầu thương đâm ra hàng trăm lần, mỗi nhát đâm ngưng tụ thành một hư ảnh cánh hoa sen trắng khổng lồ.
Hàng trăm cánh sen nở rộ quanh người Bạch Gia Quân, khí thương vừa sát phạt vừa uyển chuyển, tạo thành một cơn bão vũ kỹ.
KENG KENG KENG…
Hộ Trảm và Loạn Hải ập đến, nhưng toàn bộ đều bị những cánh sen xoắn nát giữa không trung.
“Đến lượt ta!” Bạch Gia Quân một chân đạp mạnh, dưới chân hiện ra hư ảnh sen trắng nâng đỡ, tốc độ tăng vọt.
Chỉ trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện trên đỉnh đầu Lê Vĩ, mũi thương cắm thẳng xuống:
“Tiễn Đưa!”
Cú đâm tưởng chừng vô hình, nhưng lại bùng phát Tử Vong Chi Lực, kèm theo Minh Hồn sát khí cực kỳ nguy hiểm.
Một thương này vừa nhắm vào nhục thân, vừa công kích linh hồn.
Nhưng Lê Vĩ đâu phải kẻ dễ bắt nạt. Thiên Tàn vung lên, Kim và Lôi thuộc tính bùng nổ, hòa quyện cùng Âm Dương Linh Lực.
Thiên Tàn chém thẳng vào trường thương, đối kháng trực diện với Tử Vong Chi Lực.
Đồng thời, Địa Khuyết thiêu đốt Địa Ngục Hỏa và Minh Hồn Lực, gạt ngang, phá tan thế công nhắm vào linh hồn.
Dưới bóng, Dạ Tâm như u linh trỗi dậy, Linh Huyền Song Kiếm hai tay chém ra:
“Trảm Ảnh — Tuyệt Tâm!”
Một kiếm chém vào bóng dưới chân Bạch Gia Quân, một kiếm đâm thẳng vào tâm cảnh.
“Bạch Liên Vệ Hồn!” Bạch Gia Quân khẽ động trong lòng, trong Minh Hồn hiện ra từng cánh sen trắng như lá chắn bảo vệ.
KENG!
Trảm Ảnh chạm vào Bạch Liên Vệ Hồn, liền bị bật ngược lại.
Tuyệt Tâm chém vào tâm cảnh, chỉ khiến đối phương nhíu mày thoáng chút, rồi lại bình tĩnh dị thường nhìn Lê Vĩ.
“Sao có thể?” Lê Vĩ kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên có người chống đỡ được cùng lúc hai chiêu Tà Thức của hắn.
“Tâm cảnh hắn vững chắc, chưa từng làm điều trái lương tâm, không tỳ vết… nên Tuyệt Tâm khó gây tổn thương lớn.” Tiểu Đồng nhận xét.
Lê Vĩ giật mình. Quả nhiên, thánh khiết như sen trắng.
“Các hạ thủ đoạn thật nhiều — Thiên Liên Trận!” Bạch Gia Quân nghiêm nghị quát.
Một tay chưởng ra, hàng nghìn đoá Bạch Liên bắn khỏi lòng bàn tay, kết thành một toà Thiên Liên Trận vây chặt Dạ Tâm.
Dạ Tâm muốn rút về bóng tối, nhưng bị từng cánh sen ập tới, phong tỏa không gian, cắt đứt đường tẩu.
Bạch Gia Quân thừa cơ lao đến Lê Vĩ, trường thương ngân vang.
Giữa khoảnh khắc đó, những đường văn màu tím hiện lên trên thân thương, ngưng tụ thành một đóa sen quỷ dị.
“Tử Văn!” Tiểu Đồng nhắc nhở.
“Giống Ma Văn, nhưng ngưng tụ từ Tử Vong Chi Lực. Rất mạnh.”
Nghe vậy, Lê Vĩ không dám khinh thường. Hắn lập tức khảm 30 đường Ma Văn lên Thiên Tàn và Địa Khuyết.
“Tử Liên Thương Phá!” Bạch Gia Quân gầm lên, một thương mang theo hơi thở tử vong quét tới.
Lê Vĩ không chịu kém, Thiên Tàn và Địa Khuyết chéo nhau thành hình chữ X, đồng loạt chém ra.
KENG!
Binh khí va chạm, cả hai lùi bước giữa không trung. Thế công bất phân thắng bại.
“Bạch Liên Bạo!” Bạch Gia Quân giơ tay, lòng bàn tay cuộn xoáy, tập hợp Tử Vong Minh Hồn, ngưng kết thành một đóa Bạch Tử Liên Hoa rồi ném thẳng tới Lê Vĩ.
Bạch Tử Liên Hoa vừa bay ra đã tự nổ.
ĐÙNG!
Uy lực kinh khủng, đủ nghiền nát không gian, trọng thương tu sĩ Hợp Thể Kỳ.
Nhưng dưới ánh mắt không tin nổi của Bạch Gia Quân, một gốc ma thụ khổng lồ đã che phủ toàn thân Lê Vĩ.
Những tán cây, thân cây, rễ cây bùng phát lực thôn phệ kinh khủng, cắn nuốt toàn bộ vụ nổ của Bạch Liên Bạo.
“Tiểu Càn Khôn!”
Lê Vĩ không còn muốn dây dưa. Càn Khôn Cốt phát động, một vùng Tiểu Càn Khôn mở ra, thao túng Thời Gian và Không Gian, khiến tốc độ và thân thể Bạch Gia Quân trở nên nặng nề.
Còn bản thân Lê Vĩ thì được gia tốc gấp năm lần, lập tức hiện thân trên đầu đối thủ, Thiên Tàn và Địa Khuyết vô tình cắm xuống.
“Bạch Liên Tán Đồng — Tử Vong Minh Khu!”
Giữa trán Bạch Gia Quân đột nhiên mở ra một con mắt thứ ba, đồng tử là một đóa sen trắng đang xoay tròn.
Hoa sen trắng quay cuồng, một khu vực lấy Bạch Gia Quân làm trung tâm được mở ra.
Trong khu vực này, Tử Vong và Minh Hồn đạt tới cực hạn, ngăn cản cả Thời Gian và Không Gian do Càn Khôn Cốt tạo nên, giúp Bạch Gia Quân thoát khỏi ảnh hưởng, khôi phục tự do.
“Thương Ý — Khai!”
Ý chí Bạch Gia Quân kéo căng tới cực điểm. Hắn như đạt đến trạng thái Nhân Thương Hợp Nhất — thân là thương, thương là thân.
Một người một thương, mang theo ý chí mãnh liệt lao thẳng đến Lê Vĩ:
“Tiễn Hồn Nhất Thương!”
Một thương đâm ra, xuyên thẳng vào linh hồn đối thủ.
Lê Vĩ hít sâu, Minh Hồn và Linh Hồn dung hợp, kích hoạt Đại Tội Thất Hình Quyết:
“Phẫn Nộ Hình!”
Hừng hực…
Sắc mặt sau lớp mặt nạ vặn vẹo vì phẫn nộ, tóc dài dựng đứng, chuyển sang màu đỏ rực, hai mắt đỏ ngầu như máu.
Sát khí của hắn hóa thành thực chất, quét ngang bốn phía. Ngay cả Thương Ý vừa mới hình thành của Bạch Gia Quân cũng bị nghiền nát trong nháy mắt.
Thương Ý khổ luyện nhiều năm, không thể chống nổi cơn Sát Khí cuồng bạo này.
“Quá mạnh!” Bạch Gia Quân kinh hãi.
“Phải giết bao nhiêu người mới có được sát khí kinh khủng như thế?”
Lê Vĩ không đáp. Hắn đã lao tới với trọn vẹn cuồng sát.
Thiên Tàn và Địa Khuyết cùng rít lên.
Bạch Gia Quân vội vàng nâng thương nghênh đỡ.
“Hợp Căn Cảnh!” Lê Vĩ bỗng quát.
KENG! KENG!
Thiên Tàn và Địa Khuyết trên hai tay ầm ầm dung hợp hoàn hảo.
Hợp Căn Cảnh — dung hợp Linh Căn thành một thể, Thai Khí thành một thể…
Và hiển nhiên, Âm Dương đại diện cho Thiên Tàn và Địa Khuyết cũng có thể hợp nhất.
Đây là trạng thái đỉnh cao nhất của Hợp Căn Cảnh.
Trong tay Lê Vĩ hiện lên một vũ khí nửa trắng nửa đen, nửa âm nửa dương — vừa như đao, vừa như kiếm, vừa như trăng lưỡi liềm.
Tàn Khuyết Nhận!
Sức mạnh bùng nổ theo cấp số nhân, chém xuống vô tình.
RĂNG RẮC…
Trường thương không chịu nổi, lập tức bị cắt làm đôi.
Tàn Khuyết Nhận găm thẳng vào ngực, xuyên thủng bạch bào, đâm sâu vào thể nội Bạch Gia Quân.
“Phốc!” Bạch Gia Quân phun máu, đau đớn tê tâm liệt phế.
Nhưng hắn không cam lòng thua. Hắn vẫn muốn lật ngược thế cờ.
“Bạch Liên Tán Đồng… cháy lên cho ta!” Bạch Gia Quân hít sâu, trực tiếp thiêu đốt con mắt thứ ba giữa trán.
VÙ VÙ VÙ…
Sức mạnh Tử Vong Minh Khu đạt tới cực hạn, nghiền ép Tiểu Càn Khôn của Lê Vĩ.
Tử Vong và Minh Hồn trong đó còn giúp tu vi Bạch Gia Quân đột phá — từ Luyện Hư Hậu Kỳ… nhảy vọt lên Luyện Hư Viên Mãn.
Hắn cầm đoạn thương còn lại liều mạng đâm ra, lòng bàn tay xuất hiện một Bạch Liên Ấn, giáng mạnh xuống.
Nhưng Khắc Trận Trường Bào trên người Lê Vĩ bỗng sáng rực, hàng loạt Trận Văn được kích hoạt.
Khác với Phản Lực Trận mang tính phòng thủ, Cường Lực Trận tăng toàn diện chiến lực cho chủ nhân.
Tay Lê Vĩ hiện ra Sơn Thuỷ Ấn, mạnh mẽ nghênh đón Bạch Liên Ấn.
Tàn Khuyết Nhận rút khỏi cơ thể Bạch Gia Quân, chém thẳng vào mũi thương còn lại…
OÀNH!
Kinh thiên động địa. Bạch Gia Quân như diều đứt dây, bay ngược ra xa. Bạch Liên Ấn vỡ tan, trường thương nát vụn.
Trước sự kết hợp giữa Thai Khí dung hợp, Bát Tinh Pháp Bảo — Sơn Thuỷ Ấn, cùng Cường Lực Trận tăng cường…
Dù Bạch Gia Quân là thiên tài hàng đầu trong thế hệ Bạch Liên Tộc, vẫn không thể gánh nổi.
Lê Vĩ giải trừ Phẫn Nộ Hình, chậm rãi bước tới đối thủ.
“Xuống tay đi! Hãy cho ta cái chết thống khoái!” Bạch Gia Quân nằm trên đất, thở dốc.
Sau khi thiêu đốt Bạch Liên Tán Đồng, hắn chịu phản phệ nặng nề, lại bị thương nặng do Lê Vĩ gây ra, sức cùng lực kiệt.
“Thật đáng tiếc… nhưng có chơi có chịu.” Lê Vĩ thở dài.
Tàn Khuyết Nhận chém xuống.
Sinh cơ đoạn tuyệt.
Khi hắn định rút linh hồn Bạch Gia Quân vào Diêm Vương Lệnh, Tiểu Đồng bỗng lên tiếng:
“Chậm đã!”
Cơ thể Bạch Gia Quân bỗng tan thành vô số điểm sáng.
Cuối cùng, chỉ còn một đoá sen trắng lơ lửng giữa không trung — nơi chứa linh hồn và ý thức của hắn.
“Đây là bản thể của Bạch Liên Tộc.” Tiểu Đồng nói.
“Giữ lại đi. Sau này sẽ có dùng đến.”
Lê Vĩ gật gù, phất tay thu đoá sen trắng — hay đúng hơn là bản thể của Bạch Gia Quân.
Tiểu Đồng đã nói vậy, giữ lại cũng chẳng mất gì.
Tiếc thay, trường thương, Bạch Liên Ấn và Tán Đồng đều đã hủy trong chiến đấu.
Lê Vĩ thu nhẫn trữ vật. Bên trong ngoài một số Minh Thạch, cũng chẳng còn bao nhiêu vật phẩm giá trị.
“Không cần tiếc. Bản thể Bạch Liên Tộc tinh khiết, thuần khiết — là nguyên liệu quý trong nhiều trường hợp.” Tiểu Đồng hừ nhẹ.
“Ngươi đừng quá tham lam.”
“Ừ thì được!” Lê Vĩ mỉm cười.
Đúng lúc đó, cánh cửa cuối cùng rốt cuộc cũng xuất hiện…
Trận thứ chín, mở ra!