Chung Cực Truyền Kỳ
Chín Kẻ Mạnh - Quyết Chiến Cuối Cùng
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
#CCTK #akayhau
CHƯƠNG 125: CHÍN KẺ MẠNH - LỰA CHỌN!
“Đúng là lão quái vật, khó xử thật sự…”
Lê Vĩ nhíu mày, mặt mày nhăn lại.
Chiến thắng trong trận này là có, nhưng thắng một cách hiểm hóc. Hắn phải dùng gần như hết mọi thủ đoạn, lại còn kiên trì giữ lại Càn Khôn Cốt, Vô Ảnh và Sơn Thuỷ Ấn đến tận phút cuối, kết hợp cả ba mới có thể tiêu diệt được tên Địa Tiên chuyển thế.
Lý do là bởi với kinh nghiệm chiến đấu và sự quyết đoán của đối phương, nếu hắn nhận ra Lê Vĩ còn những con bài nguy hiểm đến tính mạng, rất có thể hắn sẽ tiếp tục tự bạo mặt trời, thậm chí là tự bạo luôn cả Tạo Hoá Danh Khí — Viêm Dương Đao.
Khi ấy, chưa biết ai sẽ chết dưới tay ai.
Chính vì vậy, Lê Vĩ đã cố ý giấu kỹ các thủ đoạn, đợi đúng thời điểm tên thanh niên tưởng rằng hắn đã cùng đường, sinh lòng chủ quan, mới bất ngờ lật bài, xoay chuyển cục diện.
Trận chiến này không chỉ thắng nhờ thực lực, mà còn cần trí tuệ.
“May mắn là dù là Địa Tiên chuyển thế, nhưng thiên phú cũng không đến mức nghịch thiên,” Lê Vĩ khẽ chậc lưỡi, “Nếu gặp phải kẻ sở hữu vài loại Thiên Mệnh Cách, hậu quả thật khó lường.”
Dù sao đi nữa, thắng là thắng.
Chỉ là cái giá phải trả cũng không hề nhỏ.
Một mỏ Linh Thạch Cực Phẩm ném vào Lò Luyện Ngục, Thôn Linh Ma Thụ bị nổ tung gần một nửa, bản thân Lê Vĩ bị thương nặng và cạn kiệt linh lực, ngay cả Khắc Trận Trường Bào lẫn Sơn Thuỷ Ấn cũng bị tổn hao nặng nề.
Tuy nhiên, phần thu hoạch nhận được cũng cực kỳ khủng khiếp.
Tạo Hoá Danh Khí — Viêm Dương Đao thậm chí không phải thứ quý giá nhất.
Thứ đáng giá nhất, chính là linh hồn chứa đựng ký ức của một vị Địa Tiên.
Dù ở kiếp này, linh hồn của tên thanh niên chỉ mới đạt tới Luyện Hư Kỳ, nhưng nó mang theo toàn bộ ký ức và tri thức của một Địa Tiên chân chính.
Sau khi Lê Vĩ đọc hết ký ức, hắn hoàn toàn có thể bán lại cho Diêm Vương Điện.
Linh hồn Luyện Hư thì giá trị thấp, nhưng kiến thức và kinh nghiệm của một Địa Tiên thì có giá trị trên trời, vượt xa cả linh hồn Trận Cuồng Lang Quân trước đó.
Lê Vĩ lập tức kéo linh hồn thanh niên vào Diêm Vương Lệnh, điên cuồng tiếp nhận lượng tri thức khổng lồ được khắc sâu vào tâm thức.
Từ kinh nghiệm tu luyện lên tới cảnh giới Địa Tiên, đến kiến thức về các loại bảo vật, thiên tài địa bảo, tài nguyên quý hiếm, đan dược, phù chú, trận pháp…
Tất cả đều vượt xa những gì hắn từng biết trước đây.
Ánh mắt Lê Vĩ trở nên thâm sâu, không còn là kẻ non nớt, mọi thứ đều phải dựa vào Tiểu Đồng chỉ điểm.
Đây chính là sự lột xác về tư duy — thứ giá trị vô cùng to lớn.
“Sảng khoái!” Lê Vĩ ngửa mặt lên trời thở dài, rồi phất tay thu dọn chiến lợi phẩm.
Tên thanh niên này kiếp trước là một tán tu, không môn không phái, nhưng kiếp này lại là Thiếu Chủ của Âm Hoả Tông — một trong những tông phái có Độ Kiếp Kỳ trấn thủ.
Loại Âm Hoả mà hắn dùng để ngưng tụ chín vầng mặt trời, thứ lửa nửa nóng nửa lạnh cực kỳ mạnh mẽ, cũng được luyện thành từ công pháp đặc biệt của Âm Hoả Tông.
Chỉ cần thời gian, Lê Vĩ cũng có thể tu luyện ra Âm Hoả.
Tiếc là Thiên Mệnh Cách không thể cướp đoạt. Thiên Mệnh Cách - Cửu Dương sẽ không bao giờ thuộc về Lê Vĩ.
Thân thể Cửu Dương Chi Thể của thanh niên đã bị đánh nát bấy, các vầng mặt trời trong đan điền đều tiêu tan.
“Hy vọng một ngày nào đó, Cầu Thang có thể giúp ta đoạt lấy Mệnh Cách mà ta mong muốn!” Lê Vĩ thầm nghĩ, lòng đầy khát vọng.
Tuy nhiên, trước mắt hắn cần phải trị thương và khôi phục linh lực.
Hắn lấy từ Nhẫn Trữ Vật của tên thanh niên ra một viên Phục Linh Đan và Liệu Thương Đan, vừa mới nuốt vào.
Chưa kịp luyện hóa, không gian bỗng nhiên rung chuyển.
Bốn phía sụp đổ, từng mảnh trắng xóa như tuyết bay đi, cảnh tượng huyền ảo đến cực điểm.
Lê Vĩ tròn mắt nhìn xung quanh, cảm giác như vừa bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Nơi đây là một chiến trường cổ xưa. Dưới là mặt đất, trên là bầu trời, chín trụ đá khổng lồ sừng sững như trụ chống trời, vươn thẳng lên tận mây xanh.
Lê Vĩ đang đứng trên một trong chín trụ đá — trụ thứ chín.
Tám trụ đá còn lại, mỗi trụ đều có một nhân vật đứng trên đó.
Lê Vĩ là người đến cuối cùng.
Tám nhân vật kia, ánh mắt đều vô thức đổ dồn về phía hắn.
“Quỷ Vương Phây Cơ! Cuối cùng cũng bắt được ngươi!” Trên một trụ đá, Lâu Diễm ánh mắt bùng cháy lửa cuồng nhiệt, hơi thở dồn dập.
“Lạ thật!” Lê Vĩ nhíu chặt mày.
Hắn đã nhìn thấy Lâu Diễm, và cảm nhận rõ sự tham lam cùng phẫn nộ cực độ từ dao động linh hồn đối phương.
Nhưng điều này quá kỳ lạ. Lê Vĩ hiện đang mang thân phận Phây Cơ, đã đeo Quỷ Vương Diện che mặt. Làm sao Lâu Diễm có thể nhận ra hắn là Âm Dương Sứ Giả để sinh lòng tham?
Lẽ ra, Lâu Diễm không thể biết danh tính thật sự của hắn.
“Ngươi nhầm rồi,” Tiểu Đồng cười nhẹ, “Lần này Lâu Diễm không thèm Âm Dương Sứ Giả. Hắn muốn huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long của ngươi!”
“Bởi vì việc ngươi tiêu tốn một lượng lớn Diêm Điểm để đổi lấy Trấn Ngục Bạo Long vốn không phải bí mật.”
“Chết tiệt!” Lê Vĩ chỉ muốn chửi rủa.
Con người Lâu Diễm này sinh ra để thù nhau với hắn hay sao?
Danh phận thật: bị nhắm tới làm mục tiêu đoạt hồn chiếm xác vì là Âm Dương Sứ Giả.
Danh phận giả: lại bị thèm muốn huyết mạch, muốn rút máu tận gốc.
Trong cả hai thân phận, Lê Vĩ chưa từng đụng chạm đến Lâu Diễm, vậy mà tên này chỉ vì lòng tham mà luôn muốn đưa hắn vào chỗ chết.
Loại người máu lạnh, bất chấp đồng loại vì tư lợi, Lê Vĩ tuyệt đối sẽ không tha thứ.
Tuy nhiên, ở nơi này không chỉ có mỗi Lâu Diễm đáng lo.
Còn có bảy nhân vật khác cũng cực kỳ nguy hiểm.
Có vẻ như để qua ải cuối của di tích, hắn phải đánh bại cả tám đối thủ còn lại.
Lê Vĩ quan sát nhanh.
Trụ đá thứ nhất: một nam tử khổng lồ, thân hình to gấp hàng ngàn lần người thường, cơ bắp cuồn cuộn, da đen bóng, đôi mắt đỏ rực đầy hung ác.
Hắn gần như sánh ngang kích cỡ của cả trụ đá mình đang đứng.
“Cự Ngục Tộc!” Lê Vĩ nhếch mép.
Với kiến thức của Địa Tiên, hắn biết rõ về các chủng tộc ở Âm Gian.
Trước đó từng thấy bộ xương mục rỗng của Cự Ngục Tộc, không ngờ người sống lại mang đến áp lực kinh khủng hơn nhiều.
Đây là chủng tộc Luyện Thể thiên sinh, cực kỳ hùng mạnh.
Trụ đá thứ hai: một thanh niên tuấn mỹ đến mức phụ nữ cũng phải ghen tị, mái tóc trong suốt như pha lê, mặc trang phục dệt từ lá cây, lưng đeo trường cung, tai nhọn, ánh mắt sắc bén.
“Minh Không Tinh Linh!” Lê Vĩ nhận ra ngay.
Ở Âm Gian, Tinh Linh có hai bộ tộc mạnh nhất — vượt trội hơn cả Minh Ám Tinh Linh mà Lê Vĩ từng đánh bại trước kia, cả về sức mạnh lẫn địa vị.
Đó là Minh Không Tinh Linh và Minh Gian Tinh Linh.
Minh Không Tinh Linh tu luyện Không Gian Linh Lực, thân thiện với không gian, chiến đấu không bị phản phệ.
Minh Gian Tinh Linh tu luyện Thời Gian Linh Lực, thao túng thời gian mà không gặp tổn thương.
Tương truyền, hai bộ tộc này từ lâu đã liên tục kết thông gia, chưa từng gả con cháu cho chủng tộc nào khác.
Bởi họ luôn nuôi hy vọng tạo ra hậu duệ nghịch thiên: Thời Không Tinh Linh.
Tiếc thay, dù đã liên hôn suốt hàng vạn năm, sinh ra vô số thiên kiêu, cường giả… nhưng hậu duệ chỉ thừa hưởng thiên phú của cha hoặc mẹ, chưa từng xuất hiện Thời Không Tinh Linh như mong ước.
Trụ đá thứ ba: một nhân vật khoác áo choàng đen như bóng đêm, che kín khuôn mặt, khí tức ẩn giấu, không thể dò ra lai lịch.
Chỉ biết trên tay hắn cầm một thanh Hắc Quyền Trượng.
Lê Vĩ tạm gọi là Hắc Dạ Nhân.
Trụ đá thứ tư: cũng che mặt, nhưng không mặc áo choàng, mà khoác một bộ chiến giáp đồng cổ nặng nề, khôi giáp che kín đầu, áo giáp khảm những văn tự huyền bí khó hiểu.
Tạm gọi là Đồng Giáp.
Trụ đá thứ năm: một mỹ nhân tuyệt sắc khiến tim Lê Vĩ đập nhanh hơn một nhịp.
Hắn thề, trừ Tà Liễu và Tinh Vân Các Chủ ra, hắn chưa từng thấy ai đẹp hơn người phụ nữ này.
Ngay cả Tần Thuỷ Dao, Hồ Tử Dung cũng phải xếp sau một bậc.
Nàng mặc váy dài bạc trắng như dải ngân hà lấp lánh, khéo léo phô diễn đường cong mê hoặc. Tóc dài như thác nước bạc rũ xuống tận eo, da trắng như tuyết, ngũ quan yêu kiều sắc sảo, môi đỏ, mi cong, má hồng, sống mũi cao thẳng như ngọc.
Một vẻ đẹp pha trộn giữa phương Đông và phương Tây — kiêu sa, quyến rũ.
Dù nàng khép hờ mắt, đứng yên lặng, nhưng khí chất cao quý toát ra từ tận xương tủy không thể che giấu, giống như một đóa hoa tuyết liên trên đỉnh núi cao, lạnh lùng và không thể chạm tới.
Sự xuất hiện của nàng khiến tất cả nhân vật xung quanh đều trở thành phông nền.
Nhưng càng đẹp, càng nguy hiểm. Nhất là khi nàng có thể giữ được tư thế ung dung, bình thản trong hoàn cảnh này — Lê Vĩ lập tức cảnh giác.
Chưa rõ nàng thuộc chủng tộc nào, hắn tạm gọi là Mỹ Nữ Váy Trắng.
Trụ đá thứ sáu: tưởng chừng trống không.
Nhưng không, có một nhân vật cực nhỏ đang đứng đó.
Do quá bé nên dễ bị bỏ qua, nhưng Linh Thức vẫn quét trúng.
Đó là một con kiến đứng trên hai chân, nhỏ bằng hạt gạo.
“Nghĩ Tộc!” Lê Vĩ gật đầu.
Không nên khinh thường loài kiến này. Dù nhỏ bé, chúng sở hữu sức mạnh vượt trội, thân hình linh hoạt, rất khó đánh trúng.
Nghĩ Tộc là một chi nhánh trong Minh Trùng Nhất Tộc, nhưng mạnh hơn nhiều so với con Bách Thủ Ngô Công trước đó.
Hơn nữa, Nghĩ Tộc nổi tiếng với tinh thần đoàn kết cao độ, sẵn sàng hy sinh vì lợi ích toàn tộc, nên gần như đứng đầu trong các chủng tộc côn trùng.
Trụ đá thứ bảy: một thiếu niên diện mạo bình thường, mặc áo bào xanh, không có gì nổi bật.
Tạm gọi là Thanh Y Thiếu Niên.
Trụ đá thứ tám: Lâu Diễm.
Trụ đá thứ chín: Lê Vĩ.
Chín trụ đá, chín nhân vật. Mỗi người đều đã thắng liên tiếp chín trận mới có mặt ở đây.
Điều khiến Lê Vĩ bật cười là hai tên Khuyển Tử của Ngục Khuyển Tộc từng hùng hổ tuyên bố sẽ chiếm di tích, kết quả một tên đã bị hắn giết, tên còn lại thì không thấy bóng dáng.
Điều này chứng minh rõ ràng: dù là chủng tộc mạnh như Ngục Khuyển Tộc, khi bước vào nơi hỗn tạp như di tích này, nơi tiềm long ẩn hổ, cũng phải thu liễm kiêu ngạo. Bằng không, chết lúc nào cũng không hay.
Lê Vĩ thầm nghĩ: dù hắn không đánh bại được Khuyển Dương, nhưng tên đó cũng chẳng thể là đối thủ của Bạch Gia Quân, huống hồ là lão quái vật Địa Tiên chuyển thế.
Thậm chí nếu lão quái vật Địa Tiên đến muộn hơn, bị tên Hộ Pháp của Khuyển Ngục Tộc chặn ngoài cửa, rất có thể hắn đã ra tay giết chết.
ẦM ẦM!
Đúng lúc đó, toàn bộ không gian rung chuyển. Một thanh âm tràn ngập chiến ý vang vọng:
“Chúc mừng các ngươi đã thành công vượt đến ải cuối cùng của Cửu Chiến Di Tích.
Chín kẻ xuất sắc nhất, sau khi liên tục loại bỏ chín đối thủ, đã có mặt tại đây.”
Tất cả mọi người đều trở nên nghiêm trọng. Rõ ràng đây là thanh âm của chủ nhân di tích để lại.
Một nhân vật đã chết từ lâu, nhưng vẫn có thể lưu lại ý chí và thiết lập luật lệ rõ ràng cho di tích — khi sống chắc chắn phải cực kỳ đáng sợ.
Ít nhất, dựa vào ký ức của tên Địa Tiên chuyển thế, Lê Vĩ biết rằng không phải Địa Tiên nào cũng làm được điều này.
Trừ phi là nhân vật cực kỳ khủng khiếp trong hàng ngũ Địa Tiên.
“Cửu Chiến Di Tích có tổng cộng chín phần truyền thừa, mặc định chia đều cho chín người các ngươi. Nhưng còn có hai lựa chọn.”
“Một là nhận một phần truyền thừa rồi rời đi. Hai là ở lại, chiến đấu hỗn loạn, cướp đoạt toàn bộ truyền thừa từ những kẻ khác.”
“Đặc biệt, trong trận chiến này, các ngươi được phép sử dụng mọi thủ đoạn. Bao gồm cả ngoại lực và chiến lợi phẩm thu được trong suốt hành trình. Có gì cứ phơi bày hết ra.”
“Mỗi người có một ngày thời gian để khôi phục trạng thái và đưa ra quyết định.”
Thanh âm vang vọng khắp nơi. Lê Vĩ và tám nhân vật còn lại đều im lặng, sắc mặt ngưng trọng.
Lê Vĩ, Lâu Diễm, Cự Ngục Tộc, Minh Không Tinh Linh, Hắc Dạ Nhân, Đồng Giáp, Mỹ Nữ Váy Trắng, Thanh Y Thiếu Niên, Nghĩ Tộc.
Tất cả đều đang suy tính.
…
Chúc cả nhà buổi trưa vui vẻ.
Mời mọi người đăng ký kênh YouTube để kênh đạt mốc quan trọng 10k sub:
https://www.youtube.com/@AkayTruyen
Nếu độc giả muốn ủng hộ tác giả, thông tin chuyển khoản:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: [email protected]
Xin chân thành cảm ơn!