Chung Cực Truyền Kỳ
Trở Về Thiên Nguyên
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiến đấu căng thẳng đã qua, tài sản cũng đã có – giờ là lúc vùi đầu tu luyện.
Lê Vĩ từng quyết tâm trở thành Lục Đạo Hoá Thần để khiến Tà Liễu phải kinh ngạc.
Hiện tại, hắn đã là Ngũ Đạo Hoá Thần.
Chỉ còn một đạo Y Đạo nữa là hoàn tất, cần phải mở truyền thừa của Quỷ Cốc.
Rời khỏi Chiến Giới Châu, Lê Vĩ kích hoạt Diêm Vương Lệnh, trở về Dương Thế.
Hắn phát hiện mình đang ở Ranh Giới Thiên Khư, nhưng vị trí đã thay đổi so với lúc trước.
Tiểu Đồng rất phối hợp, lập tức thả Tiểu Bối và Yến Ất ra ngoài.
Tiểu Bối vẫn đang luyện hóa Yêu Đan, nên để nó yên trong Chiến Giới Châu.
“Trư huynh, sao chúng ta lại ở đây?” Yến Ất tò mò nhìn quanh.
Nàng đưa mắt đánh giá Lê Vĩ, cảm giác vô hình trong hắn đã trở nên mạnh hơn.
Nam nhân này luôn đầy bí ẩn. Mỗi lần nàng “ngủ say”, khi tỉnh lại, hắn lại càng thêm cường đại.
“Ta biết Ất muội còn việc quan trọng tại Hoành Quốc, nên muốn tiễn muội trở về,” Lê Vĩ mỉm cười nói.
“Vả lại, ta cần đến Thiên Nguyên để bán một vài thứ.”
So với việc quay về Thiên Tà Giáo, Thiên Nguyên gần Ranh Giới Thiên Khư hơn, lại có Thương Bảo Quốc – một quốc gia tu chân hùng mạnh, kinh doanh phát đạt và đáng tin cậy.
Bản đồ động phủ của Trận Cuồng Lang Quân mà Yến Ất có cũng là do đạt được từ Thương Bảo Quốc.
“Trư huynh thật sự muốn đến Thiên Nguyên sao?” Yến Ất mắt sáng rực, tim đập nhanh, nắm lấy tay hắn:
“Ta muốn mời huynh về Yến Gia Bảo một chuyến, giới thiệu huynh với tỷ tỷ ta. Huynh có ơn với Yến Gia, không thể qua loa được.”
Lần này trở về, nàng đã tăng mạnh chiến lực và tu vi, đủ tư cách trở thành cao tầng chân chính của Hoành Quốc.
Số nguyên lực còn lại trong xương cốt Trận Cuồng Lang Quân cũng đủ để tỷ tỷ nàng đột phá lên Hợp Thể Kỳ.
Khi đó, dù là Thái Tử Hoành Quốc cũng không dám ép hôn nữa.
Bởi nếu ép buộc hai vị Hợp Thể Kỳ, sẽ khiến quốc gia phải đối mặt với đại phản loạn – tổn thất không thể lường trước.
“Ân tình gì chứ? Chúng ta là hợp tác đôi bên cùng có lợi,” Lê Vĩ cười nhạt.
“Lần khác ta sẽ ghé thăm Yến Gia Bảo. Lần này, mục tiêu của ta là Thương Bảo Quốc.”
Lời nói này không phải xã giao.
Lê Vĩ nghi ngờ Yến Chân – tỷ tỷ Yến Ất – cũng sở hữu Mệnh Cách đặc biệt như muội của nàng.
Với nữ nhân có Mệnh Cách như vậy, vì Tà Liễu, hắn không thể bỏ qua.
Nhưng trước mắt, hắn cần đến Thương Bảo Quốc để giao dịch, tích đủ 20 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm.
Sau đó quay về Yêu Khư, cùng Hổ Răng Kiếm thám hiểm di tích.
Rồi mở truyền thừa cho Tiểu Đồng, trở về Thiên Tà Giáo gặp Tà Liễu.
Thê tử Giáo Chủ đã hứa, khi hắn đạt đến Hoá Thần Kỳ, sẽ giao cho hắn một nhiệm vụ mới.
Dĩ nhiên, điều Lê Vĩ quan tâm nhất là giải trừ Âm Dương Cổ Tình Đan theo lời hứa.
Nghe vậy, Yến Ất hơi tiếc nuối, nhưng là nữ nhân hiểu chuyện, nàng biết mình không thể luôn đồng hành bên nam nhân này. Cắn môi, nàng chắp tay nói:
“Được thôi, được đồng hành cùng Trư huynh thêm một đoạn đường, là vinh dự của Yến Ất.”
“Chúng ta đi!” Lê Vĩ gật đầu.
Yến Ất giơ tay, định triệu hồi toạ kỵ Xích Ngân.
“Không cần!” Lê Vĩ cười, vung tay.
“Ta có cách khác!”
Chiến Giới Châu bay ra, thu cả hai vào bên trong.
Dùng Minh Thạch làm nguyên liệu, Chiến Giới Châu hấp thụ hàng trăm khối trong chốc lát, rồi trực tiếp xuyên không gian.
“Nơi này là…” Yến Ất tròn mắt ngắm nhìn thế giới vàng rực xung quanh.
Nàng có kiến thức sâu rộng, dám khẳng định đây là một Pháp Bảo Không Gian mạnh hơn cả Sơn Thuỷ Ấn.
“Là pháp bảo của ta, coi như trao đổi với Sơn Thuỷ Ấn,” Lê Vĩ cười, giải thích sơ lược.
“Nó có thể xuyên không gian, tiết kiệm rất nhiều thời gian.”
Nhờ Chiến Giới Châu, hắn tự tin di chuyển giữa các vùng đất trong Man Di Chi Địa mà không lo khoảng cách.
Dù tiêu tốn Minh Thạch – càng xa càng tốn – nhưng đổi lại là tốc độ và bí mật.
Chiến Giới Châu hiện là Bán Tiên Bảo, ngay cả cường giả Độ Kiếp cũng không thể dò ra.
Chưa đầy ba ngày, Chiến Giới Châu đã rời Ranh Giới Thiên Khư, trở về Thiên Nguyên.
“Ta không mơ chứ…” Yến Ất nhìn dãy núi trùng điệp nối tiếp thảo nguyên mênh mông, nơi các nền văn minh tu chân dựng nên quốc gia hùng mạnh, kinh ngạc đến ngẩn người.
Một hiểm địa như Ranh Giới Thiên Khư, vậy mà đã bị hai người vượt qua?
Pháp bảo hình hạt châu của Trư Huynh… chẳng lẽ là Cửu Tinh Cực Phẩm?
Nàng tưởng còn được đồng hành thêm một đoạn, nhưng giờ phải chia tay sớm hơn dự kiến.
Thương Bảo Quốc và Hoành Quốc nằm ở hai hướng khác nhau.
“Ất muội, cảm ơn muội đã chiếu cố ta suốt thời gian qua,” Lê Vĩ mỉm cười, rút ra một chiếc Nhẫn Trữ Vật đưa cho nàng.
“Đây là chút quà ta tặng muội. Nếu xem ta là bằng hữu, đừng từ chối.”
“Bằng hữu…” Yến Ất nhìn khuôn mặt nạ heo trước mặt, vẻ mặt phức tạp.
Chưa từng thấy gương mặt thật của hắn, nhưng sao tim lại rung động đến vậy?
Nàng không phải thiếu nữ ngây thơ. Nàng hiểu rõ cảm xúc của mình.
Tình cảm với hắn – không đến từ dung mạo hay vẻ ngoài.
Dù hắn là người đầu heo, nàng cũng đã động lòng.
Hít một hơi thật sâu, Yến Ất trịnh trọng nói:
“Trư huynh, nếu có cơ hội… muội muốn được gặp đại tẩu, được không?”
Sau thời gian tiếp xúc, nàng biết thê tử Độ Kiếp Kỳ kia chiếm vị trí cực cao trong lòng Lê Vĩ.
Nàng muốn tranh thủ cơ hội – chỉ có được sự công nhận của “bà cả” mới có thể tiến thêm bước nữa.
Yến Ất sẽ không bao giờ bày tỏ nếu chưa được phép.
“Được chứ!” Lê Vĩ thầm vui mừng – đúng ý hắn.
Nhưng ngoài mặt, hắn làm bộ suy nghĩ:
“Nếu muội nhận chiếc Nhẫn này, ta mới yên tâm giới thiệu thê tử ta cho muội.”
“Tốt, ta nhận!” Yến Ất dứt khoát nhận lấy, không kiểm tra bên trong, trực tiếp cất vào.
Lê Vĩ gật đầu hài lòng.
Bên trong không có gì quá quý giá: một tảng thịt đùi Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, bản sao Thôn Thực Kinh của Cự Ngục Tộc, và bản sao Hợp Văn Chi Pháp.
Yến Ất là tướng cận chiến, Thể Tu. Thịt đùi Yêu Thú cao cấp kết hợp Thôn Thực Kinh sẽ giúp thân thể nàng đột phá. Hợp Văn Chi Pháp phù hợp với thân phận Trận Sư – có thể tu luyện thành Phù Sư hay không là tùy nàng.
Lê Vĩ đã chọn những thứ phù hợp để tăng chiến lực cho nàng.
Tiếc là Cửu Minh Chiến Pháp chỉ Minh Tu mới luyện được, nếu không hắn đã chia sẻ vài tầng đầu.
“Trư huynh, ôm một cái!”
Yến Ất bất ngờ vòng tay ôm chặt hắn, nhón chân hôn lên đầu heo thô kệch.
Hương thơm cơ thể ngập tràn, cặp ngực đầy ụp thẳng vào ngực khiến Lê Vĩ choáng váng.
Chưa kịp định thần, tiếng hí vang của Xích Ngân vang lên – Yến Ất đã nhảy lên lưng ngựa, lao đi dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.
Nhìn bóng dáng thiếu nữ trong bộ giáp bạc, tóc đuôi ngựa tung bay, má ửng hồng khuất dần nơi chân trời, Lê Vĩ ngẩn ngơ.
Hắn đưa tay vuốt mặt nạ heo, thở dài:
“Tà Liễu ơi Tà Liễu, nàng dùng đầu heo phong ấn nhan sắc của lão công… nhưng đâu biết sức hấp dẫn của ta đâu chỉ ở diện mạo.”
“Phốc!” Tiểu Đồng khinh bỉ mắng:
“Bớt ảo tưởng đi!”
“Ta ảo tưởng gì? Ngay cả Hồ Nga còn muốn gả Hồ Tử Dung cho ta đấy thôi!” Lê Vĩ hừ nhẹ.
“Mà nói mới nhớ, bà ta còn nợ ta ân tình, ai thèm cưới đồ đệ bà ta chứ?”
Gần đây, tiêu chuẩn thẩm mỹ của hắn đã lên cao quá nhiều…
Bởi sự xuất hiện của Khuyết Nữ.
…
Hiếm khi đến Thiên Nguyên, Lê Vĩ một mình rảo bước, băng qua các quốc thổ.
Mỗi quốc gia tu chân, dù lớn hay nhỏ, đều có bản sắc, truyền thống và văn hoá riêng.
Hắn đi đâu, cũng đều trải nghiệm.
Ví dụ như các quốc gia ở thảo nguyên bạt ngàn, người đứng đầu được gọi là “Khả Hãn”.
Hoành Quốc hay Hãn Quốc lại gọi là Hoàng Đế hoặc Quốc Chủ.
Với tu vi Hoá Thần, dù chưa phải đỉnh cao, nhưng cũng thuộc hàng trung tần trong Tu Chân Giới.
Lê Vĩ đi qua nhiều quốc gia, nơi mà cường giả mạnh nhất chỉ là Nguyên Anh hay Hoá Thần – đều không phải đối thủ của hắn.
Có nơi, bộ lạc nhỏ yếu, thủ lĩnh chỉ đạt Kim Đan hoặc tệ hơn là Trúc Cơ Kỳ.
“Không được, ta tuyệt đối không thể để thân phận Âm Dương Sứ Giả rơi vào tay kẻ xấu,” Lê Vĩ rùng mình.
Nếu hắn là đại ma đầu, sẵn sàng tàn sát để thu lợi?
Một mình hắn có thể quét sạch quốc gia, chủng tộc, thu hàng tỷ, hàng chục tỷ linh hồn đổi lấy Diêm Điểm.
Hoặc khiến linh hồn phẫn nộ, oán hận để tu luyện Đại Tội Thất Hình Quyết.
Làm vậy, tu vi tăng nhanh, tài nguyên tu luyện vĩnh viễn không cạn.
Âm Dương Sứ Giả có quyền lực như thế – không bị giới hạn bởi quy luật Âm – Dương.
Lâu Diễm – tên khốn tàn nhẫn kia – có lẽ sẽ hành động như vậy.
Nhưng Lê Vĩ có bản tâm. Hắn có lương tri. Làm gì cũng phải không thẹn với lòng.
Người không phạm ta, ta không phạm người.
Người nếu phạm ta, ta trả gấp bội.
Đó là tôn chỉ của hắn.
Hắn sẽ không lợi dụng Âm Dương Sứ Giả cho hành vi tàn bạo, càng không dung túng kẻ khác làm điều đó.
Nhờ Càn Khôn Cốt, tốc độ Lê Vĩ cực nhanh.
Hơn một tháng du ngoạn non sông, ngắm cảnh sắc Thiên Nguyên…
Cuối cùng, hắn tiến gần tới lãnh thổ Thương Bảo Quốc.
Trước mặt là dãy núi rừng rậm xanh ngắt. Vượt qua đó là đến Thương Bảo Quốc.
GÁY!
Tiếng gáy thánh thót vang lên từ trên cao, thu hút sự chú ý của Lê Vĩ.
Hắn giờ rất nhạy cảm với khí tức Yêu Tộc – không phải vì sợ, mà vì lo Yêu Khư lại tàn sát nhân loại ngay trên đất nhân tộc.
Thiên Nguyên là lãnh địa nhân tộc. Cường giả hàng đầu là các Hoàng Đế, Quốc Chủ, Khả Hãn – đều là nhân tộc.
Yêu Khư dù ngang ngược đến đâu cũng không dám tấn công Thiên Nguyên.
Dù Lê Vĩ có thể đến từ Hoành Quốc cùng Yến Ất, các tộc như Hoàng Điểu hay Giao Long cũng không dám chạm đến.
Ngay cả Cửu Giai Yêu Thú đến Thiên Nguyên cũng phải khiêm tốn.
GÁY!
Tiếng gáy vang lần nữa. Hai con Phong Hồng Hạc khổng lồ xuất hiện, sải cánh vài chục mét, lông vũ bồng bềnh như mây trôi.
Tu vi chúng chỉ Ngũ Giai, nhưng tốc độ khủng khiếp, sánh ngang Thất Giai.
Vì sở trường điều khiển gió lốc.
Chiến lực không cao, nhưng nhờ tốc độ, thường được dùng làm toạ kỵ hoặc kéo kiệu.
Đúng như vậy – hai con Phong Hồng Hạc đang kéo một chiếc kiệu đỏ rực, xa hoa, bay về hướng Thương Bảo Quốc.
Lê Vĩ không ngạc nhiên. Thương Bảo Quốc là trung tâm thương mại lớn nhất Thiên Nguyên, tu sĩ khắp nơi đổ về là chuyện bình thường.
Hắn không để ý đến kiệu đỏ, tiếp tục bước đi nhẹ nhàng – mỗi bước như xuyên thời không.
“Hửm?”
Bên trong kiệu, một đôi mắt sắc bén bất chợt chú ý đến thân ảnh bé nhỏ của Lê Vĩ dưới đất.
“Lại là hắn? Vẫn còn nắm giữ Thời Không Chi Lực sao?” Đôi môi đỏ thắm lẩm bẩm.
“Xem thử… thú vị đấy.”
ẦM!
Dị biến đột ngột xảy ra.
Ngọn núi phía trước sụp đổ, mặt đất nứt toác.
Một con Mãng Xà khổng lồ xé đất phóng lên trời, miệng như vực thẳm nuốt chửng hai con Phong Hồng Hạc.
Hồng Hạc gào thét, độc tố từ nanh rắn lan nhanh, sinh cơ cạn kiệt.
ẦM!
Kiệu đỏ mất kiểm soát, rơi thẳng xuống.
Lê Vĩ giật mình, quay lại nhìn.
RĂNG RẮC…
Đại địa rung chuyển, cả dãy núi sụp đổ.
Một quái vật đang trồi lên từ lòng đất.
Con Mãng Xà kia… hóa ra chỉ là cái đuôi của một con Rùa to hơn cả núi.
“Thần Thú – Huyền Vũ?” Lê Vĩ tim đập thình thịch.
Tương truyền Huyền Vũ hình rùa, đuôi là rắn.
Mãng Xà vừa giết Hồng Hạc… hóa ra lại là đuôi rùa?
“Không phải Huyền Vũ thật, nhưng có huyết mạch Huyền Vũ,” Tiểu Đồng nói.
“Con này gọi là Xà Quy.”
Lê Vĩ lúc này mới để ý: trên mai rùa có một toà thành trì.
Được xây bằng thép gai, phòng ngự kiên cố, chứa được hàng vạn người.
Xây thành trên lưng rùa – đủ biết Xà Quy to lớn thế nào.
So với nó, Lê Vĩ nhỏ bé hơn cả con kiến.
OÀNH!
Cửa thành mở ra, hơn chục cường giả xông ra.
Mục tiêu của chúng không phải Lê Vĩ.
Mà là chiếc kiệu đỏ vừa rơi xuống…
…