176. Bạo Kiếm Trấn Ngục

Chung Cực Truyền Kỳ

Bạo Kiếm Trấn Ngục

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 176 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bầu trời, vốn đã đỏ rực như biển lửa từ Hoả Kiếp, bỗng chốc bị nuốt chửng bởi những tầng mây đen cuộn trào như sóng thần. Những đám mây không trôi, mà xoáy mạnh như lốc, ép sát xuống mặt đất đến mức người ta tưởng chừng chỉ cần đưa tay lên là có thể chạm vào cơn thịnh nộ của thiên địa.
Trước uy lực kinh khủng của thiên đạo, ngay cả các tu sĩ cũng cảm thấy bản thân nhỏ bé, đáng thương đến nhục nhã.
Giữa trung tâm cơn cuồng nộ ấy, một thanh kiếm vô danh lơ lửng giữa không trung. Lưỡi kiếm đỏ rực, bao bọc bởi hai ngọn lửa chính tà, toả ra khí tức ngạo nghễ đến mức dường như không sợ trời, không sợ đất.
KENG!
Tiếng kiếm ngân vang, hướng thẳng lên trời cao.
Nó không né tránh Thiên Kiếp — nó đang thách thức!
Hàng loạt tu sĩ của Thiên Tà Giáo, dù là người từ các đại thế lực, cũng lần đầu chứng kiến cảnh tượng kinh thiên động địa như vậy. Mắt họ mở to, tâm thần lay động, như được mở mang một thế giới mới.
“Không hổ danh một chữ BẠO!” Nham Dương thì thầm, lão vội nuốt một viên đan dược để cầm máu vết thương. Thân hình lão giờ đây teo tóp, bé nhỏ như một con dê già còi cọc, không còn chút hào khí như lúc trước.
Đôi mắt đục ngầu của lão vẫn chăm chú nhìn vào thanh kiếm, ánh mắt cuồng nhiệt đến lạ.
Hoả Diệm Lô đã nổ tan, nhưng lão tin tưởng bằng tay nghề luyện khí đỉnh cao của mình, có thể khôi phục lại từ những mảnh vỡ.
Nhưng khoảnh khắc lịch sử này — nếu bỏ lỡ dù chỉ một giây — sẽ là tiếc nuối lớn nhất đời lão.
Càng bị khiêu khích, thiên địa càng phẫn nộ.
“Tương truyền, muốn trở thành Danh Khí… phải vượt qua ba đợt Thiên Kiếp khác nhau,” một Trưởng Lão có học vấn nói trịnh trọng.
“Hầu hết những thần binh từng lẫy lừng trong quá khứ đều tan nát ở đợt cuối. Không biết con quái vật trong hình kiếm này có thể chống đỡ được bao nhiêu đạo.”
ẦM ĐOÀNG!
Đạo lôi đầu tiên ập xuống.
Không phải một tia sét nhỏ, mà là một cột sét tím đậm, đường kính cả trăm mét, từ đỉnh mây đen đâm thẳng xuống thân kiếm.
Không gian dọc theo đường đi của tia sét bị nghiền nát như thủy tinh vỡ, để lại những vết nứt đen kịt, xoắn tít như chân không bị vặn vẹo.
“Tử Lôi Kiếp!” Nham Dương biến sắc:
“Tử Lôi mạnh hơn Lôi Kiếp thông thường, đủ sức nổ tung cả Hoả Diễm.”
Rõ ràng, thiên địa đã phải dùng đến Tử Lôi Kiếp ngay từ đợt đầu để đối phó với ngọn lửa cuồng bạo từ thanh kiếm.
Dưới quảng trường, hàng vạn đệ tử Thiên Tà Giáo kinh hãi quỵ ngã.
Những kẻ tu vi thấp, chỉ bị chấn động một chút, đã thất khiếu chảy máu, thần trí rối loạn.
“Đây… đây mới chỉ là đợt đầu?!” Đường chủ Luyện Khí Đường gào lên trong gió rít:
“Tử Sắc Lôi này đủ sức đập nát cả tu sĩ Đại Thừa Kỳ thành tro bụi!”
RỐNG!
Thanh kiếm quái vật gầm lên.
Ảnh hư ảo của Hoả Phượng, Kim Ô, Bất Tử Điểu, Địa Ngục Khuyển, Hoả Ma Long, Ma Tước… hàng loạt Thần Thú và Ma Thú rít gào quanh thân kiếm.
Năng lượng từ Hoả Nhật Điện trước đó bùng phát, mô phỏng ngọn lửa của Yêu Thần Ma.
Kiếm ngẩng lưỡi lên trời, tự động đón nhận ngọn lửa đỏ rực nghênh chiến trực diện.
ĐÙNG!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng. Toàn bộ Trận Sư của Trận Đường buộc phải hợp lực thi triển trận pháp, cố gắng bảo vệ kiến trúc và vùng đất phía dưới.
Giữa không trung, Tử Sắc Lôi Kiếp và ngọn lửa cuồng bạo đã đồng quy vu tận.
Thanh kiếm bị chấn bay hàng ngàn dặm, cắm phập xuống lòng đất, tạo ra một thung lũng khổng lồ.
Nhưng rồi, nó lại tự động bay lên, hướng trời cao rít lên tiếng ngân thứ hai.
Tiếp tục khiêu khích!
ẦM!
Thiên địa như bị sỉ nhục. Mây đen bỗng chuyển sang màu đỏ thẫm.
Những tia Lôi Đình tím dần chuyển sang đen — màu của cái chết, của hủy diệt tuyệt đối.
Ẩn trong từng tia Hắc Sắc Lôi Đình là sát khí vô biên.
Hắc Lôi trong Huyết Vân — khung cảnh như tận thế.
Uy lực lần này lại tăng thêm.
“Đây là Hắc Sát Kiếp Lôi!” Tại Thiên Tà Chủ Điện, Tà Liễu chắp tay sau lưng, khẽ nói:
“Loại lôi kiếp này thường dùng để xét nghiệm những kẻ Độ Kiếp đã phạm tội nghiệt tày trời — cửu tử nhất sinh.”
“Hít!” Nham Dương run rẩy mí mắt:
“Thanh kiếm này mạnh… nhưng cuồng đến mức trời đất căm ghét!”
Nếu nó không chủ động khiêu khích, Thiên Kiếp hẳn chẳng cần động đến Hắc Sát Kiếp Lôi.
“Khó rồi!” Lê Vĩ nhướng mày.
Hắn dùng mắt nhìn Khí Vận, nhận ra trong Hắc Sát Kiếp Lôi ẩn chứa những luồng khí vận màu đen.
Màu đen — đại diện cho vận rủi.
Rõ ràng, Hắc Sắc Kiếp Lôi có thể uy hiếp đến chính kiếm của hắn.
Sát khí tràn ngập, tâm thần các đệ tử bắt đầu điên loạn. Các Trưởng Lão Thiên Tà Giáo buộc phải ra tay, ném đám đệ tử yếu vào động phủ, cấm không cho quan sát.
Phía Tần Thủy Dao, kiếm của nàng đã sớm rạp xuống đất, run rẩy không dám ngẩng đầu.
Đôi mắt trong veo của nàng tràn ngập chấn động, bởi nàng là một trong số ít người biết rõ chủ nhân của thanh kiếm này là ai.
Liệu hắn có thể chế ngự được con quái vật dám thách thức cả thiên địa?
Dù chúng sinh nghĩ gì, Hắc Sát Kiếp Lôi đã ngưng tụ thành một đạo lôi đình diệt thế, oanh tạc trực diện.
KENG!
Cự kiếm gào thét, cái miệng ở giữa thân kiếm mở rộng ra.
Từ sâu trong đó, như một vực thẳm không đáy, Hoả Kiếp đang ngưng tụ.
Rõ ràng, nó muốn dùng Hoả Kiếp đã hấp thụ trước đó để chống lại Hắc Sát Kiếp Lôi.
GÀO!
Hoả Kiếm bùng phát, mang theo uy lực của chính đất trời trước đó quấn quanh thân kiếm.
Tất cả Trận Văn trên xương của Cốt Văn Tộc bừng sáng, từng sợi xiềng xích đen kịt quấn quanh kiếm như áo giáp.
Nó đã sẵn sàng — lao thẳng lên, nghênh chiến Hắc Sát Kiếp Lôi bằng một nhát chém.
ĐÙNG!
Càn khôn rung chuyển. Màng nhĩ của tất cả tu sĩ dưới Đại Thừa Kỳ đều vỡ toạc. Dư ba quét ngang, khiến hàng loạt Trận Sư phun máu, cố gắng gượng giữ trận pháp.
Thanh kiếm bị Hắc Sát Kiếp Lôi đập trúng trực diện.
Hoả Kiếp tuy mạnh, nhưng không đủ, nhanh chóng bị cắn nuốt sạch sẽ.
Sức mạnh khủng khiếp ép kiếm lún sâu xuống lòng đất, tạo thành cơn sóng thần đất đá, đập thẳng vào các Trận Văn xung quanh.
Ngay cả Đường chủ Luyện Khí Đường cũng bị thương nặng, bay ngược ra xa.
Tình thế buộc một vị Trưởng Lão tinh thông trận pháp phải ra tay cầm cự.
Ánh mắt họ tràn ngập sợ hãi và chấn động.
Khói bụi cuộn mù, khí tức hung bạo của kiếm gần như biến mất.
“Nó… bị diệt rồi sao?” Tần Thủy Dao siết chặt tay, móng tay cắm vào da đến mức rỉ máu.
Trong toàn bộ hiện trường, có lẽ chỉ có nàng và Lê Vĩ là hai người nhạy cảm nhất với thanh kiếm.
Nàng cảm giác — mất kết nối với con quái vật kia. Vô thức, nàng nghĩ rằng nó đã không trụ nổi trước Hắc Sát Kiếp Lôi.
GÀO!
Nhưng nàng đã lầm.
Từ sâu trong lòng đất, một tiếng rống vang lên — không phải của sinh vật, không phải của thần linh, mà là âm thanh kim loại ma sát đến rợn người.
Thanh kiếm bay ngược lên. Lưỡi kiếm giờ đây đầy vết mẻ, thân kiếm xuất hiện những vết nứt lớn như mạng nhện.
Máu của Nham Dương trên kiếm bị đốt đến bốc khói đen ngòm, Hoả Kiếp cạn kiệt.
So với vẻ hung tàn, bạo ngược ban đầu — giờ đây nó thê thảm vô cùng.
Nó đã sống sót qua đợt thứ hai, nhưng cái giá phải trả quá lớn.
Toàn trường đều cảm nhận được — khí tức của nó suy yếu rõ rệt.
Từ một thần binh siêu viễn cấp Cửu Tinh, nay bị kéo xuống chỉ còn dao động ở mức Bát Tinh.
“Trời ơi… làm sao trụ nổi đợt cuối?!” Nham Dương suýt bật khóc.
Lúc này, lão chỉ hận không thể dùng mạng mình đỡ thay Thiên Kiếp cho thanh kiếm.
Nhưng lão biết, muốn thành Danh Khí — chính nó phải tự vượt qua.
“Cuồng quá… rồi cũng phải trả giá!” Trong Thiên Tà Sơn, Công Tôn Thuyên ngẩng đầu, lẩm bẩm.
“Nó sẽ thất bại sao?” Yến Bảo Nhi không cam lòng hỏi. Nàng là người đã chứng kiến từng bước Lê Vĩ gian nan thu thập nguyên liệu.
“Thông thường, khảo nghiệm danh khí ở đợt cuối không dùng đến Hắc Sát Kiếp Lôi — vì loại lôi này vốn để tru diệt kẻ đại gian đại ác,” Công Tôn Thuyên nghiêm mặt:
“Nhưng kiếm này khiêu khích trắng trợn, chọc giận Thiên Kiếp… hậu quả vì thế nặng nề hơn!”
Yến Bảo Nhi cắn chặt môi, không dám nghĩ đến kết cục bi thảm.
Thế giới bỗng chốc im lặng.
Một sự im lặng chết chóc — vì cả thiên địa đang dồn lực cho biến hóa cuối cùng.
Từng tia Hắc Sát Kiếp Lôi co lại, hội tụ thành một điểm duy nhất — tối tăm, sâu thẳm, như một hố đen giữa không trung.
Đạo lôi thứ ba chưa giáng xuống — nó đang tích tụ.
“Trời ơi… vẫn là Hắc Sát Kiếp Lôi, nhưng đang ngưng tụ mạnh hơn trước!” Một Trưởng Lão tu vi Độ Kiếp run rẩy nói:
“Ngay cả ta… cũng chưa chắc sống sót nếu đỡ trọn đòn này!”
KENG!
Cảm nhận cái chết cận kề, thanh kiếm quái vật bỗng phát ra tiếng ngân ai oán.
Kiếm khí vốn hung hãn, giờ trở nên uất hận. Nó xoay tròn trên không, như đang tìm kiếm một thứ gì đó — một chỗ dựa xứng đáng.
Và rồi, nó hướng về một thân ảnh nam tử đang đứng lặng giữa đống đổ nát.
Lê Vĩ — toàn thân đẫm máu, ánh mắt gắt gao nhìn lên trời.
Trong đôi mắt hắn, là điên cuồng và liều lĩnh.
“Biết cầu cứu ta rồi sao?” Lê Vĩ cười mỉa trên nửa miệng:
“Vũ khí dù mạnh đến đâu, cũng cần chủ nhân mới phát huy được uy năng!”
“Phu quân, thể hiện đi!” Tà Liễu đứng xa, ánh mắt sắc bén tràn đầy tin tưởng.
“Hắn muốn ra tay rồi!” Công Tôn Thuyên lẩm bẩm.
“Chỉ có hắn… mới cứu được kiếm của chính mình!”
“Ừm!” Yến Bảo Nhi gật mạnh đầu. Thông qua Tinh Ước, nàng cũng cảm nhận được phần nào tâm tình và khát vọng của Tinh Chủ.
“Ngươi sợ sao? Một quái vật dám khiêu chiến thiên đạo… lại biết sợ sao?!” Lê Vĩ truyền ý niệm.
“KENG!” Kiếm ngân đáp lại.
Không phải sợ.
Trong ý chí của nó, không có cái chết, không có hủy diệt, không có tiêu tan.
Nó chỉ muốn bộc lộ đúng uy năng.
Và người duy nhất có thể giúp nó — chính là kẻ đã hiểu nó sâu sắc nhất!
XOẸT!
Trước vô số ánh mắt kinh ngạc, thanh kiếm bỗng lao vọt về một hướng.
“Sao có thể?!”
Tất cả bàng hoàng.
Bởi họ thấy rõ — con quái vật kiêu ngạo kia đang cắm thẳng xuống trước mặt một thân ảnh.
Khắc Trận Trường Bào tung bay, Trận Văn trên áo bừng sáng, tự động truyền năng lượng vào thân kiếm.
Thân ảnh đeo Bỉ Dực Mặt Nạ — dung mạo mơ hồ, không rõ.
Hắn bước tới, đối diện với thanh kiếm.
Dù cao gần hai mét, thân hình cân đối, lực lưỡng — vẫn cảm giác nhỏ bé trước cự kiếm.
Không ít người lắc đầu — dù kiếm chọn ngươi, nhưng e rằng ngươi chẳng nhấc nổi nó.
NGAO!
Một tiếng gầm thét cổ xưa vọng ra từ thể nội.
Trấn Ngục Bạo Long Kinh — Trấn Ngục triển khai!
Đồng tử mọi người co mạnh lại.
Thân ảnh kia đang biến dạng.
Hắn cao lớn hơn, thân mọc vảy giáp đen tuyền, u ám. Lưng mọc ra những nhánh gai sắc nhọn.
Giờ đây, hắn trông phần nào giống dị tượng từng hiện giữa trời.
Vuốt rồng xòe ra, hai tay nắm chặt chuôi kiếm, nhổ thẳng lên.
RĂNG RẮC…
Đại địa sụp đổ!
Lê Vĩ cảm thấy toàn thân chìm xuống, sức nặng của kiếm suýt nữa nghiền nát thân thể hắn.
Nhưng vảy giáp Bạo Long, Càn Khôn Cốt, Siêu Nguyên Anh, Thôn Linh Ma Thụ, Dạ Tâm… âm thầm chống đỡ.
KENG!
Kiếm ngân hưng phấn — nó đã tìm được chủ nhân xứng đáng!
Nếu sống qua đợt này, Lê Vĩ sẽ đủ tư cách làm chủ nhân thật sự.
Cùng lúc đó, Hắc Sát Kiếp Lôi đã dung hợp hoàn toàn.
Uy lực lần này… vượt xa mọi đợt trước.
HỪNG HỰC…
Lò Luyện Ngục điên cuồng dung luyện.
Chấp kiếm trong tay, Lê Vĩ há to miệng, phun ra:
“Hơi Thở Bạo Long!”
Bạo Long Lực như cột năng lượng khổng lồ, không bắn lên trời — mà phun thẳng vào cái miệng như hố đen của thanh kiếm.
“ỪNG ỰC…”
Kiếm đang cắn nuốt, hấp thụ Bạo Long Lực khổng lồ.
Lê Vĩ ném liên tục các mỏ Linh Thạch vào Lò Luyện Ngục, chuyển toàn bộ thành Bạo Long Lực cung cấp cho cự kiếm.
Bạo Long Lực như chất dinh dưỡng, chuyển hoá trong miệng kiếm, tạo thành ngọn lửa —
Đây là lửa của Bạo Long: Bạo Viêm!
Khí thế của kiếm, vốn đã suy yếu, bỗng bùng lên đỉnh điểm.
Vết nứt trên thân kiếm dần khép lại.
Trận Văn đang cường hoá.
“Thiên Tà Giáo chúng ta từ bao giờ có nhân vật như vậy?” Hàng loạt Các Chủ, Đường Chủ, cao tầng trong giáo thất thần lẩm bẩm.
Dù vắt óc cũng không tưởng tượng nổi — kẻ thần bí này đến từ đâu?
ĐÙNG!
Một tiếng nổ chấn động cửu thiên.
Đợt kiếp cuối cùng — đã đến!
“BẠO KIẾM TRẤN NGỤC TRẢM!”
Lê Vĩ gầm thét, hai tay nâng cự kiếm, lao thẳng lên vân tiêu.
NGAO!
Hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long hiện ra phía sau, ngửa đầu rít gào — kinh thiên động địa!
Một nhát chém kết hợp từ hai sự cuồng bạo —
Cuồng bạo của Kiếm, và cuồng bạo của Long!
Vết kiếm khổng lồ hàng nghìn trượng, bổ thẳng vào Hắc Sát Lôi Kiếp.
Thế giới mất âm thanh, tầm mắt như mù lòa…
Một vòng tròn năng lượng khổng lồ bùng nổ từ điểm va chạm, xé toạc tầng mây, lộ ra khoảng không hư vô xa thẳm…
Toàn trường ngạt thở…