Chung Cực Truyền Kỳ
Chiến Trận Cực Lạc – Nha Ảnh Xuất Kích
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 192 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
#CCTK #akayhau
CHƯƠNG 192: NHA ẢNH ĐÁNG SỢ – CỰC LẠC XOÁ TÊN!
Không gian Cực Lạc Đảo, nơi luôn tràn ngập mùi vị mặn mòi của biển cả, bỗng chốc vỡ òa trong một tiếng nổ long trời lở đất.
Giữa trang viên, Cực Khang đứng sừng sững. Dáng người gầy gò của lão già Độ Kiếp Viên Mãn lúc này toát ra một áp lực nặng nề như Thái Sơn sập xuống.
Một ngụm máu đen bắn ra, nhỏ xuống nền đá trắng, bốc lên làn khói xanh lợt với mùi tanh tưởi khiến người nghe rợn tóc gáy.
Đó là độc huyết của Hãn Đế – một loại kịch độc đang điên cuồng xâm thực nội phủ của một tu sĩ cảnh giới Độ Kiếp.
"Sư thúc, ngài đừng cố chấp nữa!"
Giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.
Cực Nhạc bước ra, phía sau là bốn trong Thất Đại Trưởng Lão: Đại trưởng lão, Tam trưởng lão, Ngũ trưởng lão và Lục trưởng lão.
Cả bốn người đều có tu vi từ Đại Thừa Kỳ đỉnh phong đến Độ Kiếp sơ kỳ. Ánh mắt họ phức tạp, nhưng phần lớn là tham vọng và quyết tâm theo đuổi con đường đã chọn.
Trưởng lão cũng là những kẻ nuôi dã tâm, ai nấy đều muốn chiếm đoạt chí bảo như Tiên Sinh Đan để phục vụ lợi ích cá nhân.
Tương truyền, tổ tiên Cực Lạc Đảo để lại tận năm viên Tiên Sinh Đan.
Cực Khang nhìn đứa cháu – cũng là học trò mà ông từng hết mực kỳ vọng – giọng khàn đục:
"Nhạc nhi... ta biết bát súp kia có vấn đề, nhưng ta vẫn uống. Ta uống để cho ngươi một cơ hội quay đầu. Nhưng xem ra… dã tâm đã nuốt chửng linh hồn ngươi rồi."
"Quay đầu? Sư phụ ta chết vì sự bảo thủ của ngài! Trăm năm ta mắc kẹt ở bình cảnh cũng vì ngài không chịu thay đổi!" Cực Nhạc gầm lên, gương mặt tuấn tú vặn vẹo:
"Hôm nay, nếu ngài giao Tiên Sinh Đan và nhường ngôi Đảo Chủ, ta sẽ để lại cho ngài một viên trong tương lai!"
"Nằm mơ!" Cực Khang cười dài, tiếng cười chấn động cả mặt biển:
"Tổ huấn đã định: Tiên Sinh Đan là linh hồn của đảo, không phải món đồ để thỏa mãn dục vọng riêng! Muốn cường quyền? Muốn trường sinh? Vậy thì bước qua xác ta!"
"Chúng ta ủng hộ Đảo Chủ!"
Ba tiếng gầm vang đồng thời vang lên.
Phía sau Cực Khang, ba vị trưởng lão còn lại xuất hiện – những người trung thành với các đời Đảo Chủ, chưa từng bị cám dỗ bởi Tiên Sinh Đan.
"Nếu đã đến nước này, sư thúc đừng trách!" Cực Nhạc lạnh lùng hạ lệnh. "Ta làm vậy vì lợi ích toàn cục!"
Bốn trưởng lão lập tức kết ấn. Bầu trời trong xanh bỗng tối sầm.
Đại trưởng lão vung tay, một thanh Trọng Thước mang theo cuồng lôi giáng xuống như vạn quân.
Tam trưởng lão triệu hồi muôn ngàn sợi tơ nước, trói chặt không gian quanh Cực Khang, phong tỏa mọi lối thoát.
Ngũ và Lục trưởng lão hợp lực thi triển Thuỷ Hình Trận, biến trang viên thành đại trận, triệu hồi vô số Thuỷ Quái lao ra tấn công.
"Các ngươi hãy quay đầu!" Ba trưởng lão trung thành quát lớn, đồng thời phát động thế công nghênh chiến.
"Đã quá muộn – tên đã rời khỏi dây!" Bốn trưởng lão phản bội lạnh mặt.
Họ lao vào hỗn chiến...
Còn Cực Nhạc, vận chuyển toàn bộ tu vi, nhắm thẳng vào sư thúc của mình.
Dù độc phát công tâm, uy thế của một Độ Kiếp Viên Mãn vẫn không dễ gì bị khuất phục.
Cực Khang hít sâu, hai tay chắp trước ngực. Dưới chân lão hiện lên một vòng bát quái vàng rực.
"Cực Lạc Bí Pháp - Cực Lạc Vô Niệm!"
Khoảnh khắc đó, Cực Khang tiến vào trạng thái kỳ dị.
Không còn dục niệm, không còn cảm xúc. Ánh mắt lạnh lùng, linh lực điên cuồng tăng vọt, cưỡng ép ngăn độc lan tràn toàn thân. Lão nghiến răng gầm thét:
"Dù chỉ còn một hơi thở, ta cũng đủ để dọn dẹp môn hộ!"
Khí tức Cực Khang bùng nổ tột đỉnh – hùng sư về già vẫn là chúa sơn lâm!
Lão vung tay, bất chấp độc tố đang tàn phá thân thể, sát khí hòa cùng biển cả, dâng lên sóng thần ngàn trượng trấn áp Cực Nhạc.
"Sư thúc, Cực Lạc Vô Niệm phải trả giá bằng tuổi thọ!"
Cực Nhạc thấy tình hình bất lợi, trầm giọng quát:
"Cực Hải Ba Ngâm!"
Hai tay kết ấn, sau lưng biển cả sôi trào, dâng lên như sóng thần, mang theo tiếng gầm phẫn nộ của đại dương.
OÀNH!
Hai đạo công kích va chạm. Cực Nhạc liên tục lùi hàng trăm bước, khoé môi rỉ máu.
Cực Khang không lùi, vẫn lao tới mạnh mẽ.
Sắc mặt Cực Nhạc tái nhợt. Hắn biết, nếu để Cực Khang liều mạng, dù trúng độc, lão vẫn có thể kéo tất cả xuống mồ.
Nhưng chỉ cần kéo dài thêm chút nữa, tránh nặng tìm nhẹ – độc tố sẽ lan càng nhanh, càng mạnh...
Cực Khang sẽ bại!
Cực Nhạc cắn nát một viên đan, tạm thời tăng chiến lực, chống đỡ Cực Khang.
ẦM ẦM ẦM!
Cuộc chiến dữ dội đến mức Cực Lạc Đảo rung chuyển.
Các đệ tử ở xa chỉ thấy dư ba công kích liên tục chạm nhau trên trời, mỗi va chạm là một mảnh không gian sụp đổ.
Họ hoảng loạn tột độ. Dù là thiên tài, tinh anh cỡ nào – trước chiến đấu của cao tầng, tất cả đều bất lực, chỉ biết cầu nguyện.
Cực Khang sắc mặt vặn vẹo, độc tố đen ngòm đã lan lên tận cổ, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực như sao trời.
Từ đầu đến cuối, lão chưa từng nghĩ đến việc dùng Tiên Sinh Đan.
Bởi vì dù lão có ngã xuống, Cực Lạc Đảo vẫn phải tồn tại.
Chưa đến lúc diệt vong.
Ngay khi Cực Khang chuẩn bị thi triển chiêu cuối, thì một cảm giác lạnh buốt từ tận xương tủy ập đến.
XOẸT!
Một bàn tay khô héo, đen kịt như móng quỷ, xuyên qua hư không, đâm thẳng vào bả vai trái lão từ phía sau.
"Phốc!" Cực Khang phun máu, linh lực trong người bỗng dưng đông cứng.
Nha Liệt Hàn và Nha Bạch bước ra từ bóng tối, nụ cười âm hiểm như tử thần.
Nha Liệt Hàn duy trì Âm Sát Trảo trên vai Cực Khang, hắc khí từ cánh tay hắn điên cuồng hút cạn sinh mệnh lực của lão đảo chủ.
"Cực Khang đảo chủ, tu vi quả nhiên danh bất hư truyền. Trúng độc cấp cao mà vẫn chiến lâu đến vậy, thật khiến người bội phục!" Nha Liệt Hàn cười khẩy.
Cực Nhạc sững người, hơi thở dồn dập.
Hắn nhìn sư thúc mình gục ngã, lòng thoáng chút hối hận – nhưng nhanh bị tham vọng che lấp.
"Hai vị, theo thỏa thuận, chỉ được hỗ trợ, không được giết ông ấy!" Cực Nhạc vội lên tiếng.
Nha Bạch liếc hắn, nhạt giọng: "Yên tâm, lão phải sống – để còn nôn Tiên Sinh Đan ra chứ!"
Tương truyền, Tiên Sinh Đan được cất trong hộp đá đúc từ Hải Thạch Vạn Niên, chỉ mở được bằng phương pháp độc quyền của các đời Đảo Chủ.
Đó là lý do họ phải giữ Cực Khang sống – cũng không sợ lão dùng ngay tại trận.
Vì việc mở hộp cần thời gian.
Nha Liệt Hàn nâng cằm Cực Khang, mắt híp như rắn độc: "Tiên Sinh Đan ở đâu? Giao ra, ta cam đoan không động đến Cực Lạc Đảo!"
Cực Khang mặt tái, mồ hôi lạnh tuôn dài, ánh mắt nhìn Cực Nhạc tràn đầy thất vọng:
"Vốn nghĩ đây chỉ là nội đấu… không ngờ ngươi sa ngã đến mức này…"
Ngay cả bảy trưởng lão cũng kinh hãi, ngừng tay.
Rõ ràng, dù phe nào cũng không ngờ Cực Nhạc lại cấu kết với Nha Ảnh.
Chuyện này đã vượt khỏi phạm vi tranh quyền Cực Lạc Đảo.
Cực Nhạc đã phản bội sư môn.
"Nha Ảnh… các ngươi vì Tiên Sinh Đan. Xem ra lời đồn Hãn Đế trọng thương là thật!" Cực Khang cười khoái trá:
"Quên chưa nói – hộp chứa Tiên Sinh Đan nằm trong đan điền ta, liên kết với sinh mệnh và linh hồn. Chỉ cần ta chết hoặc động niệm… nó sẽ tự huỷ. Hãn Đế đừng mơ chạm được một mảnh!"
"Cái gì?" Nha Liệt Hàn giận dữ, quỷ trảo siết mạnh – xương cốt Cực Khang vỡ vụn, âm thanh rợn người vang lên giữa không gian yên lặng.
Nha Bạch tái mặt. Không hổ là lão quái vật – dù cận kề cái chết vẫn khó lòng khuất phục.
"Lão già cổ hủ! Cực Lạc Đảo sắp diệt vong, sao còn giữ cái tổ huấn chết tiệt?" Cực Nhạc gào lên.
Cực Khang nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt tràn đầy thương hại, ngửa mặt cười lớn:
"Nhạc nhi… chỉ cần Tịnh nhi còn sống, Cực Lạc Đảo vẫn sẽ tồn tại. Dù các ngươi giết sạch nơi này, dù giết ta… cũng chẳng lấy được một viên Tiên Sinh Đan nào! Hahahaha!"
"Khốn kiếp!" Nha Liệt Hàn rút tay. Cực Khang gục xuống, hơi thở thoi thóp – nhưng môi vẫn nở nụ cười ngạo nghễ.
"Nếu vậy…"
Nha Bạch ánh mắt lóe lên, quay sang Cực Nhạc đầy ác độc:
"Mỗ không tin… ngươi có thể trơ mắt nhìn Cực Lạc Đảo tuyệt diệt!"
"Ngươi!" Cực Nhạc run rẩy, trầm giọng đe dọa: "Tuyên Thệ đã định – các ngươi không được ra tay với ta!"
"Ai bảo hai ta ra tay?" Nha Liệt Hàn và Nha Bạch cười nham hiểm, phất tay áo.
ẦM ẦM!
Hai chiếc quan tài bỗng hiện ra phía sau.
KẼO KẸT.
Hai bộ Cương Thi Thái Giám lạnh như băng vụt ra – khí tức Độ Kiếp đỉnh cấp. Chúng lập tức hợp công Cực Nhạc.
PHỐC!
Cực Nhạc đang bị thương, không kịp đề phòng – trúng hai chưởng từ sau, thổ huyết bay ngược, đập nát hàng chục toà kiến trúc.
Một Cương Thi như sao băng lao tới, túm cổ hắn kéo về.
"Cương Thi Cửu Tinh Cực Phẩm?" Ngay cả Cực Khang hấp hối cũng kinh hãi.
"Đây là Âm Thi, không phải Cương Thi thường," Nha Liệt Hàn đắc ý khoe: "Qua các đời Hãn Đế, các Đại Tổng Quản sau khi chết đều được bảo tồn thi thể, luyện thành Âm Thi cấp cao bằng Thi Thuật độc môn – chiến lực kinh khủng!"
"Hắc hắc, theo tuyên thệ, chúng ta không thể ra tay với ngươi…" Nha Bạch cười quỷ dị, để lộ hàm răng trắng: "Nhưng Âm Thi là vật chết – chúng đâu sợ mất đạo hạnh hay chết thêm lần nữa?"
"Khốn nạn! Khốn nạn!" Cực Nhạc ôm đầu.
Hắn thấy Nha Bạch và Nha Liệt Hàn đang triệu hồi thêm hàng loạt quan tài.
"Mau dừng tay!" Các trưởng lão hối hận, liên thủ chống Âm Thi.
"Toàn bộ đệ tử, liều chết cũng phải chiến!" Cực Nhạc gào thét như sấm.
Tiếc rằng, quá muộn.
Bởi từ bóng tối, Nha Ảnh đang dần hiện thân.
Mười tên, trăm tên, nghìn tên…
Mỗi kẻ như tử thần đến lấy mạng.
Bóng đêm âm trầm bao trùm Cực Lạc Đảo.
Cực Khang bị Nha Liệt Hàn cưỡng ép mở mắt, chứng kiến từng thành viên môn phái bị Nha Ảnh tàn sát bằng đủ thủ đoạn.
Nhưng từ đầu đến cuối, Cực Khang vẫn lạnh lùng, không lay động.
Ngay cả khi những trưởng lão trung thành bị tra tấn, lão cũng chẳng nhíu mày.
"Moá, lão già này lì thật!" Nha Bạch chửi thề.
"Cực Lạc Thánh Nữ đã trốn thoát," Nha Liệt Hàn nhíu mày: "Lão kỳ vọng nàng sẽ phục hưng Cực Lạc Đảo – nên thà chết không giao Tiên Sinh Đan. Cố chấp đến cực điểm!"
"Đừng ép quá, kẻo lão tự huỷ thì hỏng việc," Nha Bạch bất lực, một tay đánh Cực Khang bất tỉnh.
Cực Nhạc hai mắt rỉ máu, đồng tử căng tơ máu – hối hận đến tận cùng.
Hắn không ngờ Nha Ảnh còn có hậu chiêu như thế.
Dùng Âm Thi – vật chết – ra tay, khiến tuyên thệ trở nên vô giá trị.
Không chỉ Cực Nhạc bất ngờ, tin rằng cả thiên hạ cũng khó lường nếu chưa tận mắt thấy át chủ bài của Nha Ảnh.
Nha Ảnh không đơn thuần là đám sát thủ điên cuồng.
Đó là tổ chức tồn tại xuyên triều đại, nội tình hùng hậu khó lường.
Không phải ngẫu nhiên Hãn Đế dù trúng kịch độc vẫn khiến Hãn Quốc sừng sững nhiều năm.
Cũng không phải vô cớ mà Nha Ảnh có thể bắt cóc hàng loạt thiên tài – ngay cả tiểu công chúa Thiên Tà Giáo cũng thành nạn nhân.
"Ngươi trừng cái gì?" Nha Liệt Hàn một quyền đấm Cực Nhạc bất tỉnh.
Một thế lực Cửu Tinh hàng đầu, chỉ vì nội đấu… đã bị Hãn Quốc âm mưu chiếm đoạt.
Kết cục: Đảo Chủ và Phó Đảo Chủ bị bắt sống.
Những người khác: hoặc chết, hoặc trọng thương.
Cực Lạc Đảo – chính thức xoá tên khỏi Đại Hằng Hải!
Nhìn Cực Khang và Cực Nhạc mê man, thân tàn ma dại, Nha Bạch hỏi:
"Lão nhị, tính sao đây?"
Nha Liệt Hàn vuốt cằm, từ tốn:
"Mang về cho bệ hạ quyết định."
…
Chúc cả nhà chiều vui vẻ.
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub.
https://www.youtube.com/@AkayTruyen
Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây ạ:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: [email protected]
Xin chân thành cảm ơn!