Chung Cực Truyền Kỳ
Anh Hùng Tụ Hội!
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 195 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
#CCTK #akayhau
CHƯƠNG 195: ANH HÙNG TỤ HỘI!
Rời khỏi biên cảnh Hãn Quốc vào ngày thứ tư, phi chu ngọc bích của hoàng gia bắt đầu tiến vào một vùng bình nguyên xám xịt, hoang vắng không bóng người.
Càng đi sâu, linh khí thiên địa càng trở nên hỗn tạp và loãng dần, không còn tinh thuần, nồng đậm như trên đất nước mình.
Cũng phải thôi, những Tu Chân Quốc hàng đầu — đặc biệt là cường quốc như Hãn Quốc — đều chọn nơi có hoàn cảnh thiên địa tốt nhất, linh khí tinh khiết nhất để lập quốc. Những nơi khác đương nhiên khó lòng sánh bằng.
Đến ngày thứ sáu, nơi chân trời xa tít, một bóng đen khổng lồ sừng sững như bức tường thành chống trời dần hiện ra trước mắt phi chu.
Đó chính là Kỳ Sơn.
Dù gọi là một ngọn núi, Kỳ Sơn thực chất là một dãy núi lớn trải dài hàng vạn dặm, độc lập, kiêu hãnh vươn thẳng lên tận mây xanh.
Nhìn từ xa, Kỳ Sơn tựa như một con hắc long cổ xưa đang nằm phủ phục trên mặt đất, toát lên áp lực hồng hoang, cổ lão khiến thần hồn người nhìn phải run sợ.
Cả dãy núi bị bao phủ bởi lớp sương mù xám đặc, quanh năm không tan.
Chính vì môi trường khắc nghiệt, hoang vu và không phù hợp với nhân loại, Kỳ Sơn trở thành thiên đường của các loài Yêu Thú.
Đây là nơi tập trung nhiều Yêu Thú nhất trong phạm vi Thiên Nguyên, chỉ thua kém duy nhất Ranh Giới Thiên Khư giáp ranh một nửa Yêu Khư.
Nơi đây hoang dã, luật rừng thịnh hành — cá lớn nuốt cá bé. Những tiếng gầm rú của đại yêu thỉnh thoảng xé toạc màn sương, vang vọng khắp các thung lũng âm u, sâu thẳm.
Từ những con Tử Điện Báo nhanh như chớp, đến những đầu Cuồng Ưng sải cánh trăm trượng trên đỉnh núi, tất cả đều coi nơi đây là lãnh địa thiêng liêng, bất khả xâm phạm.
Người thường, thậm chí các thương đoàn tu chân lớn, cũng hiếm khi dám bén mảng đến đây. Từ lâu, Kỳ Sơn đã được liệt vào danh sách những "tử địa" cấm kỵ tại Thiên Nguyên đại lục.
Thế nhưng, ba tháng trước, một chấn động kinh thiên bộc phát từ ngọn núi này, khiến một lối vào thần bí cao cả trăm trượng hiện ra tại chân Kỳ Sơn, toả ánh hào quang vạn trượng.
Chẳng ai biết vì sao lại như vậy. Có người đồn đoán phong ấn cổ xưa đã suy yếu, để lộ động phủ tồn tại từ vô số năm.
Dựa theo dấu tích lưu lại, một số chuyên gia khẳng định cửa vào này có từ thời thượng cổ.
Hai chữ "thượng cổ" luôn có sức hút vô cùng lớn đối với mọi tu sĩ.
Dù nền văn minh tu chân ngày càng phát triển, thế hệ sau mạnh hơn thế hệ trước, hoàn thiện hơn…
Nhưng vẫn có những thứ chỉ tồn tại ở thượng cổ, nay đã tuyệt tích khỏi thế gian.
Những gì liên quan đến thượng cổ thường đi kèm cơ duyên, đủ để tu sĩ một bước vươn lên, trở thành cường giả đỉnh cao.
Sự kiện này như một tảng đá khổng lồ ném vào mặt hồ yên ả, khuấy động cả Thiên Nguyên.
Hàng loạt Tu Chân Quốc, từ nhất tinh đến cửu tinh, đều phái ra những đội ngũ tinh nhuệ nhất.
Dù chỉ là một mảnh xương, một chén canh, nếu có chút hy vọng thu được, chẳng ai muốn bỏ lỡ cơ hội chia phần.
Lúc này, trên bầu trời quanh Kỳ Sơn, không khí vốn tĩnh lặng đã bị xé toạc bởi hàng loạt luồng sáng chói mắt.
VÙ VÙ VÙ…
Từng chiếc phi chu, chiến thuyền, thậm chí cả những yêu thú khổng lồ mang linh thạch phát sáng, từ khắp nơi lao đến.
Khí thế mạnh mẽ, ngang tàng đan xen trên không trung, tạo nên bầu không khí căng thẳng, giương cung bạt kiếm đến nghẹt thở.
Khi phi chu hoàng gia Hãn Quốc hạ cánh xuống một khoảng đất trống dưới chân núi, Lê Vĩ đứng ở mạn thuyền, ánh mắt khép hờ, lặng lẽ quan sát toàn cảnh náo nhiệt nhưng tràn đầy sát khí phía dưới.
Ngư long hỗn tạp! Đó là từ duy nhất có thể miêu tả cảnh tượng hiện tại.
Ở nơi như thế này, ngay cả những thiên kiêu hàng đầu như Hãn Nguyên, Tà Quỳnh cũng phải thu liễm ngạo khí.
Quanh chân núi rộng lớn, hàng vạn tu sĩ đã tụ tập.
Có những tán tu mặc áo rách rưới nhưng ánh mắt đầy hung quang, có đệ tử tiểu tông môn tụm năm tụm ba, cảnh giác nhìn quanh. Và chiếm vị trí trung tâm, tốt nhất, chính là doanh trại các đại Tu Chân Quốc.
Lê Vĩ hơi nghiêng đầu, thầm nghĩ: *"Không có Quốc Vận che chở, những thiên kiêu này đúng là phải dùng hết bản lĩnh thật sự. Thú vị, xem ai là chân long, ai chỉ là giun đất."
Hắn liếc sang Vân Linh — trong lòng biết rõ, chỉ có nàng là người đủ khả năng uy hiếp đến mình.
Dù là thiên tài, phần lớn cũng chỉ dừng ở Hợp Thể Kỳ… còn Lê Vĩ thì có thể áp đảo, dễ dàng giết chết tu sĩ cảnh giới này.
Ánh mắt hắn dời đi, lập tức bị thu hút bởi năm đại thế lực đang chiếm giữ những vị trí tốt nhất, khí thế áp đảo hoàn toàn các tiểu quốc xung quanh.
Phía Đông là một hạm đội chiến thuyền vàng rực, trên lá đại kỳ thêu chữ "HOÀNH" rồng bay phượng múa, toả ra hoàng uy cuồn cuộn.
Nơi Lê Vĩ từng gây loạn để cứu Yến Gia tỷ muội, thu phục Thiên Xảo Tinh.
Hoành Quốc!
Đứng đầu là một nam tử trẻ tuổi chắp tay trên mũi chiến thuyền lớn nhất, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.
Hoành Quốc Thái Tử!
Khó trách hắn khó chịu — phụ hoàng của hắn, Hoành Đế, đã cướp mất thái tử phi của hắn, rồi còn nhắm vào Yến Chân, người hắn định bức hôn. Làm sao có thể nuốt trôi?
Nếu không phải Hoành Quốc Thái Tử chỉ như con kiến trước mặt Hoành Đế, nói không chừng đã làm phản từ lâu.
Phía Nam, không ai khác chính là tu chân quốc giàu nhất — Thương Bảo Quốc.
Trước náo nhiệt lớn như thế này, sao Thương Bảo Quốc có thể bỏ lỡ?
Dẫn đầu phe này là một nữ tử dung mạo cao quý, lạnh kiêu — người mà Lê Vĩ từng quen.
Thương Bảo Quốc Trưởng Công Chúa — Thương Nhã.
Phía sau nàng là một đoàn hoàng tử, công chúa…
Nghe nói Thương Nhã sẽ kế vị Thương Bảo Đế trong tương lai. Nàng là con gái của Thương Bảo Hoàng Hậu, và trong quốc gia này không có Thái Tử.
Ngược lại với vẻ xa hoa của Thương Bảo Quốc, phía Tây vang lên những tiếng gầm rú chói tai từ đàn Ngự Phong Yêu Lang khổng lồ.
Mặt đất rung chuyển khi một đội quân da ngăm đen, đầy hình xăm cổ quái, mặc đồ da thú, cưỡi Yêu Lang tiến vào.
Đây là Đại Mông Quốc — vương quốc của những chiến binh hoang dã và ngự thú sư điên cuồng nhất.
Họ làm chủ thảo nguyên, Đại Mông Khả Hãn nắm quyền lực tuyệt đối.
Ngồi trên một con Huyết Đồng Chiến Hổ cao ba trượng là một đại hán tóc bện thành từng lọn nhỏ, cơ bắp cuồn cuộn như bàn thạch, ngực trần để lộ những vết sẹo dữ tợn chồng chất.
Hắn cố ý khoe những vết sẹo này như chiến tích — tất cả đều do yêu thú hung bạo gây ra.
Đại hán này là Thiếu Khả Hãn — Mông Luân, khí tức tỏa ra táo bạo hơn cả Hãn Nguyên, đạt đến Hợp Thể Hậu Kỳ, lại còn là một Thể Tu mạnh mẽ.
Phía Bắc, không khí mang màu sắc âm trầm, quỷ dị đến rợn người.
Một cỗ xe xương kéo bởi cốt cách đại yêu nào đó, bao phủ bởi làn khói xanh mờ ảo, như đang trôi nổi giữa không trung.
Xung quanh, tiếng vo ve của hàng triệu cổ trùng, độc trùng vang lên rùng rợn.
Ngự Cổ Quốc — vùng đất của những Ngự Trùng Sư nuôi dưỡng và thao túng Cổ Trùng nguy hiểm.
Từ cỗ xe xương bước ra một thanh niên mặt trắng bệch, môi tím, trên vai đậu một con bướm sặc sỡ tuyệt mỹ.
Hắn là Ngự Cổ Thái Tử — Cổ Phương.
Nụ cười âm lãnh nở trên môi, ánh mắt hắn lướt qua các thế lực khác như đang tìm kiếm vật thí nghiệm cho đàn cổ trùng của mình.
Sự xuất hiện của Ngự Cổ Quốc khiến khu vực trăm trượng quanh họ trống trơn.
Cổ Trùng luôn là lĩnh vực quỷ dị, khó lường. Trót dính phải một con mang kịch độc, e rằng chết cũng không biết vì sao.
Cuối cùng, chiếm cứ vị trí hiểm hóc sát vách Kỳ Sơn, chính là thế lực khét tiếng nhất về ám sát và chiến đấu sinh tử.
Sát Linh Quốc!
Họ không có chiến thuyền phô trương, không có yêu thú gầm rú, chỉ có một đám người mặc huyết y, đeo mặt nạ quỷ dị, âm thầm đứng trong bóng tối dưới tán rừng chân núi.
Dẫn đầu nhóm "bóng ma" này là một nữ tử dáng người nóng bỏng trong chiếc áo choàng rộng.
Dù áo rộng thùng thình, những đường cong vẫn hiện rõ.
Sát Linh Công Chúa!
Tuy là công chúa, nàng không phô trương thân phận, lẫn vào đội ngũ.
Nếu không phải dáng người quá nổi bật, ít ai để ý đến nàng.
Thiên Nguyên rộng lớn, phức tạp hơn Hỗn Vực, đại quốc cường thịnh cũng nhiều hơn.
Những Tu Chân Quốc hùng mạnh này chiếm giữ phần lớn khu vực chân núi, chẳng ai dám lên tiếng phản đối.
Bởi ai cũng hiểu, thiên kiêu trẻ tuổi chỉ là phần nổi của tảng băng trôi. Có trời mới biết các đại quốc này có mang theo lão quái vật ẩn nấp trong không gian hay không…
Công khai đắc tội, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
VÈO!
Đoàn người Hãn Quốc, với phi chu ngọc bích hoàng gia, thu hút vô số ánh mắt từ mọi hướng.
Thái Tử Hãn Nguyên, một thân bạch y, lấy lại vẻ tự tin, dẫn đầu bước xuống.
Đại Công Chúa Hãn Châu, khí chất băng thanh ngọc khiết, cùng Vân Linh lặng lẽ đi sau. Trần Bạc và Thanh Thành áp sát hai bên, thần sắc hơi kiêu ngạo như hộ hoa sứ giả.
Còn Lê Vĩ? Hắn cùng chín tên Nha Ảnh mặc trang phục hộ vệ xám đen, cúi đầu đi phía sau cùng.
Không ít ánh mắt khinh bỉ, chán ghét đổ dồn về Hãn Quốc.
Bởi một Tu Chân Quốc cường đại nhờ vào lũ thái giám thì ở đâu cũng không được hoan nghênh.
Lê Vĩ lướt mắt, thầm kích hoạt Thấu Mệnh Nhãn dò xét các thiên tài xung quanh…
Có Thiên Mệnh Cách, có rất nhiều Đại Mệnh Cách…
Tiếc thay, không thấy Chiếu Mệnh Thần Tinh.
Ngay cả Thương Bảo Quốc Công Chúa — Thương Nhã — cũng không phải.
“Ngươi nghĩ Tinh Nữ là rau cải sao?” Tiểu Đồng buồn cười nói:
“Chỉ có 108 người ngẫu nhiên khắp Dương Thế… làm sao dễ gặp được?”
Lê Vĩ nhún vai, đúng là vậy.
"Hừ, cái lũ mất chức năng sinh sản cũng dám đến đây?" Một giọng nói trầm, đầy khinh miệt vang lên.
Thiếu Khả Hãn Đại Mông Quốc thúc Huyết Đồng Chiến Hổ tiến gần vài bước, ánh mắt quét qua Hãn Nguyên rồi dừng lại trên người Tà Quỳnh, hiện rõ tia dâm ý, cười quái dị:
"Nghe nói Đại Công Chúa Hãn Quốc là đệ nhất mỹ nhân, hôm nay thấy quả không hổ danh… theo bổn thiếu vào động phủ, cơ duyên chưa biết, nhưng đảm bảo cho nàng dục tiên dục tử!"
Lời vừa dứt, sắc mặt Hãn Nguyên lập tức trầm xuống.
Trần Bạc và Thanh Thành bước lên, khí thế Binh gia và Trận pháp bùng nổ, lạnh lùng quát: "Mông Luân, mở mắt chó ra mà nhìn! Đây là người Hãn Quốc, chứ không phải thảo nguyên hoang của các ngươi để muốn nói gì thì nói!"
Đám đông xem kịch vui.
Ai cũng biết người Đại Mông Quốc bản tính dã man, sống cùng yêu thú, hung tàn, hiếu chiến, đầu óc đơn giản nhưng thể chất mạnh mẽ.
Ở những nơi như thế, người thường sẽ tránh gây sự… nhưng Đại Mông Quốc lại thích gây chú ý.
Với họ, chết là dâng linh hồn cho Thần Thảo Nguyên, không đáng sợ.
Chết trong chiến đấu, mới là vinh quang tột đỉnh.
Tương truyền, tu sĩ và chiến sĩ Đại Mông Quốc không ai chọn chết già…
Vì không chết trong chiến đấu, là nỗi sỉ nhục lớn lao nhất!
Mông Luân cười khẩy, một luồng kình khí cuồng bạo quét ngang, khiến Trần Bạc và Thanh Thành phải lùi nửa bước, sắc mặt hơi biến.
"Hai con kiến hôi mặt hoa da phấn, trắng hơn nữ nhân, dám lớn lối trước mặt bổn thiếu?" Mông Luân liếm môi, chiến ý bốc lên.
"Mông Khả Hãn, bớt nóng tính lại."
Một giọng nói ôn hòa vang lên, cắt ngang không khí căng thẳng.
Hoành Quốc Thái Tử bước tới từ xa, gật đầu xã giao với Hãn Nguyên, rồi nói:
"Đừng quên Kỳ Sơn là địa bàn Yêu Thú, có cường giả Yêu Thú rình rập. Các ngươi chiến đấu ở đây là tạo cơ hội cho chúng tấn công!"
Thương Nhã cũng lên tiếng, giọng như chuông bạc: "Hoành Thái Tử nói phải. Muốn so tài, vào động phủ thể hiện cũng chưa muộn."
Trước khi thời cơ chín muồi, họ không muốn xảy ra biến cố.
Thấy Hoành Quốc và Thương Bảo Quốc can thiệp, Mông Luân hừ lạnh, không nói thêm.
Hắn cố tình gây sự vì Nha Ảnh từng nằm vùng Đại Mông Quốc, suýt khiến chúng tổn thất nặng.
Mông Luân từng thề, sẽ chặt đầu từng tên thái giám khốn kiếp kia.
Tà Quỳnh không lên tiếng — vài lời từ kẻ thiểu năng như Mông Luân chẳng lay động được nàng.
Chỉ có Lê Vĩ, đã ghi tên Mông Luân vào danh sách phải tiêu diệt.
Dù sao thì Tà Quỳnh cũng là muội tử của thê tử hắn.
Nàng bị người khác mỉa mai, thân là tỷ phu… nếu không đòi lại công bằng, thì làm sao dám nhìn mặt thê tử giáo chủ?
Mông Luân chẳng hay biết, chỉ vì vài lời khiêu khích, hắn đã bị một tử thần ghi danh.
Hãn Nguyên nhìn về cửa động phủ ẩn hiện sau lớp sương mù, quay sang Thương Nhã, lạnh lùng hỏi:
"Các vị đến trước, đông đủ rồi, sao chưa vào? Chờ chúng ta đến để chia phần sao?"
…
Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ.
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub.
https://www.youtube.com/@AkayTruyen
Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây ạ:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com
Xin chân thành cảm ơn!