197. Thử Cấm Chế

Chung Cực Truyền Kỳ

Thử Cấm Chế

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 197 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thiếu niên mặt còn non nớt, tuổi tác rõ ràng đáp ứng tiêu chí, tu vi Luyện Hư Trung Kỳ.
Phía sau hắn, vài vị trưởng bối đang căng thẳng dõi theo.
“Là Đại Hoàng Tử của Thanh Lam Quốc, một trong những Bát Tinh Quốc Gia… có tiềm chất vươn tới Cửu Tinh.”
“Hắn định thử ư?”
“Luyện Hư Trung Kỳ mà dưới hai ngàn tuổi, quả thật là thiên tài hiếm có.”
Thiếu niên áo lam hít sâu, rõ ràng cái chết của Hắc Sơn Lão Quỷ khiến hắn e dè.
Nhưng… lòng tham càng lớn.
Đây là động phủ của một cường giả ít nhất đạt cảnh giới Độ Kiếp đỉnh phong, chỉ cần có được một phần cơ duyên, đủ để đổi đời. Huống chi ai vào trước, cơ hội càng nhiều hơn những yêu nghiệt đến từ các đại quốc.
Chính vì thế, Thanh Lam Đại Hoàng Tử quyết tâm ra tay.
“Hắn được.” Một vị trưởng lão của Thương Bảo Quốc gật đầu:
“Tuổi tác thoả mãn, chỉ cần công kích đủ mạnh là có thể mở được lối vào.”
Nghe vậy, Đại Hoàng Tử như được tiếp thêm can đảm, hít sâu, gân xanh nổi đầy mặt, quát vang:
“Lam Hà Phá Sơn Quyền!”
Trước ánh mắt chăm chú của bao người, một quyền cực mạnh được xuất ra.
ẦM!
Thủy linh lực cuồn cuộn ngưng tụ thành một dòng sông lớn, hung hãn đâm thẳng vào cấm chế, sức mạnh đủ để phá tan núi non.
Màn sáng cấm chế rung chuyển dữ dội.
Nhưng… vẫn không mở ra.
Sắc mặt thiếu niên lập tức tái nhợt, gào lên: “Vẫn chưa đủ sao? Vậy thì tiếp tục!”
Hắn dồn hết toàn lực, chuẩn bị tung ra đòn tấn công thứ hai.
Lúc đó, một trưởng lão Thương Bảo Quốc hét lớn: “Mau lùi lại!”
Tiếc thay… đã quá muộn.
Mặt ngoài cấm chế bỗng xuất hiện từng đạo linh lực đỏ rực, sức mạnh phản chấn khủng khiếp bùng nổ, nổ tung trong bán kính ngàn dặm.
“PHỐC!”
Đại Hoàng Tử lập tức tan xác, chết không toàn thây!
“Đại Hoàng Tử!” Bầy tôi Thanh Lam Quốc gào khóc thảm thiết.
Không ít người trong đám đông rợn tóc gáy.
Rõ ràng… mọi chuyện đúng như hai vị lão nhân Thương Bảo Quốc dự đoán.
Dưới hai ngàn tuổi chỉ là điều kiện cơ bản.
Muốn phá cấm chế, còn phải có thực lực thật sự.
Chủ nhân động phủ này, chỉ cho phép thiên tài giữa các thiên tài bước vào.
Thiên tài bình thường… vẫn phải chết.
“Không dễ dàng, Luyện Hư Trung Kỳ mà còn thê thảm như vậy.” Một thiên kiêu mặt mày khó coi lẩm bẩm:
“Yêu cầu này, đủ để loại bỏ chín phần mười tu sĩ ở đây.”
Nghe vậy, vô số thiên tài trẻ tuổi đang nóng lòng lập tức tỉnh táo lại.
Cơ hội nằm ngay trước mắt… nhưng cũng là tử địa.
Không ít thiên kiêu vốn tự tin ban đầu, giờ đây cảm thấy áp lực nặng nề.
Cảm giác cơ duyên đang dần rời xa.
Toàn trường chìm vào im lặng.
Nếu không đủ bản lĩnh mà liều lĩnh xông lên… chỉ có chết.
Trước đó, chẳng ai nghĩ Thanh Lam Đại Hoàng Tử lại thiếu bản lĩnh.
Dù sao, hắn cũng là đại diện của một Bát Tinh Tu Chân Quốc, tu vi cao ngất, trong thế hệ trẻ xem như đỉnh đỉnh thiên tài.
Chỉ tiếc… chủ nhân động phủ này đặt ra yêu cầu quá cao.
Giữa hàng ngũ Hãn Quốc, Hãn Nguyên ánh mắt lóe lên, nhưng không vội ra tay, cực kỳ ẩn nhẫn. Hắn chờ càng nhiều người thử, để nhìn rõ giới hạn của cấm chế này.
Hãn Nguyên mang mệnh cách quân vương, mỗi bước đi đều trầm ổn, cẩn trọng.
Lê Vĩ thỉnh thoảng liếc nhìn thần sắc hắn, trong lòng thầm tiếc nuối cho quốc gia thật sự của hắn… lại để mất một nhân vật như vậy vào tay Hãn Quốc.
Với thiên phú của Hãn Nguyên, nếu được tôn lên đế vị… thành tựu khó lường.
Cùng lúc ấy, trong một góc khuất xa xăm, một nam tử gầy gò mặc áo bào đen ánh mắt liên tục biến đổi.
Hắn tên Tề Mạc, chỉ là một tán tu, tại Thiên Nguyên không có bối cảnh.
Tu vi Luyện Hư Hậu Kỳ, dưới hai ngàn tuổi. Một tán tu đạt tới cảnh giới này là điều cực kỳ hiếm thấy.
Nhưng chỉ dựa vào thực lực bản thân, Tề Mạc không dám tự tin cạnh tranh với những quái vật như Mông Luân, Hãn Nguyên hay Thương Nhã.
Tuy nhiên… hắn có át chủ bài, chính là thứ đã giúp một tên tán tu như hắn đạt được ngày hôm nay.
Ánh mắt Tề Mạc lóe lên vẻ tham lam, bàn tay âm thầm vuốt nhẹ chiếc dây chuyền.
Đây không phải Không Gian Pháp Bảo bình thường, mà là một Dị Bảo hiếm có, có thể chứa sống vật.
Mà lúc này… trong Dị Bảo đang ẩn giấu một lão nhân tu vi Độ Kiếp Kỳ, đang chìm trong giấc ngủ say.
Chính là sư phụ của Tề Mạc.
Sư phụ hắn tuy trọng thương, phần lớn thời gian ngủ đông, nhưng khi cần thiết có thể cho hắn mượn sức.
Tề Mạc nhìn chằm chằm vào lối vào di tích, nơi cấm chế như bức màn sáng ngăn cách thế giới bên ngoài, ánh mắt dần biến sắc:
“Chỉ cần ta mang sư phụ vào trong… tất cả thiên kiêu nơi này sẽ chỉ như cá nằm trên thớt.”
“Tới lúc đó, truyền thừa, bảo vật, thậm chí những công chúa dung mạo tuyệt trần… tất cả đều thuộc về ta!”
Tề Mạc càng nghĩ càng hưng phấn. Chỉ cần vào trong, có sư phụ Độ Kiếp Kỳ làm chỗ dựa, ai còn là đối thủ?
Nghĩ tới đây, hơi thở hắn dồn dập, khoé môi hiện lên nụ cười âm lãnh: “Cơ hội phi thăng của ta đã đến.”
Hắn lập tức bước ra.
“Kẻ này là ai?” Có người nghi hoặc.
“Không biết, nhưng khí tức còn mạnh hơn cả Thanh Lam Đại Hoàng Tử vừa rồi!”
“Luyện Hư Hậu Kỳ mà trẻ như vậy, chắc chắn có bối cảnh lớn.”
“Kỳ Sơn quả là nơi ngoan hổ tàng long, tuỳ tiện một thiếu niên cũng là nhân vật nổi bật.”
“Với tu vi này, chẳng lẽ cấm chế còn kén chọn?”
Toàn trường xôn xao bàn tán…
Tề Mạc không mảy may để ý, bước đến trước cửa động, hít sâu một hơi.
Linh lực bùng phát, hắn bí mật truyền tin với chiếc dây chuyền.
Ngay khoảnh khắc đó, sức mạnh của Tề Mạc bộc phát kinh khủng, vượt xa cảnh giới Luyện Hư Hậu Kỳ, Lôi Thuộc Tính gầm thét, từng tia chớp trắng lan khắp thân thể.
“Làm sao có thể? Hắn lấy đâu ra khí thế đáng sợ đến thế?”
Khi Tề Mạc hiển lộ uy năng, cả những thiên tài đỉnh cấp cũng biến sắc, ngay cả tu sĩ Hợp Thể Kỳ cũng cảm nhận được mối nguy hiểm.
Tề Mạc ngửa mặt cười dài, sau lưng hiện ra hư ảnh một con Lôi Ưng khổng lồ, giương cánh hót vang, mây đen cuộn trào, sấm chớp gầm vang trên Kỳ Sơn.
“Lôi Ưng Liệt Thiên Trảo!”
Lôi đình cuồng bạo, hai tay Tề Mạc hoà cùng Lôi Ưng, xé toạc hư không, vồ thẳng vào cấm chế.
ROẸT! ROẸT!
Lần này… màn sáng rung chuyển dữ dội.
Sau đó…
RĂNG RẮC!
Tiếng nứt vang vọng…
Một khe hở vừa đủ cho một người chui vào từ từ mở ra.
“Thành công rồi!”
Không ít người kinh hô, ánh mắt chuyển từ nghi hoặc sang tôn kính và sùng bái. Với nhiều tu sĩ trẻ, họ không thể có được thủ đoạn mạnh mẽ đến vậy.
“Tất cả đều nằm trong tính toán của ta!” Tề Mạc mừng rỡ trong lòng.
Quả nhiên như lời trưởng lão Thương Bảo Quốc nói.
Chỉ cần đủ mạnh… cấm chế sẽ mở, không phản kích như trước.
“Cơ duyên, ta đến đây!” Tề Mạc ánh mắt cuồng nhiệt, thi triển thân pháp, lao thẳng vào khe hở.
Nhưng đúng lúc đó…
ẦM!!!
Toàn bộ cấm chế bỗng chuyển đỏ như máu, sát khí ngập trời.
Một cỗ sát cơ chưa từng có bùng nổ điên cuồng, dữ dội và cuồng bạo hơn cả hai lần trước.
“Chuyện gì thế?” Sắc mặt hai vị trưởng lão Thương Bảo Quốc đại biến:
“Không ổn! Cấm chế phát hiện thứ gì đó!”
Tề Mạc chưa kịp phản ứng, một luồng sức mạnh kinh thiên từ động phủ oanh ra, đập thẳng vào chiếc dây chuyền giấu trong áo.
RĂNG RẮC!
Dây chuyền nổ tung…
“KHÔNG!!!”
Một tiếng gào vừa kinh hãi vừa phẫn nộ vang lên. Một lão giả áo đen bị ép hiện thân từ không gian.
Khí tức Độ Kiếp Kỳ tràn ngập thiên địa.
Toàn trường chấn động, ánh mắt nhiều người co rúm lại. Thái tử Hoành Quốc nghiến răng: “Hắn mang theo lão quái vật? Giấu trong Không Gian Pháp Bảo?”
“Điên rồi!” Không ít hoàng tử, công chúa thầm mắng.
“Muốn gian lận?” Một số người mừng thầm khi thấy kẻ khác gặp hoạ:
“Tội này đáng chết!”
Nhưng khiến mọi người kinh hãi hơn cả là phản ứng của cấm chế.
ẦM ẦM ẦM ẦM!!!
Sức mạnh bạo ngược bùng nổ, nghiền nát không gian, phong toả trời đất.
Như thiên phạt diệt thế, giáng xuống nhân gian, phong toả mọi lối thoát của Tề Mạc.
“Cái quỷ gì đang xảy ra?” Lão già Độ Kiếp Kỳ hoàn toàn bối rối.
Hắn đang ngủ say để dưỡng thương, từng chút phục hồi, sao lại bị oanh kích nguy hiểm đến thế?
Một đợt vừa rồi, suýt nữa khiến thương thế của hắn trầm trọng hơn trước.
Tên đồ đệ này… rốt cuộc đã làm gì?
Không kịp chất vấn, lão già lập tức triệu hồi Pháp Bảo cao cấp.
Một chiếc cổ chung đen xuất hiện, bao phủ cả hắn và đồ đệ.
“Sư phụ!” Tề Mạc mặt tái nhợt, suýt nữa thất kinh.
“Để ta tập trung!” Lão quát, dồn toàn bộ linh lực vào cổ chung.
Nhưng… vô dụng.
Cấm chế bùng nổ dữ dội, cả Kỳ Sơn rung chuyển như động đất.
BÙM!
Cổ chung vỡ tan thành từng mảnh nhỏ… mùi tử vong trùm xuống.
“Lão phu oan uổng a…” Lão già gào thét tuyệt vọng.
“Sư…” Tề Mạc chỉ kịp kêu lên một tiếng…
Sức mạnh cuồng bạo nghiền nát tất cả.
Trước mặt cỗ lực lượng này, đừng nói là Độ Kiếp Kỳ trọng thương… dù là Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong cũng không thể chịu nổi.
Một đôi sư đồ, một già một trẻ… thần hình câu diệt.
Cấm chế trở lại bình thường, khe nứt lúc nãy khép lại như chưa từng xảy ra chuyện gì.
“Trời ơi!”
Toàn trường hít vào một hơi lạnh, da đầu tê dại. Không ít người nhìn cấm chế như thể nhìn một sinh vật hủy diệt.
Thứ này… thực sự có linh tính!
Không chỉ kiểm tra tuổi tác.
Không chỉ kiểm tra thực lực.
Nó còn nhìn thấu cả Không Gian Pháp Bảo, và sẽ bạo phát dữ dội hơn nếu phát hiện gian lận.
“Quá tàn độc…” Thanh Thành nuốt nước bọt:
“Cấm chế do Độ Kiếp đỉnh phong bố trí, quả thật đáng sợ.”
Mông Luân lúc này cũng thu hết kiêu ngạo, dù hắn cuồng vọng đến đâu cũng không dám lấy tính mạng ra đùa.
Hàng loạt thiên tài âm thầm đổ mồ hôi ướt sống lưng… bởi trước đó, không ít kẻ có ý định như Tề Mạc, muốn gian lận mang trưởng bối vào động phủ.
May mà có Tề Mạc làm chuột bạch.
Trong các di tích, động phủ hay bí cảnh cổ xưa, kẻ đi trước có thể giành tiên cơ… nhưng cũng có thể trở thành đá lót đường cho kẻ kiên nhẫn.
Chỉ là lần này, đá lót đường lại là cả một lão quái vật Độ Kiếp Kỳ… thì quả thật vượt quá tưởng tượng.
Hai vị trưởng lão Thương Bảo Quốc mặt tái nhợt: “Kinh khủng thật!”
Họ cũng không ngờ cấm chế lại bá đạo đến vậy.
“Xem ra…” Một người trầm giọng:
“Muốn phá cấm chế, bước vào động phủ… chỉ có thể dựa hoàn toàn vào bản thân.”
Toàn trường im lặng. Ai cũng nghĩ: “Ngươi đừng có ngu mà nói ra điều ai cũng biết.”
Lúc này, bất kỳ ai đủ tư cách bước vào… đều là đối thủ thực sự, dựa vào năng lực cá nhân.
Bên trong đó, không còn trưởng bối che chở, không còn Quốc Vận hộ thân, không còn thân phận địa vị…
Chỉ còn… mạnh được, yếu thua, trần trụi nhất.
Thậm chí, đã có không ít người chủ động để lại các bảo vật giữ mạng do trưởng bối ban tặng ở ngoài.
Sợ bị cấm chế phát hiện, bạo phát và diệt sát.
“Hai vị trưởng lão, xem ra cấm chế này thật sự không dung thứ bất kỳ thủ đoạn gian lận nào.” Thương Nhã khẽ thở dài.
“Đúng vậy, thưa Trưởng Công Chúa.” Một vị lão giả gật đầu, vẻ mặt trang trọng:
“Người bố trí cấm chế vô cùng tinh minh. Bất kỳ sinh vật sống hay linh hồn nào có dao động vượt ngưỡng, chỉ cần bước vào phạm vi kiểm tra, lập tức kích hoạt lực lượng trấn sát.”
Vị trưởng lão còn lại bổ sung: “Thậm chí, nếu có cao thủ tu vi cao tấn công từ ngoài, cấm chế sẽ tự bạo, huỷ diệt toàn bộ động phủ… có thể vùi lấp cả Kỳ Sơn.”
Lời này vừa thốt ra, lập tức cắt đứt ý đồ của một số Cửu Tinh Tu Chân Quốc định gọi bệ hạ tới phá cấm chế.
Dù phá được, nhưng động phủ tự huỷ, Kỳ Sơn tan tành… mất công, mất sức, chẳng thu được gì, thậm chí có thể bị nổ ngược, trọng thương.
Chẳng ai ngu ngốc làm điều đó.
Giờ đây, chỉ còn một con đường duy nhất… tuân theo quy luật của người lập cấm chế.
Dưới hai ngàn tuổi, và phải có chiến lực đủ mạnh để mở cấm chế…
Dĩ nhiên, nếu tu vi vượt quá Độ Kiếp đỉnh phong, ngươi có thể đạp nát quy luật… nhưng đó chỉ là ảo tưởng.
Dù có thật, nhân vật như vậy cũng sẽ không xuất hiện ở đây.
“Vậy thì!” Mông Luân hai mắt bừng chiến ý, cưỡi mãnh hổ lao tới, cười ngạo nghễ:
“Để bổn thiếu đi trước!”