Chương 2: KHAI MỆNH NGHỊCH THIÊN

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 2: KHAI MỆNH NGHỊCH THIÊN

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ta đâu phải ác hồn, sao hai vị lại hành động thô bạo vậy chứ?”
Lê Vĩ bất mãn lên tiếng. Hắn đang bị Ngưu Đầu và Mã Diện kẹp chặt giữa hai bên, chủ yếu là mùi trâu ngựa nồng nặc từ bọn họ khiến hắn không thể chịu nổi.
“Mong các hạ thông cảm, chúng ta cần phải che mắt những người khác, xin người chịu khó hợp tác một chút.” Mã Diện nói.
Lê Vĩ đưa mắt nhìn quanh, quả nhiên thấy rất nhiều quỷ sai, âm binh đang đi lại, áp giải các hồn phách người chết. Nếu hắn không bị áp giải mà lại quá mức tự do, chắc chắn sẽ gây chú ý.
Nghĩ đến đây, hắn cũng chịu khó phối hợp, đồng thời nhỏ giọng hỏi:
“Các ngươi định đưa ta đi đâu?”
“Chắc chắn không thể trở về chỗ cũ rồi, Diêm Vương phải rất khó khăn mới xóa bỏ dấu vết được.” Ngưu Đầu không mở miệng, nhưng một âm thanh lại truyền thẳng vào đầu Lê Vĩ:
“Nể tình ngươi hợp tác, có yêu cầu gì cho kiếp sống mới không?”
“Mỹ nữ vây quanh, tiền tài danh vọng đều có đủ.” Lê Vĩ thẳng thắn nói ra mong muốn.
Nhớ lại ba mươi năm cuộc đời, hắn suýt chút nữa bật khóc. Hắn cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, cũng có những nhu cầu sinh lý cơ bản. Mấy chục năm cuộc đời làm bạn với “ngũ cô nương”, học thuộc lòng quy tắc bàn tay phải... cố gắng nỗ lực, tập trung, cần cù, khắc khổ tu luyện mãi mới đạt đến Trúc Cơ. Hắn từng nghĩ, đến khi có quyền có thế, mỹ nhân trong thiên hạ chẳng phải sẽ tùy ý hắn chọn lựa sao? Nào ngờ chưa kịp tận hưởng chút nào đã phải xuống Âm Phủ... Nghĩ lại mà nghiến răng căm hận.
“Đừng tức giận nữa, không phải ai cũng có thể xuống đây rồi lại được lên đâu. Những vị kia đều là đại năng thông thiên triệt địa, còn tu vi Trúc Cơ như ngươi mà lại là trường hợp đầu tiên, nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng.” Mã Diện khuyên nhủ, lật sổ sách trong tay kiểm tra rồi nói:
“Đang có một vị trí rất thích hợp với yêu cầu của ngươi: một hoàng đế có hậu cung đông đảo, phi tần ba nghìn, quyền cao chức trọng, vinh hoa phú quý hưởng không hết.”
“Trúng mánh rồi!” Lê Vĩ tim đập thình thịch:
“Được đó, làm hoàng đế thì còn gì bằng nữa?”
“Nhưng lão ta sắp băng hà rồi, tuổi thọ đã cạn kiệt. Ngươi nhập vào thì chỉ hưởng thụ được khoảng ba ngày thôi.”
“Cút ngay!” Lê Vĩ suýt chút nữa nhào tới cắn chết tên này, hắn nghiến răng nghiến lợi:
“Cho ta làm con ruột của hoàng đế đó được không?”
“Con hắn vẫn còn khỏe mạnh, ngươi không thể nhập vào được.” Mã Diện lắc đầu:
“Các hạ đừng làm khó chúng ta, phải tìm người có linh hồn yếu ớt, như đèn dầu sắp tắt thì mới có thể cho ngươi thế chỗ.”
“Vậy tìm chỗ khác giúp ta đi!” Lê Vĩ giơ ngón tay giữa lên.
“Ồ, có rồi đây, có một tên được một đàn mỹ nhân vây quanh, toàn là những mỹ nhân biết tu luyện.” Ngưu Đầu ở bên cạnh cũng dò danh sách, lớn tiếng nói.
“Tuyệt vời, quá tuyệt vời rồi!” Lê Vĩ hưng phấn đến mức sắp phát điên, chợt thận trọng hỏi:
“Đừng nói là một ông già nữa chứ hả?”
“Không, tên này vừa tròn mười tám tuổi.” Ngưu Đầu nghiêm túc đáp.
“Chọn hắn! Ta nhất định phải chọn tên này!” Lê Vĩ lập tức hạ quyết định.
Khà khà khà, mới mười tám tuổi mà lại có một đám mỹ nhân biết tu luyện vây quanh, ngoại trừ Thiên Chi Kiêu Tử của các đại thế lực trong mấy thể loại truyện tiên hiệp tự sướng ra, thử hỏi ai có diễm phúc như thế chứ? Đầu thai làm Thiên Chi Kiêu Tử, vừa có thân phận, vừa có địa vị, vừa có mỹ nhân vây quanh, Lê Vĩ chắc chắn phải chọn. Tuy nhiên, để cẩn thận, Lê Vĩ vẫn hỏi thêm: “Kẻ này có địa vị gì?”
“Hiện tại đang là Thánh Tử của một thế lực.” Ngưu Đầu thuận miệng đáp.
“Chọn hắn! Nếu không được làm tên này ta sẽ ăn vạ!” Lê Vĩ nhảy dựng lên. Moá nó, Thánh Tử ư... còn gì sung sướng hơn nữa chứ?
“Nếu đã quyết định, mời ngươi vào Nhân Môn trong Luân Hồi.” Mã Diện nói với ánh mắt cổ quái.
“Tốt quá, làm nhân loại càng tốt, không cần làm yêu ma quỷ quái.” Lê Vĩ cười rộ lên, cảm thấy việc bị Hắc Bạch Vô Thường giết nhầm cũng không tệ lắm.
“À đúng rồi, bảo bối mà Diêm Vương cho ta đâu?” Hắn hỏi.
“Yên tâm, khi ngươi đầu thai sẽ được cấy thẳng vào ý thức, không ai có thể thăm dò hay cướp được.” Ngưu Đầu nói: “Trước đó, hai ta còn phải mua chuộc Mạnh Bà, để ngươi khỏi uống canh Mạnh Bà.”
“Được, nhờ hai vị thu xếp.” Lê Vĩ sảng khoái gật đầu, trong lòng tràn ngập mong chờ vào tương lai.
...
Không biết qua bao lâu, sau khi nhảy vào Nhân Môn trong Luân Hồi tại Chuyển Luân Điện nơi Âm Phủ, Lê Vĩ mơ mơ màng màng lấy lại cảm giác.
Đau đớn, suy yếu... Hắn nhăn mặt, những cảm giác tra tấn khủng khiếp nhất lan tràn khắp toàn thân. Hắn đau từ từng tế bào, xương cốt, da thịt, cho đến linh hồn... cả người vô lực như một cái xác khô.
“Chuyện này là sao?” Ý thức của Lê Vĩ dần dần khôi phục. Cảm giác đau đớn từ linh hồn chắc hẳn là do quá trình cấy ghép món đồ mà Diêm Vương đã ban cho hắn, điều này hắn có thể lý giải. Nhưng vì sao toàn thân lại đau đớn, cơ thể suy yếu đến mức không thể động đậy dù chỉ một đầu ngón tay?
Cố gắng mở mắt quan sát xung quanh, Lê Vĩ toàn thân co rúm lại. Nơi này là một mật thất đóng chặt, xung quanh hắn có rất nhiều nữ nhân xinh đẹp đang ngồi tu luyện, các nàng đều không một mảnh vải che thân...
“Trúng số rồi!” Lê Vĩ mừng rỡ như điên, chẳng lẽ đây chính là "mỹ nhân thành đàn" mà hắn mong muốn? Tuy nhiên, tại sao trước mặt các mỹ nhân vây quanh như thế này, hắn lại suy yếu và đau đớn đến vậy? Cảm giác như vừa trải qua một tai nạn cực kỳ nghiêm trọng, không còn một chút khí lực nào...
Không để hắn thắc mắc lâu, một luồng ký ức lập tức truyền thẳng vào trong đầu. Đó chính là ký ức còn sót lại của chủ nhân thân thể này...
“PHỐC!”
Sau khi tiếp nhận ký ức, Lê Vĩ tức giận đến mức phun máu, trong lòng đem mười tám đời liệt tổ liệt tông của Ngưu Đầu Mã Diện mắng một lượt. Thân phận hiện tại của hắn là Thánh Tử của Bổ Âm Tông.
Nghe hai từ Thánh Tử tưởng chừng vô cùng ghê gớm, nhưng đây lại chính là ác mộng của các đời nam nhân xui xẻo đảm nhiệm chức vụ này. Bổ Âm Tông, đúng như cái tên, là một môn phái mà quyền lực nằm hoàn toàn trong tay nữ nhân, chuyên song tu theo cách tà ác, Thái Dương Bổ Âm trong truyền thuyết.
Đệ tử của Bổ Âm Tông đều là những ác nữ lòng lang dạ sói, xem nam nhân như công cụ để tu luyện mà thôi. Các đời Thánh Tử của Bổ Âm Tông giống như vật chứa, được nhồi nhét tài nguyên tu luyện để đạt được tu vi... rồi lại trở thành lô đỉnh cho các nữ đệ tử của tông phái này hấp thụ, cho đến khi cạn kiệt sinh mệnh mà chết.
Chỉ trong mười năm, Bổ Âm Tông đã hại chết hơn một trăm Thánh Tử... liên tục tuyển chọn Thánh Tử mới, dùng mỹ nhân kế dụ dỗ rất nhiều nam nhân ngây thơ sập bẫy.
Rõ ràng, vị Thánh Tử của Bổ Âm Tông này đã bị hút khô, linh hồn sắp tiêu tán nên Lê Vĩ mới có thể nhập vào xác hắn, sống lại kiếp này. Cái gì gọi là mỹ nhân vây quanh? Đây chính là mỹ nhân vây quanh! Cái gì là vừa tròn mười tám tuổi? Đây chính là mười tám tuổi! Ngưu Đầu Mã Diện đã đáp ứng yêu cầu của hắn, nhưng hiện thực lại kỳ lạ lắm... khác xa với tưởng tượng khiến Lê Vĩ suýt khóc.
Với trạng thái suy yếu, cạn kiệt, cùng cực như hiện nay... vị Thánh Tử này vừa mới bị hàng trăm nữ nhân của Bổ Âm Tông luân phiên hút lấy dương khí, hấp thụ sinh mệnh một cách điên cuồng. Đây đều là những ác nữ, không phải nữ nhân bình thường... Chờ các ả luyện hóa xong dương khí vừa hấp thụ được, lại một lần nữa tìm đến hắn song tu, Lê Vĩ chỉ còn con đường chết mà thôi.
“Biết thế làm lão già hoàng đế sắp băng hà kia, ít nhất còn được hưởng thụ thêm ba ngày.” Lê Vĩ sắp khóc đến nơi rồi.
Chợt hắn tỉnh táo trở lại, hiện thực đã quá phũ phàng rồi, có khóc lóc than vãn cũng chẳng được lợi ích gì, chi bằng tìm đường sống trong chỗ chết.
“Đồ vật, mình còn cái món đó.” Lê Vĩ thầm nghĩ. Hắn tập trung tinh thần, nhân lúc các ác nữ kia vẫn đang tu luyện, bắt đầu quan sát trạng thái bên trong cơ thể mình.
Lê Vĩ chợt giật mình, chỉ thấy sâu bên trong ý thức của bản thân có tầng tầng lớp lớp ánh sáng đang che đậy một thứ từ thấp đến cao, tựa như một cầu thang vô tận. Vì sao có ánh sáng che đậy nhưng hắn vẫn nhận ra đây là một cầu thang? Đơn giản, bởi vì bậc thang đầu tiên không hề bị ánh sáng che khuất, thậm chí bên trên còn hiện ra dòng chữ:
“Muốn bước trên con đường này... trước tiên phải phế bỏ tu vi, chỉ lưu lại cảnh giới Luyện Khí Sơ Kỳ.”
Đáy lòng Lê Vĩ phát lạnh, lại âm thầm đem toàn bộ gia phả Diêm Vương, tất cả thành viên Âm Phủ mắng cho máu chó đầy đầu. Muốn sử dụng phải trở về Luyện Khí Sơ Kỳ ư? Nhìn khắp toàn Âm Phủ, tất cả thành viên đều là yêu ma quỷ quái có thực lực cao cường, tu vi hùng hậu... thử hỏi ai lại ngu đến mức đi phế bỏ tu vi của mình để dùng một món đồ vật chưa rõ lai lịch? Nên biết rằng Hắc Bạch Vô Thường chỉ là thuộc hạ nhưng đã dễ dàng kết liễu Lê Vĩ khi hắn đột phá Trúc Cơ mà hắn không hề hay biết, chứng tỏ tu vi của thuộc hạ như hai kẻ này cũng rất khủng khiếp. Tu vi càng cao, càng không muốn phế bỏ... Chẳng may cầu thang là món đồ "cùi bắp" thì chẳng phải mất hết đạo hạnh sao? Ngay cả cái rắm cũng không còn ư? Rõ ràng Diêm Vương đã gài bẫy hắn một vố lớn, nhìn thế nào cũng không giống hàng Cấm Kỵ.
“Cũng may cái xác này cũng chẳng còn gì để mất.” Lê Vĩ hít sâu một hơi, kiểm tra lại tình huống. Dù sao thì thân xác này đã sắp chết rồi, tu vi không còn được bao nhiêu, đang ở mức Luyện Khí Hậu Kỳ. Hạ quyết tâm, hắn trực tiếp dùng chút lực lượng còn sót lại phá đi tu vi của mình.
PHỐC!
Cơn đau khiến Lê Vĩ phun ra một ngụm máu, cả người càng thêm suy yếu, hấp hối như có thể lìa đời bất cứ lúc nào. Tu vi của hắn từ Luyện Khí Hậu Kỳ tuột xuống Sơ Kỳ, mất đi hai tiểu cảnh giới.
Nhưng ngay sau đó, Lê Vĩ cảm giác như mình và cầu thang thần bí đang dung hợp làm một. Dường như cầu thang chính là Lê Vĩ, mà Lê Vĩ chính là cầu thang, một trạng thái vô cùng vi diệu. Ánh sáng nơi cầu thang nhẹ nhàng dao động rồi rút lên trên, bậc thang thứ hai đã hiện ra, bên trên có viết một dòng:
“Mỗi Sinh Linh đều có Mệnh Cách của riêng mình. Mệnh Cách quyết định số phận, quyết định vận mệnh, quyết định tương lai, quyết định thành tựu, quyết định điểm đến cuối cùng.”
“Mệnh Cách? Đó là thứ gì vậy?” Lê Vĩ ngơ ngác không hiểu, kiến thức của hắn quá ít để lý giải về thế giới này, về cái thứ cao siêu được gọi là Mệnh Cách. Trong đầu hắn lúc này chỉ muốn tìm cách sống sót rời khỏi Bổ Âm Tông, tìm được đường sống, cải biến vận mệnh của bản thân mà thôi.
Mà theo ý niệm của Lê Vĩ, những dòng chữ trên bậc thang thứ hai lại xảy ra biến hóa... “Thành công thức tỉnh Mệnh Cách – Tiểu Âm Dương.” Sau đó, toàn bộ chữ trên bậc thang thứ hai bỗng nhiên biến mất, chỉ còn lại ba chữ Tiểu Âm Dương như khắc sâu vào trong đó.
Một luồng thông tin tương ứng truyền thẳng vào trong đầu Lê Vĩ. “Mệnh Cách - Tiểu Âm Dương giúp người sở hữu ngưng tụ Âm Dương Đồ, trở thành thiên tài Âm Dương, sở hữu hai loại linh căn quý hiếm hỗ trợ song tu là Âm Linh Căn và Dương Linh Căn. Thái âm bổ dương, thái dương bổ âm hay âm dương hòa hợp, tất cả đều nằm trong một ý niệm.”
“Ngon lành rồi!” Lê Vĩ tim đập thình thịch. Cơ thể hắn lặng lẽ biến hóa, ở giữa đan điền có một vòng tròn âm dương hiện ra như một bức họa đồ, đang chậm rãi xoay tròn.
Lê Vĩ không phải kẻ ngu, ngược lại hắn là một nhân vật đã tiêu hao hai mươi năm tu luyện đến cảnh giới Trúc Cơ ở thời Mạt Pháp. Mệnh Cách Tiểu Âm Dương vừa thức tỉnh, hắn đã biết đây chắc chắn là cơ hội chuyển mình của bản thân.
“Cầu thang tốt, đúng lúc lắm.” Lê Vĩ ánh mắt lóe lên, hạ quyết tâm:
“Nếu ngươi đã có thể giúp ta thức tỉnh cái gọi là Mệnh Cách, giúp ta cải biến vận mệnh thê thảm này, vậy ta sẽ đặt cho ngươi một cái tên cực kỳ khí phách.”
“Khai Mệnh Nghịch Thiên!”
Khai mở mệnh cách, bắt đầu nghịch thiên.
Khi ý niệm của Lê Vĩ vừa dứt, thì những dòng chữ yêu cầu phế bỏ tu vi ở bậc thang thứ nhất cũng đột ngột biến mất. Thay vào đó, bốn chữ “Khai Mệnh Nghịch Thiên” đã như rồng bay phượng múa sừng sững hiện lên.
Hai bậc thang đầu tiên đã lộ diện trong cầu thang vô tận đầy huyền bí.
Bậc thang đầu tiên – Khai Mệnh Nghịch Thiên.
Bậc thang thứ hai – Tiểu Âm Dương.
Mà đúng lúc này, các ác nữ của Bổ Âm Tông cũng dần dần thức tỉnh sau một đợt tu luyện. Chứng kiến Lê Vĩ vẫn nằm im bất động, cả người vô lực, một ác nữ liếm liếm môi, sóng mắt đầy ma mị:
“Xem ra vị Thánh Tử này của chúng ta lại sắp toi rồi...”
“Thật đáng tiếc.” Một ác nữ khác chép miệng:
“Kẻ này năm đó được tuyển chọn kỹ càng, ‘đồ vật’ kia của hắn thuộc loại dị bẩm, dùng qua một lần là nhớ mãi không quên.”
“Khanh khách, tận hưởng lần cuối cùng đi, ta thấy hắn sắp không trụ nổi nữa rồi.”
“Tiếc thật, từ trước đến nay chưa có Thánh Tử nào bằng hắn...”
“Nhiều lời quá, để ta lên trước.” Một ác nữ dường như có địa vị khá cao bước lên. Chỉ thấy ả từ trong túi lấy ra một viên đan dược nhét vào trong miệng Lê Vĩ, dược lực nhanh chóng hòa tan, tiến vào cơ thể hắn. Ngay lập tức, "cái thứ" đã yếu ớt kia lập tức ngạo thị quần hùng.
“Hàng của tên này phải gấp đôi của ta kiếp trước.” Lê Vĩ nhìn mà cũng phải khiếp vía. Trong lòng hắn không có chút dục niệm nào, chỉ có sự ghê tởm. Xem ra thứ đan dược kia là công cụ mà những ác nữ này dùng để thuận tiện hút khô lô đỉnh.
Quả nhiên đúng như dự đoán của hắn, ác nữ không nói lời nào, trực tiếp tiến lên, cùng hắn hợp nhất. Ánh mắt của ả tràn ngập khoái ý, nào đâu biết rằng... Lê Vĩ đang khinh miệt. Ngay khi ác nữ dự định hấp thụ dương khí và sinh mệnh còn sót lại của hắn, Âm Dương Đồ giữa đan điền của hắn điên cuồng xoay tròn. Thiên phú của một thiên tài Âm Dương kích hoạt. Lê Vĩ muốn "gậy ông đập lưng ông". Thái Âm Bổ Dương!
...