Chung Cực Truyền Kỳ
Đụng độ bầy khỉ
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ngọn núi này rốt cuộc lớn đến mức nào?”
Sau ba ngày lang thang cùng Tiểu Bối, Lê Vĩ không khỏi ngửa đầu lên trời than thở.
Hồ Lô Sơn quả nhiên không hổ là địa bàn của đại trưởng lão, sự rộng lớn của nó vượt xa tưởng tượng của hắn.
Mấy lần trước lên đến đỉnh đều được các cường giả dùng thủ đoạn đặc biệt đưa lên nên hắn không có ấn tượng gì. Giờ đây đích thân đi khám phá, hắn mới nhận ra Tiểu Lục Lâm chẳng thấm vào đâu so với rừng rậm trên ngọn núi này.
Lê Vĩ vốn nghĩ chỉ cần cứ thế chạy thẳng là có thể xuống núi. Thế nhưng, địa hình hiểm trở, rừng rậm quanh co, Linh Thức lại không thể quét quá xa. Việc xuống chân núi đối với một tiểu tu sĩ Trúc Cơ như hắn còn chẳng biết đến bao giờ mới xong.
“Thôi kệ, chẳng có gì phải vội, nhân cơ hội này gia tăng kinh nghiệm chiến đấu.” Lê Vĩ thầm nhủ.
Tiếng sột soạt vang lên.
Chợt bụi rậm bên cạnh động đậy, một con Hổ Răng Kiếm từ bên trong bước ra khiến hai chân Lê Vĩ mềm nhũn, còn Tiểu Bối trên vai hắn cũng xù hết cả lông lên.
“Ực, cái này hơi quá rồi…” Lê Vĩ nuốt một ngụm nước bọt, tay chân lạnh toát.
Dù sao đi nữa, ngoại trừ Tiểu Bối với vẻ ngoài nhỏ nhắn đáng yêu, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Yêu Thú ở khoảng cách gần. Sự hung tàn cùng hình thể to lớn gấp hàng chục lần của nó mang đến áp lực cực lớn.
Theo ước tính của Lê Vĩ, con quái vật trước mắt nặng ít nhất ba tấn, một cú vồ của nó đủ để nghiền nát cơ thể hắn.
Vội vàng vận chuyển Linh Lực để lấy lại bình tĩnh, Lê Vĩ toàn thân căng thẳng, cố gắng tiến vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng con Hổ Răng Kiếm kia chỉ dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn như nhìn một con kiến hôi, rồi cất tiếng nói kinh người:
“Tên đệ tử Trúc Cơ nhỏ bé này không đủ nhét kẽ răng, ai thèm ăn ngươi mà phải sợ?”
“Nói tiếng người sao?” Lê Vĩ trợn mắt há hốc mồm.
Sau đó hắn chợt nhớ lại những gì đã nghiên cứu được trong các tiểu thuyết ở đời trước: Yêu Thú đạt đến đẳng cấp nhất định sẽ có được linh trí rất cao, nói tiếng người là chuyện bình thường, thậm chí còn có khả năng biến thành nhân loại.
Mà con Hổ Răng Kiếm này dù sao cũng được nuôi dưỡng trên Hồ Lô Sơn của Cốt Giang, khả năng cao đã nhiều lần tiếp xúc với tu sĩ của Thiên Tà Giáo, không phải loại “động vật hoang dã” thấy gì cắn nấy.
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ vội vàng chắp tay thành khẩn nói:
“Hổ tiền bối, ta muốn tìm một vài yêu thú để rèn luyện khả năng chiến đấu, không biết ngài có thể chỉ điểm?”
“Trẻ nhỏ dễ dạy.” Hổ Răng Kiếm hài lòng với thái độ của hắn, gật đầu hất cằm về phía trước:
“Cứ chạy thẳng trăm dặm sẽ đến địa bàn của một bầy tiểu hầu, con đầu đàn là Tam Giai.”
Yêu Thú được chia thành Cửu Giai, tương ứng với chín đại cảnh giới của tu sĩ nhân loại.
Như vậy, Tam Giai yêu thú chính là tồn tại sánh ngang với Kim Đan.
Nhớ đến trận chiến với Xuân Phong Đạo Nhân, Lê Vĩ cảm thấy cấp Kim Đan quả thật thích hợp để hắn và Tiểu Bối rèn luyện.
Tam Giai Yêu Thú lại bị con Hổ Răng Kiếm này gọi là Tiểu Hầu, vậy thực lực của nó chắc hẳn phải đạt đến Tứ Giai, thậm chí hơn cả Tứ Giai.
“Đa tạ Hổ tiền bối!”
Lê Vĩ cảm kích, lập tức lao vọt về phía trước.
Rất nhanh, trước mặt hắn quả nhiên xuất hiện vài con khỉ nhỏ đang ngồi trên cây ăn quả dại.
Thoáng cảm ứng, đám khỉ này thực lực chỉ ở mức Nhất Giai, không đủ để hắn rèn luyện.
Tiến sâu hơn nữa, tiếng huyên náo truyền vào tai. Một bãi đất trống bên bờ suối giữa rừng cây hiện ra trong tầm mắt, nơi có hàng trăm con khỉ đang hò hét, đứng thành vòng tròn cổ vũ cho mấy con khỉ trong bầy đánh nhau.
Và ngồi trên một tảng đá cao quan sát toàn cảnh là một con khỉ thân hình lực lưỡng, cao lớn gấp đôi những con khỉ khác, bộ lông vàng óng, tay cầm vỏ cây uống rượu trông vô cùng quý tộc.
Đây chính là con khỉ đầu đàn có tu vi Tam Giai mà Hổ Răng Kiếm đã nhắc đến.
Thấy có nhân loại đến gần, con đầu đàn đứng lên quát lớn: “Hú hú khẹt khẹt!”
Khóe miệng Lê Vĩ giật giật, thầm nghĩ xem ra Tam Giai vẫn chưa nói được tiếng người.
Đám khỉ thấy hắn đến gần liền không tiếp tục đánh nhau, mà con khỉ đầu đàn kia cũng bước đến gần.
Nó không nhìn Lê Vĩ, mà quét mắt nhìn Tiểu Bối trên vai hắn rồi lớn tiếng kêu: “Khẹt khẹt hú hú.”
“Chít chít chít.” Tiểu Bối đứng ra giao lưu với nó, truyền đạt ý đồ mình cùng với Lê Vĩ đến đây tìm đối thủ tập luyện.
Lê Vĩ bừng tỉnh đại ngộ, xem ra yêu thú có ngôn ngữ riêng của chúng, Tiểu Bối vậy mà có thể nói chuyện với bầy khỉ.
Nghe xong đề nghị của Tiểu Bối, con khỉ đầu đàn giơ một ngón tay lên rồi luyên thuyên gì đó.
Tiểu Bối nghe xong, truyền ý niệm cho Lê Vĩ:
“Con khỉ đầu đàn này tên là Tiểu Hoàng, nó nói đánh nhau không thành vấn đề, nhưng mỗi trận phải trả công một khối Linh Thạch.”
Bầy khỉ này ở trong núi tu luyện chủ yếu dựa vào chất lượng Linh Khí nồng đậm tự nhiên của Hồ Lô Sơn. Những tài nguyên cao cấp đều bị Yêu Thú cao cấp hơn chiếm giữ, nên chúng ngay cả Linh Thạch cũng không có, rất nghèo.
Thấy cơ hội kiếm Linh Thạch đưa đến tận cửa, chúng đương nhiên không từ chối.
Về phần giết người đoạt tài sản? Đừng nói là ở Hồ Lô Sơn, chỉ cần là Yêu Thú sinh sống trong phạm vi thế lực của Thiên Tà Giáo đều không dám tùy tiện động vào nhân loại, rất sợ bị cường giả cao cấp diệt tộc.
Chúng đủ khôn ngoan để hiểu rằng Thiên Tà Giáo do nhân loại làm chủ.
“Ba trận một khối.” Lê Vĩ mặc cả.
“Chít chít.” Tiểu Bối tiếp tục giao lưu, khỉ đầu đàn Tiểu Hoàng có vẻ không tình nguyện giơ hai ngón tay lên.
Cuối cùng đôi bên thống nhất, đánh hai trận thì Lê Vĩ phải trả cho bầy khỉ một Linh Thạch.
Đạt thành thỏa thuận, bầy khỉ liền tản ra xung quanh, để lộ một khoảng sân trống.
Lê Vĩ nhảy ra giữa sân, đưa tay vẫy vẫy về phía Tiểu Hoàng: “Đến đây, chúng ta đánh một trận!”
“Khẹt!” Tiểu Hoàng mỉa mai nhìn hắn, chợt tung mông đạp một con khỉ lông đen bay vào sân.
Con khỉ lông đen này chỉ có tu vi Nhị Giai Hậu Kỳ. Rõ ràng, Tiểu Hoàng cho rằng không cần mình ra tay, đám tiểu đệ vẫn có thể giải quyết được Lê Vĩ.
“Dám xem thường bổn đại gia?” Lê Vĩ bất mãn nói:
“Tiểu Bối xông trận!”
Tiểu Hoàng không ra tay thì hắn cũng không ra tay, chỉ cần cử “đệ” của mình ra là đủ.
Khỉ đen có vẻ xem nhẹ dáng vẻ đáng yêu nhỏ nhắn của Tiểu Bối nên có chút chủ quan, đưa tay về phía nó đang định vẩy.
VÈO.
Một luồng gió mạnh kéo đến kèm theo đó là cơn lốc xoáy. Khỉ đen chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị cuốn phăng lên trời như diều đứt dây.
Bụp.
Nó bất tỉnh nhân sự.
“Hú hú khẹt?”
Cảnh tượng bất thình lình khiến đám hầu tử kinh hãi không thôi, ngay cả Tiểu Hoàng cũng trố mắt nhìn.
Hiển nhiên không ngờ Tiểu Bối lại nhanh và mạnh đến thế, chớp mắt đã đánh bay đối thủ tu vi đồng cấp.
Lê Vĩ cũng âm thầm hài lòng. Vừa rồi Tiểu Bối đã thi triển thân pháp Ngự Phong Bộ, đạp gió mà đi, tốc độ vô cùng nhanh chóng khiến đối thủ trở tay không kịp.
Tiểu Hoàng nhếch miệng, lại cử ra một con khỉ lông nâu tu vi Nhị Giai Viên Mãn.
Khỉ lông nâu không dám xem thường, vừa vào trận đã đạp chân xuống đất, vận chuyển Thổ Linh Lực.
Rất nhanh, từng lớp đất tróc lên bao trùm quanh cơ thể nó như một bộ Thổ Giáp nặng nề.
Khỉ nâu toàn thân mặc giáp, lao thẳng đến Tiểu Bối phát động tấn công, ỷ vào khả năng phòng ngự mà không sợ bị gió cuốn bay như trước.
“Chít!”
Tiểu Bối hưng phấn kêu lên, Ngự Phong Bộ lại kích hoạt như mũi tên xông thẳng đến, cái đầu nhỏ cụng thẳng vào Thổ Giáp mà va chạm.
Ầm một tiếng, Tiểu Bối bị đẩy bật trở về, bị Thổ Giáp ngăn chặn, cái đầu u lên một cục.
Khỉ nâu thấy thế hưng phấn xông lên, vung quyền đấm thẳng vào mặt đối thủ.
Tiểu Bối vội vàng nhảy bật lên, Thủy Linh Lực táo bạo và nồng đậm từ đan điền hội tụ khắp toàn thân, hình thành một xoáy nước như mũi khoan ném thẳng tới.
XOẸT XOẸT XOẸT...
Xoáy nước cực mạnh nghiền nát Thổ Giáp của khỉ lông nâu, cuốn trôi toàn bộ Thổ Linh Lực của nó.
Khỉ nâu hoảng hốt muốn độn thổ xuống đất, nào ngờ Tiểu Bối lại đạp Ngự Phong Bộ bay tới, móng vuốt nhỏ túm lấy lông của nó, một vòi nước từ lòng bàn tay bắn ra, ném thẳng mục tiêu lên trời.
Khỉ nâu choáng váng, tròng mắt quay vòng vòng, miệng sùi bọt mép rơi xuống mặt đất, khói bụi mù mịt.
Bầy khỉ im lặng vô cùng, ánh mắt từng con khỉ đều tràn ngập sự rung động khi nhìn Tiểu Bối, thật khó tin cơ thể nhỏ bé đó lại chứa đựng năng lượng dồi dào như vậy.
Lê Vĩ cười không khép miệng được, Tiểu Bối đã mạnh lên nhờ tu luyện Hải Khiếu Kinh.
Hải Khiếu Kinh có tất cả năm tầng, phân biệt là Tiểu Giang, Đại Giang, Tiểu Hải, Đại Hải và Hải Khiếu.
Tiểu Bối đã tu xong tầng thứ nhất của Hải Khiếu Kinh, đan điền hình thành một con sông nhỏ tích trữ Thủy Linh Lực.
Tuy chỉ là sông nhỏ nhưng nguồn Thủy Linh Lực nó chứa bên trong cũng nhiều gấp đôi Tam Giai Hậu Kỳ bình thường, trong cùng cấp hiếm có đối thủ.
“Tiểu Bối làm tốt lắm, đến ăn một miếng!” Lê Vĩ móc ra xiên cá nướng ném cho nó.
“Chít!” Tiểu Bối sung sướng cười híp mắt ăn ngấu nghiến.
“Hú hú, khẹt?” Tiểu Hoàng bước đến bên cạnh Tiểu Bối lớn tiếng kêu lên.
“Chít chít.” Tiểu Bối chỉ vào xiên cá, lại quay sang Lê Vĩ truyền ý niệm giải thích:
“Nó nói ta mạnh như vậy sao lại theo ngươi, ta nói vì ngươi nướng cá ăn rất ngon.”
Lê Vĩ sắc mặt tối sầm, con khỉ lông vàng này ba lần bốn lượt xem nhẹ mình, phải dạy nó một bài học.
Không hề do dự, hắn phát động Âm Dương Chi Lực hội tụ vào nắm tay, đấm thẳng về phía Tiểu Hoàng:
“Âm Dương Quyền!”
Tiểu Hoàng liếc hắn, chợt giơ ngón tay giữa lên.
“RỐNG!”
Nó há miệng gầm lên, tiếng rống này vậy mà hình thành tầng tầng lớp lớp sóng linh lực cuồng bạo, dễ dàng phá tan Âm Dương Quyền.
Lê Vĩ liên tục lùi lại phía sau, kinh ngạc lên tiếng:
“Tam Giai Trung Kỳ?!”
Không sai, con khỉ lông vàng này vậy mà có tu vi sánh ngang Kim Đan Trung Kỳ, so với Xuân Phong Đạo Nhân còn cao hơn một tiểu cảnh giới.
Chẳng trách từ đầu đến cuối, nó không thèm để một Trúc Cơ Hậu Kỳ như hắn vào trong mắt.
Tiểu Hoàng nâng tay, có một con khỉ già trong bầy kính cẩn bước đến, mang theo thanh trường côn bằng gỗ dài tầm hai mét, quỳ gối dâng lên.
Tiểu Hoàng tiếp lấy, bắt đầu múa côn. Côn ảnh linh hoạt, từng luồng từng luồng nối liền không ngớt, cuối cùng hướng về phía Lê Vĩ đập xuống.
Lê Vĩ giật mình, tốc độ của con khỉ này quá nhanh. Nhưng hắn có kinh nghiệm chiến đấu với Xuân Phong Đạo Nhân nên cũng kịp thời phản ứng.
Tam Ảnh Bộ Pháp kích hoạt, cơ thể tách thành ba người hướng về ba phía để né tránh.
Ánh mắt Tiểu Hoàng lóe lên, nó vừa nhìn liền nhận ra đâu là bản thể thật sự của Lê Vĩ, vung côn truy đuổi.
Lê Vĩ trong lúc này đã ngưng tụ hoàn tất thế công, Linh Lực trong Âm Dương Đồ và Tiểu Linh Thụ bùng phát.
Hắn mãnh liệt xoay người, hai cú Âm Dương Quyền cùng lúc đấm ra.
ĐÙNG ĐÙNG.
Tiểu Hoàng bị bất ngờ trước sức mạnh vượt trội của hắn, Mộc Côn xoay tròn như một tấm khiên đón đỡ, hai chân bị đẩy lùi.
Lê Vĩ thừa thắng xông lên, Âm Dương Chỉ, Âm Dương Chưởng oanh tạc liên tục.
“Hừ!” Tiểu Hoàng hừ lạnh, bỗng nhiên một loại Linh Lực màu vàng chói mắt từ cơ thể nó tràn ra, bao trùm lấy thanh trường côn.
Trong nháy mắt, Mộc Côn đã trở thành Kim Côn cứng rắn và mạnh mẽ vô cùng, vung côn đánh ra đã dễ dàng đánh tan các chiêu thức của Lê Vĩ.
“Đây là Kim Thuộc Tính?” Lê Vĩ được mở mang tầm mắt, trong Ngũ Hành thì Kim cứng rắn nhất.
Tiểu Hoàng dùng Kim Linh Lực biến Mộc Côn thành Kim Côn, mà từng sợi lông trên cơ thể của nó cũng nhanh chóng có Kim Linh Lực tràn ra, tạo thành một bộ Kim Giáp oai phong lẫm liệt.
Nó như một vị tướng mặc giáp vàng xông pha trận mạc, vung côn đập thẳng, nặng tựa ngàn cân.
Lê Vĩ hít sâu một hơi, không dám xem thường, vội vàng vận chuyển toàn bộ Mạch trong cơ thể.
Linh Lực của hắn bùng nổ mạnh lên gấp ba lần, lại đấm ra Âm Dương Quyền.
ĐÙNG.
Không khí nổ tung như sấm, khiến bầy khỉ nhao nhao lùi bước.
Lê Vĩ thành công đẩy lùi Tiểu Hoàng nhưng vẫn chưa đủ để làm tổn thương nó.
Chênh lệch cảnh giới vẫn là quá lớn, Tiểu Hoàng từng bước áp sát, Lê Vĩ chỉ đành vừa đánh vừa lui.
Song phương chiến đấu mấy trăm hiệp, Lê Vĩ liên tục thi triển các môn Vũ Kỹ, từ chỉ, chưởng cho đến quyền, trong khi Tiểu Hoàng cứ từng côn từng côn đập xuống, đánh tan tất cả.
Có vẻ như đây là khái niệm "trước thực lực tuyệt đối, mọi thủ đoạn đều trở nên vô dụng".
Rốt cuộc khi nguồn Linh Lực tích lũy trong Tiểu Linh Thụ cạn kiệt, Lê Vĩ cũng dần lâm vào thế hạ phong, bị một đường Kim Côn nện bay ra ngoài.
“Chít!” Tiểu Bối lo lắng chạy đến nâng đỡ chủ nhân.
Lê Vĩ phun ra một ngụm máu, trên vai hằn sâu một vết côn muốn vỡ cả xương trong cơ thể.
Thật ra hắn có thể kích hoạt Thái Cực Bào phản lại Kim Côn của Tiểu Hoàng, khiến nó bị thương, sau đó thừa cơ phản kích.
Nhưng đây là cuộc tỷ thí, hắn không muốn lạm dụng và ỷ lại quá nhiều vào Pháp Bảo, ngược lại muốn tự thân chiến đấu để gia tăng kinh nghiệm cũng như thực lực của mình.
Tiểu Hoàng rơi xuống trước mặt hắn, Kim Côn huy vũ ra hiệu cho hắn đứng lên chiến tiếp.
“Trận này ta thua.” Lê Vĩ hài lòng cười nói:
“Ngươi rất mạnh, ta sẽ ở lại đây cho đến khi nào đánh bại ngươi thì thôi!”
Rèn luyện muốn hiệu quả phải có đối thủ cường đại như vậy. Tìm đối thủ yếu hơn mình để đánh sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả.
“Khẹt khẹt!” Tiểu Hoàng hài lòng gật đầu. Nó nhận ra Lê Vĩ tu vi yếu hơn mình nhiều nhưng lại có sức mạnh không tầm thường, cũng thu hồi dáng vẻ khinh thường.
Nhận ra môn Côn Pháp của Tiểu Hoàng rất lợi hại, Lê Vĩ ngứa ngáy hỏi:
“Ngươi dạy ta dùng côn được không?”
Tiểu Hoàng nghe vậy gãi gãi đầu. Nó là yêu thú hoang dã, chỉ biết chiến đấu theo bản năng mà thôi, làm sao biết dạy?
...