200. Phế Tích Thượng Cổ

Chung Cực Truyền Kỳ

Phế Tích Thượng Cổ

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 200 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vượt qua lớp màn sáng cấm chế gợn sóng, không gian phía sau không phải cung điện lộng lẫy hay động phủ thanh tịnh như nhiều người tưởng.
Trước mắt Vân Linh là một thế giới hoàn toàn xa lạ — ngập tràn tử khí xám xịt, lạnh giá thấu xương. Không khí không hề có linh khí, mà đặc quánh mùi hôi thối từ xác chết mục nát trộn lẫn mùi rỉ sét của máu khô lâu năm, khiến nàng nhíu mày khó chịu.
"Nơi này… chẳng giống động phủ chút nào!"
Hóa ra, trong lòng Kỳ Sơn là một mê cung khổng lồ, được cấu tạo bởi hàng ngàn đường hầm chằng chịt, ngoằn ngoèo sâu hun hút xuống lòng đất.
Từ những bóng tối sâu xa trong các nhánh hầm, những tiếng gầm gừ trầm đục, quái dị bắt đầu vang lên.
Ầm… ầm… ầm…
Tiếng bước chân hỗn loạn, nặng nề dội vang khắp các vách đá, như những đợt sóng địa chấn lan tỏa.
Dưới ánh sáng mờ nhạt của loại khoáng thạch vô danh trên trần hang, những bóng dáng quái dị lần lượt hiện hình — khiến Vân Linh nhíu chặt đôi mày.
Đó là cương thi! Số lượng đông đến mức không thể đếm xuể, xếp lớp chồng lớp, chật kín mọi lối đi rộng lớn.
Điều kỳ lạ là, những cương thi này không hề giống nhau. Chúng mặc những bộ quần áo rách rưới, mục nát, nhưng vẫn có thể phân biệt được lai lịch.
Có kẻ khoác giáp chiến của binh sĩ thượng cổ, tay vẫn nắm chặt cây trường mâu rỉ sét. Kẻ khác mặc quan phục thêu hoa văn tinh xảo. Và phần đông nhất là những bộ y phục thô sơ, như dân thường ngày xưa.
Dù sinh thời là vương hầu, tướng soái hay kẻ bình dân thấp hèn, giờ đây tất cả đều trở thành xác sống vô hồn, đôi mắt đỏ ngầu đầy tà khí, nanh sắc nhọn nhô ra khỏi môi tím tái.
"Không lẽ…?" Tim Vân Linh đập mạnh.
ROẠNG!
Ngay khi ngửi thấy mùi sinh khí người sống, vạn cương thi lập tức điên cuồng.
Chúng gào thét, giẫm đạp lên nhau, lao tới như thủy triều cuộn trào.
Khi xông đến gần, trên thân chúng trào ra thứ dung dịch hôi thối, màu xanh lục, bốc mùi kinh khủng.
"Thi Độc sao?" Dựa vào kiến thức của mình, Vân Linh nhanh chóng nhận ra.
Chiến lực của đám cương thi không mạnh, nhưng Thi Độc của chúng mới thật sự nguy hiểm.
Loại độc này không chỉ ăn mòn thân thể, mà còn có khả năng cắn nuốt và hủy diệt linh lực một cách tàn bạo.
Nếu để Thi Độc xâm nhập, da thịt sẽ mục nát, tu vi bị bào mòn, thậm chí có thể biến thành cương thi.
"Động phủ tu chân… sao có thể chứa nhiều cương thi như vậy?" Vân Linh lẩm bẩm.
"Càng không ai lại bố trí nơi tu luyện của mình thành một nơi kinh khủng thế này."
Trước biển xác sống đang tràn đến như sóng, nàng không còn giấu diếm tu vi.
ĐOÀNG!
Một cỗ khí thế long trời lở đất bùng nổ từ thân hình yểu điệu, không gian xung quanh vặn vẹo.
Khí thế hóa thành làn sóng xung kích vô hình, thô bạo quét ngang hành lang.
"Cút hết!"
Vân Linh lạnh lùng, đưa bàn tay ngọc ngà ra khỏi tay áo, năm ngón tay thon dài nhẹ nhàng nhấn về phía trước.
ẦM!!!
Một chưởng đơn giản, không chiêu thức hoa mỹ, chỉ thuần túy là linh lực cấp Độ Kiếp Hậu Kỳ tinh khiết, hóa thành một bàn tay khổng lồ nghiền nát không gian.
Những cương thi mặc giáp trụ kiên cố đi đầu, vừa chạm vào chưởng lực, liền vỡ tan như tượng đất.
Xương gãy, thịt nát, bắn tung tóe thành làn sương máu đen kịt.
Chưởng lực đi tới đâu, lối đi sạch đến đó.
Thứ Thi Độc màu xanh lục có thể ăn mòn linh lực, vừa bắn tới đã bị lực phòng hộ của Vân Linh quét tan.
Độ Kiếp Hậu Kỳ, ở bất kỳ nơi nào cũng là đỉnh cao cường giả.
Nàng tự tin, dù động phủ này ẩn chứa bí mật gì, tất cả rồi sẽ là của nàng.
Vân Linh thi triển thân pháp, lao về phía trước với tốc độ cực nhanh.
Mỗi bước chân nàng đặt xuống, mặt đất hiện lên một đóa sen ánh sáng trắng tinh khiết, xua tan tử khí.
Cương thi bị tiêu diệt, lại tiếp tục tràn ra đông hơn, như thể vô tận.
Vân Linh không chút sợ hãi, đại khai sát giới, mỗi chưởng đánh ra đều huỷ diệt hàng trăm, hàng ngàn cương thi thành tro bụi.
Trái ngược với sự ung dung của Vân Linh, các thiên kiêu đỉnh cấp từ những đại quốc khác sau khi tiến vào, lại đang vật lộn trong cảnh khổ cực chưa từng có.
Tại một đường hầm khác, Thái tử Hoành Quốc đang gào thét điên cuồng:
"Hồn Quân Tung Hoành!"
Sau lưng hắn, Chiến Tướng Quân Hồn cao trăm trượng — dù đã thu nhỏ để phù hợp không gian — vẫn toát ra khí thế chiến đấu mãnh liệt.
Chiếc trường kích trong tay vung lên, xé toạc không khí, chém xuống bầy cương thi như trời giáng.
Oanh! Oanh! Oanh!
Mỗi đòn của Hoành Thái tử đều uy lực kinh người, chém nát hàng chục con.
Nhưng số lượng xác sống quá đông, chúng không biết đau, không biết sợ, chỉ biết lao vào chịu chết để áp sát hắn.
"Đáng chết! Khói độc này…" Sắc mặt Hoành Thái tử biến sắc.
Hắn nhận ra, mỗi khi Quân Hồn chém nát một cương thi, thứ Thi Độc xanh lục lại bốc lên, bám chặt lấy linh thể Quân Hồn.
Quân Hồn cường đại của hắn đang bị ăn mòn nhanh chóng.
Bản thân hắn phải liên tục vận công, tiêu hao lượng lớn linh lực để duy trì phòng ngự, khuôn mặt dần tái nhợt vì kiệt sức.
Hoành Thái tử cắn răng nuốt một viên Phục Linh Đan, mắt đỏ ngầu:
"Sao lại chạm phải thử thách biến thái như thế này?"
Tại một ngách hầm khác, công chúa Thương Nhã cũng mồ hôi lạnh túa ra.
Năm kiện Pháp Bảo cao cấp — từ chiếc gương cổ, đỉnh tím, dải lụa đỏ, phi kiếm pha lê đến tòa tháp ngọc — xoay tròn với tốc độ cực hạn quanh người nàng.
"Ngũ Hành Hộ Thân!"
Chúng kết thành màn chắn ngũ hành, tương sinh tương khắc, liên tục đánh bật và nghiền nát cương thi lao tới.
Dù đã tiêu diệt hàng trăm, trước mặt Thương Nhã vẫn là biển xác sống vô tận.
Đám cương thi liều chết xông lên, bám chặt vào màn phòng ngự.
Thi Độc âm trầm xèo xèo ăn mòn lớp lá chắn, đỉnh ba chân và tháp ngọc Bát Tinh Thượng Phẩm đang chịu áp lực khổng lồ.
"Ngự Bảo Bí Thuật — Bảo Huyết!" Thương Nhã nghiến răng, thi triển một môn Bí Pháp.
Phốc!
Nàng phun ra tinh huyết lên năm kiện Pháp Bảo.
Ong!
Ngay lập tức, năm kiện Pháp Bảo sáng rực, uy lực tăng vọt, liều mạng bảo vệ chủ nhân.
Thương Nhã chấp nhận tổn thương nặng nề, triệu hồi thêm hai kiện Pháp Bảo — hai chiếc chuông.
Mỗi lần rung, chúng phun ra lôi đình cực mạnh, nổ liên tiếp như sấm động, oanh tạc cương thi không ngừng.
"Không thể lui!" Thương Nhã cắn răng, liều mạng lao xuống lòng đất.
Khốn khổ nhất là Thái tử Ngự Cổ Quốc — Cổ Phương.
Hắn vốn dựa vào cổ trùng để chiến đấu, nhưng gặp cương thi, thủ đoạn liền bị khắc chế hoàn toàn.
Vì số lượng cổ trùng của hắn… so với đám cương thi đông như kiến, trở nên quá ít ỏi.
"Bạo Linh Trùng, nổ cho ta!" Cổ Phương gầm lên.
Hàng loạt trùng đỏ, cơ thể phình to như quả bom nhỏ, lao lên trước.
Bùm! Bùm! Bùm!
Chúng nổ tung, kéo theo hàng chục cương thi tan xác, mở đường cho Cổ Phương.
Nhưng vừa có lối đi, cương thi đã tràn ra từ lòng đất, lấp kín ngay lập tức, liên tục không dứt.
Chiến lực bản thân Cổ Phương không cao, chủ yếu dựa vào cổ trùng — mỗi con đều là tài sản quý giá.
Chưa biết có thu hoạch gì, nhưng liên tục tiêu hao cổ trùng đã là một tổn thất nặng nề.
"Khốn nạn!" Cổ Phương rít lên, gân xanh nổi đầy mặt:
"Đã đi đến bước này… chỉ còn cách chơi tới cùng thôi!"
Nhìn đàn trùng tâm huyết nổ tung, chết hàng loạt, tim hắn như rỉ máu.
Đau xót đè nén, Cổ Phương từng bước tiến sâu… không còn đường lui.
Tuy nhiên, trong số tất cả thiên kiêu, lại có một người hành sự kỳ lạ — thuận lợi đến mức khó tin.
Thái tử Hãn Quốc — Hãn Nguyên.
Một mình hắn tiến vào một đường hầm riêng.
Ban đầu, Hãn Nguyên đã vận chuyển Bát Tinh Cực Phẩm Công Pháp — Song Dương Công — tới cực hạn, hai vầng dương khí rực cháy trên vai, sẵn sàng thiêu đốt mọi thứ, đề phòng cương thi tấn công.
Hắn tự tin Dương Lực chí dương chí cương của mình có thể khắc chế Thi Độc…
Nhưng một cảnh tượng khiến hắn sửng sốt xảy ra.
Ngay khi Hãn Nguyên bước tới…
Bỗng nhiên, đám cương thi khựng lại. Ánh mắt đỏ ngầu tưởng chừng điên dại, giờ lại hiện lên vẻ sợ hãi, tôn sùng kỳ dị.
ẦM!
Không gầm thét, không lao lên.
Con cương thi tướng quân mặc giáp chỉnh tề đi đầu, bỗng buông thanh đại đao rỉ sét xuống đất.
Thân thể khô quắt run rẩy, rồi… quỳ gối xuống nền đá lạnh lẽo.
Sau đó, như hiệu ứng dây chuyền, hàng ngàn, hàng vạn cương thi binh lính, quan lại, thậm chí cả cương thi dân thường, đồng loạt quỳ xuống.
Chúng cúi đầu, trán chạm đất, hướng về Hãn Nguyên mà bái lạy.
Không ai tấn công. Ngay cả Thi Độc xanh lục quanh người cũng tự động thu lại, nhường ra một lối đi rộng rãi giữa hầm.
Cảnh tượng như vị Đế Vương đi tuần!
"Hửm? Cái này là…" Hãn Nguyên sững sờ, dừng bước.
Nhìn vạn quân cương thi quỳ phục dưới chân như bái lạy một vị thần linh, hay vị hoàng đế tối cao của chúng, Hãn Nguyên khẽ chớp mắt.
Rồi, một nụ cười ngạo nghễ hiện lên, hắn ngửa mặt cười vang:
"Ha ha ha! Các ngươi biết chọn chủ mà thờ! Bản Thái Tử chính là chân mệnh thiên tử, người được trời định sẽ thống trị vạn vật!"
Dù bình thường hắn khiêm tốn, hành sự kín kẽ… nhưng ngạo khí đế vương trong cốt tủy chưa bao giờ mất.
Chưa từng trải qua cảnh tượng hoành tráng như thế, làm sao Hãn Nguyên không kiêu ngạo?
Hắn chắp tay sau lưng, bước đi ngạo nghễ giữa hàng vạn xác sống đang quỳ lạy.
Không tốn một giọt mồ hôi, không tiêu hao chút linh lực nào, hắn ung dung tiến sâu xuống lòng đất, tốc độ vượt xa tất cả.
Hãn Nguyên tin chắc, cơ duyên thượng cổ của động phủ này đã nằm gọn trong tay mình.
Trong khi bên ngoài là cảnh máu me, chật vật hay quỷ dị, thì ở một không gian tách biệt, Lê Vĩ và Tà Quỳnh lại đang tận hưởng chuyến đi cực kỳ thoải mái.
Lê Vĩ điều khiển Chiến Giới Châu, âm thầm bay theo sau Vân Linh.
"Pháp Bảo này thật thần kỳ. Tỷ phu ngươi còn giấu bao nhiêu át chủ bài?" Tà Quỳnh mở to mắt, kinh ngạc quan sát cảnh tượng trong Chiến Giới Châu.
Pháp Bảo không gian tuy hiếm, nhưng không phải không có. Nhưng có thể qua mặt cấm chế do Độ Kiếp đỉnh cao bố trí… thì quá mức khó lường.
"Không có chút bản lĩnh, sao khiến Tà Liễu si mê?" Lê Vĩ rung đùi đắc ý.
Tà Quỳnh bĩu môi, nhưng rồi cũng nhịn không được cười.
Tỷ tỷ tìm được một nam nhân thú vị như thế, thân là muội muội… nàng đương nhiên vui mừng.
Nhưng khi nhìn thấy thực lực kinh khủng của Vân Linh qua Chiến Giới Châu, Tà Quỳnh vẫn không tin vào mắt mình, trầm giọng:
"Không ngờ thực lực của vị cung nữ này lại đáng sợ đến vậy. Không biết nàng có phải át chủ bài của Hoàng Hậu không?"
"Sai rồi. Vân Linh chính là Hoàng Hậu!" Lê Vĩ thản nhiên đáp.
"Cái gì?" Tà Quỳnh giật mình nhảy dựng.
Với trí tuệ của nàng, nàng còn nghi ngờ mình nghe nhầm. Làm sao có chuyện hoang đường thế?
"Nói đơn giản hơn — Vân Linh là phân thân của Hoàng Hậu. Họ có thể hoán đổi vị trí." Lê Vĩ nhún vai:
"Hoàng Hậu trong cung đã trở thành Vân Linh, còn Vân Linh ở đây… chính là Hoàng Hậu."
"Làm sao tỷ phu biết được bí mật này?" Tà Quỳnh nhìn hắn như thể nhìn quái vật.
Nàng ở Hãn Quốc bao năm, tiếp xúc với Hoàng Hậu và Vân Linh nhiều lần… chưa từng phát hiện bất thường.
Mà Lê Vĩ mới đến ngắn ngủi, đã nhìn thấu tất cả, thậm chí cả bí mật lớn nhất của Hoàng Hậu cũng bị hắn bóc trần.
"Bí mật mới làm nên sức hấp dẫn của một nam nhân!" Lê Vĩ cười tà mị, trêu chọc.
Tà Quỳnh ánh mắt phức tạp, không thể phủ nhận sự thần bí, uyên bác của hắn khiến tim nàng đập nhanh, vô thức xích lại gần hơn một chút.
Lê Vĩ không nói thêm, thúc Chiến Giới Châu tăng tốc, tiếp tục bám sát Vân Linh.
Không biết qua bao lâu, không biết bao nhiêu mảnh xác nằm rạp dưới chân Hoàng Hậu…
Sau khi vượt qua những hành lang chật hẹp, u ám đầy xác sống, một luồng sáng bùng lên.
Bí mật dưới lòng Kỳ Sơn… cuối cùng cũng lộ diện.
"Quả nhiên…" Hoàng Hậu khẽ cong môi.
ẦM!
Một không gian mênh mông vô tận hiện ra, khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng nghẹt thở vì chấn động.
Đây không phải hang động, mà là một phế tích khổng lồ bị chôn vùi sâu dưới lòng đất!
Kỳ Sơn to lớn, nhưng phế tích này còn lớn hơn cả Kỳ Sơn bên trên.
Rõ ràng, nó trải dài từ Kỳ Sơn sang cả những khu vực lân cận.
Giữa không gian bao la ấy, một tòa thành cổ sừng sững, xây hoàn toàn bằng đá đen huyền vũ.
Những bức tường thành cao vút, đầy vết rỉ sét thời gian. Các tháp canh, cung điện tráng lệ nhưng tiêu điều, nhuốm màu tang tóc và cổ xưa.
Nhưng điều khiến người ta tê dại chính là quảng trường khổng lồ phía trước thành.
Nơi đó… chính là nguồn gốc của biển cương thi vô tận.
Trong Chiến Giới Châu, Tà Quỳnh đưa tay che môi.
Thông minh như nàng, đã hiểu mình đang nhìn thấy thứ gì.
Lê Vĩ vuốt cằm, gật đầu:
"Phế tích của một Thượng Cổ Tu Chân Quốc… chẳng trách chọn kẻ mang Thiên Mệnh Cách — Trời Sinh Vương Giả."
Ngay cả hắn cũng phải thừa nhận, Hãn Nguyên cực kỳ phù hợp với truyền thừa của một đế quốc hùng mạnh.