Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 218: Lời Uy Hiếp Cuối Cùng!
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 218 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
#CCTK #akayhau
**CHƯƠNG 218: LỜI UY HIẾP CUỐI CÙNG!**
“Quốc Vận hóa Kim Long…”
Nghe tiếng Hãn Đế, nhìn thấy Kim Long vạn trượng trên bầu trời, các cường giả đều lộ vẻ nghiêm túc.
Quốc Vận không chỉ là sự tích lũy thời vận, mà còn là nội lực cường đại nhất của một quốc gia.
Bên trong Quốc Vận hàm chứa tín ngưỡng, niềm tin và sức mạnh của toàn thể sinh linh thuộc quốc gia đó.
Trong lãnh thổ quốc gia, Quốc Vận như ý chí của đất trời, có thể nghiền nát mọi kẻ địch ngang tầm.
Dù là những nhân vật đỉnh phái của các Tu Chân Quốc hàng đầu, họ cũng sở hữu Quốc Vận của riêng mình… nhưng chỉ có thể sử dụng tại quốc gia tương ứng.
Dù là Hoành Đế, cũng phải trở về Hoành Quốc mới có thể khai thác Quốc Vận…
Tại Hãn Quốc, mọi người vẫn phải chịu sự áp chế của Quốc Vận Hãn Đế.
Chống lại Quốc Vận, tức là chống lại cả trời đất nơi đây… dù là những kẻ kỳ tài nhất, cũng phải khuất phục trước sức mạnh thiên địa.
“Hãn Đế, ngươi trả giá quá lớn!” Đại Mông Quận Chúa cười lớn.
Quốc Vận không phải vô hạn, nó sẽ tiêu hao mỗi khi được khai thác, nhất là trong những lần phô trương thanh thế như thế này.
Vì vậy, khi nhìn thấy Hãn Đế điều động Kim Long, các cường giả đều biết rằng không thể diệt Nha Ảnh được nữa.
Nhưng đồng thời, Hãn Quốc sẽ tiêu tốn một lượng lớn Quốc Vận… cần nhiều năm mới phục hồi.
“Hừ, các ngươi dám hợp sức diệt Nha Ảnh của trẫm, trẫm sao có thể khoanh tay?” Hãn Đế lạnh lùng nói:
“Cho các ngươi bảy ngày rời khỏi Hãn Quốc… bằng không trẫm sẽ dùng Quốc Vận diệt sát!”
“Ngươi…” Toàn trường thay đổi sắc mặt.
Trước đó, họ lặng lẽ xâm nhập Hãn Quốc, truy tìm tung tích Hãn Nguyên… có thể nói là quần hùng tụ hội, đứng sau có đại thế lực chống lưng, cũng không quá sợ hãi.
Nhưng nếu Hãn Đế quyết tâm đến mức dùng Quốc Vận trấn sát, vậy thì phải suy nghĩ lại rồi.
Bởi chỉ cần Hãn Đế chấp nhận trả giá, thật sự có thể tiêu diệt tất cả họ.
“Không hổ là kẻ đứng đầu!” Lê Vĩ mắt sáng lên, Hãn Đế là bậc kiêu hùng… dù thân mang kịch độc, quốc gia lung lay, hắn vẫn biết cách hiển uy khiến người kinh sợ.
Lê Vĩ hiểu rằng Hãn Đế chỉ dám uy hiếp chứ không dám làm thật, vì nếu Quốc Vận tiêu hao quá nhiều, hắn sẽ không còn đủ để áp chế độc tố trong cơ thể.
Hắn chỉ đang hăm dọa bọn họ mà thôi.
Nhưng không ai dám xem nhẹ lời hăm dọa của hắn…
Thật ra lúc này, Lê Vĩ hoàn toàn có khả năng thao túng một phần năm Quốc Vận mà hắn tích lũy được trong thời gian qua, từ Phủ Thái Tử, Hậu Cung và Nha Ảnh để tập kích Hãn Càn Điện, khiến Hãn Đế trọng thương, làm suy yếu Kim Long hư ảnh…
Chỉ là nếu làm như thế, Hoành Quốc, Đại Mông Quốc sẽ nắm lấy cơ hội… kiên trì ở lại mà phân chia Hãn Quốc.
Miệng Lê Vĩ rất rộng, hắn muốn nuốt trọn Hãn Quốc mà không chia phần cho ai.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, hắn quyết định để Hãn Đế dọa lui bọn họ trước đã… sau đó tùy cơ ứng biến mà từng bước thôn tính Hãn Quốc.
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ thừa lúc cục diện hỗn loạn, lặng lẽ trà trộn vào trong đám Nha Ảnh còn sống như chưa có chuyện gì xảy ra, còn ôm theo Như Ý Phân Thân đã trọng thương của Hoàng Hậu.
“Theo trẫm về cung!” Kim Long ngạo nghễ nói.
Nha Liệt Hàn, Nha Âm Thu mang theo Nha Ảnh còn sống bay lên thân rồng…
Sắc mặt tất cả vô cùng khó coi, lần này lực lượng tinh nhuệ của Nha Ảnh tổn thất hơn một nửa, còn lạc mất Tam Tổng Quản - Nha Bạch.
“Cực Khang đâu?” Nha Âm Thu hận ý trừng mắt nhìn Lê Vĩ chất vấn.
“Tiểu tử không biết a.” Lê Vĩ thành thật đáp:
“Vừa rồi tình cảnh quá loạn, tu vi của ta không đủ tư cách can thiệp, chỉ có thể tìm biện pháp giữ mạng.”
“Hừ!” Nha Âm Thu dù rất căm tức tên khốn này, nhưng không dám động vào vì hắn là người của Vân Ninh Cung.
Chưa kể lần này Lê Vĩ nằm vùng bên cạnh Cực Khang, vẫn còn giá trị lợi dụng…
Nha Liệt Hàn quét mắt nhìn chiến trường, không gian sụp đổ khắp nơi, mở miệng đoán:
“Lão súc sinh đó chắc là nhân lúc hỗn loạn, nhảy vào không gian bỏ trốn rồi!”
Hãn Đế hai mắt đỏ ngầu, điều động Kim Long xé không biến mất.
“Khó… Quốc Vận vẫn là tồn tại bất khả xâm phạm!” Thương Hoàng, Cổ Phong các loại Độ Kiếp Kỳ thở dài.
Ở bên cạnh bọn họ, các thiên kiêu Thương Nhã, Cổ Phương, Sát Linh Công Chúa biểu lộ ngưng trọng, chợt nghe thấy truyền âm từ trong Linh Hồn Bổn Nguyên:
“Chờ mệnh lệnh tiếp theo từ ta!”
Bọn họ rùng mình, biết rằng vị chủ công như địa ngục sứ giả kia đang âm thầm thao túng toàn cục.
Chẳng có chân mệnh thiên tử - Hãn Nguyên nào cả… chỉ có một vị càng đáng sợ hơn.
Đi theo nhân vật kinh khủng như thế, không biết là phúc hay họa.
…
“VÔ TÍCH SỰ!”
Hãn Càn Điện, Hãn Đế thô bạo vung chân, đạp cho Nha Âm Thu và Nha Liệt Hàn thổ huyết bay ngược.
Hai người ngay cả rên cũng không dám…
“Tổn thất hơn một nửa Nha Ảnh tinh nhuệ, Tam Tổng Quản hy sinh!” Hãn Đế gằn giọng:
“Các ngươi là vây diệt Cực Khang, hay bị Cực Khang một người tàn sát vậy hả?”
Hoàng Hậu ngồi ở một bên, chân mày cũng hơi nhíu, thở dài:
“Các vị, thật khiến bổn cung thất vọng!”
Lê Vĩ đứng ở phía sau, vội rót cho nàng một tách trà.
Nha Liệt Hàn cùng Nha Âm Thu quỳ gối, biểu lộ cực kỳ khó coi, nhưng vẫn cố gắng biện hộ:
“Bệ hạ, nương nương… chúng ta không hiểu vì sao Cực Khang phát hiện Cực Tịnh là giả mạo, rõ ràng trước đó lão đã bị qua mặt hoàn toàn.”
Mọi thứ xảy ra ngoài tầm kiểm soát, Cực Khang bạo tẩu bất chấp con tin trong tay khiến Nha Bạch không kịp đề phòng nên mới mất mạng.
“Là do tên này!” Nha Liệt Hàn chỉ về phía Lê Vĩ, bất mãn quát lên:
“Ngươi là gián điệp kiểu gì… vậy mà không biết ý đồ của Cực Khang, còn thừa nước đục thả câu đoạt lấy Nguyên Anh của Lão Tam.”
Hãn Đế nghe thế, quét mắt nhìn về phía hắn, trầm giọng hỏi: “Ngươi có lời gì muốn nói?”
“Các vị đánh giá cao tiểu tử quá rồi!” Lê Vĩ ra vẻ oan uổng:
“Ta chỉ là một Luyện Hư Kỳ, làm sao biết được lão quái vật như Cực Khang nghĩ gì trong đầu? huống hồ lão vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng ta, có thể ở bên cạnh lão đã là cố gắng hết sức.”
“Còn cái chết của Nha Bạch tổng quản, ta chỉ muốn tận dụng cơ hội để trở nên mạnh mẽ hơn, từ đó có thể cống hiến hết mình cho Nương Nương và Bệ Hạ mà thôi.”
Lời này khiến đám người nhíu mày, lại không thể nói thêm câu nào.
Bởi vì Lê Vĩ nói quả thật không sai.
Hắn từ đầu chỉ là một quân cờ nhỏ được bố trí để dụ dỗ Cực Khang phải nôn ra Tiên Sinh Đan.
Khi Cực Khang lấy ra Tiên Sinh Đan, nhiệm vụ và vai trò của Lê Vĩ xem như thành công tốt đẹp.
Sau đó hắn còn thành công nằm vùng, cung cấp vị trí của Cực Khang đã là đáng khen vượt mức rồi.
Về phần Nha Bạch, Lê Vĩ càng thể hiện đúng bản chất giẫm đạp lên nhau của Nha Ảnh, chứng minh hắn thật sự là người được bồi dưỡng và đào tạo từ nhỏ trong Nha Ảnh… đây chính là cách mà Nha Ảnh vận hành vô số năm qua.
Kẻ yếu, kẻ thua cuộc phải nhường chỗ cho kẻ chiến thắng - đồng nghĩa với kẻ mạnh.
“Thế nào đây?” Hoàng Hậu nhàn nhạt quét mắt phượng về phía hai tên Tổng Quản, mỉa mai nói:
“Một đám Độ Kiếp Kỳ đỉnh cao, có được tin tức, có được tình báo… nhưng sau khi thất bại lại đem trách nhiệm đổ lên đầu một Luyện Hư Kỳ?”
“Các ngươi là muốn đùa bổn cung?”
Nha Liệt Hàn cùng Nha Âm Thu cắn răng, không dám nói lời nào.
“Bệ hạ, Vân Khôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.” Hoàng Hậu nhìn Hãn Đế, lên tiếng:
“Về phần thất bại sau đó, không liên quan gì đến hắn.”
“Hoàng Hậu nói phải!” Hãn Đế cũng không thể không thừa nhận điều này, đưa mắt về phía Lê Vĩ, chậm rãi mở miệng:
“Tuy trẫm chưa đạt được Tiên Sinh Đan, nhưng công của ngươi là không thể bàn cãi… trẫm chấp thuận cho ngươi được sử dụng tài nguyên từ Nha Bạch, chỉ cần tu vi đạt đến Độ Kiếp, sẽ được đảm nhiệm vị trí Tam Tổng Quản.”
“Bệ hạ vạn tuế!” Lê Vĩ cảm kích đến chảy nước mắt, liên tục chắp tay cảm tạ, còn hướng sang Hoàng Hậu:
“Đa tạ nương nương nâng đỡ!”
Ánh mắt Hãn Đế loé lên một tia phức tạp khi nhìn Lê Vĩ, vừa ghen ghét đố kỵ, vừa hài hước hả hê pha lẫn vài phần trêu tức.
“Hả?” Lê Vĩ chú ý đến điều này, nhất thời hơi nghi hoặc, sau đó thầm mắng một tiếng trong lòng:
“Cẩu Hãn Đế hẹp hòi!”
Hắn đã lý giải ánh mắt vừa rồi của Hãn Đế…
Hãn Đế hiện tại vô cùng già nua xấu xí, lại còn bị trúng độc không khác gì liệt dương… vì vậy rất ghen ghét và đố kỵ với một nam tử tuổi trẻ tuấn lãng, diện mạo phi phàm như Lê Vĩ, nhất là khi hắn vì nhiệm vụ qua mặt Cực Khang mà trở về làm nam nhân chân chính.
Thế nên Hãn Đế thoải mái cho phép Lê Vĩ luyện hoá Nguyên Anh của Nha Bạch… như vậy vừa có thể xem như ban thưởng cho hắn, vừa gián tiếp ép hắn trở về làm một thái giám.
Bởi vì chỉ khi làm thái giám, ngươi mới có thể luyện Thôn Âm Bảo Điển, từ đó thôn phệ Nguyên Anh của Nha Bạch, trở thành Tam Tổng Quản mới của Nha Ảnh.
Đứng trước sức hấp dẫn của lực lượng Độ Kiếp Kỳ, Hãn Đế tin rằng Lê Vĩ sẽ phải một phần nữa “tự thiến”… cho nên mới có sự hài hước, hả hê và trêu tức.
Ngươi trẻ tuổi, tuấn lãng phi phàm thì sao? Rồi cũng phải làm thái giám, hầu hạ dưới trướng trẫm thôi.
Đó là suy nghĩ của Hãn Đế, tên này xấu bụng vô cùng.
Lê Vĩ ngầm đánh giá, sau cái chết của Nha Bạch và sự tổn thất của Nha Ảnh… Quốc Vận tại Hãn Càn Điện đã suy yếu đi rất nhiều.
Nha Ảnh càng yếu, Quốc Vận của Hãn Quốc càng tiêu tán…
Lê Vĩ không thể hấp thụ, nhưng hắn cũng đã thu hoạch đầy bồn đầy bát.
“Hoàng Hậu, không biết tiếp theo có kế hoạch gì?” Hãn Đế thỉnh giáo hỏi:
“Phải làm sao để ép Cực Khang hiện thân?”
Hiển nhiên Hãn Đế vẫn còn chấp niệm…
Nhưng lần này y không chấp niệm với Tiên Sinh Đan nữa, mà chấp niệm với chính Cực Khang.
Chỉ cần thôn nạp huyết nhục của một kẻ từng dùng Tiên Sinh Đan, khả năng thật sự sẽ giải được độc.
“Hiện tại Cực Tịnh giả đã lộ… không thể tiếp tục dùng!” Hoàng Hậu nhìn sang Lê Vĩ, bất đắc dĩ nói:
“Cách duy nhất là dùng tính mạng Vân Khôi uy hiếp, ép Cực Khang lộ diện!”
“Nói rất đúng!” Mắt của Hãn Đế sáng ngời:
“Cực Khang vẫn nghĩ rằng Vân Khôi là truyền nhân của lão, có khả năng sẽ quay lại giải cứu hắn!”
“Khó lắm bệ hạ!” Lê Vĩ vội vàng phân trần:
“Ta không sánh bằng Cực Tịnh, Cực Khang sẽ không thèm quan tâm sống chết của ta.”
“Hừ, dù là một phần vạn cơ hội có thể dụ dỗ Cực Khang… cũng phải thử!” Hãn Đế lạnh lẽo nhìn hắn:
“Ngươi muốn kháng chỉ sao?”
“Nào dám, có thể cống hiến cho bệ hạ là vinh dự của thần!” Lê Vĩ cúi đầu đáp lời.
“Tốt lắm!” Hãn Đế hài lòng, phất tay tuyên bố:
“Đem tin tức truyền khắp thiên hạ, một tháng sau sẽ hành quyết, lăng trì tất cả người của Cực Lạc Đảo, bao gồm Cực Nhạc, đám trưởng lão và cả Vân Khôi - truyền nhân của Cực Khang!”
Hoàng Hậu nhìn Lê Vĩ nói: “Nếu đã vậy, đến thời điểm đó ngươi lại diễn một màn kịch vì bệ hạ!”
“Tuân mệnh!” Hắn ra vẻ buồn rầu đáp ứng, trong lòng lại cười cợt.
Vừa đúng ý ta…
…
Tam Quản Điện!
Nơi này là đại điện của Tam Tổng Quản - Nha Bạch ngày trước, giờ đây trở thành căn cơ mới của Lê Vĩ.
Vừa mới tiến vào, đã thấy một nữ hắc y ngồi ở trên giường, chân dài miên mang, hài hước cười trêu:
“Chúc mừng Vân Khôi công công sắp lên chức Tam Tổng Quản.”
Hiển nhiên đã nhận được tin, địa vị của Nha Ảnh giờ đây đã tăng tiến thần tốc.
“Xú nha đầu!” Lê Vĩ buồn cười, ngồi xuống.
Tà Quỳnh nhanh chóng chạy đến, xoa bóp vai cho hắn, tươi cười nói:
“Tỷ phu ngươi quá mức xuất quỷ nhập thần, đem cả Thiên Nguyên khuấy trong trời long đất lỡ, có vẻ như ngày tàn của Hãn Quốc không còn xa.”
Mặc dù không biết cụ thể tình huống, nhưng Tà Quỳnh hiểu rằng mọi thứ diễn ra đều do tỷ phu quỷ dị này của mình giật dây.
Điều này khiến nàng vừa vui vừa buồn…
Vui vì tỷ phu quá lợi hại, có thể giúp tỷ muội các nàng báo thù Hãn Đế và Nha Ảnh.
Nhưng buồn vì mình không giúp được gì cho hắn, bản lĩnh của hắn quá cao… không cần đến sự trợ giúp của mình, vẫn có thể khiến Hãn Quốc chao đảo.
“Một phần là so vận mệnh sắp đặt…” Lê Vĩ nhún vai:
“Nếu không phải ta bị đưa vào Vân Ninh Cung, mọi thứ sẽ không thuận lợi như thế.”
Kế hoạch ban đầu, hắn sẽ vào Nghê Thường Cung… phối hợp cùng Đại Công Chúa, từng bước mưu tính và làm suy yếu Hãn Quốc.
Nhưng Hoàng Hậu lại đưa hắn vào Vân Ninh Cung.
So với Hoàng Hậu, Tà Quỳnh vẫn còn khá non nớt…
Lê Vĩ và Hoàng Hậu tuy rằng đều mang tâm tư và mục đích riêng, nhưng vô tình lại đạt thành một loại ăn ý, làm Hãn Đế nghi kỵ Nha Ảnh, tách rời sự gắn bó mật thiết của chúng.
Ngay từ đầu vào Nghê Thường Cung của Tà Quỳnh, chưa chắc mọi chuyện sẽ tiến triển theo cách như vậy.
Cho nên dù có khả năng nhìn thấu khí vận hay xem được quốc vận… thì sự ảo diệu của vận mệnh vẫn là thứ gì đó khiến Lê Vĩ không thể lường trước hay kiểm soát được.
“Hừ, ta xem tỷ phu ngươi đã bị ả mê hoặc điên đảo rồi!” Tà Quỳnh chống nạnh thở phì phò, có chút ghen tuông.
Cảm thấy quan hệ của Lê Vĩ và Hoàng Hậu không đơn thuần chỉ là lợi dụng…
“Haha, yên tâm đi!” Lê Vĩ bật cười:
“Hoàng Hậu quả thật hấp dẫn, nhưng không ai thay thế được địa vị của Tà Liễu trong lòng ta!”
Hắn dặn Tà Quỳnh canh gác bên ngoài, bản thân tiến vào Chiến Giới Châu.
Màn kịch cuối cùng, vẫn cần Cực Khang phối hợp diễn xuất.
Một lần này, phải diệt Hãn Quốc tận gốc!
…