Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 22: Kho Tàng Thiên Tà
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong Thiên Tà Đại Điện...
Trên ngai vàng, Thiên Tà Giáo Chủ lặng lẽ ngồi một mình. Không gian xung quanh chìm trong bóng tối u ám, chỉ có ánh trăng non từ bên ngoài cửa sổ lọt vào, mang theo chút ánh sáng hiu quạnh.
Bóng đêm bao trùm lấy thân hình yêu kiều của nàng, sự tĩnh mịch ngự trị khắp đại điện.
Như chợt nghĩ đến điều gì, Thiên Tà Giáo Chủ chậm rãi rút ra một con dao nhỏ sắc bén.
Nàng nhẹ nhàng nâng bàn tay ngọc trắng nõn không tì vết như da em bé lên, ý niệm khẽ động, phong tỏa đan điền, áp chế tu vi, ngăn dòng linh lực vận chuyển... rồi dùng dao rạch nhẹ lên cổ tay mình.
Máu đỏ tươi chảy theo lưỡi dao, từng giọt, từng giọt rơi xuống mặt đất.
Vì đã phong tỏa tu vi và ngăn dòng linh lực, khả năng tự chữa lành của một cường giả Độ Kiếp Kỳ không thể phát huy tác dụng.
Vết thương vẫn còn nguyên, máu tươi cứ lặng lẽ tuôn chảy.
“Thật kỳ lạ... ta thoát chết là nhờ đâu cơ chứ?” Ánh mắt nàng lóe lên vẻ ngờ vực.
Mặc dù cố tình phong bế tu vi, trông như một phàm nhân bình thường... nhưng trạng thái hiện tại của nàng tốt hơn rất nhiều so với lúc bị Cốt Giang hạ độc.
Thiên Tà Giáo Chủ không thể không thừa nhận, xét về tâm cơ tàn nhẫn, sự độc ác và thủ đoạn hiểm độc... Cốt Giang quả thực vượt xa nàng.
Lão ta đã thành công lợi dụng điểm yếu trong lòng Tần Thủy Dao, khiến đệ tử của nàng vì hiểu lầm mà phản bội, tiết lộ nơi bế quan tuyệt mật, dẫn đến việc nàng trúng phải Tàn Cốt Tán và Liệt Hồn Hương... đây là hai loại độc mà ngay cả cường giả Độ Kiếp Kỳ cũng phải kiêng kỵ.
Tàn Cốt Tán khiến xương cốt toàn thân vỡ nát, biến thành phế nhân.
Liệt Hồn Hương khiến toàn bộ linh hồn tê liệt và mất đi ý thức, không khác gì một người chết.
Trạng thái của nàng khi đó còn tệ hơn bây giờ vô số lần.
Hiện tại ít ra còn là phàm nhân, còn khi đó nàng chỉ là một phế nhân.
Rõ ràng Cốt Giang đã thực sự thành công loại bỏ nàng nhờ vào độc kế của hắn.
Nhưng không hiểu vì lý do gì, vào thời điểm nằm trong quan tài... cơ thể nàng bỗng nhiên biến chuyển vô cùng dữ dội.
Khả năng kháng độc được nâng cao khiến Tàn Cốt Tán và Liệt Hồn Hương dần trở nên suy yếu, sau đó hoàn toàn tan rã.
Khả năng tự phục hồi khiến xương cốt và linh hồn của nàng khôi phục hoàn hảo.
Mà ngay cả chiến lực cũng bỗng nhiên tăng vọt. Cốt Giang tuy không phải đối thủ của nàng, nhưng nếu lão ta liều mạng... dù nàng chiến thắng cũng sẽ bị thương không nhẹ.
Thế nhưng trong trận chiến đó, Cốt Giang như quả hồng mềm, bị nàng tùy ý nắn bóp, đoạt lấy thủ cấp.
Ngay cả bản thân Thiên Tà Giáo Chủ cũng không lý giải được nguyên nhân sâu xa.
Thế nên giờ đây, nàng thử nghiệm bằng cách gây hại cho cơ thể, dùng dao rạch xuống vết thương để xem có còn tự động phục hồi được như thời điểm đó hay không...
Kết quả là vết thương vẫn còn nguyên vẹn, cơn đau nơi cổ tay vẫn không dứt... chứng tỏ nàng đã mất năng lực tự chữa trị như khi đó.
Nàng lại thử lấy ra một viên Độc Đan, nuốt vào trong miệng.
“Ưm...” Cơn đau tê tâm liệt phế khiến nàng nhíu mày. Độc Đan đã thẩm thấu khắp toàn thân, không có dấu hiệu nào chứng minh cơ thể nàng có thể tự giải trừ độc tố.
Phải biết rằng đây chỉ là một viên Độc Đan cấp thấp, hiện tại nếu lại trúng phải Tàn Cốt Tán và Liệt Hồn Hương, nàng chắc chắn sẽ thê thảm.
“Là do hắn?” Thiên Tà Giáo Chủ khẽ suy tư, từ ống tay áo lấy ra một bức họa.
Trên bức họa hiện lên khuôn mặt tuấn tú của Lê Vĩ, đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng lướt qua đôi mắt hắn.
Nàng không phải kẻ ngốc. Kể từ khi thành thân với nam nhân này... đó là lúc tình trạng của nàng có những chuyển biến tích cực, nhờ đó tìm được đường sống trong chỗ chết, thành công phản sát Cốt Giang.
Nếu đúng như phán đoán, hắn chính là ân nhân cứu mạng của nàng.
Nhờ có hắn, nàng mới tạo ra kỳ tích, điều mà một kẻ xảo trá như Cốt Giang không thể lường trước được.
Thậm chí dù đã xuống hoàng tuyền, Cốt Giang vẫn chưa hiểu lý do mình thất bại.
Nhưng đừng nói là Cốt Giang, ngay cả Thiên Tà Giáo Chủ cũng chẳng hiểu rõ ràng.
Hai vị Độ Kiếp Kỳ với kiến thức phong phú vẫn cảm thấy mờ mịt...
Nam nhân kia, rõ ràng chỉ là một tu sĩ nho nhỏ vừa tu luyện chưa được bao lâu mà thôi.
“Chẳng lẽ thật sự là mệnh trung chú định?” Thiên Tà Giáo Chủ mân mê bờ môi chín mọng, mê người.
Giải trừ phong tỏa, tu vi trở về, máu đỏ đọng lại, vết thương biến mất như chưa từng tồn tại... mà độc tố cũng lặng lẽ bốc hơi trước dòng linh lực cường đại luân chuyển.
“Ngươi phải thật sự nỗ lực... chúng ta đều không có đường lui!”
Một tiếng thì thào như có như không, ẩn chứa nỗi niềm khó tả.
...
Hồ Lô Sơn.
“Haha, lão tử cuối cùng cũng thắng!”
Trong rừng rậm, Lê Vĩ toàn thân lấm lem bụi bặm, đầy rẫy vết bầm, vết sưng, từng cục u. Hắn sảng khoái nằm ngửa mặt lên trời cười ha hả.
Cách hắn không xa, khỉ vàng Tiểu Hoàng choáng váng ngã lăn trên đất.
Hiển nhiên sau nhiều ngày khổ chiến, Lê Vĩ đã thắng được nó một trận.
Hắn đã nhận ra bản thân mình chưa thiên tài đến mức chỉ cần nhìn Tiểu Hoàng dùng Kim Côn mà có thể học theo Côn Pháp của nó. Sự tham lam trước đây quả thật là ngu ngốc, thiếu hiểu biết.
Khẩu quyết của công pháp hay truyền thừa là những thứ cực kỳ quan trọng.
Tiểu Hoàng sở dĩ đánh côn rất thuần thục là nhờ nó có truyền thừa qua từng thế hệ thủ lĩnh của bầy khỉ.
Còn đối với tu sĩ như Lê Vĩ, không có truyền thừa, không có khẩu quyết mà muốn học được Côn Pháp chỉ thông qua chiến đấu là điều bất khả thi.
Nếu ai cũng dễ dàng học được thủ đoạn của người khác chỉ qua việc giao chiến, vậy truyền thừa bất truyền của các thế lực, các gia tộc, các môn phái còn có ý nghĩa gì?
Nhiều lần bị đánh cho tơi bời, Lê Vĩ cuối cùng cũng ngộ ra đạo lý đó.
Lại thêm có được Chính Tà Kiếm Pháp khiến hắn không còn chấp niệm quá lớn đối với Côn Pháp của Tiểu Hoàng.
Vậy nên trong thời gian này, Lê Vĩ tập trung vào việc tận dụng những thủ đoạn vốn có của mình thay vì thèm thuồng một thứ không thể nắm giữ.
Tăng cường giác quan và sự nhạy bén trong chiến đấu, nỗ lực nắm giữ Tam Ảnh Bộ Pháp, rèn luyện các loại vũ kỹ, Âm Dương Khí Quyền... cũng như cách thức điều động và vận chuyển linh lực sao cho thành thạo.
Khi tất cả những thủ đoạn sẵn có đều được luyện đến mức lô hỏa thuần thanh, Lê Vĩ cuối cùng cũng có thể chiến đấu ngang tài với Tiểu Hoàng. Sau đó, hắn bất ngờ phát động linh lực tích lũy trong Tiểu Linh Thụ, thông qua số lượng “mạch” trong cơ thể, bạo kích một đòn quyết định.
Âm Dương Khí Quyền đẩy bay Kim Côn của Tiểu Hoàng, rồi đấm thẳng vào mặt nó.
Tiểu Hoàng choáng váng đến mức bất tỉnh, nhưng thương thế của nó còn ít hơn Lê Vĩ.
Nhưng nói gì thì nói, nó đã mất khả năng chiến đấu, Lê Vĩ vẫn được tính là chiến thắng trong trận này.
“Chít chít chít!”
Tiểu Bối ở một bên nhảy nhót ăn mừng, cực kỳ tự hào khích lệ Lê Vĩ, chạy đến liếm liếm các vết thương của hắn.
Lê Vĩ đau đến nhe răng méo mặt, nhưng vẫn âu yếm đưa tay vuốt ve đầu Tiểu Bối.
Trong thời gian hắn rèn luyện này, Tiểu Bối luôn đồng hành mà không chút oán than, luôn động viên mỗi lần hắn bị Tiểu Hoàng đánh cho thê thảm.
“Chúng ta nướng cá ăn mừng!” Lê Vĩ thì thào, khiến hai mắt Tiểu Bối sáng rực như những vì sao.
Trên một ngọn cổ thụ cách chỗ bọn hắn không xa, Hắc Phù lặng lẽ quan sát toàn bộ tình huống, trên mặt không giấu được sự kinh ngạc:
“Chỉ dùng những vũ kỹ cấp thấp lại vượt cấp đánh gục yêu thú sánh ngang Kim Đan Trung Kỳ, nam nhân này quả thật có thiên phú.”
“Linh lực của hắn có vẻ vượt xa tu sĩ đồng cấp, khả năng vận dụng cũng lợi hại hơn.”
Nàng ghi chép cẩn thận quá trình tu luyện và tiến bộ của Lê Vĩ vào sổ tay.
Những thông tin này, khi Tần Thủy Dao cần đến đều phải báo cáo đầy đủ.
Sau khi ghi chép tỉ mỉ về những thứ như thủ đoạn chiến đấu mà Lê Vĩ sử dụng, sự phát triển qua từng ngày...
Hắc Phù chợt nhớ đến điều gì, lại bổ sung thêm một câu:
“Khá có nghị lực, chịu đòn rất tốt.”
...
Ba ngày sau khi phục hồi toàn bộ thương thế, nghỉ ngơi hồi lại sức lực...
Lê Vĩ và Tiểu Bối chuẩn bị rời đi.
Đối với Tiểu Hoàng, Lê Vĩ vô cùng cảm kích nó đã cùng nhau tập luyện và giúp mình đạt được Chính Tà Kiếm Pháp. Hắn đem một nửa số linh thạch còn lại trên người giao cho Tiểu Hoàng để thể hiện lòng biết ơn.
“Hú khẹc.” Tiểu Hoàng mừng rỡ vô cùng, lượng linh thạch này đủ để nó và đám khỉ hấp thụ một thời gian.
Tiểu Hoàng là con khỉ có nghĩa khí, nó ra lệnh cho mấy con khỉ già trong bầy chạy vào trong hang, khuân ra một quả dừa lớn.
Mở phần nắp phía trên, một mùi hương nức mũi lan tỏa ra ngoài, thậm chí khiến linh lực trong cơ thể cũng phải xao động.
“Hú hú khẹc khẹc.” Tiểu Hoàng tự hào kêu lên.
Tiểu Bối nghe xong, vội vàng truyền ý niệm phiên dịch cho Lê Vĩ:
“Nó khoe khoang đây là Hầu Nhi Tửu được dùng phương pháp đặc biệt, ngâm ủ từ các linh quả hái trong rừng tạo thành... uống rất ngon, hỗ trợ tu luyện rất tốt, muốn tặng cho chúng ta.”
“Hầu Nhi Tửu?” Hắn âm thầm mừng rỡ. Tương truyền khỉ có khả năng ủ trái cây thành rượu ngon, hôm nay cuối cùng hắn cũng được diện kiến.
“Nếu đã vậy, ta không khách khí.” Lê Vĩ sảng khoái thu quả dừa vào Nhẫn Trữ Vật, kiểm tra thoáng qua cũng được khoảng ba lít.
Lê Vĩ bắt tay Tiểu Hoàng. Tiểu Bối cũng chia tay đám khỉ bị mình “ức hiếp” trong thời gian qua, còn có chút không nỡ, đem xiên cá thơm ngon tặng cho chúng nó.
Rời khỏi địa bàn của bầy khỉ, một người một thú lên đường xuống núi.
“Chít chít?” Tiểu Bối nằm trên vai Lê Vĩ, vỗ vỗ mặt hắn như muốn hỏi gì đó.
“Chúng ta cứ đi, gặp đối thủ vừa sức thì rèn luyện gia tăng kinh nghiệm, gặp đối thủ quá sức thì đi đường vòng.” Lê Vĩ cười nói.
Thời gian rèn luyện với Tiểu Hoàng tuy rằng đặc sắc, nhưng vẫn còn thiếu rất nhiều thứ... đó là sự nguy hiểm của một cuộc chiến sinh tử.
Chiến với Âm Mị Nhiên và Xuân Phong Đạo Nhân, ngoại trừ thi triển công pháp hay chiêu thức... bọn hắn còn sẵn sàng dùng ngoại vật như đan dược, phù chú, pháp bảo... tất cả mọi thứ để tiễn ngươi xuống địa ngục.
Đó là điều mà rèn luyện hay luận bàn với yêu thú tại Hồ Lô Sơn không thể nào mang đến, thiếu đi sát khí chân thật.
Lại thêm tu vi đã giậm chân tại chỗ trong thời gian qua, thế nên Lê Vĩ không tiếp tục tìm kiếm mục tiêu rèn luyện.
Cứ một đường di chuyển, thuận theo tự nhiên...
Nếu như trước đó còn mơ hồ chưa rõ ràng, thì hiện tại Lê Vĩ đã có mục tiêu cụ thể sau khi xuống núi.
Mục tiêu thứ nhất, phá giải Âm Dương Tình Cổ Đan trong người, khôi phục hùng phong của một nam nhân.
Mục tiêu thứ hai, sở hữu hai thanh kiếm phù hợp của riêng mình, luyện thành Chính Tà Kiếm Pháp.
Không có mục tiêu nào là dễ dàng, thậm chí đối với Lê Vĩ hiện tại còn khó khăn hơn lên trời... nhưng hắn vẫn sẽ cố gắng đạt được.
Đời trước đã chết một lần rồi, đời này thì suýt nữa cũng bỏ mạng... còn sợ thử thách sao?
Mang theo tâm tình như vậy, Lê Vĩ tìm đường xuống núi.
...
Thiên Tà Bảo Khố.
Nơi này gồm nhiều khu vực khác nhau: có nơi lưu trữ Công Pháp, có nơi lưu trữ Thân Pháp, có nơi lưu trữ Vũ Kỹ, có nơi cất chứa Tài Nguyên, có nơi chứa đựng Pháp Bảo, Vũ Khí...
Nói chính xác, Thiên Tà Bảo Khố là nơi lưu trữ nội tình của Thiên Tà Giáo, mọi tài sản quan trọng đều được cất giữ ở đây.
Chỉ có thành viên cao tầng, đạt cấp bậc Trưởng Lão trở lên mới được tùy ý ra vào Thiên Tà Bảo Khố.
Còn đối với hầu hết tu sĩ Thiên Tà Giáo, chỉ có thể nhìn thấy bảng danh sách phân loại vật phẩm hiện ra trên Trận Pháp bên ngoài và thực hiện trao đổi, không được phép tiến vào.
Tần Thủy Dao tuy là đồ đệ của Giáo Chủ nhưng cũng không ngoại lệ.
Sự xuất hiện của nàng lập tức khiến không ít ánh mắt kinh diễm đổ dồn, nàng trở thành tâm điểm của toàn trường, vạn chúng chú mục.
Xuất thân tà giáo nhưng xét về dung mạo, khí chất của nàng lại như một vị tiên tử không nhiễm bụi trần, cao xa khó với.
Ngay cả nhân vật cấp bậc Các Chủ, Đường Chủ cũng ném đến ánh mắt ái mộ.
Đã sớm quen với điều này, Tần Thủy Dao sắc mặt bình thản không chút dao động, cũng chẳng bận tâm đến ánh mắt xung quanh.
Nàng quét mắt nhìn lên bảng danh sách phân loại tài nguyên đang có trong bảo khố hồi lâu.
Cuối cùng, ánh mắt thanh tịnh của nàng dừng lại ở hai món vật phẩm.
Linh Huyền Kiếm Quyết và Thu Thủy Kiếm.
Nghe nói môn kiếm quyết và thanh kiếm này là của một vị Trưởng Lão sau khi tiêu diệt cường giả chính đạo mà đạt được. Vì Thiên Tà Giáo không có ai ưa dùng kiếm quyết cũng như vũ khí... nên đã ném vào bảo khố đến tận ngày hôm nay.
Giá quy đổi cũng khá thấp.
Tần Thủy Dao bước đến gần, dùng Lệnh Bài quét vào Trận Pháp, đầu ngón tay điểm vào vị trí của hai vật phẩm trên danh sách.
Rất nhanh từng luồng Trận Văn sáng lên, Tà Điểm trên Lệnh Bài của nàng đã bị khấu trừ con số tương ứng.
Mà một quyển trục màu xanh và một thanh trường kiếm trong suốt, mỏng manh như làn nước cũng đã xuất hiện.
Nhẫn Trữ Vật lóe lên, Tần Thủy Dao đem Linh Huyền Kiếm Quyết và Thu Thủy Kiếm thu vào.
Nhìn thấy cảnh này, toàn trường đều kinh ngạc.
Tần Thủy Dao là đệ tử chân truyền của Giáo Chủ, không thiếu công pháp và vũ kỹ cường đại, tại sao lại chọn kiếm quyết và trường kiếm?
“Tần sư tỷ.” Một thanh âm đột ngột vang lên từ phía sau:
“Tỷ đã luyện thành Thiên Tà Ngũ Thức uy lực vô song, sao còn quan tâm đến hàng nhái như thế này?”
Ánh mắt Tần Thủy Dao lóe lên, chậm rãi quay người.
Kẻ lên tiếng là một nam tử diện mạo tuấn tú nhưng có phần âm trầm u ám. Y cũng là một trong những đệ tử nổi bật của Thiên Tà Giáo, danh xưng Dương Đỉnh.
Tần Thủy Dao hiểu Dương Đỉnh muốn nói gì.
Từ cổ chí kim, bởi vì sự khác biệt về hệ thống tu luyện, chỉ có Huyền Binh Đại Lục mới chân chính sở hữu những loại Công Pháp, Vũ Kỹ... và các thủ đoạn chiến đấu phát huy được uy lực hùng mạnh của vũ khí đi kèm.
Qua các thời đại, rất nhiều tu sĩ Man Di Chi Địa đều thèm thuồng chiến lực vượt trội của Huyền Binh Đại Lục... nên đã thử mô phỏng, sáng tạo ra những loại Công Pháp, Vũ Kỹ kết hợp với vũ khí.
Nhưng so với Huyền Binh Đại Lục, những thứ do tu sĩ Man Di Chi Địa tạo ra đều không bằng, thậm chí không đủ tầm để so sánh... bị gọi chung là hàng nhái, khiến tu sĩ cả hai nơi đều khinh thường.
Hiển nhiên Linh Huyền Kiếm Quyết của Tần Thủy Dao chỉ là kiếm pháp có nguồn gốc tại Man Di Chi Địa, chắc chắn không bằng kiếm pháp chân chính ở Huyền Binh Đại Lục.
Việc một nhân vật cao quý như Tần Thủy Dao đột nhiên có hứng thú với hàng nhái, quả thật khiến trên dưới Thiên Tà Giáo đều nghi hoặc.
Thấy nàng cuối cùng cũng chú ý đến mình, Dương Đỉnh vô cùng mừng rỡ.
Hắn là nhi tử của một vị Trưởng Lão, vẫn luôn cực kỳ ái mộ Tần Thủy Dao nhưng chưa có cơ hội nói chuyện với nàng. Không ngờ hôm nay lại được giai nhân chú ý.
Đang muốn mở miệng chứng tỏ kiến thức một phen, khuyên nàng hãy thử lựa chọn công pháp khác, giọng nói lạnh lùng của Tần Thủy Dao chợt vang lên:
“Liên quan gì đến ngươi?”
Nụ cười trên mặt Dương Đỉnh cứng ngắc.
Chờ hắn lấy lại tinh thần, Tần Thủy Dao đã sớm biến mất giữa đám đông...
Hương thơm thoang thoảng nhẹ nhàng trong gió...
...