224. Chương 224: KẺ ĐỨNG SAU ÁNH HUYỀN ẢO

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 224: KẺ ĐỨNG SAU ÁNH HUYỀN ẢO

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 224 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

#CCTK #akayhau
CHƯƠNG 224: KẺ ĐỨNG SAU ÁNH HUYỀN ẢO
“Là kẻ nào… dám coi thường muội muội của bổn toạ?”
Tiếng nói lạnh lùng vang khắp cả đại trường, khiến không khí trở nên nặng nề đến khó chịu.
Câu hỏi ấy như một cú sốc, khiến mọi người bất giác im bặt. Đầu óc họ chưa kịp phản ứng, ý thức còn đang chập chờn giữa thực và hư.
Chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ bao trùm.
Mãi đến khi, vị Thiên Tà Giáo Chủ uy nghi đứng trên cao hạ xuống, đứng cạnh Đại Công Chúa.
“Tỷ tỷ!” Tà Quỳnh như chim non nhí nhã, nắm lấy tay Tà Liễu cười khúc khích.
“Chuyện này… chuyện này…” Cực Khang lắp bắp, ánh mắt đục ngầu bỗng loé lên một tia nhận thức.
Với cái nhìn sắc bén của một kẻ từng trải, ông dễ dàng nhận ra những nét tương đồng trên gương mặt hai chị em.
Sự khác biệt lớn nhất có lẽ chỉ nằm ở khí chất mà thôi.
Ngay cả Hoàng Hậu vốn luôn bình tĩnh, giờ đây cũng khó tin nổi, môi mấp máy:
“Nha Ảnh à, các ngươi thật gan dạ không biết sợ, dám bắt cóc muội muội của Thiên Tà Giáo Chủ.”
Liên tưởng đến bản chất tàn nhẫn của Nha Ảnh, cùng với độc tính trong người Hãn Đế đã ám ảnh từ thuở thiếu thời cho đến nay… giờ lại thêm sự xuất hiện của Tà Liễu, khiến mọi chuyện trở nên rõ ràng.
Hãn Đế vì muốn thiên hạ tin rằng mình có thể sinh ra hậu duệ thiên tài, đã không ngần ngại phái Nha Ảnh bắt cóc những đứa trẻ có tư chất xuất chúng.
Và trong số đó, Đại Công Chúa – Hãn Châu chính là muội muội của Thiên Tà Giáo Chủ.
“Moá, Hãn Đế khốn nạn… chết rồi còn đào mồ lên mà vạch trần tội ác.” Sắc mặt Hoành Đế tái mét đi.
Tại sao Hỗn Vực chỉ có ba thế lực đứng đầu, trong khi Thiên Nguyên hay Yêu Khư có đến năm, sáu thế lực hùng mạnh, nhưng chưa bao giờ dám xâm chiếm Hỗn Vực?
Câu trả lời rất đơn giản: ít về số lượng, nhưng chất lượng thì không thể so sánh.
Từ xưa đến nay, chiến lực của các đời Thiên Tà Giáo Chủ hay Tinh Vân Các Chủ luôn thuộc hàng đỉnh cao tại Man Di Chi Địa.
Và ở thế hệ này, Giáo Chủ và Các Chủ lại càng xuất chúng hơn những tiền bối.
Trong hoàn cảnh đó, Thiên Nguyên hay Yêu Khư cũng không dám manh động xâm phạm Hỗn Vực.
Hãn Đế thì lại khác, hắn trực tiếp bắt cóc muội muội của người ta…
Bề ngoài thì để nàng làm Đại Công Chúa, nhưng mục đích thật sự chỉ là công cụ để che mắt thiên hạ, thu gom Quốc Vận mà thôi.
Một quốc gia nếu thiếu đi hệ thống hoàng thất vững chắc, một hoàng đế nếu không có hậu duệ tài năng… Quốc Vận sẽ suy yếu.
Vậy nên, dù trên tình hay trên lý, Tà Liễu đứng ra bảo vệ muội muội mình… không ai có thể phản bác.
“Hừ!” Đại Mông Khả Hãn lạnh lùng hừ một tiếng:
“Dù Tà Quỳnh là muội muội của Thiên Tà Giáo Chủ, nhưng dựa vào đâu mà ngươi dám độc chiếm Hãn Quốc?”
“Không sai!” Sát Linh Quốc Chủ nghiêm nghị gật đầu:
“Hãn Quốc vốn thuộc về Thiên Nguyên, Hãn Đế đã diệt vong… cũng không đến lượt một thế lực từ Hỗn Vực nuốt trọn chiến lợi phẩm.”
“Các vị, tuy nói Thiên Tà Giáo Chủ rất mạnh… nhưng chúng ta liên thủ, không tin không thể đánh bại nàng!” Ngự Cổ Đế trầm giọng tán thành.
Thương Bảo Hoàng Đế định lên tiếng, bỗng có một giọng nói nhẹ nhàng truyền vào tai:
“Phụ Hoàng rút lui đi, xin hãy tin tưởng nữ nhi… kẻ đứng sau không phải là người chúng ta nên chọc!”
Thương Bảo Hoàng Đế giật mình, đó chính là giọng của đại nữ nhi Thương Nhã.
Từ trước đến nay, Thương Nhã luôn được bồi dưỡng để kế thừa ngôi vị người đứng đầu Thương Bảo Quốc. Nàng không chỉ có thiên phú vượt trội, mà còn sắc bén trong kinh doanh và vô cùng thông minh.
Thương Bảo Hoàng Đế rất tin tưởng con gái mình, nên vô thức lắng nghe lời nàng.
“Phụ Hoàng lần này nhường nhịn rút lui, Thiên Tà Giáo chiếm được Hãn Quốc… ngày sau chúng ta chỉ cần hợp tác với Thiên Tà Giáo, lợi ích thu được sẽ nhiều hơn.” Giọng Thương Nhã tiếp tục truyền đến:
“Thậm chí mở rộng kinh doanh đến Hỗn Vực!”
“Có lý!” Ánh mắt Thương Bảo Hoàng Đế lấp loé, một người làm kinh doanh luôn biết nhìn xa trông rộng, sẽ không vì chút tham lam mà hấp tấp.
Nghe xong, Thương Bảo Hoàng Đế liền chủ động hướng về phía Tà Liễu, mở lời:
“Hoá ra Thiên Tà Giáo là thế lực đứng sau lật đổ Hãn Quốc, việc ai làm người đó hưởng… Thương Bảo Quốc sẽ không tiếp tục can dự, cáo từ!”
Nói xong, hắn lập tức quay lưng rời đi, vô cùng dứt khoát.
“Đồ nhát như chuột!” Đại Mông Khả Hãn bĩu môi khinh thường.
“Chẳng sao cả, hắn rút lui sẽ đỡ chia phần!” Hoành Đế cười gằn.
Trong khi đó, Sát Linh Công Chúa và Cổ Phương đang truyền âm nhắc nhở Sát Linh Quốc Chủ và Ngự Cổ Đế:
“Kẻ đứng sau giật dây khiến Hãn Đế vạn kiếp bất phục rất đáng sợ, xin Phụ Hoàng cân nhắc từ bỏ đi!”
“Câm miệng!” Sát Linh Quốc Chủ cùng Ngự Cổ Đế tức giận quát lại:
“Chuyện của trẫm, chưa đến lượt ngươi xen vào… lợi hại đến đâu cũng chỉ là Độ Kiếp, chẳng lẽ còn là Tiên sao?”
Nói xong, họ không do dự cắt đứt đường truyền âm với hai hậu bối.
Hiển nhiên, vị thế của Sát Linh Công Chúa và Cổ Phương không thể sánh bằng Thương Nhã trong lòng của Phụ Hoàng bọn họ, lời nói không có trọng lượng, không thể thuyết phục.
Hơn nữa, Sát Linh Quốc Chủ và Ngự Cổ Đế bị lợi ích khổng lồ hấp dẫn…
Lân Thiên Đế Quốc và Hãn Quốc, hai đại quốc như hai miếng bánh ngon trước mặt, ai lại chịu từ bỏ chỉ vì lời nói của hậu bối?
Lão già Thương Bảo kia hèn nhát, không có nghĩa bọn họ cũng giống thế.
“Ta muốn hủy diệt Hãn Quốc!” Lục y nữ tử im lặng từ đầu, giờ đây mới mở lời:
“Hãn Quốc như một khối ung thư, không cần thiết phải tồn tại!”
Rõ ràng nàng rất ghét Hãn Quốc, rất khinh bỉ Nha Ảnh… muốn nhân cơ hội này nhổ tận gốc.
“Haha sảng khoái, liên thủ cùng chúng ta, diệt Hãn Quốc!” Đại Mông Khả Hãn thừa cơ lôi kéo đồng minh:
“Hãn Nguyên Thái Tử kia xuất thân từ Hãn Quốc cũng chẳng tốt lành gì, diệt luôn Lân Thiên Đế Quốc của hắn đi!”
Ánh mắt Hoành Đế cùng bọn họ sáng lên, với chiến lực của lục y nữ tử… nếu có nàng hỗ trợ, dù là Tà Liễu cũng không còn đáng sợ.
“Sai rồi, kể từ ngày hôm nay… thế gian không còn Nha Ảnh hay Hãn Quốc nữa!” Tà Liễu nhàn nhạt tuyên bố:
“Chỉ còn Tà Quốc của bổn toạ!”
Lời vừa dứt, biểu cảm của Hoành Đế biến sắc.
Ý đồ của Tà Liễu đã quá rõ ràng.
Hãn Quốc không chỉ có quốc khố hay quốc vận đơn giản, nó còn có hàng tỷ tu sĩ, lãnh thổ rộng lớn, giang sơn núi non…
Đối với bất cứ thế lực nào muốn tồn tại lâu dài, những thứ đó mới là quan trọng nhất.
Chỉ cần thâu tóm Hãn Quốc và biến thành Tà Quốc… Thiên Tà Giáo có thể danh chính ngôn thuận nhúng tay vào thế cục ở Thiên Nguyên, biến một phần Thiên Nguyên thành lãnh địa.
Mà con dân, tu sĩ tại Tà Quốc sẽ liên tục cung cấp nguồn máu mới, nguồn thiên tài dồi dào cho Thiên Tà Giáo.
Dã tâm, vô cùng dã tâm.
Tham vọng, không thể tưởng tượng nổi.
“Không có cửa đâu!” Sát Linh Quốc Chủ gầm lên:
“Thiên Nguyên và Hỗn Vực từ trước đến nay nước sông không phạm nước giếng, trẫm không cho phép Tà Trảo của ngươi duỗi tay vào!”
“Haha, không cho phép?” Tà Liễu cười nhạo:
“Ngươi có đủ tư cách sao?”
“Dựa vào đâu ngươi muốn lập Tà Quốc?” Đại Mông Khả Hãn gằn giọng chất vấn.
“Dựa vào muội muội bổn toạ là Đại Công Chúa của Hãn Quốc, dựa vào Hãn Đế là do phu quân của bổn toạ âm thầm lật đổ.” Tà Liễu nói khiến người nghe kinh hãi.
“Cái gì? Phu quân?” Toàn trường chấn động, cảm giác hoang đường tột bậc.
Thiên Tà Giáo Chủ – Tà Liễu, một trong ba nữ cường nhân của Hỗn Vực, mắt cao hơn đầu, chiến lực vô địch, từ bao giờ đã thành gia lập thất?
Hơn nữa, phu quân của nàng còn là kẻ lật đổ Hãn Quốc.
“Phu quân của bổn toạ tráo đổi Tiên Sinh Đan không để Hãn Đế trị thương, ly gián quan hệ giữa Hãn Đế và Nha Ảnh, vạch trần bộ mặt thật của Hãn Đế khiến Quốc Vận suy yếu, một tay thao túng cả giang sơn như bàn cờ.” Tà Liễu kiêu hãnh nói:
“Sau tất cả… Hãn Quốc chính là chiến lợi phẩm của chàng, bổn toạ mới là người nên hỏi, dựa vào đâu phải chia phần cho các ngươi?”
“Không sai!” Tà Quỳnh thánh thót phụ họa:
“Cực Khang là do tỷ phu của ta cứu mạng, Tiên Sinh Đan kích độc cũng là của tỷ phu luyện chế.”
Lục y nữ tử ánh mắt lấp loé, nếu quả thật như thế… vậy nàng đã thiếu nợ ân tình của vị Thiên Tà Lang Quân kia rồi, không nên đối nghịch với Tà Liễu.
Chưa kể, nếu Tà Liễu diệt Nha Ảnh, lật đổ Hãn Quốc và lập lại Tà Quốc… cũng không phải là không thể.
Chỉ cần thế gian không còn Nha Ảnh và Hãn Quốc đã đủ rồi.
Cực Khang sắc mặt bừng tỉnh, nhất thời hiểu ra rất nhiều thứ.
Tiên Sinh Đan sao lại bị đổi… không phải do Nha Ảnh làm, không phải do bản thân lão làm, vậy đương nhiên là do người thứ ba gây ra.
Không ngờ đó lại là phu quân của Thiên Tà Giáo Chủ, thật khiến người ta kinh hãi không biết đầu là đâu, đuôi là đâu.
“Hoang đường!” Hoành Đế tức giận gầm lên:
“Đó chỉ là lời một phía của các ngươi, lấy gì chứng minh?”
Toàn trường im lặng gật đầu, mọi thứ chỉ là lời của Tà Liễu… chưa thể xác định thật hư.
“Chứng minh sao?” Tà Liễu cười nhạt, một tay nâng lên.
RỐNG!
Đúng lúc đó, Quốc Vận của Lân Thiên Quốc, một phần Quốc Vận của Hãn Quốc cùng lúc bừng lên, ầm ầm dung hợp giữa thiên không, hóa thành một tôn Tà Long bay quanh thân thể Tà Liễu, bày tỏ sự trung thành.
Còn nữa, Hãn Nguyên Thái Tử mang theo đại quân Cương Thi và nội tình của Lân Thiên Đế Quốc hạ xuống, bước đến trước mặt Tà Liễu, cung kính quỳ gối, cao giọng nói:
“Tham kiến Chủ Mẫu!”
“Hít!” Thiên hạ như bị hút cạn không khí, nội tâm run rẩy không ngừng.
Chân mệnh thiên tử, kẻ được Lân Thiên Quốc lựa chọn… Hãn Nguyên cũng thần phục?
Hơn nữa hắn gọi Tà Liễu là Chủ Mẫu.
Điều này chứng tỏ, phía sau thật sự có một vị Chủ Công!
Vị Chủ Công đó đã sắp đặt tất cả, bao gồm cả việc Hãn Nguyên và Lân Thiên Quốc xuất hiện ở đây.
Không thể nghi ngờ, lời của Tà Liễu và Tà Quỳnh đã được chứng thực qua màn trình diễn như thế.
Một người từ đầu đến cuối chưa từng lộ diện, lại khiến kiêu hùng như Hãn Đế thảm bại vẫn lạc.
Không biết hắn là thần thánh phương nào?
Lúc này, ngay cả Hoành Đế, Sát Linh Quốc Chủ hay Ngự Cổ Đế cũng bắt đầu cảm thấy khiếp sợ…
Nhân vật không lộ mặt nhưng có thể biến thiên hạ giang sơn thành bàn cờ, khiến tất cả quân cờ trên đó rơi vào kết cục như mong muốn của hắn.
Một kẻ như thế, áp lực mà hắn tạo ra càng đáng sợ hơn Tà Liễu đang hiện thân.
Tà Quỳnh kiêu ngạo ngẩng cao đầu, Tà Liễu vẫn bình thản, đuôi mắt vô thức liếc xéo về phía Hoàng Hậu.
Hoàng Hậu hơi giật mình, vội vàng né tránh ánh mắt… cho rằng Tà Liễu muốn cảnh báo mình đừng gây sự.
Chỉ có Lê Vĩ đứng sau lưng Hoàng Hậu là âm thầm cười khổ, hắn biết Tà Liễu đây đang ghen tuông đó nha, ai bảo từ đầu đến cuối mình chưa từng đến cạnh nàng, ngược lại ở phía sau Hoàng Hậu làm gì?
Tà Liễu quét mắt nhìn hắn chứ không phải nhìn Hoàng Hậu…
Dẫu vậy, Lê Vĩ cũng không định nhảy ra, hắn ưa thích ở trong bóng tối giả thần giả quỷ hơn.
Uy phong cứ để lão bà hưởng là đủ rồi.
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ tiếp tục lặng lẽ thao túng Quốc Vận của Lân Thiên Quốc, dung hợp cùng lượng Quốc Vận Hãn Quốc mình có được, gia trì cho Tà Liễu.
Có Quốc Vận hộ thân, lại thêm Thiên Mệnh Cách – Trung Trinh Ma Nữ, chiến lực tăng mạnh khi ở gần phu quân, không cần thiết phải e ngại lấy một chiến nhiều.
Lục y nữ tử bước đến bên cạnh Tà Liễu, ung dung nhưng kiên định nói:
“Ta sẽ báo đáp ân tình của Thiên Tà Lang Quân!”
“Lão phu cũng thế!” Cực Khang chật vật đứng lên, bước đến phía bên cạnh còn lại của Tà Liễu.
“Không thể!” Nha Diện cùng Nha Lăng sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, kiên quyết nói:
“Hãn Quốc không thể diệt, Nha Ảnh không thể hủy!”
Muốn diệt Nha Ảnh, việc đầu tiên chính là diệt hai cường giả còn sót lại của Nha Ảnh là bọn chúng.
Làm sao Nha Diện và Nha Lăng có thể cho phép điều đó xảy ra?
Vốn bọn họ muốn thần phục Hãn Nguyên để trọng lập Hãn Quốc, nhưng nếu Hãn Nguyên thần phục Tà Liễu, vậy đừng trách bọn họ trở mặt vô tình.
“Không cần bày tỏ địch ý, loại thái giám đáng tởm như các ngươi chắc chắn phải diệt!” Tà Liễu lãnh đạm nói.
Sự kiên quyết của nàng càng khiến lục y nữ tử thán phục, cảm thấy quyết định ủng hộ Thiên Tà Giáo Chủ lập ra Tà Quốc không sai.
Tà Quốc sẽ là triều đại mới, huy hoàng hơn, tuy không phải một đại quốc chính nghĩa… nhưng tuyệt không bẩn thỉu và thối nát như Hãn Quốc.
Hoành Đế, Đại Mông Khả Hãn, Sát Linh Quốc Chủ, Ngự Cổ Đế bắt đầu cân nhắc chiến lực song phương.
Nha Lăng và Nha Diện vô tình lại đứng về phía bọn họ chỉ để tự bảo vệ bản thân, hai tên này cũng là Độ Kiếp đỉnh cấp, không thể xem nhẹ.
“Bổn toạ đến tiếp quản cơ nghiệp do phu quân đánh xuống, cho các ngươi ba phút cút khỏi Tà Quốc!” Tà Liễu lười nhác kéo dài, đôi mắt sắc sảo đảo quanh từng vị Đế Quân, lãnh khốc tuyên bố:
“Kẻ ở lại, chết!”
Vẫn như mọi năm, đến 02/06 sinh nhật em là sẽ viết nhiều hơn bình thường, mời cả nhà đọc truyện giải trí, cùng chung vui ạ.
Ai có lòng chúc mừng sinh nhật em thì thông tin đây ạ:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: [email protected]
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt mốc 10k sub.
Xin chân thành cảm ơn!