Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 27: Hai Nguyên Anh và lời khuyên bất ngờ
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong đôi mắt trong suốt, lạnh lùng của Tần Thủy Dao khẽ ánh lên chút gợn sóng…
Vốn dĩ, nàng nghĩ rằng sau chuyện này, Lê Vĩ sẽ bất chấp mọi thứ để theo đuổi sức mạnh, và đó cũng là điều nàng mong đợi. Nhưng không ngờ, hắn vẫn muốn trở nên mạnh hơn… nhưng lại muốn báo đáp gấp mười lần những gì nhận được.
“Tại sao lại như vậy?” Tần Thủy Dao nhíu mày hỏi:
“Ngươi hoàn toàn có thể giấu nhẹm mọi chuyện, âm thầm hưởng trọn lợi ích, chẳng ai có thể ngờ một mỏ linh thạch tầm thường lại xuất hiện Linh Thạch Hóa Hình quý giá đến thế.”
“Ta có thể lừa dối tất cả mọi người, thậm chí lừa trời gạt đất, nhưng tuyệt đối không thể lừa dối chính lòng mình.” Lê Vĩ thẳng thắn đáp:
“Làm người không thể mắc nợ ai, ta sẽ hoàn trả gấp mười lần trong tương lai… coi như cả vốn lẫn lãi.”
Mặc dù kiếp trước hắn chỉ sống đến 20 tuổi, thậm chí còn là một tên xử nam chưa từng biết cảm giác được hôn nữ nhân là như thế nào… nhưng hắn chưa từng mắc nợ ai cả.
Tài sản mà phụ mẫu để lại, hắn chấp nhận đánh đổi để theo đuổi con đường tu luyện của mình, chấp nhận sống trong phòng trọ chật hẹp, nghèo khó.
Hắn vẫn kiên trì giữ vững nguyên tắc của mình, chỉ là học thêm cách thích nghi để sinh tồn trong thế giới tàn nhẫn này.
Tu vi của Tần Thủy Dao cao hơn Lê Vĩ rất nhiều, nếu hắn dám nói dối, nàng sẽ lập tức phát hiện ra thông qua dao động trong giọng nói và linh hồn của hắn.
Những lời hắn nói đều xuất phát từ đáy lòng… vô cùng chân thật.
Tần Thủy Dao cảm thấy với một người như Lê Vĩ, hắn không nên xuất hiện ở tà giáo, mà ngược lại phải thuộc về danh môn chính phái mới đúng.
Thậm chí nàng dám chắc rằng, hầu hết những tu sĩ tự xưng là danh môn chính phái kia cũng chưa chắc đã cưỡng nổi sức hấp dẫn của Linh Thạch Hóa Hình.
Nhưng một kẻ ở tà giáo, lại giữ được lương tri… đó mới là điều hiếm có và khiến hắn trở nên đặc biệt.
Tần Thủy Dao phất tay, một viên Liệu Thương Đan chui tọt vào miệng Lê Vĩ.
“Oa…” Hắn thoải mái rên rỉ thành tiếng, toàn bộ thương thế cũng phục hồi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Rõ ràng viên đan dược mà Tần Thủy Dao cho hắn vô cùng cao cấp.
“Chít!”
Thấy chủ nhân không chết, Tiểu Bối mừng rỡ nhảy cẫng lên, sau đó phóng lên vai Tần Thủy Dao nịnh nọt dụi dụi đầu vào má nàng.
Phụ nữ đều có thiên tính thích những thứ dễ thương, Tiểu Bối vừa vặn đáp ứng được điều đó, Tần Thủy Dao đưa tay xoa xoa đầu nó, lúc này mới nói:
“Sau chuyện lần này, ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi một câu duy nhất.”
“Đệ xin được lắng nghe!” Lê Vĩ nghiêm túc chắp tay.
“Ở trong Tà Giáo, không được tin tưởng bất kỳ ai.” Tần Thủy Dao nghiêm túc nói:
“Ngay cả Giáo Chủ còn suýt gặp phải độc thủ, huống hồ một tiểu tử nhỏ bé như ngươi?”
Lê Vĩ rùng mình…
Đúng vậy, người không rơi vào hiểm cảnh thì khó mà nhận thức được nguy hiểm.
Rõ ràng ngay cả Thiên Tà Giáo Chủ còn bị Đại Trưởng Lão Cốt Giang hãm hại, một đệ tử như mình thật sự ngay cả một con kiến hôi cũng không bằng.
“Đa tạ sư tỷ đã một lời thức tỉnh người trong mộng.” Lê Vĩ thành tâm đáp:
“Ân cứu mạng này đệ sẽ vĩnh viễn không quên, nhất định sẽ báo đáp khi có cơ hội.”
“Vậy nếu ta muốn Linh Thạch Hóa Hình thì sao?” Tần Thủy Dao nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Nguyện giao cho sư tỷ!” Lê Vĩ cũng nhìn thẳng vào mắt nàng, đáp không chút do dự.
Hai người nhìn nhau, không hề chớp mắt.
“Rất tốt.” Tần Thủy Dao hài lòng gật đầu, nàng điểm hai đầu ngón tay vào thi thể hai tên Hộ Pháp.
“A… xin tha mạng!”
Hai tiếng gào thét sợ hãi vang lên, chỉ thấy từ trong thi thể lạnh băng có hai hình người tí hon được Tần Thủy Dao móc ra.
Chúng giống hệt hai tên Hộ Pháp, chỉ có điều một tên lấp lánh hào quang màu vàng kim, một tên thì nâu sậm cứng rắn.
“Chít!” Tiểu Bối thèm thuồng chảy nước miếng nhìn hai hình người tí hon này.
“Đây là Nguyên Anh của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, chính là cái mạng thứ hai của chúng.” Tần Thủy Dao giải thích:
“Kim Đan đỉnh phong sau khi lột xác sẽ kết thành Nguyên Anh, bên trong chứa đựng linh trí và phần lớn Thuộc Tính Linh Căn của tu sĩ.”
“Nguyên Anh có thể bỏ trốn mỗi khi bại trận, chỉ cần Nguyên Anh bất diệt, tu sĩ đó có thể đoạt xác kẻ khác để sống lại.”
“Chúng biết không đủ tư cách để trốn thoát trước mặt ta, nên chỉ có thể ngoan ngoãn chịu trận!”
Nói đến đây, nàng vung tay xóa đi linh trí của hai Nguyên Anh đó, rồi giao cho Lê Vĩ căn dặn:
“Ngươi cứ giữ lấy mà bồi dưỡng Linh Thạch Hóa Hình.”
“Cái này…” Lê Vĩ toàn thân chấn động, lắp bắp nói:
“Thứ quý trọng như vậy, sư tỷ vậy mà lại cho đệ sao? Ngay cả Linh Thạch Hóa Hình cũng không lấy?”
“Ngươi càng nhanh chóng đạt đến Hóa Thần, nhiệm vụ sư phụ giao cho ta sẽ càng sớm hoàn thành.” Tần Thủy Dao thản nhiên đáp:
“Riêng thi thể và Nhẫn Trữ Vật của hai tên này là tài sản của Thiên Tà Giáo, ta sẽ thu hồi lại!”
“Đệ không khách khí!” Lê Vĩ trịnh trọng gật đầu.
Vừa rồi còn kiên quyết đề cao thực lực, giờ đây cơ hội ngay trước mắt… hắn cũng không ra vẻ quân tử mà tiếp tục từ chối.
Hắn vui mừng khấp khởi đem hai Nguyên Anh thu vào Nhẫn Trữ Vật, sau đó tiếp nhận cả con sói nhỏ được Tần Thủy Dao đưa đến.
“Đây là phần thưởng ngươi hoàn thành nhiệm vụ!” Nàng lại cho hắn thêm 30 khối Linh Thạch Thượng Phẩm.
Lê Vĩ cười không khép miệng được…
Hắn cảm thấy lần này mình đã nhân họa đắc phúc.
Nếu không vì ngây thơ đem Linh Thạch Hóa Hình mang về giao nộp dẫn đến việc hai tên Hộ Pháp nổi lòng tham, mình làm sao thu được hai Nguyên Anh đầy hấp dẫn của chúng?
Đột nhiên Tần Thủy Dao trong veo lên tiếng:
“Lần trước ngươi dựa vào đâu mà nói ta thích hợp dùng kiếm?”
Đây quả thật là thắc mắc của nàng…
Gần đây nàng tùy tiện chọn một thanh kiếm và một bộ kiếm pháp ở bảo khố về tu luyện, nào ngờ hiệu quả đạt được lại nằm ngoài ý muốn.
Tốc độ luyện kiếm của nàng rất nhanh, thậm chí uy lực kiếm chiêu đánh ra còn vượt xa mong đợi.
Tần Thủy Dao lúc đó còn cảm thấy khó tin, cho rằng thiên phú của mình tiến bộ, thế là thử tìm một môn thương pháp và một thanh trường thương về luyện tập.
Kết quả nàng luyện chẳng ra trò trống gì, mất thời gian gấp đôi so với khi luyện kiếm mà không được như ý.
Điều này chứng minh, nàng quả thật có thiên phú dùng kiếm theo lời khuyên của Lê Vĩ, thay vì những thủ đoạn khác.
Thậm chí nàng cảm thấy kiếm mới là sở trường của mình, còn thông thạo hơn cả Thiên Tà Ngũ Thức mà nàng đã tu luyện từ nhỏ đến lớn.
Lê Vĩ chỉ là một Trúc Cơ nhỏ bé, vì sao hắn có được cái nhìn “chuẩn xác” đến như vậy? Ngay cả sư phụ một tay nuôi lớn cũng chưa từng nhìn ra tiềm lực luyện kiếm của nàng.
Nghe lời của Tần Thủy Dao, Lê Vĩ âm thầm vui sướng, xem ra lời khuyên của mình thật sự đã có tác dụng.
Sư tỷ có được Thiên Mệnh Cách - Kiếm Đạo Chi Tư, nếu không luyện kiếm chẳng phải phí hoài của trời sao?
Đương nhiên hắn sẽ không khoe khoang Thấu Mệnh Nhãn, nó chính là át chủ bài của hắn, phải giữ bí mật đến cùng.
Nghĩ đến đây, hắn tìm cách bịa chuyện.
“Ngu xuẩn, Trúc Cơ mà muốn lừa gạt Hóa Thần ư? Nàng ta có rất nhiều cách để nhìn thấu tính chân thật trong lời nói của ngươi!” Giọng mắng chửi của Tiểu Đồng vang lên trong đầu Lê Vĩ.
“Hít, vậy ta phải làm sao?” Lê Vĩ hãi hùng, không ngờ còn có chuyện như vậy.
Một tiểu tu sĩ ở trước mặt cường giả thật thụ, ngay cả nói dối cũng không thể.
“May cho ngươi là có ta!” Tiểu Đồng cười lạnh:
“Ta sẽ thay đổi dao động linh hồn của ngươi, khiến những lời nói của ngươi trở nên đáng tin cậy!”
“Vậy thì tốt rồi, mau làm đi!” Lê Vĩ vui vẻ.
Thấu Mệnh Nhãn bên trong xoay tròn, một luồng lực lượng huyền diệu lan tràn khắp toàn thân Lê Vĩ.
“Rồi, ngươi cứ thoải mái lừa gạt nàng!” Tiểu Đồng xác nhận.
“Vốn dĩ đệ không tiết lộ chuyện này với bất kỳ ai, nhưng lần này sư tỷ có ân cứu mạng, đệ cũng không thể giấu giếm ân nhân của mình.” Lê Vĩ nghiêm trang chém gió:
“Không giấu gì sư tỷ, đệ từ nhỏ đã có một năng lực khá kỳ quái, khi ngủ sẽ mơ thấy một số thứ liên quan đến những người tiếp xúc với mình.”
Tần Thủy Dao nghe đến đây, mày liễu khẽ nhướng lên, một luồng Hồn Lực vô thanh vô thức tràn ra, thăm dò tính hư thực.
Nhờ có Thấu Mệnh Nhãn tác động, nàng không phát giác được điều gì bất thường, gật đầu ra hiệu hắn nói tiếp.
“Gần đây khi tiếp xúc với sư tỷ, đệ mơ thấy bóng hình nàng múa kiếm rất kinh tâm động phách, giống như một vị nữ kiếm tiên trong truyền thuyết vậy.” Lê Vĩ dẫn dắt:
“Thế nên mới mạo muội nhắc nhở sư tỷ luyện kiếm xem sao.”
Lời này rất hoang đường, nhưng Tần Thủy Dao lại không thể không tin.
Nàng đã kiểm tra cẩn thận, linh hồn của tiểu tử này dao động phẳng lặng, không hề có dấu hiệu của kẻ lừa dối.
Hơn nữa bản thân nàng đã thu được lợi ích từ việc luyện kiếm, điều đó càng chứng minh lời của hắn có căn cứ.
“Ngươi còn mơ thấy gì nữa không?” Tần Thủy Dao hiếu kỳ hỏi.
Lê Vĩ thầm nghĩ nàng vẫn còn một Thiên Mệnh Cách khác, nhưng nếu tiết lộ luôn thì quá vội vàng, liền đáp lại:
“Muốn mơ rõ ràng và nhìn thấy nhiều hơn, phải thường xuyên tiếp xúc.”
Cơ hội gần gũi mỹ nữ sư tỷ nha, tuy rằng hiện tại đang bị liệt, nhưng tranh thủ bồi dưỡng tình cảm cho tương lai sau này cũng được…
“Hắc hắc.” Nội tâm Lê Vĩ đầy xấu xa.
“Thường xuyên tiếp xúc à?” Tần Thủy Dao không nghi ngờ gì, ngược lại còn suy đoán nói:
“Một số tu sĩ có Thể Chất và Thiên Phú đặc biệt mà ít người biết đến, khả năng của ngươi có lẽ liên quan đến một loại Thể Chất hoặc Thiên Phú nào đó…”
“Sư tỷ nói có lý.” Lê Vĩ ra vẻ suy tư.
“Những Thể Chất và Thiên Phú sẽ càng hiệu quả hơn khi tu vi của người sở hữu thăng cấp.” Tần Thủy Dao thản nhiên nói:
“Thế nên ngươi cũng phải cố gắng hơn nữa!”
“Đệ sẽ không để sư tỷ và Giáo Chủ thất vọng.” Lê Vĩ chắp tay.
“Tốt, chuyện ở đây ta sẽ giải quyết, ngươi có thể đi rồi!” Tần Thủy Dao đặt Tiểu Bối trở lại vào vai hắn.
“Sư tỷ, đệ muốn dùng linh thạch mua sắm vật phẩm, không biết phải đổi ở nơi nào?” Hắn hỏi thêm.
“Thiên Tà Bảo Khố!” Tần Thủy Dao điểm tay vào giữa mi tâm của hắn, tin tức về bảo khố liền xuất hiện trong đầu hắn.
“Đa tạ sư tỷ, đệ đi trước!” Lê Vĩ cảm kích rời đi.
Nhìn bóng lưng hắn biến mất, Tần Thủy Dao lên tiếng: “Có thể ra rồi!”
Một thân ảnh mặc áo da màu đen tuyền ôm sát cơ thể nóng bỏng từ trong bóng tối hiện ra, chính là Hắc Phù.
“Linh Thạch Hóa Hình và mọi thứ liên quan đến hắn đều là bí mật tuyệt đối, hiểu chứ?” Tần Thủy Dao lạnh lùng nói.
“Rõ thưa sư tỷ, muội tuyệt đối không dám phản bội!” Hắc Phù nhoẻn miệng cười:
“Huống hồ muội phát hiện nam nhân này thú vị hơn đám lang sói trong giáo chúng ta rất nhiều, sao nỡ gây bất lợi cho hắn đây?”
“Thú vị cái gì chứ?” Tần Thủy Dao chậm rãi xoay người:
“Ngây thơ thì đúng hơn.”
“Hùng ưng trước khi giang rộng cánh bay từng là con non nép vào lòng mẹ, Chân Long trước khi ngạo thị càn khôn chỉ là con cá chép cố gắng vượt vũ môn.” Hắc Phù sóng mắt lưu chuyển:
“Quan trọng nhất là nghị lực và ý chí, người nam nhân đó không hề thiếu đâu.”
“Ngươi đang dạy ta?” Tần Thủy Dao hạ giọng.
“Không dám.” Hắc Phù biến sắc, lập tức cúi thấp đầu.
Suýt chút nữa quên mất vị tiên tử cao ngạo như thiên sơn tuyết liên này chính là đại sư tỷ của tà giáo.
“Dọn dẹp sạch sẽ, sau đó tiếp tục làm nhiệm vụ!”
Bỏ lại một câu, thân ảnh Tần Thủy Dao tan biến.
“Tuân lệnh!” Hắc Phù không dám thở mạnh, chờ đến khi sư tỷ đi rồi mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Ở Thiên Tà Giáo này, người có thể lên tiếng trước Tần Thủy Dao chỉ có Giáo Chủ mà thôi.
…
“Tiểu Đồng, đa tạ ngươi đã giúp ta!”
Lê Vĩ xấu hổ nhận lỗi: “Ban đầu là do ta không nghe ngươi nhắc nhở.”
“Tiểu tử thối xem như thức thời!” Tiểu Đồng ngạo nghễ thao thao bất tuyệt:
“Bổn tọa hoành hành ngang dọc không biết bao nhiêu năm, kinh nghiệm lăn lộn giang hồ đủ làm sư phụ tổ tiên mười tám đời nhà ngươi, lần sau cấm…”
“Đủ rồi!” Lê Vĩ bực mình cắt ngang lời nó:
“Cẩn thận ta gọi Cầu Thang lão đại đến trừng trị ngươi cái tội lắm mồm!”
Lần này thu hoạch có thể nói là đầy bồn đầy bát, Lê Vĩ quyết định đi tìm mua hai thanh kiếm trước khi bế quan.
Hắn muốn tiêu thụ chiến lợi phẩm, đồng thời luyện Chính Tà Kiếm Pháp.
Dù sao thì tu vi giậm chân ở Trúc Cơ Hậu Kỳ cũng đã khá lâu rồi, nên tiến vào Kim Đan càng sớm càng tốt.
Dựa vào thông tin sư tỷ cung cấp, Lê Vĩ hướng về Thiên Tà Bảo Khố cất bước.
…