Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 43: Phu Thê Đối Thoại!
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“May mắn không làm sư tỷ thất vọng.”
Lê Vĩ đến cạnh Tần Thủy Dao, tỏ vẻ khiêm tốn.
“Vừa rồi ngươi đã làm gì?” Tần Thủy Dao nghi hoặc hỏi.
Nàng đương nhiên cũng có thể nhìn ra, Vân Tương Nhi bị tâm trí hỗn loạn trong một khoảnh khắc nên mới bị Lê Vĩ đoạt thời cơ.
Chiến lực của song phương không chênh lệch quá nhiều, nhưng Lê Vĩ lại đọc vị Vân Tương Nhi như một cuốn sách, như thể có thể nhìn thấu tương lai vậy.
Điều này cực kỳ khó tin, nên biết rằng thủ đoạn của mỗi người đều là bí mật, nhất là trường hợp lần đầu chiến đấu như Lê Vĩ và Vân Tương Nhi.
Vậy mà ở trước mặt hắn, Vân Tương Nhi khắp nơi bị áp chế, đến cuối cùng ngay cả bài tẩy cũng chưa kịp lật đã ngây ngốc mà thua trận.
“Cũng không có gì.” Lê Vĩ nghiêm túc đáp:
“Ở khoảng cách gần, Tương Nhi đạo hữu nhận ra ta quá đẹp trai, không nỡ làm hư khuôn mặt này của ta nên mới hạ thủ lưu tình.”
“Hừ!” Tần Thủy Dao hừ lạnh một tiếng, có ngốc mới tin mấy lời vớ vẩn này của hắn.
Xem ra bí mật trên người vị “người thân của giáo chủ” này vẫn còn rất nhiều… chỉ là mình không thể nhìn thấu.
“Thiên Tà Giáo, chuyện hôm nay Tinh Vân Các nhớ kỹ rồi!”
Liên tục bại hai trận, các Trưởng Lão của Tinh Vân Các để lại vài lời oán giận.
Bọn họ vội vàng trả hết tài sản thua cược rồi kéo nhau rời đi.
Không muốn nán lại nơi này thêm một chút nào.
Đa số thành viên Thiên Tà Giáo tuy rằng kinh ngạc, nhưng cũng không quá để tâm đến chiến thắng của Lê Vĩ…
Bởi lẽ như đã nói, Kim Đan Kỳ ở thế lực hàng đầu cũng chỉ là tầng lớp thấp nhất mà thôi. Chỉ cần một vị Nguyên Anh Kỳ tùy tiện ra tay, chênh lệch một đại cảnh giới… cho dù ngươi có âm mưu quỷ kế gì, cũng sẽ bị một tay trấn áp.
Tất cả chỉ có thể cảm thán rằng, dù là một đệ tử tạp dịch bên cạnh Tần Thủy Dao cũng có thiên phú lợi hại, không hổ danh là đệ tử chân truyền của Giáo Chủ.
Nhưng mà cao tầng của Thiên Tà Giáo lại không nghĩ như vậy.
Ánh mắt của các vị trưởng lão nhìn Lê Vĩ đã hoàn toàn thay đổi.
Với biểu hiện của kẻ này ngày hôm nay, nhất định sẽ được Giáo Chủ coi trọng thêm vài phần.
Trừ phi bọn họ có ý đồ lật đổ Giáo Chủ, bằng không tốt nhất là đừng dây vào hắn.
Lê Vĩ được xem như một tồn tại đặc thù trong mắt các Trưởng Lão Thiên Tà Giáo. Bọn họ cứ vờ như không biết đến hắn, tin rằng Giáo Chủ sẽ tự mình sắp xếp mọi chuyện.
Việc quan trọng mà các Trưởng Lão hướng tới hiện nay chính là vị trí Đại Trưởng Lão vẫn còn bỏ trống.
Từ khi Cốt Giang vẫn lạc, chưa ai đủ tư cách ngồi vào vị trí này.
Nên biết rằng tài nguyên và đãi ngộ hàng năm mà Đại Trưởng Lão nhận được đều gấp đôi Nhị Trưởng Lão, gấp ba Tam Trưởng Lão… cứ thế mà tính.
Lợi ích trong đó vô cùng lớn, các Trưởng Lão đang ngầm cạnh tranh chức vụ Đại Trưởng Lão này.
Cũng không rảnh bận tâm đến Lê Vĩ.
“Vĩ ca, huynh thật lợi hại… ngay cả đệ tử của Tinh Vân Các Chủ cũng không phải đối thủ của huynh.” Lý Cuội hưng phấn chạy đến:
“Vừa rồi nhờ nghe theo huynh, tiểu đệ đánh cược kiếm được một mớ, mời huynh uống rượu!”
“Ngươi nói chuyện với ta, lại liếc trộm sư tỷ!” Lê Vĩ tức giận nói:
“Tưởng ta ngu xuẩn sao?”
Cái tên này ra vẻ nịnh nọt mình, ánh mắt lại quan tâm đến Tần Thủy Dao bên cạnh.
Rõ ràng từ đầu đến cuối, tên Lý Cuội này chỉ muốn ôm đùi sư tỷ, thật sự không đáng tin cậy.
Bị vạch trần tim đen, Lý Cuội xấu hổ cúi đầu, lấy can đảm hỏi: “Không biết Tần sư tỷ có cần thêm tạp dịch phục vụ không? Tiểu đệ nguyện ý làm trâu ngựa.”
Tần Thủy Dao ngay cả nhìn cũng không nhìn, xách cổ áo Lê Vĩ đạp không rời đi.
Để lại không ít nam đệ tử biểu lộ ghen ghét.
Bọn họ không đố kỵ vì Lê Vĩ thắng Vân Tương Nhi, mà ghen ghét vì hắn được hầu hạ dưới trướng sư tỷ.
Thử nghĩ mà xem, tương lai nếu Tần Thủy Dao lên chức Giáo Chủ, vậy Lê Vĩ chẳng phải cũng được thơm lây sao?
Nước lên thuyền lên mà…
Tu sĩ như bọn họ, suy tính tương lai toàn là nhìn xa hàng trăm, nghìn năm sau…
…
Tiểu Tà Viện.
Nơi này là đình viện của Tần Thủy Dao, từ trước đến nay cũng chỉ có một mình nàng ở.
Bên trong viện có hồ nước, vườn hoa, tiểu sơn… cảnh vật như tiên cảnh chốn nhân gian.
Linh khí có thể sánh ngang Hồ Lô Sơn.
“Bên ngoài đều nghĩ ngươi là tạp dịch của ta, vậy phải thường xuyên ra vào Tiểu Tà Viện để bọn họ nhìn thấy.” Tần Thủy Dao dặn dò, tiện tay ném Nhẫn Trữ Vật trả lại tài sản thắng cược cho hắn.
“Đa tạ sư tỷ!” Lê Vĩ cảm kích, trong lòng mừng rỡ.
Lần này kiếm lời lớn như vậy, sắp tới không cần chạy đi làm nhiệm vụ vẫn có thể tu luyện một thời gian.
“Sau này nếu muốn về Hồ Lô Sơn, ngươi trước cứ tiến vào Tiểu Tà Viện, rồi kích hoạt lệnh bài truyền tống.” Tần Thủy Dao dặn thêm.
“Đã hiểu.” Lê Vĩ gật gù.
“Vừa rồi trong các vật phẩm của ngươi, có Linh Huyền Song Kiếm?” Tần Thủy Dao hỏi.
“Đúng, ta đã đổi từ trong Bảo Khố.” Hắn thành thật trả lời.
“Vậy cho ngươi.” Tần Thủy Dao đem Linh Huyền Kiếm Quyết và Thu Thủy Kiếm lấy ra, trong trẻo nói:
“Xem như cảm tạ ngươi đã nhắc nhở về thủ đoạn của Vân Sâm.”
Linh Huyền Kiếm Quyết này là hàng Tứ Tinh Cực Phẩm, dù mang đi bán cũng có chút giá trị.
“Ồ?” Lê Vĩ hơi bất ngờ, không nghĩ sư tỷ còn có Kiếm Quyết phù hợp với kiếm của mình.
Hắn quan sát một phen, phát hiện Linh Huyền Kiếm Quyết khi kết hợp với Linh Huyền Song Kiếm, uy lực sẽ mạnh gấp đôi.
Đương nhiên còn kém xa nếu so với Chính Tà Kiếm Pháp.
Thu Thủy Kiếm càng là vũ khí Ngũ Tinh, giá trị sánh ngang Hải Khiếu Kinh cùng Ngự Phong Bộ.
“Thu hoạch lớn!” Lê Vĩ cười thầm trong bụng.
Đang định mở miệng cảm tạ, không gian giữa đình viện bỗng nhiên dao động, vặn vẹo.
Tà khí âm trầm, hắc bào vũ động, một thân ảnh chậm rãi hiện thân.
“Tham kiến sư tôn!” Tần Thủy Dao biểu lộ thay đổi, muốn quỳ gối hành lễ.
Lần này thắng được Vân Sâm, ngoại trừ Lê Vĩ chỉ điểm, còn là nhờ Giáo Chủ ban tặng Quy Linh Nhất Kiếm và Dẫn Linh Kiếm.
Chính vì có chúng nó, nàng mới một kiếm phá tan Tinh Nhãn của Vân Sâm trong nháy mắt, dù Linh Huyền Kiếm Quyết cũng không thể làm được như vậy.
“Ngươi ra ngoài đi!” Thiên Tà Giáo Chủ bình thản nói.
Tần Thủy Dao cung kính dạ vâng, hơi hiếu kỳ nhìn Lê Vĩ một chút, nhưng lại không chút chần chờ thả người rời khỏi Tiểu Tà Viện.
Lê Vĩ rùng mình, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi, lão bà đại nhân đã tìm đến tận cửa rồi.
Mặc dù nàng không cố ý, nhưng khí tràng quá mạnh vẫn khiến hắn cảm nhận được áp lực.
Ngước đầu nhìn lên, lại cảm thấy thất vọng…
Một đoàn tà khí âm u như mây đen bao phủ quanh thân, đặc biệt là khuôn mặt nàng đã bị che kín, khiến hắn muốn ngắm nhìn thê tử một chút cũng không được.
Thiên Tà Giáo Chủ liếc mắt, đầu ngón tay điểm xuống.
ẦM!
Một luồng áp lực cực mạnh trực tiếp trấn áp toàn thân hắn.
Lê Vĩ không có chút năng lực phản kháng, bị đè ngửa nằm dài trên mặt đất.
“Nàng muốn làm gì?” Hắn không nhịn được quát lên, tứ chi bất động.
Thiên Tà Giáo Chủ ung dung bước đến, chân nàng bước giữa không trung, cách mặt đất tầm một mét, bước đến phía trên Lê Vĩ.
Bởi vì ở gần, sự áp chế của Âm Dương Tình Cổ Đan mất đi tác dụng, Lê Vĩ bị dồn nén thời gian dài, bạo phát.
Thiên Tà Giáo Chủ nhìn thấy tiểu đệ kia đang hùng hổ, liền vung chân gạt nhẹ qua.
“Moá!” Lê Vĩ run rẩy.
“Uất ức lắm sao?” Nàng thản nhiên hỏi.
Lê Vĩ nghiêng đầu, không thèm trả lời.
“Áp chế ngươi, là vì không muốn ngươi lạm dụng Âm Dương Thải Bổ… đói quá ăn quàng, ngay cả loại mèo mả gà đồng gì cũng mang về.” Thiên Tà Giáo Chủ hừ một tiếng:
“Tầm mắt nhìn cao một chút, kém nhất cũng phải như bổn tọa.”
“Phốc!” Lê Vĩ suýt chút phun ra.
Kém nhất cũng như nàng?
Nữ nhân này không biết mình nói gì sao?
Nàng là ai? Thiên Tà Giáo Chủ - một trong những cường giả đứng đầu Hỗn Vực, tu vi Độ Kiếp Kỳ.
Nhìn khắp thế gian này, nàng chính là nhân vật đứng trên đỉnh…
Diện mạo càng là phong hoa tuyệt đại, thanh lãnh vô song.
Muốn tìm nữ nhân sánh bằng nàng… tìm đến bao giờ đây?
Dù là Hắc Phù, Tần Thủy Dao, Vân Tương Nhi cũng còn lâu mới so sánh được…
Hắc Phù, Tần Thủy Dao và Vân Tương Nhi đều là mèo mả gà đồng sao?
“Nàng nói đúng đó, ngươi nên nâng cao tiêu chuẩn lên!” Tiểu Đồng lại tán thành:
“Ngươi có tồn tại kinh thiên động địa là Cầu Thang Đại Nhân tương trợ, ngay cả Thiên Tà Giáo Chủ cũng chỉ miễn cưỡng xứng với ngươi, nên nhìn xa hơn một chút.”
“Câm miệng!” Lê Vĩ giận dữ quát Tiểu Đồng, lại hung hăng trừng mắt nhìn Thiên Tà Giáo Chủ:
“Ta là người nặng tình cảm, chỉ cần thật tâm tốt với ta… dù là một thôn nữ ta cũng cưới về nhà.”
“Vậy ta sẽ giúp ngươi trừ khử nàng.” Thiên Tà Giáo Chủ hờ hững nói:
“Bước vào con đường tàn khốc này, thân nhân yếu kém chỉ là chướng ngại vật. Nếu để bọn họ trở thành mục tiêu bị kẻ thù nhắm vào, vậy chi bằng bổn tọa giải quyết luôn để tránh phiền toái không cần thiết.”
Lê Vĩ hơi đổi sắc mặt, hắn hiểu ý của nàng…
Tu sĩ tranh với trời, giành với địa, đấu với muôn loài… bất kể thế nào, việc có kẻ thù là không thể tránh khỏi.
Những kẻ thù này có thể không đánh lại ngươi, nhưng sẽ nhắm vào những người thân cận với ngươi mà ra tay.
Nếu người bên cạnh là kẻ yếu, chẳng khác nào trở ngại, vướng bận?
Đã như vậy, thà rằng không giao lưu, không tiếp xúc và không thân cận để tránh liên lụy đến họ.
“Ta cũng là kẻ yếu đối với nàng.” Lê Vĩ phản bác:
“Tại sao nàng không làm thịt ta đi để tránh phiền toái?”
“Vì ta có năng lực gánh vác ngươi.” Thiên Tà Giáo Chủ tự tin:
“Chờ ngươi mạnh hơn ta, vượt qua ta… lúc đó ngươi muốn làm gì, ta cũng không quản.”
Lê Vĩ không nói tiếng nào, nhưng trong lòng đã hiểu nàng nhắc nhở chỉ vì muốn tốt cho mình.
Quả thật với tu vi Kim Đan nhỏ bé, ngay cả bản thân còn khó bảo toàn, nói gì đến việc bảo vệ nữ nhân.
Nàng không cấm dục hắn, nàng chỉ muốn hắn nên tập trung tăng thực lực trước… để có thể vượt qua nàng.
Hắn cũng không thật sự tức giận, ánh mắt cũng trở nên kiên định, gật đầu:
“Ta sẽ nỗ lực!”
Thiên Tà Giáo Chủ nâng đầu ngón tay, áp lực trên thân thể hắn biến mất.
Nhưng Lê Vĩ cũng không đứng dậy, tiếp tục nằm dài…
Ở góc độ này, hắn mới thấy được bàn chân ngọc ngà, nõn nà tinh tế của nàng.
Nhìn từ trên cao, tà khí vờn quanh, chẳng thấy được gì cả…
“Là ngươi nhìn ra thiên phú Kiếm Đạo của Thủy Dao?” Thiên Tà Giáo Chủ hỏi.
“Hehe.” Lê Vĩ cười đắc ý:
“Dựa vào đâu ta phải nói, trừ phi nàng trả lời câu hỏi của ta, bằng không đừng mong cạy miệng ta.”
“Ngươi muốn hỏi gì?” Nàng vuốt nhẹ một bên tóc đen óng ả.
“Không hổ là Trung Trinh Ma Nữ, dù là Độ Kiếp Kỳ nhưng vẫn kiên nhẫn nói chuyện với phu quân Kim Đan Kỳ…” Lê Vĩ thầm nghĩ, hưng phấn nói:
“Ta tên là Lê Vĩ nàng cũng biết rồi, nhưng tên của nàng ta còn chưa biết.”
Giáo Chủ hơi suy nghĩ một lát, nhưng vẫn hồi đáp:
“Ta họ Tà, tên chỉ một chữ Liễu.”
“Tà Liễu!?” Lê Vĩ hai mắt tỏa sáng, kích động đến từ trên đất nhảy dựng lên:
“Ngầu quá, không hổ là lão bà của ta, đúng là cái tên của ác nữ phản diện.”
“Ngươi…” Tà Liễu hít sâu một hơi:
“Ngươi có ý kiến gì?”
“Không, ta rất thích, danh tự như vậy, bá nữ như vậy mới xứng là Chủ Mẫu Lê Gia ta.” Lê Vĩ cười tủm tỉm.
“Hừ!” Tà Liễu ra vẻ lạnh lùng:
“Ngươi chưa trả lời bổn tọa!”
“Ta có chút năng lực xem mệnh của người khác.” Lê Vĩ nửa thật nửa giả trả lời:
“Ta xem Tần Thủy Dao, cảm thấy nàng ấy phù hợp luyện kiếm.”
Có Tiểu Đồng hỗ trợ che giấu dao động linh hồn, dù là Độ Kiếp Kỳ cũng không biết hắn nói dối.
Tà Liễu ánh mắt lóe lên, chẳng trách tên này nhìn ra thủ đoạn của Vân Tương Nhi.
Nàng cũng không cảm thấy bất ngờ, dù sao thì thế gian này không thiếu nhân vật sở hữu năng lực kỳ lạ.
Lê Vĩ là số phận đã đưa đến cho nàng, chắc hẳn cũng không quá tệ, có chút bản lĩnh là dễ hiểu.
“Đến lượt ta hỏi!” Hắn nghiêm nghị:
“Trước ta, nàng có từng tiếp xúc hay có hảo cảm với nam nhân nào khác?”
Không thể không bận tâm về vấn đề này…
Dù sao thì nàng cũng tu luyện nhiều năm, tuy rằng mệnh cách Trung Trinh Ma Nữ chỉ kích hoạt khi bái đường thành thân, trở thành thê tử của một người.
Nhưng trước đó, chẳng may nàng từng có tình cảm với người khác giới thì sao?
“Không có!” Tà Liễu dứt khoát:
“Nếu không phải vì Cốt Giang dẫn ngươi đến, đời này bổn tọa không định có dính líu với nam nhân.”
Lê Vĩ vui sướng trực tiếp nhào tới ôm nàng.
Tà Liễu vung chân đá bay hắn, thanh âm truyền đến:
“Mệnh của ta, ngươi xem được không?”
“Khụ khụ!” Hắn chật vật ngồi dậy, u oán nhìn nàng:
“Chỉ xem được một chút… thực lực, trị thương, khôi phục, ngộ tính của nàng đều sẽ tăng khi ở gần ta, đây là mệnh của nàng.”
“Tại sao chỉ là ngươi?” Tà Liễu nghi hoặc.
“Vì chúng ta là phu thê, có thiên địa chứng giám!” Hắn thẳng thắn đáp.
“Quả nhiên…” Tà Liễu hiểu ra nhiều điều.
Nàng đã trúng độc, bước chân vào cửa quỷ môn quan lại bỗng nhiên phục hồi và sống lại.
Chiến lực càng tăng lên, đè Cốt Giang ra tiêu diệt triệt để.
Tất cả đều do phu quân ở gần nàng.
Khi hai người tách ra, những hiệu quả này liền biến mất.
“Thế nên sau này… nếu nàng gặp nguy hiểm gì cứ mang ta theo cùng.” Lê Vĩ chân thành nói:
“Tuy tu vi ta yếu, nhưng cũng giúp được nàng một phần.”
“Được!” Tà Liễu không từ chối, nội tâm lại dâng lên cảm giác kỳ lạ.
Một Độ Kiếp Kỳ, lại cảm thấy mình mạnh mẽ và an toàn hơn khi có Kim Đan Kỳ bên cạnh…
Nói ra dù là kẻ ngốc cũng không tin.
“Đến lượt ta hỏi!” Lê Vĩ đề nghị.
“Như vậy đủ rồi!” Tà Liễu vung tay, một túi đồ bay về phía hắn:
“Đây là phần thưởng ngươi thắng Vân Tương Nhi.”
Không gian vặn vẹo, hắc bào nhẹ bay, nàng dần biến mất…
“Lần sau, ngươi phải là Tam Đạo Hóa Thần!” Giọng nói không cho phép cự tuyệt truyền ra.
Lê Vĩ nở nụ cười, cao giọng gầm lên:
“Ta sẽ cho nàng bất ngờ!”