Chương 46: Sứ Giả Câu Hồn?

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 46: Sứ Giả Câu Hồn?

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lại hai năm trôi qua… Lê Vĩ đã lĩnh ngộ thành công Đại Tội Thất Hình Quyết, có thể điều khiển bảy loại cảm xúc tiêu cực của bản thân và cảm nhận chúng từ người khác trong phạm vi năm mét.
Theo Tiểu Đồng, hắn đã chính thức trở thành một Hồn Tu nhập môn, đạt tu vi Nhất Chuyển Hồn Tu.
Dựa trên kiến thức cơ bản, Thể Tu là con đường rèn luyện cơ thể, nhục thân… bao gồm kinh lạc, nội tạng, đan điền, máu huyết, gân cốt, da thịt… nhằm tăng tốc độ, khả năng phòng ngự, sức mạnh công kích, sở trường về cận chiến.
Trong khi đó, Hồn Tu lại rèn luyện linh hồn trở nên cường đại, kiên cố hơn hẳn tu sĩ thông thường. Đặc biệt, chỉ Hồn Tu mới có thể ngưng luyện Hồn Lực từ linh hồn, dùng Hồn Lực để công kích, phòng ngự hay trị thương… với vô vàn tác dụng. Trong chiến đấu, Hồn Tu ưu tiên giữ khoảng cách an toàn, không cho đối thủ cơ hội áp sát.
Một bên rèn cơ thể, một bên luyện linh hồn… vì vậy Hồn Tu và Thể Tu đều được chia thành chín đại cảnh giới từ Nhất Chuyển đến Cửu Chuyển, mỗi cảnh giới lại có Sơ Kỳ, Trung Kỳ, Hậu Kỳ và Viên Mãn.
Đạt đến cực hạn của Viên Mãn được gọi là tối đỉnh hoặc đỉnh phong.
Nói dễ nghe là Viên Mãn tối đỉnh, nói khó nghe hơn là chạm phải bình cảnh, bị mắc kẹt và chưa tìm thấy cơ hội đột phá.
Bằng không, chỉ cần chạm đến Viên Mãn là đã đủ tư cách tiến vào đại cảnh giới kế tiếp.
Mà Lê Vĩ, cũng chỉ mới ở Hồn Tu Nhất Chuyển Sơ Kỳ mà thôi.
“Haizzz, thời gian thấm thoát trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, lão tử đã gần ba mươi rồi!” Lê Vĩ không ngừng cảm thán.
Nhớ ngày đầu thai chuyển thế, mình vẫn còn là thiếu niên đôi mươi tràn đầy nhiệt huyết.
Bước vào con đường tu luyện này, mỗi lần bế quan đều tính bằng năm.
Người bình thường căn bản không thể chịu nổi sự nhàm chán như vậy, cũng may bản thân hắn đã sớm quen thuộc.
“Thôi đi, tí tuổi miệng còn hôi sữa mà bày đặt ra vẻ từng trải!” Tiểu Đồng cất giọng khinh thường:
“Tuổi của ngươi còn chưa bằng một phần lẻ của tiểu thê tử kia, càng đừng so sánh với bổn tọa.”
Lê Vĩ hừ lạnh, bộ ta không được phép ra vẻ một chút sao? Ta chọc ngươi khi nào hả?
“Đám nguyên liệu còn lại, dùng để làm gì?” Hắn đổi chủ đề.
Ngoại trừ những loại vừa cho Tiểu Đồng thôn phệ, vẫn còn vài vật phẩm được Tần Thủy Dao đổi giúp.
“Lát nữa ngươi sẽ tự biết!” Tiểu Đồng ra vẻ thần bí.
“Vậy bao giờ ta có thể nhập môn Thể Tu?” Hắn lại hỏi.
“Trước tiên phải tìm một công pháp Thể Tu có giá trị, hiện tại chưa được, cái môn Phệ Huyết Thể Kinh kia cùi bắp lắm!” Tiểu Đồng nhàn nhạt nói.
Lê Vĩ khóe miệng giật giật, Lục Tinh Công Pháp mà còn bị ghét bỏ ư?
“Vậy còn quả trứng kia thì sao?”
Nhớ lại trước đó Tiểu Đồng đã đòi tên đệ tử Tinh Vân Các giao trứng ra, chẳng lẽ quả trứng này rất đáng gờm?
Bằng không, với sự kiêu ngạo của Tiểu Đồng, nó sẽ không thèm để mắt đến thứ tầm thường… con mắt này ngay cả Lục Tinh Công Pháp còn coi khinh cơ mà.
“Việc ấp trứng phải dựa vào cơ duyên, nó là tọa kỵ ta chuẩn bị cho ngươi!” Tiểu Đồng kiên nhẫn trả lời mọi câu hỏi.
Đã quyết định bồi dưỡng tên này, đương nhiên phải dốc hết tâm huyết.
Lê Vĩ ngồi nghiêm chỉnh, thống kê lại tiến bộ của bản thân, đồng thời vạch ra kế hoạch sắp tới.
Giúp Linh Lang khôi phục, thăng cấp Tiểu Linh Thụ thành Đại Linh Thụ, tu luyện Âm Dương Hóa Vũ, trở thành Nhất Chuyển Hồn Tu, lĩnh ngộ Đại Tội Thất Hình Quyết.
Việc sắp tới cần làm chính là thăng cấp Mệnh Cách - Tiểu Âm Dương, trở thành một tu sĩ Lục Đạo, bồi dưỡng Tiểu Bối, và đột phá từ Cường Mạch Cảnh lên Thai Khí Cảnh.
Nhắc đến Thai Khí Cảnh, hiểu đơn giản thì nó tương tự như phiên bản nâng cấp của Kim Đan.
Một bên là đúc ra Kim Đan, một bên là luyện ra Thai Khí.
Cái gọi là Thai Khí chính là phôi thai có hình dạng như vũ khí, chứa đựng toàn bộ lực lượng của tu sĩ, do tu sĩ đích thân luyện ra, gắn kết cùng tu vi và sinh mệnh.
Vì vậy, việc rèn đúc Thai Khí không hề đơn giản. Ngoài việc phải có đủ lực lượng, còn phải thu thập nguyên liệu đặc thù chuyên dùng để đúc Thai Khí.
Thai Khí này là thứ sẽ gắn bó cả đời với tu sĩ, vừa là nơi chứa đựng lực lượng, vừa là bạn đồng hành kề vai sát cánh, chiến đấu cùng tu sĩ.
Thai Khí là một phần của Tu Sĩ, quan trọng hơn cả chân tay, không phải vật ngoài thân.
Lê Vĩ hiện tại dùng Kiếm, nên Thai Khí hắn muốn đúc thành là Kiếm Thai.
Đương nhiên ở Huyền Binh Đại Lục, kẻ dùng Đao thì đúc Đao Thai, kẻ dùng Thương thì đúc Thương Thai…
“Vậy tại sao ngươi không nghĩ đến việc dùng Kim Đan sẵn có dung hòa vào Thai Khí?” Tiểu Đồng kiến nghị đầy táo bạo:
“Để hai hệ thống tu luyện ở Man Di Chi Địa và Huyền Binh Đại Lục dung hợp thành một, tạo nên một con đường tu luyện độc đáo của riêng ngươi?”
“Hít!” Lê Vĩ hít một ngụm khí lạnh, kinh ngạc nói:
“Ý tưởng này quá điên cuồng, ta ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.”
Nên biết rằng tu sĩ bình thường đã khó để tu luyện cùng lúc hai hệ thống…
Thứ nhất vì rất dễ xung đột dẫn đến bạo thể, thứ hai là tiêu tốn quá nhiều tài nguyên và công sức, thứ ba là điều kiện không cho phép.
Bản thân Lê Vĩ một mình tu cả hai đường đã cảm thấy mình rất lợi hại rồi, Tiểu Đồng còn muốn hắn dung hòa cả hai thành một?
Nhưng chẳng biết vì sao, ý tưởng điên rồ đó lại khiến tim Lê Vĩ đập thình thịch.
Kim Đan dung hòa cùng Thai Khí, chiến lực của mình trong cùng cấp ai còn là đối thủ?
Một khi bước vào con đường này, Lê Vĩ sẽ tu luyện ra một hệ thống độc nhất vô nhị, tự mở ra con đường của riêng hắn mà không phụ thuộc vào bất cứ ai.
Ngươi là Kim Đan? Ngươi là Thai Khí?
Lão tử là sự dung hợp của cả hai, gặp Man Di Chi Địa cũng đấm, gặp Huyền Binh Đại Lục cũng chém.
Nghĩ như vậy, hắn cảm thấy chút nhiệt huyết sôi trào, nhưng độ rủi ro và tính mạo hiểm quá lớn.
Nhất Phẩm Kim Đan đã là thiên phú hàng đầu, còn cần mạo hiểm đến vậy sao?
“Nhất Phẩm Kim Đan tuy rằng lợi hại, nhưng nhìn toàn tu chân giới vẫn sẽ có người làm được!” Tiểu Đồng khiêu khích nói:
“Muốn làm chủ ta, ngươi phải trở thành người duy nhất từ cổ chí kim! Chẳng lẽ chút thử thách này cũng làm khó ngươi sao?”
“Cái gì gọi là ‘chút thử thách’?” Lê Vĩ nghiến răng:
“Nếu như ta thành công, đây chính là sáng tạo lịch sử đó!”
“Thôi được rồi, chỉ cần ngươi dám liều và thành công… ta sẽ có thưởng, phần thưởng sẽ không để ngươi thất vọng.” Tiểu Đồng cam đoan nói:
“Cầu Thang Đại Nhân làm chứng!”
“Hắc hắc, chính là chờ câu này của ngươi!” Lê Vĩ cười tủm tỉm:
“Thành giao, nếu phần thưởng không làm ta hài lòng, ta sẽ nhờ Cầu Thang trấn áp ngươi!”
“Ngươi…” Tiểu Đồng căm tức:
“Ngươi lừa ta sao? Ngươi đã muốn làm như vậy rồi à?”
Lê Vĩ nhún vai.
Thật ra không cần Tiểu Đồng đề cập, hắn đã tự suy diễn đến tình huống đó từ trước rồi.
Nếu Thai Khí giống phiên bản nâng cấp của Kim Đan, vậy tại sao ta lại không dám hợp nhất chúng thành một chứ?
Hắn thậm chí đã tưởng tượng đến viễn cảnh Nguyên Anh cầm Thai Khí chứ không chỉ dừng lại ở mức Kim Đan.
Tuy nói đây là hành vi liều mạng, nhưng không liều thì sao có thể thu hoạch lớn?
Nếu đã sống lại một đời, vậy phải sống cho thật sảng khoái, không thể đi theo con đường sẵn có của tiền nhân.
Hắn phải tự mở ra một lối đi mới, dù kết cục có như thế nào cũng không phải hối tiếc.
“Ngươi không được nuốt lời!” Lê Vĩ cười đắc ý.
“Hừ, chút chuyện nhỏ!” Tiểu Đồng ngạo kiều:
“Ra ngoài đi!”
Lê Vĩ gật đầu, thu hồi Linh Lang vào đan điền, rồi mang theo Tiểu Bối rời khỏi cung điện.
Ngước nhìn lên cao, trời đã vào đêm, ánh trăng chiếu rọi…
Mặt trăng hôm nay rất tròn, gió rất lạnh.
“Có cảm giác Âm Khí xung quanh nồng đậm hơn.” Ánh mắt Lê Vĩ híp lại.
Hắn phát hiện trong đan điền của mình, Âm Dương Đồ đang xoay tròn, Dương Lực bị áp chế, còn Âm Lực thì càng mạnh hơn.
“Không sai, hôm nay là Rằm tháng bảy, âm khí mạnh nhất… cũng là thời điểm thích hợp để câu thông với âm phủ!” Tiểu Đồng tà dị đáp lời:
“Đem mấy thứ đã mua ra đi!”
Lê Vĩ rùng mình… nhưng vẫn thận trọng làm theo lời nó.
Ba nén hương, tiền giấy, hoa cúc, cháo vịt, muối, rượu trắng, các loại hoa quả…
Đừng nhìn qua thấy bình thường, đây đều là tài nguyên của Trù Sư, có thể cung cấp hồn lực tinh thuần. Ngay cả cháo vịt cũng được nấu từ con vịt tu vi Tam Giai.
Chẳng trách ngay cả Tần Thủy Dao cũng không biết mấy thứ này dùng để làm gì.
“Bày ra, gọi oán linh, hoang hồn… đến dùng tiệc!” Tiểu Đồng hướng dẫn.
Lê Vĩ trợn tròn mắt: “Ngươi nói thật hay đùa vậy?”
“Đùa cái quái gì!” Tiểu Đồng mắng chửi:
“Ngươi muốn vào Âm Gian, trước tiên phải có chút cống hiến, tìm chỗ dựa… bằng không tự tiện đi vào chính là tìm đường chết, dù đủ điều kiện cũng không được đâu.”
Lê Vĩ nghe vậy không dám lơ là, vội vàng bày biện mâm đồ cúng lên bề mặt một tảng đá to…
Theo chỉ dẫn của Tiểu Đồng, hắn cúi đầu thắp nhang, điều động Hồn Lực, miệng ngâm tụng:
“Âm Khí tung hoành, Âm Thịnh Dương Suy, là hoàn cảnh lý tưởng… mời chư vị gần xa, trút bỏ oán khí, dùng chút lễ mọn này!”
Nói xong, hắn đem toàn bộ Dương Lực trong đan điền chuyển hóa hết thành Âm Lực, tỏa ra mong muốn câu thông, vô cùng thành ý.
Mây đen che khuất trăng sáng, các loại đồ vật trên mâm cúng dần dần bốc lên hơi thở và khí tức hấp dẫn, lan tỏa bốn phương.
Nhờ ngày rằm khi âm khí cường thịnh, mùi vị của mâm lễ vật càng lan tỏa đi xa hơn.
Bầu không khí trên đỉnh núi càng trở nên âm u, quỷ bí.
Tiểu Bối co mình vào hốc đá, không dám thò đầu ra, bị sự quỷ dị này dọa cho run rẩy.
VÙ VÙ VÙ VÙ…
Khi ba nén hương dần tàn lụi, hàn phong nổi lên từng trận, Lê Vĩ rõ ràng cảm nhận được có vài luồng linh hồn tiêu cực đang xông đến chỗ mình.
Chúng bị hấp dẫn bởi mâm cúng nên tìm đến…
Táo bạo, phẫn nộ, thèm ăn… số lượng từ ba, bốn lên đến hàng chục.
Lê Vĩ không biết chúng là ai, có thể là linh hồn của các đệ tử chết thảm nơi Thiên Tà Giáo, hoặc của tu sĩ ngoại lai…
Nhưng quả thật đều là oán hồn, u linh, dã quỷ, với diện mạo dữ tợn.
Cũng may hắn ngay cả Diêm Vương cũng từng gặp qua rồi, còn sợ cái quái gì nữa?
Đám oán hồn u linh ngó qua Lê Vĩ, sau đó lại tập trung hết vào mâm đồ cúng bổ dưỡng, lao vào ngấu nghiến, hấp thụ lực lượng từ các tài nguyên này.
Lê Vĩ nhìn mà lòng rỉ máu, moá nó… mấy thứ này đều là dùng Tà Điểm đổi lấy, giá trị không hề nhỏ nha.
Đúng lúc này, Tiểu Đồng ra hiệu cho hắn mở miệng hô:
“Đã dẫn dụ chúng đến, mời nhị vị xuất thủ!”
ROẸT ROẸT ROẸT…
Giọng nói vừa dứt, vài sợi xiềng xích dữ tợn đang thiêu đốt hỏa diễm xuyên qua hư không.
Xiềng xích có màu đen và trắng, ngọn lửa bên trên thiêu đốt lại âm hàn chí cực, không hề có chút nhiệt độ nóng bỏng nào.
“AAAAA…” Đám oán linh thần trí mơ hồ, đang mất tập trung lập tức bị xích vào cổ.
Chúng gào thét dữ tợn, ánh mắt oán hận tột cùng nhìn chằm chằm Lê Vĩ như muốn liều mạng.
Đáng tiếc, đã bị xích rồi, chúng càng vẫy vùng càng đau đớn.
Lê Vĩ nhìn theo hướng các luồng xiềng xích, chứng kiến hai thân ảnh quen thuộc đến không ngờ.
Một kẻ toàn thân áo trắng, một kẻ toàn thân áo đen, miệng thè lưỡi dài, tay cầm xiềng xích đang khống chế đám oán hồn dã quỷ kia.
“Đa tạ tiểu hữu đã tương trợ hai ta bắt oán hồn!” Hắc Bạch Vô Thường chắp tay nói:
“Nhờ có ngươi dụ chúng lại đây, đêm nay chúng ta tiết kiệm không ít công sức!”
Bọn hắn thả người bay đến gần, sau khi thấy rõ Lê Vĩ liền giật mình kinh hô: “Là ngươi!?”
“Hắc hắc, hai vị… chúng ta lại gặp mặt!” Lê Vĩ cười tủm tỉm.
Hai tên bắt hồn này không phải ai khác, chính là Hắc Bạch Vô Thường… những kẻ đã từng hại hắn chết oan uổng nên mới đầu thai đến nơi này đây mà.
Hắc Bạch Vô Thường nhất thời xấu hổ gãi đầu, không ngờ Lê Vĩ không trách chuyện xưa, còn ở đây bày mưu giúp mình bắt oán hồn, dã quỷ.
“Tiểu hữu đại nghĩa, thật khiến hai ta áy náy!” Hắc Bạch Vô Thường thán phục.
Bọn hắn dùng lực kéo mạnh, đám oán linh đã bị nhốt vào ống tay áo.
“Mời ngồi nói chuyện!” Lê Vĩ rót rượu, chân thành mời, đồng thời cố ý tỏa ra Hồn Lực của mình.
“Ồ?” Hắc Bạch Vô Thường nhạy bén, vội vàng truy hỏi:
“Tiểu hữu vậy mà có cơ duyên tu luyện công pháp này… tương thích với Minh Tu chúng ta.”
“Không sai!” Lê Vĩ nắm bắt cơ hội, lập tức nói:
“Ta tình cờ có đủ điều kiện trở thành Minh Tu, muốn được vào Âm Gian cống hiến… nhưng bối cảnh không có, lai lịch không có, mong được nhị vị tiền bối chiếu cố!”
Hắc Bạch Vô Thường liếc nhau, bọn hắn đương nhiên hiểu rõ nội tình của Lê Vĩ.
Người này lai lịch trong sạch, từng xuống Âm Gian sống lại và được giữ nguyên ký ức, nay lại có cả công pháp phù hợp.
“Nhưng mà… đạo hữu đã kết Minh Hôn chưa?” Hắc Vô Thường truy hỏi:
“Dù sao ngươi hiện tại là người sống, phải làm rể Âm Gian ta mới hoàn mỹ mọi điều kiện.”
Lê Vĩ gật đầu, kể lại việc mình đã cùng Tà Liễu kết hôn.
“Hóa ra là thế!” Hắc Bạch Vô Thường liền nảy sinh hảo cảm, tên này xem như đã là nửa người Âm Gian rồi.
Chỉ cần cho hắn một lai lịch và thân phận phù hợp, hắn liền có thể qua lại giữa Âm Dương Lưỡng Giới.
Như đạt thành ăn ý, Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường đồng thanh hỏi:
“Tiểu hữu có nguyện ý trở thành Câu Hồn Sứ Giả?”