Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 67: Âm Mưu Của Hãn Quốc
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước mắt Lê Vĩ là một hạp cốc với cảnh vật yên bình, thơ mộng, rất thích hợp để bế quan tu luyện.
Hắn không hề che giấu hành tung của mình, cưỡi Thiết Mã ung dung tiến tới.
Phần phật…
Tán cây rung động, trên ngọn cây xuất hiện một bóng người, giọng the thé, mang chút đố kỵ:
“Dạo này ngươi phát triển khá tốt, nghe nói đã trở thành Phó Môn Chủ của Khôi Môn rồi.”
Lê Vĩ ngước mắt nhìn lên, thấy một nam tử có dung mạo giống hệt Lý Nhị, hắn chính là Lý Nhất.
Đúng vậy, hắn là đại ca song sinh của Lý Nhị, tu vi thậm chí còn cao hơn Lý Nhị, đã đạt đến Nguyên Anh Viên Mãn.
So với Lý Nhị nằm vùng ở Khôi Môn, Lý Nhất lại chọn cách đi khắp nơi tìm kiếm những đối tượng có Âm Khí dồi dào để thôn phệ, nạn nhân đa số là nữ.
Lý Nhất cũng trở thành đối tượng bị Thiên Tà Giáo truy nã, với nhiệm vụ tiêu diệt hắn.
Tuy nhiên, dựa theo trí nhớ của Lý Nhị, Lê Vĩ biết rằng Lý Nhất sở hữu một môn thân pháp gọi là Nhập Âm Độn Pháp.
Nhập Âm Độn Pháp này vô cùng tà dị, cho phép người thi triển ẩn mình vào Âm Gian trong thời gian ngắn, nhưng chỉ có thể ở yên một chỗ duy nhất, hành tung bị hạn chế, không thể di chuyển.
Dù là vậy, Lý Nhất dựa vào Nhập Âm Độn Pháp này mà hoành hành khắp nơi, rất khó truy tìm.
Chưa nói đến Nguyên Anh, dù là tu sĩ Hóa Thần của Thiên Tà Giáo, mỗi khi truy sát Lý Nhất đều không hiểu vì sao mục tiêu lại đột ngột biến mất.
Nếu không phải người hiểu rõ về Nhập Âm Độn Pháp hoặc có kiến thức nhất định về sự qua lại giữa Âm Dương lưỡng giới như Lê Vĩ, e rằng khó lòng bắt được Lý Nhất.
Nhập Âm Độn Pháp cũng là lá bài tẩy mạnh nhất của Lý Nhất, ngay cả Lý Nhị cũng không được truyền thụ.
Tuy là thân huynh đệ, nhưng hắn vốn đã bị tịnh thân, tâm tính biến thái, là chó săn của Nha Ảnh, cạnh tranh rất gay gắt, đương nhiên không chia sẻ bí mật của mình.
Lý Nhất cho rằng Lê Vĩ chính là Lý Nhị nên mới chủ động hiện thân.
Hạp cốc này chính là nơi hắn ẩn mình.
“Ta đem chức Phó Môn Chủ tặng ngươi, đổi lại cho ta Nhập Âm Độn Pháp, ngươi thấy thế nào?” Lê Vĩ giả vờ thèm thuồng nói.
Hai người là huynh đệ song sinh, dù Lý Nhất có giả dạng thành Lý Nhị cũng chẳng ai biết.
“Vậy tại sao ta không thể diệt ngươi, sau đó vừa đảm nhiệm chức Phó Môn Chủ, vừa giữ lại được Nhập Âm Độn Pháp?” Lý Nhất cười tủm tỉm, nụ cười vô cùng ghê tởm.
“Ngươi lại tuyệt tình đến thế sao? Dù sao chúng ta cũng là huynh đệ ruột thịt!” Lê Vĩ hừ lạnh.
“Ta biết ngươi thèm muốn Nhập Âm Độn Pháp đã lâu, nhưng đây là cơ duyên lớn nhất đời ta, phải trải qua cửu tử nhất sinh mới có được trong một bí cảnh.” Lý Nhất bình thản đáp:
“Sao có thể tùy tiện ban cho ngươi được?”
“Ngươi cho ta, huynh đệ liên thủ, chẳng sợ không thể leo cao hơn ở Nha Ảnh?” Lê Vĩ giả vờ thuyết phục.
“Không cần, cơ hội leo cao hơn đang ở trước mắt… chủ yếu là ngươi có dám tham gia hay không.” Lý Nhất ngạo nghễ nói.
“Ồ? Cơ hội gì thế?” Lê Vĩ giả vờ hứng thú.
“Không giấu ngươi, ta đã được một vị Công Công tán thưởng và thu nhận làm thuộc hạ dưới trướng của ngài ấy!” Lý Nhất ngẩng cao đầu ưỡn ngực.
Lê Vĩ nhíu mày, chỉ có những Thái Giám cao cấp trong Nha Ảnh, làm việc trực tiếp tại trung tâm Hãn Quốc, nhận lệnh trực tiếp của Hãn Đế mới được xưng là Công Công.
Mà để trở thành Công Công, tu vi ít nhất là Luyện Hư Kỳ, cao hơn Hóa Thần Kỳ một đại cảnh giới.
Lý Nhất chỉ là Nguyên Anh Viên Mãn, lại được một vị Công Công chống lưng, chẳng trách hắn lại vênh váo đến thế.
“Ngươi phát triển tốt như vậy, còn nghĩ đến cái chức Phó Môn Chủ quèn của ta để làm gì?” Lê Vĩ giả vờ ghen ghét, đố kỵ… sau đó lại đổi chủ đề:
“Cơ hội ngươi nói liên quan đến vị Công Công này sao?”
Một luồng Âm Khí chợt lóe lên, Lý Nhất đã xuất hiện trong thung lũng, trầm giọng nói: “Vào đây rồi nói!”
Lê Vĩ thu hồi Thiết Mã, bước theo vào trong.
Lý Nhất cực kỳ cẩn thận, không chỉ điều động Linh Lực phong tỏa xung quanh, mà còn lấy ra một tấm Cách Âm Phù để ngăn người khác nghe trộm.
Lúc này, Lý Nhất lên tiếng giải thích:
“Công Công nhận được một nhiệm vụ quan trọng, trong tháng tới sẽ bắt cóc một nữ đệ tử của Tinh Vân Các về dâng cho Hãn Đế, đang triệu tập người tham gia… ngươi có dám tham gia không?”
Đồng tử trong mắt Lê Vĩ co lại.
Nếu là trước đây, đối với đệ tử của Tinh Vân Các… hắn cũng chẳng thèm bận tâm.
Nhưng Tinh Vân Các Chủ lại có ân tình truyền dạy Tinh Thần Luyện Thể Quyết, giúp chiến lực của Lê Vĩ tăng mạnh, giúp hắn đặt chân vào con đường Thể Tu.
Về tình về nghĩa, hắn cũng không thể lơ là tin tức này.
Nhất là khi Hãn Quốc điều động đến tu sĩ Luyện Hư Kỳ ra tay, cho thấy thân phận nữ đệ tử kia chắc chắn không tầm thường.
“Tinh Vân Các cũng là thế lực đáng sợ, Hãn Quốc không sợ gây chiến sao?” Lê Vĩ thận trọng hỏi.
“Ngươi ngây thơ quá đó!” Lý Nhất cười lạnh:
“Nha Ảnh do Hãn Quốc bồi dưỡng gây thù chuốc oán với khắp thiên hạ, gây thù thêm một Tinh Vân Các thì có sao?”
“Hãn Quốc ở Thiên Nguyên, Tinh Vân Các ở Hỗn Vực… làm sao dám đến Thiên Nguyên gây chiến chứ?”
“Nhiệm vụ của chúng ta, chính là xử lý đám tôm tép cản đường, để các vị cao tầng bắt giữ mục tiêu và rút lui êm thấm là được.”
“Một khi thành công trở về Hãn Quốc, những người tham gia đều lập được công lớn… phần thưởng nhận được chắc chắn vượt qua việc ngươi nằm vùng ở Khôi Môn nhỏ bé này.”
Ánh mắt Lê Vĩ lóe lên, đám Hãn Quốc này đúng là không chịu an phận, hết tạo ra những quái vật như Nha Ảnh, giờ lại còn tính chuyện bắt cóc nữ đệ tử của Tinh Vân Các.
Chẳng hiểu vì sao, trong đầu hắn vô thức hiện lên hình bóng Vân Tương Nhi.
Có lẽ chỉ với thân phận và thiên phú của nàng, mới đáng để Hãn Quốc chấp nhận mạo hiểm như vậy.
“Có thể tiết lộ kế hoạch không?” Lê Vĩ hỏi.
“Ta cũng không biết.” Lý Nhất thẳng thắn đáp:
“Chúng ta chỉ là những kẻ tép riu đi theo, người trên bảo đâu đánh đó, làm sao biết rõ cụ thể kế hoạch?”
Lê Vĩ vuốt cằm, lặng lẽ hỏi Tiểu Đồng: “Tên Lý Nhất này có bị Công Công kia thu Linh Hồn Bổn Nguyên không?”
Hắn muốn giết Lý Nhất, sau đó tự mình ngụy trang thành Lý Nhất để tham gia vào cuộc vui này, vừa vặn có thể tăng cường chút thực lực cho bản thân.
Nhưng nếu Linh Hồn Bổn Nguyên của tên này bị Công Công thu giữ, vậy thì không thể xuống tay để tránh đối phương cảm ứng được.
“Tiến bộ đấy, biết cân nhắc rồi!” Tiểu Đồng tán thưởng, lại trấn an:
“Yên tâm đi, mấy kẻ tu luyện Thôn Âm Bảo Điển nắm giữ tính mạng của nhau thông qua cấp độ công pháp, không cần thu hồn cho phiền phức.”
Lê Vĩ nghe vậy cảm thấy hơi khó chịu.
Nhiệm vụ này, nghe qua thì vị Công Công kia có ý tốt muốn dẫn theo mọi người cùng lập công.
Có trời mới biết trong chiến đấu, liệu vị lão quái Luyện Hư này có đột ngột coi toàn bộ những kẻ như Lý Nhất thành chất dinh dưỡng để thôn phệ hay không.
“Hừ, ngươi biết rõ đây là tìm đường chết… còn muốn kéo ta theo sao?” Lê Vĩ sắc mặt lạnh lẽo.
“Phản ứng cũng nhanh đấy.” Lý Nhất cười quái gở, nụ cười vô cùng ghê tởm:
“Huynh đệ chúng ta có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu… nếu bị Công Công thôn phệ đành chấp nhận số phận, có thể trở thành một phần thực lực của Công Công cũng là một vinh hạnh tột cùng.”
“Đồ ghê tởm!” Lê Vĩ thầm mắng trong lòng.
“Ngươi đã biết kế hoạch này rồi, không muốn chết thì chỉ có thể tham gia!” Lý Nhất cười ha hả.
Trán Lê Vĩ nổi gân xanh, quả nhiên đám chó săn này chẳng có kẻ nào tốt lành.
“Ta lựa chọn khác!” Lê Vĩ thản nhiên nói.
“Lựa chọn gì?” Lý Nhất hứng thú.
“Từng bước… quét sạch đám Nha Ảnh các ngươi!” Lê Vĩ gầm lên.
ẦM!
Trong nháy mắt, ống tay áo của hắn bay phần phật.
Hắc Bạch Song Linh như hai u linh tuyệt thế gào thét lao ra, mang theo Tử Vong và Sinh Mệnh, tạo thành một kết giới trắng đen bao trùm lấy toàn bộ hạp cốc.
Hắc Huyền bộc phát Tử Vong Sát Hồn, Thiên Ảnh Cước điên cuồng thi triển, một cước đạp tới như dạ ảnh, sát ý ngập trời.
Mà ở đối diện, Bạch Trinh cũng không hề kém cạnh, Sinh Mệnh Chiến Hồn bao trùm lấy đôi tay, thô bạo tung ra hai quyền thẳng vào mặt Lý Nhất.
Cảm nhận được nguy hiểm tột cùng, sắc mặt Lý Nhất đại biến: “Ngươi không phải Lý Nhị, ngươi là kẻ nào?”
Miệng thì quát to, chân thì lại thành thạo thi triển Nhập Âm Độn Pháp biến mất tại chỗ.
Hắn đã quen với việc lợi dụng môn độn pháp này để tìm đường sống trong hiểm cảnh rồi, cực kỳ tự tin vào khả năng của mình.
Chỉ tiếc là, sử dụng Độn Pháp vào Âm Gian… hơn nữa còn ở yên một chỗ, không thể cử động, đối với một Âm Dương Sứ Giả như Lê Vĩ thì khác nào trò hề?
Lê Vĩ cười tủm tỉm, Diêm Vương Lệnh hiện ra trong tay, tạo thành một vòng xoáy liên kết với Âm Gian, khóa chặt vị trí mà Lý Nhất đang ẩn náu.
Không hề do dự, Âm Dương Quyền thô bạo đấm vào.
“Làm sao có thể?” Lý Nhất hai mắt lồi ra, trong tình huống này, hắn chẳng khác nào cá nằm trên thớt.
Không dám ở yên một chỗ, vội vàng giải trừ Nhập Âm Độn Pháp trở về thế giới thực.
Mà đối mặt với hắn, chính là Hắc Huyền cùng Bạch Trinh áp sát như vũ bão.
Lý Nhất cắn răng, thi triển Thôn Âm Song Chưởng đánh ra ngăn chặn.
Hắn tự tin, dù các nàng là hai người, nhưng là nữ nhân thì sẽ bị Thôn Âm Bảo Điển khắc chế.
Nào ngờ tình huống tiếp theo khiến hắn hoài nghi nhân sinh…
Cước và quyền của Hắc Bạch Song Linh căn bản không hề va chạm với nhục thân của hắn hay Thôn Âm Song Chưởng, mà là xuyên qua nhục thân, đánh thẳng vào Linh Hồn.
PHỐC!
Linh Hồn bị Hắc Huyền đá liên hoàn, lại bị Bạch Trinh đấm mấy phát khiến gần như sụp đổ.
Máu tươi phun ra xối xả, Linh Hồn trọng thương khiến Lý Nhất mất khả năng chiến đấu ngay lập tức.
Nguyên Anh trong đan điền sợ hãi lao ra.
Lê Vĩ lắc đầu, kịch bản cũ lặp lại.
Địa Khuyết thản nhiên quét qua, không gian vặn vẹo…
Nguyên Anh Lý Nhất bị chém mất đầu, Lê Vĩ chụp lấy nó trong tay.
Thôn Âm Bảo Điển vận chuyển toàn lực…
VÙ VÙ VÙ…
Nửa ngày sau, trong đan điền đã có một lượng Âm Linh Lực không nhỏ.
Lê Vĩ giữ lại chưa luyện hóa, để làm tài nguyên đúc luyện Thiên Tàn.
Không cần hắn ra tay, Hắc Bạch Song Linh đã ngoan ngoãn dùng Diêm Vương Lệnh thu lấy linh hồn của Lý Nhất.
“Lần này… lại có thu hoạch ngoài ý muốn!” Lê Vĩ cười tủm tỉm nói:
“Tinh Vân Các Chủ, nàng làm sao báo đáp bổn công tử đây?”