Chung Cực Truyền Kỳ
Diệt Hóa Thần, Đến Tội Thành
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
CHƯƠNG 79: DIỆT HÓA THẦN - ĐẾN TỘI THÀNH!
“Nằm mơ!”
Thấy Lê Vĩ hung tợn áp sát, Lôi Hưng triệu hồi một tấm Lôi Sư Thuẫn chắn trước mặt.
Đây là tấm khiên có hình dạng như đầu sư tử, tỏa ra lôi điện cuồn cuộn.
Ngay khi Lê Vĩ lao đến, đầu sư tử há miệng gầm thét, tiếng gầm như sấm rền trời, sóng âm công kích ập thẳng về phía hắn.
“Khặc khặc khặc!”
Nào ngờ, Lê Vĩ vận chuyển Minh Lực, một cái đầu quỷ khổng lồ xuất hiện, nở nụ cười khát máu và dữ tợn:
“Minh Hồn Quỷ Tiếu!”
Tiếng sư tử gầm và tiếng quỷ cười trực tiếp va chạm.
ĐÙNG!
Kèm theo một tiếng nổ vang, hư ảnh sư tử bị đầu quỷ xé toạc.
Lê Vĩ không lùi mà tiến, Thiên Tàn và Địa Sát trong tay đồng thời chém ngang theo hình chữ X.
ROẸT!
Lôi Sư Thuẫn bị chém nát thành từng mảnh.
“Ngươi không phải người!” Lôi Hưng sắc mặt tái mét, lần đầu tiên trong đời một Hóa Thần Kỳ lại cảm thấy sợ hãi trước một Nguyên Anh Kỳ.
Điều này quá hoang đường, nhưng lại đang diễn ra ngay trước mắt.
Lôi Hưng không muốn chết, vẫn cố gắng thi triển Vũ Kỹ để tấn công.
Đáp lại hắn, Dạ Tâm đã bất ngờ lao lên từ phía sau, thoát ra từ dưới bóng cây màu đen, Linh Huyền Song Kiếm vô tình chém ngang.
PHỤT!
Máu tươi phun xối xả, đầu lâu bay lên.
Một vị Hóa Thần Sơ Kỳ cứ thế ngã xuống.
Nguyên Anh của Lôi Hưng định bay ra ngoài bỏ trốn, nhưng khí thế của Siêu Nguyên Anh trong cơ thể Lê Vĩ đã trực tiếp đè ép nó.
“Hự!” Nguyên Anh của Lôi Hưng kêu lên một tiếng sợ hãi, bị trấn áp đến mức nằm rạp xuống đất không dám nhúc nhích.
Cơ thể đã bị chặt đứt, Nguyên Anh còn lại không thể giữ được trọn vẹn tu vi Hóa Thần, làm sao có thể chống lại uy áp của Siêu Nguyên Anh?
Cảm giác này giống như một thường dân gặp phải cửu ngũ chí tôn, căn bản không thể nảy sinh ý niệm phản kháng.
Lê Vĩ lười nói nhiều, nhân lúc linh hồn của Lôi Hưng chưa nhập Âm Gian, nhanh chóng thu nó vào Diêm Vương Lệnh.
Hắn phất tay, gọn gàng thu dọn chiến lợi phẩm, ngay cả thi thể cũng không để lại.
Khẽ động ý niệm, Tiểu Âm Giới giải trừ, Thôn Linh Ma Thụ co rút lại hòa vào cái bóng, Dạ Tâm biến mất, Thiên Tàn và Địa Khuyết cũng tiêu thất vô ảnh vô tung.
Khu rừng khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có, chỉ còn lại sự kinh ngạc của Hắc Bạch Song Linh vẫn còn đọng lại thật lâu chưa tan…
Tận mắt nhìn thấy công tử nhà mình vượt một đại cảnh giới, đánh bại kẻ địch không cho chút cơ hội sống nào… thật sự là quá mức kinh khủng.
Nguồn lực lượng trong Siêu Nguyên Anh đã không thua kém gì một vị Hóa Thần, mà thủ đoạn chiến đấu của Lê Vĩ lại càng vượt xa những gì một Hóa Thần có thể lý giải.
Nguyên Anh Sơ Kỳ, gần như không hề bị một vết thương nào mà vẫn diệt sát được Hóa Thần Sơ Kỳ.
Đây là một tồn tại vượt qua khái niệm thiên tài, là yêu nghiệt!
“Giết một tên nô tài, không có gì đáng tự hào!” Lê Vĩ thản nhiên nói.
Hóa Thần cũng có nhiều loại Hóa Thần, không phải cứ tu vi cao là lợi hại.
Tu vi chỉ là một phần chiến lực của tu sĩ, có rất nhiều thứ có thể bù đắp sự chênh lệch tu vi…
Chẳng hạn như Mệnh Cách, Thiên Phú, Thể Chất, Huyết Mạch…
Lôi Hưng tuy là Hóa Thần, nhưng chỉ là một trong số rất nhiều thuộc hạ dưới trướng Thái Tử của Hoành Quốc mà thôi.
Kẻ Lê Vĩ thật sự muốn diệt chính là Thái Tử, nên việc vượt cấp tiêu diệt Lôi Hưng chẳng mang đến cảm giác thành tựu nào cho hắn cả.
Có chăng chỉ là được thử nghiệm chiến lực sau khi tiến bộ, cũng khá là không tệ.
Nếu phải cảm thấy thành tựu, ít nhất là vượt cấp đánh bại được nhân vật sở hữu Tinh Sinh Linh Thể như vị nữ đệ tử thần bí của Tinh Vân Các Chủ kia.
“Hoành Quốc, Hãn Quốc… có cơ hội đều phải đi một chuyến!” Lê Vĩ nhếch mép.
Trong phạm vi lãnh thổ của Thiên Tà Giáo, việc hai tên tu sĩ Lôi Vệ biến mất cũng chẳng gây nên sóng gió nào, chúng cứ như bốc hơi khỏi thế gian.
Thả người bay khỏi khu rừng, Lê Vĩ dự định quay về Giáo…
Lúc này, Truyền Âm Ngọc mang theo bên người chợt có phản ứng.
“Sư tỷ?” Lê Vĩ truyền linh lực vào.
Từ trong ngọc, giọng nói như gió nhẹ của Tần Thủy Dao vang lên: “Có nhiệm vụ đột xuất, ngươi muốn làm không?”
“Ồ? Là nhiệm vụ gì?” Lê Vĩ hứng thú.
Hắn biết không vô duyên vô cớ mà Tần Thủy Dao sẽ liên hệ với mình, nhiệm vụ này chắc hẳn có gì đó đặc biệt.
“Một đệ tử chân truyền của Giáo chúng ta vừa phản bội, nhiệm vụ của ngươi là tiêu diệt hoặc bắt hắn mang về!” Tần Thủy Dao nói.
“Đệ tử chân truyền phản bội?” Lê Vĩ giật mình.
Ở những đại thế lực lớn, người được xưng là “đệ tử chân truyền” chỉ có thể là đệ tử có sư phụ là Trưởng Lão trở lên.
Những đệ tử khác chỉ được gọi là đệ tử tinh anh, đệ tử nòng cốt các loại mà thôi…
Là đệ tử của Trưởng Lão, quyền cao chức trọng mà còn phản bội sao?
“Không sai, y tên là Nham Dận, là một trong các đệ tử của Tam Trưởng Lão - Nham Dương!” Tần Thủy Dao giải thích:
“Nham Dương là Luyện Khí Sư trình độ cao nhất của Thiên Tà Giáo chúng ta, vì tin tưởng đồ đệ mà giao cho Nham Dận mang một kiện pháp bảo đến tay hảo hữu, nào ngờ Nham Dận nổi lòng tham, lấy pháp bảo đó bỏ trốn…”
“Dựa vào tình báo nhận được, Nham Dận hiện đang ở Tội Thành.”
“Tội Thành?” Đồng tử của Lê Vĩ hơi co lại. Tội Thành là một trong ba thế lực mạnh nhất Hỗn Vực, sánh ngang Tinh Vân Các và Thiên Tà Giáo.
Mà theo hiểu biết của hắn, Tội Thành chứa chấp vô số kẻ bị truy sát từ khắp nơi, bọn chúng dùng tài sản để giữ mạng. Muốn giết người trong Tội Thành, buộc phải bỏ ra số tài sản lớn hơn.
“Nham Dận kia có tu vi gì?” Lê Vĩ hứng thú hỏi.
“Hóa Thần Sơ Kỳ!” Tần Thủy Dao nghiêm túc nói:
“Có thể hơi quá sức với ngươi, ta có thể cử Hắc Phù theo hỗ trợ.”
Tần Thủy Dao cũng nghĩ việc để Lê Vĩ đối đầu với Hóa Thần Sơ Kỳ là hơi vô lý, nhưng để hắn nhanh chóng trưởng thành cũng như có thêm kinh nghiệm chiến đấu, nàng muốn cử Hắc Phù đến trợ trận.
Nào ngờ, Lê Vĩ lắc đầu: “Nhiệm vụ này ta nhận, không cần cử Hắc Phù đến!”
Tốt lắm, vừa rồi tên Lôi Hưng kia chỉ là tay sai của Thái Tử… không đủ tư cách để Lê Vĩ bạo phát toàn lực.
Nếu đối đầu với đệ tử chân truyền của Tam Trưởng Lão, trình độ và chiến lực sẽ hoàn toàn khác biệt.
Đây cũng là một cơ hội tốt…
“Ngươi làm được không đó?” Tần Thủy Dao chau mày, hiển nhiên có phần lo lắng.
“Mấy năm qua, thực lực của ta có chút tiến bộ.” Lê Vĩ cười đáp:
“Sư tỷ yên tâm, đánh không lại ta vẫn còn thủ đoạn chạy trốn giữ mạng của tên Hư Vô Dâm Tặc kia.”
Nhớ lại Lê Vĩ ngay cả Hư Vô Dâm Tặc cũng có thể làm thịt trong khi không ít tu sĩ Hóa Thần bó tay, Tần Thủy Dao nhẹ nhàng gật đầu:
“Nếu ngươi thành công hoàn thành nhiệm vụ lần này, Tam Trưởng Lão sẽ có hậu tạ.”
“Tốt!” Lê Vĩ sảng khoái đáp ứng.
Danh xưng Luyện Khí Sư đứng đầu Thiên Tà Giáo không phải nói chơi, tùy tiện một chút chỗ tốt từ ông ta cũng đủ kiếm lời.
“Sắp tới ta sẽ bế quan đột phá Luyện Hư Kỳ, Truyền Âm Ngọc giao cho Hắc Phù tiếp quản.” Tần Thủy Dao căn dặn:
“Ngươi có cần gì, cứ việc ra lệnh cho nàng!”
“Chúc sư tỷ thành công đột phá, trở thành nữ Luyện Hư trẻ nhất Giáo ta.” Lê Vĩ cười nói:
“Còn làm chỗ dựa cho sư đệ.”
“Lắm chuyện!” Tần Thủy Dao bị tên này chọc cười, thu hồi Linh Lực cắt ngang Truyền Âm.
Lê Vĩ nhún vai, không chần chừ thay đổi phương hướng…
Hắn rời khỏi lãnh thổ Thiên Tà Giáo, lao về phía Tội Thành.
Để tiết kiệm thời gian, hắn kích hoạt Càn Khôn Cốt.
Khoảnh khắc đó, không gian dưới chân Lê Vĩ như có lực đàn hồi, mỗi một bước đạp không đều khiến cơ thể hắn lao vọt nhanh gấp ba lần.
Mà xung quanh cơ thể, thời gian lại trôi nhanh hơn, gia tốc toàn thân.
Trong nháy mắt, tốc độ của hắn từ Nguyên Anh Sơ Kỳ… có thể đuổi kịp Hóa Thần Kỳ.
Lưu lại hàng loạt tàn ảnh giữa không trung.
…
Nửa tháng sau…
Tội Thành sừng sững cổ kính, thấm đẫm hơi thở chết chóc đã hiện ra trong tầm mắt.
Một nam tử bí ẩn, ăn mặc trường bào, đeo mặt nạ đầu heo lặng lẽ tiếp cận.
“Tội Thành… nơi mạnh được yếu thua được thể hiện một cách trần trụi nhất.” Lê Vĩ ngẩng đầu, khóe môi dưới Trư Hồng Diện nhếch lên.
Mạnh được yếu thua ở Tội Thành, không chỉ quyết định bởi thực lực… mà còn được định đoạt bằng tài phú.
Ngươi có thể dùng cái giá cao để Tội Thành bảo vệ mạng của ngươi, nhưng người khác chỉ cần trả giá cao hơn… Tội Thành sẽ hoan nghênh đối phương đến giết ngươi.
Lê Vĩ vừa đến trước cổng thành, một lão giả đã ngự không mà đến, mở miệng nói:
“Lão phu là Tam Chấp Sự của Tội Thành, đạo hữu dùng bao nhiêu tài sản để giữ mạng?”
Đối với việc Lê Vĩ mang mặt nạ đầu heo, lão giả cũng không cảm thấy kinh ngạc.
Những kẻ đến Tội Thành lẩn trốn, đa số đều muốn che giấu thân phận, đủ loại hình thù quái dị gì cũng có thể ngụy trang, một cái mặt nạ đầu heo là khá bình thường rồi.
“Ta không đến để nhận bảo vệ, ta đến để mua mạng người!” Lê Vĩ nói thẳng:
“Nham Dận, phản đồ của Thiên Tà Giáo!”
“Ồ?” Tam Chấp Sự khẽ cười.
Người đến Tội Thành lánh nạn không ít, nhưng người đến Tội Thành giết người cũng chẳng kém bao nhiêu.
Tam Chấp Sự cầm ra một quyển sổ, sau khi quan sát, chậm rãi nói:
“Nham Dận dùng một kiện Ngũ Tinh Cực Phẩm Pháp Bảo để giữ mạng, ngươi muốn diệt hắn… vậy lấy ra tài sản có giá trị hơn đi!”
Ánh mắt Lê Vĩ lóe lên, không hổ là đồ đệ của Luyện Khí Sư hàng đầu Thiên Tà Giáo, vậy mà dùng tài sản có giá trị cao như vậy để được Tội Thành bảo kê.
Ngũ Tinh Cực Phẩm… chính là tương đương Hóa Thần Viên Mãn rồi.
Bất quá, Lê Vĩ chỉ hơi cười cười, liền vung tay ném ra một bộ thi thể.
Mà ngay khi bộ thi thể này xuất hiện, vẻ thong dong trên mặt Tam Chấp Sự hoàn toàn biến mất.
Bởi vì dù đã chết, nhưng khí tức từ thi thể tỏa ra vẫn khiến đám đông xung quanh phải rùng mình.
Đây chính là thi thể của cường giả Hợp Thể Kỳ, Đại Công Công của Nha Ảnh.
Cường giả chính là cường giả, dù sau khi chết… xác của bọn hắn vẫn cực kỳ có giá trị.
Với một thi thể Hợp Thể Kỳ, có thể dùng để luyện chế Khôi Lỗi, Cương Thi… hoặc dùng để thử độc, luyện dược.
Giá trị của thi thể Hợp Thể Kỳ, đừng nói là Ngũ Tinh Pháp Bảo… dù là Lục Tinh cũng có thể so sánh.
Nhưng điều khiến Tam Chấp Sự kiêng dè chính là, người mặt nạ đầu heo ngay cả thi thể của Hợp Thể Kỳ cũng có thể lấy ra, hắn rốt cuộc có bản lĩnh như thế nào?
Bất quá đây không phải điều Tam Chấp Sự quan tâm, ông ta thu lấy thi thể… mỉm cười nói với Lê Vĩ:
“Ngươi có thể vào trong thành giết người rồi!”
“Đa tạ!” Lê Vĩ chắp tay, ung dung cất bước vào Tội Thành.
Tình huống ở cổng thành đã sớm thu hút không ít ánh mắt.
Trong lúc nhất thời, vô số kẻ hứng thú bám theo, muốn xem thử người muốn đoạt mạng Nham Dận là ai.
Nham Dận dù sao cũng là đệ tử chân truyền của Thiên Tà Giáo, còn có sư phụ là Tam Trưởng Lão… danh tiếng ở Man Di Chi Địa cực thịnh, luôn được xưng là thiên tài hàng đầu, tuy không bằng những Tần Thủy Dao hay Vân Sâm, nhưng cũng có tiếng tăm trong hàng ngũ tu sĩ Hóa Thần.
Lê Vĩ bước vào thành, trực tiếp ngửa đầu gầm lên: “Nham Dận, ngày tàn của ngươi đã đến!”
Tại khách điếm trong thành, một thanh niên đang xếp bằng trên giường nghe vậy, hai mắt lộ ra hung quang.
Mà ở trước mặt của thanh niên, thình lình có một kiện Pháp Bảo hình thù như hạt châu đang xoay tròn lơ lửng.
Hạt châu này chính là Bát Tinh Pháp Bảo mà sư phụ Nham Dương giao cho hắn, lệnh cho hắn mang đến tay của một vị bằng hữu đang ở Yêu Khư.
Nhưng sau khi biết được công dụng của hạt châu, Nham Dận đã không kìm nén nổi lòng tham, thà phản bội lại Nham Dương, phản bội cả Thiên Tà Giáo cũng muốn chiếm đoạt hạt châu này.
Bởi vì nó là Thăng Linh Châu.
Thăng Linh Châu, công dụng chính của nó là đề thăng đẳng cấp Linh Thạch.
Đem Linh Thạch Hạ Phẩm bỏ vào Thăng Linh Châu, để hạt châu này hấp thụ Linh Khí tự nhiên, dần dần nó sẽ chuyển hóa Linh Thạch Hạ Phẩm thành Linh Thạch Trung Phẩm.
Mà Linh Thạch Trung Phẩm cũng có thể bồi dưỡng thành Thượng Phẩm, Cực Phẩm… giá trị tăng lên gấp nhiều lần.
Nham Dận không hiểu vì sao sư phụ của mình lại muốn tặng đi một kiện Pháp Bảo quý giá như vậy cho người khác, nhưng hắn biết nếu mình không đoạt mất… đây chính là của trời cho bị bỏ lỡ.
Nham Dận tự tin, chỉ cần có được Thăng Linh Châu… cộng với thiên phú và tài sản hiện có, chỉ cần ở Tội Thành tu luyện trăm năm, thực lực sẽ biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Đến khi đó, trốn khỏi Hỗn Vực… trời cao mặc chim bay.
Chỉ là không ngờ, mới đến Tội Thành chưa được bao lâu, đã có kẻ chỉ đích danh muốn diệt mình.
Ánh mắt Nham Dận biến đổi, hắn muốn xem kẻ tìm đến là ai.
Nếu như là lão quái vật nào đó của Thiên Tà Giáo mà mình không địch nổi, vậy chỉ còn cách tán gia bại sản cũng phải nâng giá cái mạng lên, để được Tội Thành bảo vệ…
Có Tội Thành Chi Chủ trấn thủ, dù là Giáo Chủ đích thân đến cũng phải nể mặt ba phần.
Huống hồ Nham Dận tự tin, chuyện của mình chỉ là vấn đề nhỏ, nhân vật như Giáo Chủ sẽ không thèm ra tay.
Nghĩ đến đây, Nham Dận xoay người đứng lên, gằn từng chữ một:
“Cũng muốn xem thử, kẻ nào dám lấy mạng ta!”