Chung Cực Truyền Kỳ
Đại Ngộ Trong Biển Máu
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
KENG!
Thanh kiếm trên lưng Lê Vĩ vang vọng, từng luồng kiếm ý xông thẳng vào đầu óc hắn trong khoảnh khắc này.
Đáng nói hơn là, Lê Vĩ hoàn toàn không hay biết gì cả…
Hắn đang chìm trong biển người, những cảm xúc tiêu cực từ linh hồn vẫn cứ ập vào tâm trí hắn.
Hàng vạn, hàng chục vạn… sinh mạng, tu sĩ trong cơn tuyệt vọng, phẫn uất, sợ hãi… đủ mọi loại cảm xúc.
Hai mắt Lê Vĩ nhắm nghiền.
Tuy rằng có thể nói là sống hai đời, nhưng đời trước hắn chỉ là một thiếu niên tuổi đôi mươi, chưa có kinh nghiệm sống nào.
Ở đời này, hầu hết thời gian ở Thiên Tà Giáo… hắn nhìn thấy thiên tài, tiếp xúc cường giả, trải qua những trận chiến nằm trong kế hoạch.
Đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến sự tàn khốc của tu chân giới, hai đại quân giao tranh tạo ra cối xay thịt, sinh mạng như cỏ rác, sinh linh như sâu bọ.
Nhận biết là một chuyện, hiểu rõ là một chuyện… nhưng tận mắt nhìn thấy, tự mình lạc vào lại là một chuyện khác.
Nhất là khi nhờ vào Đại Tội Thất Hình Quyết, hắn càng cảm nhận rõ ràng hơn tâm tư, cảm xúc của từng sinh linh nhỏ bé nơi đây.
“Đã ngộ ra rồi… nhưng vẫn chưa hoàn thiện!” Tiểu Đồng thầm nghĩ.
“Tên kia?”
Một tên binh lính của Hoả Quốc chú ý đến Lê Vĩ, nghe được tiếng kiếm ngân trên lưng hắn, nhất thời kinh ngạc:
“Là tu sĩ có thực lực, ngươi rốt cuộc là ai?”
Lê Vĩ hai mắt nhắm chặt, không đáp lời.
Mà tình huống của hắn, ngày càng nhiều tu sĩ của Hoả Quốc nhìn thấy.
Một vị tướng quân tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ cảm ứng một phen, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh: “Chỉ là Nguyên Anh Sơ Kỳ mà thôi, diệt hắn!”
“Tuân lệnh!”
Binh lính Hoả Quốc đang hưng phấn vì chém giết chợt nở nụ cười khát máu.
Cả đám hàng trăm tên Kim Đan, lập tức xông đến Lê Vĩ phát động tấn công.
Ngươi là Nguyên Anh thì sao? Chúng ta ở đây có nhiều Kim Đan như vậy, lại thêm sự ngưng kết lực lượng từ Thống Quân Sư, dù là Nguyên Anh cũng phải chết.
“DIỆT!”
Hàng trăm Kim Đan vung chưởng, hàng loạt ngọn lửa hình thành bão lửa cuốn thẳng về phía Lê Vĩ.
“AAAAAA…”
Những nơi bão lửa quét qua, lại có hàng nghìn tu sĩ, nhân mạng vô tội bị thiêu rụi thành tro bụi.
Cảm xúc tuyệt vọng trước lúc chết của bọn hắn lên đến đỉnh điểm, càng là thông qua linh hồn truyền thẳng vào tâm trí của Lê Vĩ.
Chân mày Lê Vĩ nhíu chặt, rút ra một thanh kiếm trên lưng.
Ngay khi bão lửa cuốn đến, Lê Vĩ nâng kiếm lên không trung như một hình vòng cung, động tác không nhanh không chậm…
Vù vù…
Nhưng theo cánh tay nâng kiếm của hắn, từng luồng Kiếm Lực sắc bén xoáy tròn trên thân kiếm.
Những luồng Kiếm Lực này chuyển động hỗn loạn, gấp gáp, không theo bất cứ quy luật nào.
Lê Vĩ chém ra một kiếm.
XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…
Kiếm Lực bùng nổ, hình thành hàng nghìn tia Kiếm Khí hỗn loạn bao trùm cả một vùng trời đất, phạm vi trăm dặm xung quanh đều có Kiếm Khí tung hoành, di chuyển, vặn vẹo, không tuân theo bất cứ đường thẳng hay mục tiêu nào.
Nhưng cũng chính một kiếm như thế, lại giống như biển người mênh mông, chèn ép không còn kẽ hở…
Mỗi luồng kiếm khí như một người đang đào tẩu, hàng vạn luồng kiếm khí như hàng vạn người chen chúc, không cho kẻ bị vây bên trong đường thoát thân.
OÀNH…
Cơn bão lửa khổng lồ cứ thế bị một kiếm này xé toạc một cách hỗn loạn, biến thành vô số tia lửa bắn ra tứ tung.
Mà những tia kiếm khí vẫn chưa dừng lại, chúng uốn lượn không theo bất cứ quy luật nào, không cho đối thủ biết đường né tránh, tốc độ lại cực nhanh… chém thẳng xuống đám binh lính.
PHỐC!
Máu tươi bắn tung tóe, hàng trăm Kim Đan Kỳ tan tác thành từng mảnh, thê lương thảm khốc.
“Cái gì?” Vị tướng quân Nguyên Anh Trung Kỳ lập tức giận dữ bùng nổ:
“Sát!”
Hắn bùng nổ tu vi, ở trên không trung lao thẳng xuống, một tay vồ tới:
“Hoả Ưng Liệp!”
Có tiếng chim ưng gáy vang lên, sau lưng tướng quân hiện ra một con chim lửa khổng lồ, vung nanh vuốt chụp xuống đầu Lê Vĩ.
KENG!
Cũng vào thời khắc đó, Lê Vĩ rút ra thanh kiếm thứ hai trên lưng.
Hắn rút kiếm này, Hồn Lực hòa vào thân kiếm, tất cả những dao động linh hồn mà hắn cảm nhận được hình thành một luồng khí thế vô hình quét lên không trung.
Vị tướng quân kia sắc mặt biến đổi lớn, linh hồn hoảng loạn, ngũ quan vặn vẹo, ánh mắt thất thần…
Ở ngay khoảnh khắc ngắn ngủi này, tâm cảnh của hắn đột ngột sản sinh oán hận, sợ hãi, tuyệt vọng, đau thương, mất mát… đủ loại cảm xúc tiêu cực giống như của dân chúng đang bị Hoả Quân truy sát.
Tâm cảnh của hắn suýt chút nữa tan vỡ, mà một tia kiếm khí cũng theo đó chém vào!
PHỐC!
Ý thức của vị tướng quân hoàn toàn bị hủy diệt, hai mắt trống rỗng vô thần, Hỏa Ưng vừa ngưng tụ tự động tan biến.
Hắn như một cái xác không hồn, tùy ý rơi xuống đất.
Đáng sợ nằm ở chỗ, rõ ràng linh hồn và thân thể vẫn nguyên vẹn… nhưng ý thức mới là thứ bị tổn thương, khiến hắn trực tiếp trở thành người thực vật.
“Một kiếm này, không ngờ là chém vào tâm cảnh!” Tiểu Đồng kinh ngạc thốt lên:
“Thật sự là tà ác!”
Chính Tà Kiếm Pháp đã thể hiện được khả năng, Lê Vĩ ngộ ra cùng lúc hai nhát chém.
Một kiếm chính - biển người mênh mông, bao vây không lối thoát, tàn phá trên diện rộng.
Một kiếm tà - chúng sinh trong cơn tuyệt vọng, chém thẳng vào tâm cảnh, nguy hiểm khôn lường.
Lê Vĩ hai tay hai kiếm, cứ thế liên tục chém ra không biết mệt mỏi…
Hắn vẫn nhắm mắt, hắn vẫn thả lỏng ý thức của mình.
Toàn thân, vẫn tự động vung kiếm như một người mộng du.
Một đường chém giết, một đường xuất kiếm.
Một kiếm chính - một kiếm tà.
Kiếm chính tàn sát quy mô lớn cả đội quân, kiếm tà thì tru diệt tâm cảnh của những nhân vật có tu vi ngang hàng trở lên.
…
Không biết qua bao lâu sau, Lê Vĩ giật mình tỉnh lại…
“Chuyện gì thế này?”
Hắn ngơ ngác nhìn Linh Huyền Song Kiếm trên tay đã đỏ thẫm, hắc bào trên người đã nhuộm đỏ tự lúc nào, toàn thân hắn như một kẻ tắm máu.
Nhưng không phải máu của hắn.
Xung quanh, khắp nơi là thi thể chất chồng của Hoả Đại Quân, số lượng nhiều không đếm xuể, không một thi thể nào còn nguyên vẹn.
Đáng nói ở chỗ, những nhát chém trên cơ thể chúng không hề thẳng tắp, không hề gọn gàng, mà vặn vẹo, hỗn loạn, nát bươm… càng đau đớn, càng dữ dội và thê thảm.
Một số ít tướng quân tu vi Nguyên Anh, có kẻ đạt đến cả Nguyên Anh Hậu Kỳ… lại giữ nguyên vẹn thi thể nhưng hai mắt trống rỗng, như người thực vật ngây ngô cười.
“Đây là…”
Khi vừa tỉnh lại, tất cả ký ức ập về, Lê Vĩ rùng mình, vô thức muốn buông Linh Huyền Song Kiếm trên tay ra.
Hắn đã nhớ ra, một mình hắn đã tiêu diệt toàn bộ đại quân của Hoả Quốc.
Cảnh tượng thảm khốc như luyện ngục trước mắt này là do hắn gây ra, hắn đã tắm trong biển máu.
Nhưng mà Lê Vĩ muốn buông, Linh Huyền Song Kiếm lại gắn chặt vào tay hắn không rời, chúng như đang tận hưởng khoảnh khắc này, như đang mong Lê Vĩ tiếp tục vung kiếm.
“Nhanh… nhanh quá…” Tiểu Đồng cũng phải ngạc nhiên:
“Ngươi ngộ ra, kiếm sinh linh khí… một trong ba điều kiện để đúc thành Tuyệt Thế Danh Khí đã đạt được, ngươi quả thật không làm ta thất vọng.”
Dù Tiểu Đồng đã đánh giá rất cao Lê Vĩ, nhưng ngay cả nó cũng không ngờ chỉ với một lần hòa mình vào sự tàn khốc của chiến tranh, chỉ với một lần cảm nhận sự tang thương và tuyệt vọng, tên này có thể ngộ ra cùng lúc hai chiêu kiếm.
Mà trong toàn bộ quá trình đó, ý thức và linh hồn của hắn cộng hưởng cùng Linh Huyền Song Kiếm, giúp hai thanh kiếm này sinh ra những tia linh trí đầu tiên.
Đây chính là điểm mấu chốt để Tuyệt Thế Danh Khí ra đời, rất nhiều tu sĩ, cường giả cao cấp hao tổn vô số công sức nhưng chưa từng thành công… lại bị Lê Vĩ ngộ ra trong một hoàn cảnh không mấy cao siêu.
Bởi vì đã gọi là “ngộ” thì không thể “cầu mong”, Lê Vĩ chưa từng mong cầu điều gì ở tình cảnh này, điều đó lại vô tình giúp hắn ngộ ra.
Ngộ đến từ trải nghiệm, đến từ kinh nghiệm, đến từ những cảm giác lần đầu tiên trong đời.
Không phải đến từ việc ngồi thiền hay bế quan một cách cưỡng ép, càng không sử dụng đến bất cứ loại tài nguyên hỗ trợ nào.
Thiên phú, ngộ tính, tiềm lực của tên nhân loại này thật sự đáng kinh ngạc.
Đối với thành quả vừa đạt được, Lê Vĩ không chút vui mừng, chỉ có sự tang thương trong đáy mắt là sâu hơn một chút.
Chẳng vui vẻ gì khi ngộ đạo lại đi kèm với giết chóc, khi một tay tàn sát hàng vạn đại quân…
Hắn cảm giác, mình như bị nhập ma.
Nhưng tại sao, ý thức vẫn rất tỉnh táo?
“Ngươi không sai, những kẻ này đều muốn giết ngươi trước…” Tiểu Đồng nói:
“Mà ngươi, chỉ là tự vệ trong vô thức nên phản công tiêu diệt chúng.”
Hết sức rõ ràng, nếu như Hoả Đại Quân cũng như Hoả Quốc cứ mặc kệ Lê Vĩ, đừng ngó ngàng hay quan tâm gì đến hắn, thì Lê Vĩ cũng sẽ không rút kiếm.
Tuy nhiên, tất cả đều do số phận an bài.
Bởi vì nếu mọi thứ đi ngược lại, Lê Vĩ cũng không thể ngộ đạo thành công… có chăng chỉ mới cảm nhận được, rồi lại không tìm được lối thoát, mắc kẹt trong suy nghĩ mông lung cả một đời.
Hiểu rõ tất cả những thứ này, Lê Vĩ bình thản ngẩng đầu nhìn lên trời…
Trái ngược với máu nhuộm đỏ núi sông dưới chân, bầu trời xanh thẳm, trong veo đang soi rọi tâm hồn hắn.
Đất đỏ - trời xanh, mặc kệ nhân gian tàn khốc, thiên đạo vẫn ung dung bình thản…
Lê Vĩ thở ra một hơi thật dài, ý niệm vừa động, linh lực cuốn sạch máu khắp toàn thân.
Hắn lê bước khỏi chiến trường, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại… cũng mặc kệ Hoả Quốc, Kim Quốc hay Thủy Quốc.
Đều không còn liên quan gì đến hắn.
Chỉ có Hắc Bạch Song Linh là không rảnh tay, trợ giúp công tử bắt giữ linh hồn của hàng vạn sinh linh đưa vào Diêm Vương Lệnh, cũng sẽ là một lượng Diêm Điểm không nhỏ.
Lê Vĩ dùng ngón tay cẩn thận gạt đi vết máu trên Linh Huyền Song Kiếm, chẳng hiểu vì sao… có cảm giác tâm linh tương thông với chúng.
Khi hắn ngộ đạo, Linh Huyền Song Kiếm cũng đã sinh ra linh trí rồi.
…
“Phù!”
Nhảy vào một dòng sông lớn tắm rửa, rửa sạch mùi máu tanh tưởi.
Linh Huyền Song Kiếm vẫn dính chặt trong tay Lê Vĩ, lúc này mới thả lỏng rồi buông ra.
Chúng, cũng đã sạch sẽ và sáng bóng…
“Hai kiếm vừa rồi…” Lê Vĩ hít sâu một hơi:
“Thật sự không rõ, vì sao có thể thi triển được.”
“Haha, thế mới là ngộ đạo, nếu ngươi hiểu rõ toàn bộ quá trình… đó đã không còn là ngộ đạo nữa rồi.” Tiểu Đồng truyền ra tiếng cười khẽ:
“Cũng tạm đấy, đặt tên cho chúng đi!”
“Đặt tên à…” Lê Vĩ lẩm bẩm, nhớ lại tình huống, hoàn cảnh vừa rồi, lẩm bẩm nói:
“Chính Chiêu - Loạn Hải!”
“Tà Thức - Tuyệt Tâm!”
Tiểu Đồng nghe, không thể không cảm thán: “Ngươi rất có thiên phú đặt tên đấy, càng ngày càng tiến bộ.”
Loạn Hải Trảm lấy cảm hứng từ biển người mênh mông và hỗn loạn, người trúng chiêu kiếm này như lạc vào giữa biển người chen chúc, không có lối thoát, bị giẫm đạp, chèn ép cho đến chết.
Tuyệt Tâm Trảm lấy cảm hứng từ sự bi thống vì mất nước, sợ hãi vì bị truy lùng, tuyệt vọng vì rơi vào khốn cảnh, nhắm thẳng vào Tâm Cảnh của mục tiêu mà ra tay.
Có thể thấy, đây là phiên bản hoàn mỹ hơn, mạnh mẽ hơn so với Hộ Trảm và Trảm Ảnh trước đó.
Chính Chiêu hiện tại gồm Hộ Trảm và Loạn Hải.
Tà Thức hiện tại gồm Trảm Ảnh và Tuyệt Tâm.
Chính Tà Kiếm Pháp của Lê Vĩ, hai Chính Chiêu và hai Tà Thức đều do tự thân hắn sáng tạo và lĩnh ngộ ra.
Đây là điều đáng tự hào.
Quan trọng hơn, hắn cũng có thể dùng Thiên Tàn và Địa Khuyết để thi triển Loạn Hải cùng Tuyệt Tâm, không bị hạn chế về vũ khí.
Đối với lần ngộ đạo này, dù bản thân như người mộng du.
Nhưng uy lực của Loạn Hải và Tuyệt Tâm vẫn khiến Lê Vĩ hài lòng.
Thế là đủ rồi.