Chương 90: Liều mạng

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 90: Liều mạng

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lê Vĩ kinh ngạc đến nỗi quên hẳn việc xem thông tin của hai khối bia đá đỏ…
Bởi vì khối bia đá thứ ba phía sau lưng Yến Ất, hắn không thể nhìn thấy bất kỳ tin tức nào.
Đúng vậy, khối bia đá này không mang sắc màu nào cụ thể, nó tỏa sáng rực rỡ như sao chói, khiến Lê Vĩ không thể nhìn thấu được…
Mệnh Cách bí ẩn!
Trước đây hắn chỉ từng chứng kiến hai trường hợp như vậy.
Đó chính là của Thê Tử Giáo Chủ - Tà Liễu và Tinh Vân Các Chủ.
Hai vị đều là nữ cường giả đỉnh cấp, tu vi Độ Kiếp Kỳ… vang danh Man Di Chi Địa.
Thế mà Yến Ất… cũng sở hữu một loại Mệnh Cách tương tự?
Dù chưa rõ rốt cuộc là gì, nhưng Lê Vĩ dám khẳng định loại Mệnh Cách này vượt trên Thiên Mệnh Cách.
“Nhị tỷ danh nghĩa vậy mà có thiên phú sánh ngang Tà Liễu với Tinh Vân Các Chủ?” Lê Vĩ thầm than.
Hai cái Thiên Mệnh Cách và một Mệnh Cách bí ẩn, thứ mà Yến Ất thua kém chỉ là tu vi.
Nhưng với chiến lực và tiềm năng nàng đang thể hiện, thành tựu tương lai nhất định không kém cạnh ai.
Lúc này, hắn mới lấy lại bình tĩnh để xem thông tin hai khối bia đá đỏ.
Thiên Mệnh Cách – Bát Quái Đồ: Sở hữu Bát Quái Chi Thân, phong cách chiến đấu cương nhu kết hợp, uyển chuyển khó lường, công thủ toàn diện, biến ảo khiến đối phương không thể đoán trước.
Thiên Mệnh Cách – Đấu Vương: Là vương giả trong mỗi trận chiến, càng đánh càng hăng, thương thế càng lớn thì chiến lực càng mạnh.
“Đm, đều khủng bố!” Lê Vĩ lầm bầm trong lòng.
Dù là Bát Quái Đồ hay Đấu Vương đều là dạng Mệnh Cách cao cấp phục vụ chiến đấu.
Chẳng trách Yến Ất tự tin tuyên bố, dưới Hợp Thể dập bao nhiêu đấm bấy nhiêu.
“Ta nghĩ ngươi nên tìm cách lôi kéo tỷ tỷ này!” Tiểu Đồng tủm tỉm nói.
Đôi mắt Lê Vĩ lóe sáng…
Đúng vậy, trước đây hắn không muốn xen vào chuyện ở Hoành Quốc, cũng chẳng thèm chấp thân phận của chủ thể, càng không muốn dính líu tới hai vị tỷ tỷ khác cha khác mẹ kia.
Nhưng sau khi thấy tiềm năng kinh khủng của Yến Ất, hắn bắt đầu suy nghĩ lại.
Dù không có tầng thân phận quan hệ của chủ thể cũ, nhưng với một nữ cường nhân thiên phú đáng gờm như vậy, kết giao rồi lôi kéo chẳng phải có lợi lớn hơn so với làm người dưng nước lã hay thậm chí kẻ thù sao?
Giao hảo với thiên tài hàng đầu, xem ra chẳng bao giờ lỗ.
Đây là ưu thế lớn của Thấu Mệnh Nhãn, mình sao không tận dụng?
Trong lúc Lê Vĩ đang suy nghĩ, Yến Ất tóc đuôi ngựa bay nhẹ, đã dồn toàn lực ép cả người và thú lên.
Từng chiêu thức nàng tung ra làm không gian rung chuyển liên tục, sóng xung kích bùng nổ khắp nơi, khiến bốn tên sơn tặc liên tục nôn máu.
Nếu không phải yêu thú của chúng liều mạng chống cự, e rằng đã bị Yến Ất thịt sạch từ lâu.
“Làm càn!”
Nhưng lúc này, một tiếng gầm thịnh nộ vang lên.
RĂNG RẮC…
Không gian phía trên Yến Ất sụp đổ, một lão già từ đó xuất hiện, từng chưởng chạm trời đất:
“Thập Yêu Trảo!”
Một chưởng gieo ra, hư ảnh mười con Yêu Thú lớn bất thường gào thét theo, uy lực khủng khiếp.
“Hợp Thể Kỳ!” Yến Ất sắc mặt nghiêm trọng, hai tay đánh ra Bát Quái Đồ Án xoay tròn trên không trung.
ĐÙNG!
Thập Yêu Trảo thẳng vào Bát Quái Đồ Án, nghiền nát nó thành mảnh vỡ.
“Hự!” Yến Ất bị phản chấn đẩy bay, da thịt tái nhợt:
“Hợp Thể Trung Kỳ!”
Đúng vậy, lão già vừa xuất thủ đã là Hợp Thể Trung Kỳ…
Với thực lực hiện tại của Yến Ất, nàng tự tin dù gặp Hợp Thể Sơ Kỳ thì đánh không lại vẫn có thể chạy.
Nhưng đụng phải Hợp Thể Trung Kỳ thì khó khăn lắm.
Tuy chỉ chênh nhau một tiểu cảnh giới, nhưng Sơ Kỳ và Trung Kỳ trong Hợp Thể như trời với đất.
“Trại Chủ!”
Thấy lão già xuất hiện, bốn tên sơn tặc reo lên: “Mau bắt ả ta, chính là nữ tướng quân thiên tài của Hoành Quốc!”
“Không tệ, đủ tư cách làm áp trại phu nhân của lão phu!” Lão Trại Chủ ngửa mặt cười to.
Lão là lãnh đạo một doanh trại nổi tiếng trong Thiên Khư Ranh Giới, ở nơi này… trừ khi có Đại Thừa Kỳ tiến vào xét sổ, bằng không không việc gì phải e ngại Hoành Quốc.
Hơn nữa, Yến Ất hành động độc lập, bắt nàng ai mà biết?
Nghĩ tới đây, Trại Chủ hưng phấn, lao tới, hư ảnh mười con Yêu Thú hiện ra sau lưng, hai tay đồng thời chưởng ra:
“Thập Yêu Sát!”
RỐNG!
Mười con Yêu Thú gầm vang, đồng phát động mười loại Vũ Kỹ tấn công Yến Ất.
Yến Ất vừa mới bị thương, Thiên Mệnh Cách – Đấu Vương được kích hoạt, đẩy chiến lực của nàng lên một bậc nữa.
Hai tay nàng đấm ra Bát Quái Đồ Án lớn hơn và mạnh hơn gấp đôi so với trước.
RĂNG RẮC…
Nhưng chênh lệch tu vi vẫn quá lớn, Thập Yêu Sát xé nát Bát Quái Đồ Án.
“Hự!”
Giáp trên người Yến Ất vỡ, cô bị phản lực đánh bật vào vách đá lớn, khoé môi đỏ thẫm chảy máu.
Dù vậy, ý chí chiến đấu trong mắt nàng không suy giảm, ngược lại càng thêm mãnh liệt…
Đấu Vương lại kích hoạt, chiến lực kéo căng, tiệm cận Hợp Thể Kỳ.
“Nữ nhân này chắc chắn có Thể Chất đặc biệt, càng đánh càng hăng!” Trại Chủ cười to hào hứng:
“Quả xứng với lão phu!”
“Lão già đáng ghét, ai thèm nể ngươi!” Yến Ất phẫn uất hét lên.
Hư ảnh đại ngư từ thể nội nàng gầm vang, mang theo sóng chấn động khủng khiếp.
Yến Ất vung tay, đại ngư mang linh lực như sóng thần ầm ầm tấn công.
“Vô dụng, lão phu là Hợp Thể Kỳ… có thể hòa hợp cùng thiên địa!” Trại Chủ cười gian trá.
Hắn nâng hai tay, phạm vi ngàn dặm xung quanh lập tức huy tụ Linh Khí và Thuộc Tính trong Thiên Khư, dù không nhiều nhưng cũng đủ tăng mạnh thực lực.
“Thập Yêu Quyền!”
Trại Chủ vung tay già nua đấm ra, hư ảnh mười con Yêu Thú gầm vang lao tới.
BÙM!
Một vụ nổ rung trời, không gian xoắn vẹo, đại ngư của Yến Ất bị đấm tan thành hư vô.
Quyền lực Thập Yêu Quyền tiếp tục đập thẳng vào cơ thể nàng.
“PHỐC!”
Yến Ất nôn máu, cả người như diều đứt dây bay ngược…
Nàng đã cạn kiệt, dù Đấu Vương cũng không thể kích hoạt khi chủ nhân trọng thương.
Chỉ còn cơn đau khắp người và ý chí kiên cường khiến nàng không ngất đi.
Nhưng sự không cam lòng tràn ngập cơ thể nàng.
Lần này nàng bí mật vào Thiên Khư, mục đích tìm kiếm cơ duyên và gia tăng thực lực. Chỉ cần nàng vượt qua Hợp Thể Kỳ… Thái Tử chưa chắc dám cưỡng hôn tỷ tỷ.
Bởi vì Hợp Thể ở đâu cũng là trụ cột, ngay cả Hoành Quốc cũng phải nể vài phần.
Nhưng cơ duyên đi kèm hiểm nguy, Yến Ất lúc này rơi vào cảnh cùng cực.
Ngỡ như cơ thể sẽ đổ gục…
Bỗng một cảm giác ấm áp, vững vàng và ôn nhu nâng đỡ toàn thân nàng.
Yến Ất hoảng hốt, còn chưa hiểu chuyện gì thì một thanh âm trầm thấp vang bên tai:
“Có ta ở đây!”
Bốn chữ nghe rất bình thường nhưng lại đầy trầm ổn và tự tin mãnh liệt.
Không rõ vì sao, Yến Ất hơi hoảng hốt.
Cả đời mạnh mẽ, chưa từng mềm yếu như vậy…
Nàng nhìn lên, không biết từ khi nào đã nằm gọn trong vòng tay một nam nhân quái dị.
Quái dị bởi kẻ đó khoác hắc bào, đeo mặt nạ đầu heo vô cùng khôi hài và xấu xí.
Nhưng hình dáng mặt nạ lúc này không khiến nàng ghê tởm, ngược lại mang đến cảm giác hiếu kỳ.
Người này là ai? Dám trực tiếp đắc tội với Hợp Thể Trung Kỳ sao?
“Đầu heo?” Thậm chí mấy tên sơn tặc cũng trợn mắt.
“Các hạ là ai?” Trại Chủ trầm giọng hỏi, hắn đã dò sâu dò cạn… nhưng nhận ra mình không nhìn thấu được.
“Trư Hồng Diện!” Lê Vĩ lạnh lùng đáp:
“Các ngươi nên rút lui!”
“Ngươi!” Bốn tên sơn tặc tức giận, ngươi nghĩ mình là ai?
“Hahaha!” Trại Chủ phá lên cười:
“Muốn cướp người từ tay lão phu thì nên ra một chút bản lĩnh chứ!”
Vừa dứt lời, lão toàn lực chưởng ra:
“Thập Yêu Chưởng!”
Mười hư ảnh Yêu Thú gào thét lao tới, thế công điên cuồng.
“ỤMMMMM!”
Nhưng trước đó, Âm Khí tràn lan như tận thế, Tiểu Âm Giới mở ra, khí thế âm u, như nối liền với địa ngục.
Trong bóng đêm khó lường, một con quái vật mắt đỏ ngầu, khí thế hung tợn hiện ngay trước mắt Lê Vĩ như hộ vệ trung thành.
Đó là một câu trâu đứng bằng hai chân, thân hình từng khối cơ như đá gắn kết, cặp sừng hình bán nguyệt xuyên thủng trời, uy lực cổ xưa nặng như thái sơn.
Cổ Ngục Man Ngưu!
Hình thể, khí thế, huyết mạch, sự huyền bí đều vượt xa Yêu Tộc trong hiểu biết của đám sơn tặc.
Quan trọng hơn, Yêu Tộc luôn kinh sợ trước tồn tại có huyết mạch cao hơn.
Cổ Ngục Man Ngưu xuất hiện, hư ảnh mười con Yêu Thú Trại Chủ triệu hồi rơi vào suy yếu.
Thập Yêu Chưởng yếu đi hàng mấy lần…
“RỐNG!”
Cổ Ngục Man Ngưu ngửa đầu gầm, hai thiên phú bẩm sinh Ngục Giáp và Trọng Ngục kích phát tối đa.
Cơ thể nó như địa ngục sắt đá, thao túng trọng lực vào đôi tay, trên bắp tay hiện lên 12 đường Ma Văn cuộn xoắn như gân.
Bộc phát một cú đấm thô bạo.
ĐÙNG!
Thập Yêu Chưởng dưới sức mạnh của Cổ Ngục Man Ngưu và Ma Văn tan biến hoàn toàn.
Hư ảnh mười con yêu thú run rẩy trốn vào thân Trại Chủ, trong khi yêu thú của bọn sơn tặc cũng sợ hãi, mất ý chí chiến đấu.
“Mạnh quá!” Ánh mắt Yến Ất lóe lên sắc khác, vô thức nhìn sang nam nhân đeo mặt nạ heo.
Chỉ với yêu thú hộ thể đã khủng như vậy, chính bản thân người này còn đáng sợ đến đâu?
Cùng ý nghĩ đó với Yến Ất còn có Trại Chủ…
Sơn tặc sống còn cần giữ mạng.
Không do dự, Trại Chủ vẫy tay lùa thuộc hạ và nói nghiêm:
“Đạo hữu, sơn thủy vẫn đó… ngày sau tái kiến!”
Vừa dứt lời, cả đám xé không biến mất.
Nhưng ngay khi họ vừa rời đi, Lê Vĩ mềm nhũn ngã xuống đất.
Hắn sợ Yến Ất đau, cố nằm ngửa ra, lấy thân mình chống đỡ nàng.
Tiểu Âm Giới tan loãng, hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu biến mất như chưa từng tồn tại.
“Đi thôi!” Lê Vĩ yếu ớt nói.
Hổ Răng Kiếm hiểu ý, lập tức cõng hắn và Yến Ất biến dạng.
Trong một động phủ sâu giữa lưng chừng núi, Lê Vĩ vẫn đeo mặt nạ đầu heo, thở hổn hển như chó chết.
Đối diện, Yến Ất nằm trên vũng máu, đôi mắt đầy thắc mắc dõi sang nam nhân.
Cứ tưởng người này cực mạnh, hóa ra vừa rồi là toàn lực của hắn, ra vẻ cao nhân để đuổi Trại Chủ.
Điều đó không khiến Yến Ất xem thường hắn, ngược lại càng thêm kính nể.
Tu vi thấp vẫn có thể tu luyện lên cao, chỉ sợ thiếu bản lĩnh…
Người có can đảm liều mạng, trí tuệ bất phàm, cảnh giới thấp mà có thủ đoạn khiến Hợp Thể Kỳ kinh hãi… làm sao là vật trong ao?
Phút trước không phải lực chiến mà là trí chiến!
Yến Ất là thiên tài hàng đầu, sao không nhận ra sự nguy hiểm khó đoán kia?
Chỉ cần sơ hở một chút là mất mạng.
Lê Vĩ không có thời gian để quan tâm nàng suy nghĩ gì.
Hắn thật sự đã đến giới hạn.
Cần biết rằng Cổ Ngục Man Ngưu tuy mạnh, nhưng Yêu Đan hắn mua được chỉ là Lục Giai.
Trong khi Hợp Thể Kỳ là tồn tại sánh ngang Thất Giai…
Để Cổ Ngục Man Ngưu khiếp sợ Hợp Thể Kỳ, Thôn Linh Ma Thụ cùng Siêu Nguyên Anh đã cung cấp toàn bộ lực lượng cho nó.
Nhờ đó, Cổ Ngục Man Ngưu mới có thể phát huy thần uy một lần.
Thêm nữa, đám sơn tặc trước đó là Ngự Thú Sư… họ dựa vào yêu thú để chiến đấu.
Khi yêu thú đụng Cổ Ngục Man Ngưu, bị áp chế huyết mạch, vô thức run sợ, chiến lực tự hạ.
Nếu là tu sĩ bình thường, đừng nói Hợp Thể Kỳ, Luyện Hư Kỳ cũng không dám chơi như vậy.
Hắn đã đánh cược, may mắn thành công…
Dù cược thất bại vẫn có thể trốn vào Âm Gian giữ mạng.
May mà Lê Vĩ không bị thương, chỉ cạn kiệt lực lượng.
TRU!
Linh Lang tru vang, mang lượng Linh Khí dày đặc truyền vào thể nội chủ.
“Linh Thạch Hóa Hình?” Yến Ất tiếp tục bất ngờ.
Linh Thạch Hóa Hình, dù ở Hoành Quốc cũng chỉ có một mỏ, bị hoàng thất nắm giữ.
Nam nhân đầu heo này rốt cuộc là ai?
Chúc cả nhà ngủ ngon.
Mời mọi người đăng ký kênh YouTube để kênh đạt mốc quan trọng 10k sub.
https://www.youtube.com/@AkayTruyen
Độc giả có lòng ủng hộ thì thông tin đây:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: [email protected]
Xin chân thành cảm ơn!