Bí Ẩn Sơn Thủy

Chung Cực Truyền Kỳ

Bí Ẩn Sơn Thủy

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 93: Sơn - Thủy
Dù có thêm một nữ Luyện Hư Kỳ thực lực mạnh mẽ bảo hộ, càng lặng lẽ tiến sâu vào Ranh Giới Thiên Khư, Lê Vĩ càng cảm thấy nguy cơ có thể ập đến bất kỳ lúc nào.
Còn chưa kịp đi vào sâu đã chạm mặt Sơn Tặc tu vi Hợp Thể Kỳ… không rõ ẩn sâu sau Thiên Khư còn đang ngủ say cấp độ quái vật nào.
Song nếu là lão quái có tu vi quá cao, chưa chắc đã thèm để ý đến hai tiểu bối như Lê Vĩ và Yến Ất, nên họ không quá lo lắng.
“Trư huynh, có một nơi… chúng ta có thể đến được không?” Yến Ất ngồi trước cổ ngựa truyền âm hỏi.
“Là đâu?” Lê Vĩ đáp.
Nàng không nói lời nào, từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một tấm da thú cũ đưa cho hắn.
Hắn một tay ôm eo nàng, cảm giác săn chắc và thon gọn khiến tim hắn rộn rã, tay còn lại mở tấm da thú ra quan sát.
Trên đó là bản đồ dẫn sâu vào trung tâm Ranh Giới Thiên Khư, ở vị trí trung tâm đỏ rực, ghi rõ chữ “Đại Thừa Động Phủ”.
“Đại Thừa Động Phủ?” Lê Vĩ sửng sốt.
Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa rồi Độ Kiếp.
Đại Thừa chính là cảnh giới thứ tám trong chín cảnh giới.
Động phủ của một Đại Thừa Kỳ thật sự tồn tại trong Ranh Giới Thiên Khư sao?
“Bản đồ này ta đã bỏ ra không ít tiền, mua lại tại buổi đấu giá do Thương Bảo Quốc tổ chức.” Yến Ất giải thích.
“Thương Bảo Quốc vốn là quốc độ chuyên tu chân, uy tín hàng đầu ở Thiên Nguyên… thứ họ mang ra đấu giá đều chuẩn xác và chất lượng, tin rằng không thể sai.”
“Hoá ra lý do Ất muội tiến vào Ranh Giới Thiên Khư là vậy.” Lê Vĩ hiểu ra.
“Không sai, ta muốn tới Đại Thừa Động Phủ tìm cơ duyên… dọc đường lại bị Thú Sơn Đạo Tặc nhắm tới, may mà có Trư huynh cứu.” Yến Ất gật đầu.
Lê Vĩ im lặng, hắn rõ hoàn cảnh của tỷ muội Yến Chân và Yến Ất, hiểu vì sao các nàng phải vội vàng tăng cường thực lực.
Trước cơ hội lớn như Đại Thừa Động Phủ, Yến Ất đương nhiên chẳng muốn bỏ lỡ.
“Trư huynh cùng ta thám hiểm động phủ, lợi ích chia đôi!” Yến Ất đề nghị.
“Rồi ta hộ ngươi đến Yêu Khư!”
“Không sao cả.” Lê Vĩ lập tức gật đầu.
Được chia phần mà không cần bỏ vốn, gặp nguy hiểm thì có thể trốn vào Âm Gian… chẳng tham gia mới thật là dại.
Dù sao giờ đây hắn cũng đã lĩnh ngộ kiếm kỹ, cũng không nỡ bỏ qua những tài sản mà một Đại Thừa Kỳ để lại.
Cần biết, toàn bộ Thiên Tà Giáo chỉ có Ngũ Trưởng Lão và Tứ Trưởng Lão là Đại Thừa Kỳ; Tam Trưởng Lão, Nhị Trưởng Lão thuộc Độ Kiếp Kỳ, còn vị trí Đại Trưởng Lão do Cốt Giang lưu lại vẫn để trống.
“Trư huynh đã đồng ý, vậy ta xuất phát!”
Yến Ất mỉm cười, sai Xích Ngân Mã đổi hướng lao đi.
Đường đi mà nàng chọn có vẻ đã nghiên cứu kỹ, chủ động né tránh các lãnh thổ Yêu Thú cấp cao để tránh phiền phức.
Lê Vĩ lặng lẽ kích hoạt Đại Tội Thất Hình Quyết, những nơi linh hồn dao động quá mạnh sẽ được chỉ điểm, ưu tiên tránh né.
Với sự phối hợp đó, hai người cưỡi Xích Ngân Mã thuận lợi tiếp cận vùng động phủ.
Nhưng rồi vấn đề ập tới…
Họ vô thức lạc vào một khu rừng rậm với vô số đại thụ và núi nhỏ chằng chịt đan xen.
Gần mười ngày hành trình, Xích Ngân Mã mệt mỏi đến thở hổn hển, nhưng đi vòng vòng rồi lại trở về chỗ cũ.
“Trận Pháp Thiên Nhiên!” cả Lê Vĩ và Yến Ất cùng reo lên.
Với kiến thức hiện có, họ nhận ra đây là trận pháp được thiên nhiên tạo thành, rừng và núi kết hợp cực kỳ huyền diệu, bốn phía đều tương đồng như mê cung khổng lồ, khó tìm đường ra.
Trên cao là biển mây đen cùng tia lôi đình dày đặc, chẳng dám phi hành.
Bản đồ cho thấy Đại Thừa Động Phủ nằm sau Trận Pháp Thiên Nhiên.
“Không ngỡ là động phủ này chưa từng bị khai phá, có lẽ Thương Bảo Quốc chỉ nắm được tin tức chứ chưa bước qua được Thần Nhiên Trận Pháp này… nên mới đem bản đồ ra đấu giá.” Yến Ất nhíu mày.
Hai người tiếp tục hành tẩu thêm vài ngày, phát hiện không ít thi thể, trắng lâu bạch cốt.
Đúng là những tu sĩ Thương Bảo Quốc bị mắc kẹt trong trận pháp tới chết.
Lê Vĩ kiểm tra tài sản còn dùng được trên xác bọn họ rồi thu lại.
“Đây là tin tốt nhưng cũng là tin xấu với chúng ta.” Yến Ất cau mày nói.
“Nếu ta có tu vi Độ Kiếp, cứ san bằng trận pháp này là xong.”
“Muội nếu là Độ Kiếp, còn để tâm tài sản của một Đại Thừa mà phí sức sao?” Lê Vĩ châm chọc.
“Cũng đúng đấy nhỉ.” Yến Ất nhếch môi.
Lê Vĩ vuốt cằm, tin tốt là động phủ Đại Thừa vẫn nguyên vẹn, tin xấu là phải đối phó với Trận Pháp Thiên Nhiên không dễ.
“Tiểu Đồng, ngươi có cách chứ?” Lê Vĩ truyền âm hỏi.
“Giật mình, chuyện gì?” Tiếng ngáp của Tiểu Đồng vọng lại:
“Ta không biết gì cả, đừng gọi ta!”
Lê Vĩ cau mày, con linh thú này rõ muốn thử hắn, không chịu giúp đỡ.
Bằng năng lực của Tiểu Đồng, một Trận Pháp Thiên Nhiên nhỏ như thế sao lại qua mắt nó được?
“Được rồi, không thể quá phụ thuộc!” Lê Vĩ cười:
“Để ta thử xem!”
Hắn nhảy khỏi lưng ngựa, tìm một tảng đá trống ngồi xuống.
Yến Ất không hiểu hắn định làm gì, nhưng ánh mắt đầy hy vọng, đứng bên cạnh quan sát.
Nam nhân này từng lập kỳ tích cứu nàng, không lý nào không thể lập kỳ tích lần nữa.
Trước cái nhìn chăm chú của nàng, cảnh tượng khiến nàng rợn người xuất hiện.
Bóng dưới chân Lê Vĩ đột nhiên phình lớn, biến thành bóng tối một gốc đại thụ đen tuyền khổng lồ, u ám và tà ác.
“Đây là Ma Lực, thật mạnh!” Yến Ất nuốt nước bọt.
Thôn Linh Ma Thụ bắt đầu khuếch đại, vươn rễ cây mang Linh Thức của Lê Vĩ thâm nhập mặt đất Trận Pháp Thiên Nhiên.
Cách này giúp tầm mắt và Linh Thức tăng lên hàng trăm, hàng nghìn lần.
Hắn đứng dậy bước đi, bóng Ma Thụ theo sát dưới chân…
Hình ảnh một nhân nhỏ bé đi trên đất, phía dưới là bóng dáng khổng lồ của Ma Thụ khiến Yến Ất choáng ngợp.
Nàng hiểu đây là cách tốt nhất dò tìm lối ra khỏi trận pháp.
“Quả nhiên là Trư huynh!” Yến Ất tim đập nhanh.
Lợi dụng phép màu của bản thân, nàng bắt đầu có chút sùng bái Nguyên Anh Kỳ.
“Đừng ngẩn ra đó!” Lê Vĩ mỉm cười:
“Mau giúp ta truyền thêm Linh Lực!”
Nếu cứ thế, Thôn Linh Ma Thụ sớm cạn lực, còn chưa tìm ra lối thoát.
Yến Ất hiểu ý, thu Xích Ngân Mã vào túi rồi tiến tới sau Lê Vĩ, đặt hai tay lên lưng hắn.
VÙ VÙ VÙ…
Linh Lực tinh thuần cao cấp của một Luyện Hư Hậu Kỳ truyền vào nội thể Lê Vĩ, bổ sung cho Ma Thụ hấp thu.
Nhờ Yến Ất tiếp sức, bóng Ma Thụ lớn gấp ba lần, rễ cây nhiều hơn, trải dài cả một góc Trận Pháp.
Lê Vĩ đi đâu, Ma Thụ dò tới đó, như con mắt khổng lồ bao quát mê cung.
Thế là sau một tháng kiên nhẫn dò tìm…
“Phù!” Yến Ất thở dài, Lê Vĩ ngồi sụp, thở hổn hển.
Thôn Linh Ma Thụ đã rút lại.
Hai người mệt nhoài nhưng nhìn nhau nở nụ cười.
Yến Ất tươi như hoa, Lê Vĩ mỉm cười như tên heo xấu xí.
Dù vậy, cả hai cảm nhận niềm vui vì đã đồng cam cộng khổ.
Trước mặt họ là một sơn cốc hoang vắng và tĩnh lặng, nai, thỏ, chim sơn ca hót líu lo.
Rõ ràng đây là nơi ẩn cư cuối đời của một tu sĩ không tầm thường.
Khung cảnh đẹp, trời có chút âm u vì mây che nắng.
Ở trung tâm sơn cốc là động phủ bỏ hoang.
“Đã đến rồi!”
Nhờ Thôn Linh Ma Thụ dò đường, họ vượt qua Trận Pháp Thiên Nhiên và thấy động phủ trước mắt.
Chưa lên đường khám phá, họ ngồi lại lấy Linh Thạch nhặt được trong trận pháp luyện hóa, ưu tiên hồi phục.
Một vài ngày sau, cả hai mới tiến đến cửa động phủ quan sát.
Bên cạnh có hồ nước xanh tĩnh lặng.
Họ chẳng để ý nhiều, tập trung vào cửa đá đóng chặt.
“Phá xem!” Lê Vĩ đề nghị.
“Cẩn thận!”
“Được!” Yến Ất gật đầu, toàn lực dồn vào một quyền mạnh mẽ đập thẳng vào cửa.
ĐÙNG!
Trên cửa động phủ bỗng hiện vô số Trận Văn toả sáng, hình thành Bát Tinh Trận Pháp như tấm khiên, hất Yến Ất bay ra.
“Hự!” Nàng rên, cánh tay đã bị chấn thương nặng.
“Nhanh hồi phục!” Lê Vĩ vội chạy đến, dùng Sinh Mệnh Lực của Bạch Trinh chữa trị cho nàng.
“Đây là Bát Tinh Trận Pháp cực phẩm, e rằng chỉ Độ Kiếp Kỳ mới phá nổi!” Yến Ất sắc mặt u ám.
Lê Vĩ nhíu mày, chẳng lẽ tới đây lại phải quay về?
Hắn không tự tin mình có thể đập tan bằng vũ lực.
Cả hai lại không phải Trận Sư, không biết cách giải được trận pháp cao cấp.
“Bên ngoài là Trận Pháp Thiên Nhiên, bảo vệ động phủ lại là Bát Tinh Trận Pháp!” Yến Ất thở dài:
“Hình như đây là động phủ của Trận Sư tu vi Đại Thừa, khó rồi.”
Trong lúc Lê Vĩ chưa nghĩ ra cách, Trận Văn bên ngoài bỗng ngưng kết thành hai dòng chữ trôi giữa không trung.
“Nhìn sơn chính là sơn, nhìn thuỷ chính là thuỷ!”
“Nhìn sơn không phải sơn, nhìn thuỷ không phải thuỷ!”
Hai người đọc thầm, Lê Vĩ không nhịn được mắng:
“Cái quái gì thế?”
“Khảo nghiệm!” Yến Ất bình tĩnh:
“Hai câu này là gợi ý, nếu khám phá được bí ẩn… nói không chừng sẽ phá trận.”
“Sơn thủy à…” Lê Vĩ ánh mắt sáng lên:
“Nơi này có núi và hồ nước…”
Sơn cốc quả thực nằm dưới chân núi lớn, bên cạnh là hồ nước.
“Nhìn sơn chính là sơn, nhìn thuỷ chính là thuỷ!” Lê Vĩ mấp máy môi, dùng mắt nhìn kĩ từng chi tiết.
Hắn nhìn núi, rồi lại nhìn hồ…
Cả ngày cứ nhìn nhưng chẳng thấy gì khác thường.
“Ghê vậy?” Lê Vĩ bực mình.
Yến Ất cũng cau mày, nàng không phải thiên tài giải đố, đánh trận thì giỏi hơn.
“Chẳng lẽ ta và động phủ này vô duyên?” nàng buồn.
Ai nấy cố gắng tốn công tốn sức mà không có kết quả, ai mà không buồn.
“Có vẻ phải giải cả hai câu, không thể chỉ giải một.” Lê Vĩ đọc lại:
“Nhìn sơn chính là sơn, nhìn thuỷ chính là thuỷ!
Nhìn sơn không phải sơn, nhìn thuỷ không phải thuỷ!”
Sơn thủy đang hiện ngay trước mắt, vậy sao lại nói không phải?
...
Chúc cả nhà ngủ ngon.
Mời mọi người đăng ký kênh YouTube để kênh đạt mốc quan trọng 10k sub.
https://www.youtube.com/@AkayTruyen
Độc giả có lòng ủng hộ tác giả thì thông tin ủng hộ như sau:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: [email protected]
Xin chân thành cảm ơn!