Chương 98: Gieo rắc ác mộng!

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 98: Gieo rắc ác mộng!

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Không thể nào, chính là ngươi!”
Giữa sơn trại, bốn vị tu sĩ Luyện Hư Kỳ nhìn thấy một kẻ đeo mặt nạ đầu heo bước ra từ bên trong đại điện, sắc mặt lập tức đại biến, đôi mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.
Bốn người bọn hắn trước đó đã tham gia vây công Yến Ất, đương nhiên cũng tận mắt chứng kiến Lê Vĩ dựa vào hư ảnh một con quái vật khổng lồ để phá tan thế công của Trại chủ, khiến Trại chủ vốn là cường giả Hợp Thể Trung Kỳ cũng phải kiêng kỵ mà lui bước.
Nên biết rằng, thực lực của Trại chủ đủ để quét ngang toàn bộ sơn trại này.
Mà kẻ mang mặt nạ đầu heo trước mặt có thể khiến Trại chủ e ngại, thực lực làm sao có thể yếu được?
Trong phút chốc, bốn tên sơn tặc tu vi Luyện Hư lâm vào do dự, thậm chí còn có dấu hiệu muốn lùi bước.
Tình cảnh này lọt vào mắt đám sơn tặc xung quanh, lập tức khiến sĩ khí giảm sút thê thảm, từng kẻ đều lộ vẻ thận trọng dị thường, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi.
Bởi lẽ bốn tên Luyện Hư Kỳ đó đã là những cường giả mạnh nhất dưới trướng Trại chủ rồi, toàn bộ Thú Sơn Đạo Tặc cũng chỉ có vỏn vẹn sáu vị Luyện Hư Kỳ mà thôi.
Ấy thế mà, bốn kẻ này lại tỏ ra kiêng kỵ kẻ bí ẩn mang mặt nạ heo trước mắt, những người còn lại làm sao không sợ cho được?
Lê Vĩ vừa nhìn liền hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, khóe môi hơi nhếch lên.
Ban đầu hắn còn tưởng rằng đám sơn tặc này sẽ hùng hổ xông lên toàn lực tấn công... nếu vậy hắn sẽ rất vất vả, đánh không nổi chắc chắn phải trốn tạm vào Âm Gian lánh nạn.
Nhưng giờ đã nhìn ra, có sáu tên Luyện Hư Kỳ thì hết bốn tên đã e dè... điều này làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến khí thế của toàn bộ quân đoàn sơn tặc.
Bọn chúng tuy đông, nhưng dù sao cũng chỉ là một lũ ô hợp.
Đã như thế, Lê Vĩ liền tận dụng triệt để lợi thế này.
“ỤMMMMM!”
Tiếng rống như tiếng trống trận vang vọng từ nơi địa ngục vang lên.
Âm khí đen kịt bao trùm, Tiểu Âm Gian cứ thế mở ra, Minh Hồn và Linh Hồn kết hợp chuyển hóa thành Lửa Địa Ngục hừng hực thiêu đốt.
Dưới chân Lê Vĩ, bóng cây của Thôn Linh Ma Thụ điên cuồng khuếch trương và lan tỏa.
Phía sau lưng hắn, cái bóng quái vật của một con trâu điên sừng sững như một ngọn núi, toàn thân đen kịt u ám như ác ma, hai mắt đỏ ngầu, cặp sừng cong dài như vầng trăng khuyết ngạo nghễ xuất hiện.
“Trời ạ!” Một tên Hoá Thần Kỳ sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy.
Trước mắt bọn hắn là âm khí ngút trời, lửa địa ngục thiêu đốt, Thôn Linh Ma Thụ bành trướng và Cổ Ngục Man Ngưu như một con quỷ dữ.
Cảnh tượng này chẳng khác nào tận thế giáng lâm, dù là trong ác mộng bọn hắn cũng không dám nghĩ đến.
Đáng sợ hơn ở chỗ, chiếc mặt nạ đầu heo kia xuất hiện giữa khung cảnh như vậy càng khiến bầu không khí trở nên trầm thấp, quỷ dị khiến người đối diện phải rợn cả da gà.
“RỐNG!”
Cổ Ngục Man Ngưu ngửa đầu rống giận, hàng nghìn yêu thú dưới trướng Thú Sơn Đạo Tặc run lên cầm cập, huyết mạch bị nghiền ép, chiến lực suy giảm đi vài phần.
Còn chưa thực sự giao chiến, Lê Vĩ đã tạo ra một màn như quỷ thần khiến chúng sinh khiếp sợ.
Mà những tên sơn tặc cảm nhận được sự sợ hãi của yêu thú có liên kết linh hồn với mình, cũng vô thức sinh ra cảm giác e ngại tột độ.
“Hắc hắc.” Lê Vĩ âm thầm cười trộm: “Cảnh này quá ấn tượng, xứng đáng ghi vào sử sách!”
Điểm thành công nằm ở chỗ, cả đám sơn tặc không một ai nhìn ra tu vi chân chính của Lê Vĩ nhờ vào Trư Hồng Diện.
Chính điều này mới khiến bọn hắn ảo tưởng rằng, trước mắt mình là một lão quái vật có thực lực vô cùng khủng bố.
Bằng không, nếu phát hiện Lê Vĩ chỉ là Nguyên Anh Kỳ, e rằng bọn chúng đã sớm lao lên liều mạng với hắn.
“Ực...” Một lão già Luyện Hư Trung Kỳ nuốt nước bọt cái ực.
Lão là một trong số hai tên không tham gia vây công Yến Ất, chưa tận mắt thấy Lê Vĩ hoá giải thế công của Hợp Thể Trung Kỳ, vì vậy vẫn cố gắng lấy lại can đảm.
“Giả thần giả quỷ, chết đi cho lão phu!”
Lão gầm lên phẫn nộ, cưỡi trên lưng một con yêu thú lục giai – Liệt Lôi Lang, hóa thành một luồng lôi đình lao vọt đến.
Liệt Lôi Lang có tốc độ cực nhanh, như một tia chớp xuất hiện phía sau lưng Lê Vĩ, móng vuốt vồ ra thi triển Lôi Lang Trảo.
Mà lão già trên lưng nó cũng cùng lúc tung chưởng:
“Phá Lang Quyền!”
Lôi Lang Trảo cùng Phá Lang Quyền đồng loạt tập kích, đánh thẳng vào lưng của Lê Vĩ.
Trước ánh mắt chăm chú của toàn trường, Lê Vĩ ngay cả một chút phản ứng cũng không có.
Thật ra không phải hắn không muốn phản ứng, chỉ là tốc độ của tu sĩ Luyện Hư Trung Kỳ và yêu thú lục giai quá nhanh, hắn chưa kịp định thần khi lão già này bất ngờ tập kích.
Nhưng cảnh này rơi vào mắt đám sơn tặc, lại biến thành kẻ đeo mặt nạ đầu heo này quá khinh miệt, thậm chí không thèm ra tay chống đỡ.
ĐÙNG!
XOẸT!
Hai loại công kích mạnh mẽ đánh thẳng vào lưng và vùng đan điền của Lê Vĩ.
Chiếc Khắc Trận Trường Bào vốn mang sắc đen bỗng nhiên tỏa sáng rực rỡ, các loại trận văn huyền ảo hiện lên kết thành một tòa Phản Lực Trận chuyên phòng ngự và phản chấn.
PHỐC!
Lão già và Liệt Lôi Lang chỉ cảm thấy mình vừa đánh vào một tấm khiên có sức phản lực cực mạnh, toàn bộ công kích dội ngược lại vào chính người bọn hắn.
Cả hai phun máu, một người một thú bay ngược ra ngoài.
Lê Vĩ lúc này cũng đã kịp định thần, Càn Khôn Cốt kích hoạt, Thời Không Chi Lực đồng thời triển khai.
Hắn biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lần nữa đã ở ngay trước mặt lão già, Sơn Thuỷ Ấn hiện ra trong tay.
VÙ VÙ VÙ…
Siêu Nguyên Anh tuôn trào lực lượng truyền vào Sơn Thuỷ Ấn, uy lực của một kiện Bát Tinh Pháp Bảo chính thức hiển uy.
BÙM!
Lão già bị một ấn đập nát đầu, Liệt Lôi Lang hú lên quái dị, chủ nhân trọng thương khiến yêu thú liên kết cũng bị ảnh hưởng nặng nề.
“Lão phu liều mạng với ngươi!”
Cơ thể bị đánh nổ đầu, Nguyên Anh của lão già hung ác xông ra, nhắm thẳng vào mặt heo của Lê Vĩ mà vồ đến.
Nhưng ngay lập tức, thanh Vô Ảnh ẩn nấp trong không gian đã thô bạo đâm xuyên ra.
Uy lực của một kiện Danh Khí được thể hiện rõ ràng, tàn nhẫn xuyên thủng Nguyên Anh cấp Luyện Hư Trung Kỳ.
“Hự...”
Lão già rên rỉ một tiếng đầy bất lực, sinh cơ hoàn toàn đoạn tuyệt.
“HÚ...” Liệt Lôi Lang cũng không cam tâm tru lên rồi chết cùng chủ nhân.
Lê Vĩ ra tay gọn gàng linh hoạt, Hoả Ngục Xiềng Xích cắm thẳng vào linh hồn lão già và Liệt Lôi Lang, kéo thẳng bọn chúng vào Diêm Vương Lệnh.
Tĩnh...
Toàn bộ sơn trại chìm vào tĩnh lặng trong thoáng chốc.
“Mẹ kiếp!” Năm tên Luyện Hư còn lại tê dại cả da đầu, vô thức lùi lại, ánh mắt nhìn về phía nam nhân đầu heo như nhìn một con ác ma đến từ địa ngục.
Từ đầu đến cuối, cái bóng cây khổng lồ dưới chân và con quái vật đầu trâu phía sau lưng kẻ kia thậm chí còn chưa từng ra tay.
Ấy thế mà, một vị Luyện Hư Kỳ đã bị tiêu diệt dễ dàng như vậy.
Rõ ràng, đây chắc chắn là một lão quái vật có tu vi Hợp Thể hàng thật giá thật.
“Chạy đi!” Một tên Luyện Hư không nhịn được nữa, lao đi như điên.
Sơn tặc vốn mang bản chất của sơn tặc, tham sống sợ chết, luôn ưu tiên giữ mạng lên hàng đầu.
Đối mặt với cường giả Hợp Thể, dù bọn hắn có bao nhiêu Hoá Thần, bao nhiêu Luyện Hư cùng lao lên cũng chỉ có con đường chết.
“Chạy! Mau chuồn thôi, giữ mạng quan trọng hơn!” Năm tên Luyện Hư tách ra năm hướng khác nhau điên cuồng đào tẩu.
Cảnh này cũng khiến tất cả sơn tặc còn lại lâm vào hỗn loạn, mạnh ai nấy chỉ huy yêu thú của mình tìm đường tháo chạy.
Lê Vĩ nhìn cảnh này, vừa có chút bất đắc dĩ vừa thầm cảm thấy may mắn.
Để kích phát cùng lúc Khắc Trận Trường Bào và Sơn Thuỷ Ấn, linh lực tích trữ của hắn đã tiêu hao mất một nửa.
Nói thẳng ra, nếu như năm tên Luyện Hư Kỳ còn lại cùng lúc lao lên, Lê Vĩ chỉ có thể dốc hết thủ đoạn để làm thịt thêm một tên nữa, sau đó phải trốn vào Âm Gian lánh nạn ngay lập tức.
Bởi dù pháp bảo có đẳng cấp cao đến đâu, nếu không có đủ linh lực để kích phát thì cũng vô dụng.
Việc đám sơn tặc bỏ chạy khiến hắn thấy may mắn... nhưng cũng bất đắc dĩ vì một mình hắn không thể tiêu diệt hết tất cả bọn chúng, như vậy sẽ mất đi rất nhiều thu hoạch.
Tuy lần này nhận được truyền thừa trận pháp, nhưng thời gian quá ngắn... Lê Vĩ vẫn chưa thể tự mình bố trí ra được trận pháp cấp cao.
Hắn chỉ mới vừa nhập môn Trận sư mà thôi, tuy đã nắm được phương pháp nhưng còn lâu mới có thể tự lập trận một mình.
Bằng không chỉ cần lập xuống Bách Thú Tử Trận, Lê Vĩ và Yến Ất căn bản không cần phải tốn sức ra tay.
Nhưng đó là trận pháp cấp Bát Tinh, đòi hỏi lượng linh lực cực kỳ khổng lồ... dù Lê Vĩ có nguồn linh lực vượt xa người thường, vẫn cần phải đột phá thêm ít nhất một hoặc hai đại cảnh giới và trở thành Trận sư cao cấp mới làm được.
Vừa rồi sở dĩ Phản Lực Trận kích hoạt, là vì nó vốn dĩ là trận pháp được Trận Cuồng Lang Quân khảm sẵn trên Khắc Trận Trường Bào từ trước đó.
Trên Khắc Trận Trường Bào có tổng cộng bốn tòa trận pháp với bốn công dụng khác nhau: Phòng ngự và phản chấn, tăng tốc độ, tự động hấp thụ linh khí và tăng cường lực chiến.
“Thôi kệ, săn được tên nào hay tên đó!”
Ánh mắt Lê Vĩ lóe lên.
Hắn phất tay, triệu hoán Hổ Răng Kiếm, Tiểu Bối và Hắc Bạch Song Linh xuất chiến, tìm kiếm những con mồi phù hợp với sức mạnh của bọn chúng.
Thôn Linh Ma Thụ cũng không hề rảnh rỗi, nó trực tiếp trồi lên khỏi mặt đất, hóa thành bản thể khổng lồ với vô số rễ cây và nhánh cây mang theo gai nhọn như những xúc tua đen kịt, lao đến quấn lấy đám sơn tặc cấp Kim Đan, Nguyên Anh...
“PHỐC! PHỐC!”
Trước sự bá đạo của một con Thượng Cổ Hung Yêu, tu sĩ cấp thấp căn bản không có cơ hội thoát khỏi số phận bị tàn sát, nhanh chóng trở thành chất dinh dưỡng cho Thôn Linh Ma Thụ hấp thụ.
Cảnh tượng hiện ra như một lò luyện ngục... thê thảm cùng cực.
Mà Lê Vĩ, chân đạp Càn Khôn Cốt, hướng về phía một nam tử Hoá Thần Hậu Kỳ ở gần đó toàn lực đuổi theo.
Năm tên Luyện Hư Kỳ kia chạy quá nhanh, đã thi triển khả năng tác động đến không gian để trốn mất rồi, hắn muốn truy đuổi cũng không kịp nữa.
“Ngươi!”
Nam tử thấy tên quái vật kia vậy mà lại chọn mình làm mục tiêu, suýt chút nữa là vãi cả ra quần, ngửa đầu gào rống:
“Ngươi không đuổi giết năm vị Luyện Hư, đuổi theo ta làm cái quái gì thế hả?”
Lê Vĩ rõ ràng cảm nhận được sự phẫn nộ tột đỉnh của tên này khiến tu vi của hắn thoáng dao động.
Tuy nhiên hắn lười quan tâm, Thiên Tàn và Địa Khuyết xuất hiện trong tay, thô bạo chém xuống.
“Lão tử liều mạng với ngươi!” Nam tử gầm lên dữ dội, trực tiếp thi triển bí pháp:
“Tế Thú Khuyết Khí Thuật!”
“HÚ!”
Hai con yêu thú của hắn toàn thân đột ngột bốc cháy, chúng đau đớn hú lên quái dị, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng, sinh mệnh theo ngọn lửa đỏ rực như máu dần dần tan biến.
Mà huyết khí từ cơ thể hai con yêu thú lại biến thành lực lượng, nhập vào cơ thể tên Hoá Thần Hậu Kỳ này.
Trong thoáng chốc, tu vi của hắn đã nhảy vọt lên đến Hoá Thần Viên Mãn.
“Song Thú Chưởng!”
Nam tử bạo phát lực lượng, hai tay chưởng ra hư ảnh của chính hai con yêu thú vừa bị hắn hiến tế.
Lê Vĩ thấy cảnh này liền hiểu ra, chẳng trách lần trước tên Trại chủ có thể triệu hoán cùng lúc mười hư ảnh yêu thú, xem ra cũng là thông qua thuật hiến tế này.
OÀNH OÀNH…
Lực lượng va chạm dữ dội, Siêu Nguyên Anh tuôn trào khí lực, Thiên Tàn cùng Địa Khuyết chém tan Song Thú Chưởng trong nháy mắt.
Nhưng Lê Vĩ cũng bị phản chấn lùi ngược lại hàng chục bước, lực lượng khi vừa thi triển Tế Thú Khí Huyết Thuật của đối phương mạnh hơn hắn dự kiến.
“Hừ!” Tên nam tử hừ lạnh một tiếng, nhân lúc Lê Vĩ đang lùi bước định quay người bỏ chạy.
Nào ngờ từ trong cái bóng, Dạ Tâm như một tử thần đoạt mạng bất chợt trồi lên.
Linh Huyền Song Kiếm cầm trong tay, Dạ Tâm cười gằn dữ tợn, hai tay vung kiếm chém ra.
Tà Thức – Trảm Ảnh!
Tà Thức – Tuyệt Tâm!
Dạ Tâm ra tay cực kỳ độc ác, nó thi triển cùng lúc cả hai môn Tà Thức.
Trảm Ảnh chém vào cái bóng xuyên thấu linh hồn, Tuyệt Tâm trảm thẳng vào tâm cảnh.
Nam tử Hoá Thần còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, linh hồn bỗng nhiên đau đớn tột cùng khiến gương mặt hắn vặn vẹo, sắc mặt tái mét, máu tươi phun ra xối xả.
Ngay lúc linh hồn suy yếu nhất, tâm cảnh không hề vững vàng, trước mắt hắn xuất hiện một nhát chém xông thẳng vào tinh thần.
Hoảng loạn, tuyệt vọng, đau thương... đủ loại cảm xúc thống khổ nhất đời người xông thẳng lên đỉnh đầu.
Hai mắt nam tử trắng dã, cả người như một khúc gỗ vô tri vô giác rơi rụng xuống đất.
“Trời ơi!” Một tên thanh niên sơn tặc có tu vi Hoá Thần Viên Mãn khác đang bay đi, thấy cảnh này chỉ cảm thấy da đầu tê dại, nhịn không được thốt lên:
“Ngươi là người hay là quỷ?”
Thủ đoạn chiến đấu của Lê Vĩ quá đáng sợ, mỗi một thứ hắn thi triển ra đều vượt ngoài tầm hiểu biết của bọn hắn.
Không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ kẻ địch quỷ bí khó lường.
Mà tiếng thét của tên này cũng khiến Lê Vĩ chú ý đến hắn.
Mặt nạ heo quay sang, đôi mắt thâm thúy ẩn phía sau đen tuyền như vực sâu thăm thẳm...
Nội tâm thanh niên kia như rơi vào trong đó, bóng tối vĩnh hằng của sự chết chóc lan tràn khắp toàn thân.
Linh hồn tê buốt, tuyệt vọng tràn lan...
Đầu heo... đã trở thành cơn ác mộng chưa từng có.
Sợ, sợ đến cùng cực!