Đêm ly hôn, Tụng Phi uống đến mức suýt mất mạng.
Trong cơn say khướt, anh lảo đảo ngã xuống ghế sofa, tai vẫn văng vẳng tiếng cười nói từ màn hình TV — buổi tiệc tối do chính người chồng cũ của mình, Từ Lập Huyên, dẫn chương trình. Hình ảnh người kia phong độ, lạnh lùng trên sân khấu, mỉm cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra, khiến bạn bè xung quanh không khỏi trêu ghẹo:
*"Tìm đàn ông thì đừng tìm kiểu này. Ban ngày ly hôn, tối đã đi làm như không. Loại này, gọi là... người máy."*
Tụng Phi cười gằn, rồi chìm vào men say bất tỉnh.
Ai ngờ, ngay trước cửa nhà, anh lại chạm mặt đúng "người máy" ấy — Từ Lập Huyên đứng đó, mặt lạnh như sương, không nói không rằng xách lấy thân thể mềm nhũn của anh, lôi thẳng vào nhà, cởi sạch quần áo, ném vào bồn tắm.
Tụng Phi nhắm nghiền mắt, tay mò mẫm lên gương mặt kia, giọng mơ màng:
*"Dính quá... đi tẩy trang đi..."*
Từ Lập Huyên đứng yên, môi khẽ động:
*"Ly hôn là em đề nghị. Đừng chạm vào tôi. Quá khứ — không làm lại."*
Nhưng trái tim ai đó đã rung động rồi, thì làm sao dối được?
Từ giảng viên đại học ôn nhu đến người dẫn chương trình lạnh lùng, từ cuộc chia tay đầy nước mắt đến những lần vô tình chạm mặt giữa thành phố rộng lớn — bảy năm xa cách, tổn thương chất đầy, nhưng tình cảm chưa từng thật sự tắt.
Họ từng là ánh sáng của nhau. Và giờ, liệu có đủ can đảm để thắp lại ngọn lửa ấy?
**"Mau mau tái hôn đi, chính em nói đấy."**
Một câu nói đùa, hay là lời cầu xin âm thầm sau bao năm giấu kín?
Gương vỡ lại lành, yêu lại từ đầu — vì người duy nhất anh không thể buông tay, vẫn luôn là anh.
**CP: MC đài truyền hình công × Giảng viên đại học thụ | 1v1 | HE trọn đời**
Truyện Đề Cử






