**Mùa hạ ấy, ánh nắng chói chang như thiêu đốt cả trái tim.** Bức ảnh tốt nghiệp lung linh dưới ánh mặt trời—một cô gái e ấp trong tà áo dài trắng, bên cạnh là chàng trai trẻ trong chiếc sơ mi nhạt, cùng nụ cười rạng rỡ. Họ gặp nhau giữa cái nóng như thiêu như đốt của mùa hạ, và rồi chia xa cũng chẳng khác gì khoảnh khắc ấy, để lại sau lưng một đóa hồng tươi thắm, vĩnh viễn khắc sâu vào ký ức của mùa hạ năm ấy. *"Sợ rồi à?"* *"Ừ."* *"Đừng sợ."* *"Cậu không bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ ở bên tớ sao?"* *"Cậu theo đuổi tớ đi, tớ sẽ nghĩ đến."* *"Kiếp sau có thể đợi tớ chứ?"* *"Tớ không đợi kẻ nói dối."* *"Ăn kẹo sẽ thấy vui hơn đấy."* *"Tớ đã ăn quá nhiều kẹo, sao vẫn chưa thấy vui?"* *"Dạ dày không khỏe phải ăn cơm, ngoan nào."* *"Lại không ngoan rồi… bao giờ em mới đến dỗ anh đây?"* Mỗi lời nói, mỗi khoảnh khắc như những ngọn lửa âm ỉ, cháy bỏng mãi trong trái tim. Mùa hạ năm ấy, họ đã yêu nhau—dù chỉ trong thoáng chốc, dù xa cách đã chia lìa. Nhưng ký ức ấy, như đóa hồng tươi thắm, vẫn luôn đợi chờ…