Vết Xước Định Mệnh

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào rạng sáng mùa đông, đường phố vắng tanh, thưa thớt bóng người và xe cộ. Chỉ còn lại vài quán nướng đêm ồn ào náo nhiệt, còn đa số cửa hàng đã tắt đèn từ lâu.
Cả thành phố chìm trong màn sương mờ ảo, dần đi vào giấc ngủ sâu.
Những đêm đông luôn mang đến cảm giác mệt mỏi rã rời, thậm chí còn khó chịu hơn cái lạnh cắt da cắt thịt.
Một cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến Từ Khả đang ngồi xổm cạnh chiếc xe sang trọng không khỏi rùng mình.
Đêm tháng mười hai lạnh thấu xương, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu so với sự lạnh lẽo trong lòng cô lúc này.
Từ Khả cau mày nhìn chằm chằm vết xước vừa sâu vừa dài trên chiếc xe phía trước. Vệt dài ít nhất mấy chục centimet trên thân xe màu xanh lam đặc biệt nổi bật.
Tất cả là do chiếc xe ba bánh màu hồng của cô vô tình gây ra.
Vẻ ngoài xa xỉ của chiếc xe cho thấy giá trị của nó không hề nhỏ, nhưng cô lại không hề biết thương hiệu của nó.
Đối với một người không am hiểu về ô tô như cô, chiếc xe này hoàn toàn xa lạ. Đây là lần đầu tiên cô thấy nó, thậm chí nhìn bề ngoài nó cũng chẳng khác gì những chiếc xe bình thường đang chạy trên đường.
Và, chiếc xe này mới tinh như vừa tậu về.
Panamera, dòng xe của Porsche.
Giá thị trường dao động khoảng từ một triệu đến hai triệu rưỡi.
Từng con chữ hiển thị trên màn hình điện thoại khi tra cứu trông thật bình thường, nhưng khi tổng hợp lại, chúng khiến trái tim cô đập loạn xạ không ngừng.
Từ Khả lập tức tìm kiếm thông tin về chi phí khắc phục vết trầy xước của chiếc xe. Càng tìm kiếm, cô càng cảm thấy lạnh toát. Thay một lớp sơn đầu ít nhất cũng tốn mấy chục ngàn, sửa chữa một vết xước dài và sâu như thế này có lẽ phải tốn mấy chục ngàn, thậm chí cả trăm ngàn... Con số này nằm ngoài khả năng của cô rất nhiều, nhất thời Từ Khả chỉ muốn bật khóc nức nở.
Sớm biết thế này, sau khi bán bánh ngọt xong cô đã chẳng thèm đi bán thêm xúc xích làm gì. Khoảng một giờ trước, cô còn đang rất vui vẻ vì hôm nay việc buôn bán thuận lợi, các món ngọt trong cửa hàng đã bán hết sạch từ sớm nên cô mới đạp xe ra đầu phố để bán thêm xúc xích.
Việc bán xúc xích cũng rất tốt, tất cả những cây xúc xích cô mang theo đều bán hết. Hơn nữa, còn có rất nhiều người xem buổi phát sóng trực tiếp bán xúc xích của cô, thậm chí còn tặng cô rất nhiều quà trên mạng.
Dù sao thì hôm nay đúng là một ngày tuyệt vời.
Thế rồi, chiếc xe ba bánh của cô lại đâm sầm vào chiếc ô tô hạng sang đang đỗ bên đường.
Vui quá hóa buồn.
Từ Khả không biết phải làm sao. Cô chỉ có thể ngồi xổm bên cạnh chiếc xe sang trọng, chờ chủ nhân nó xuất hiện để thương lượng về cách bồi thường. Nếu thực sự phải trả mấy trăm vạn, cô lấy đâu ra tiền mà trả? Mấy chục ngàn đã khiến cô áp lực nặng nề rồi, chỉ mong chủ nhân chiếc xe này có thể bao dung, chấp nhận cho cô trả góp.
Trong vài ngày nữa, cô còn phải trả tiền thuê mặt bằng quý tới, mua thêm rất nhiều nguyên vật liệu làm bánh, cũng như trả nợ.
Nghĩ đến đây, cô nặng nề thở dài một hơi.
Cô đợi gần một tiếng đồng hồ. Ngày thường có rất nhiều ô tô đậu bên đường, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy một chiếc xe có hình dáng khác lạ như thế này. Không biết tối nay chủ nhân của nó có xuất hiện hay không.
Nếu không xuất hiện, cô chỉ có thể để lại số điện thoại trên xe, chờ đối phương chủ động liên lạc.
Tiết trời lại thổi thêm một đợt gió lạnh, không khí bao phủ một tầng sương mờ. Gương mặt Từ Khả đỏ bừng vì lạnh. Cô nhìn chằm chằm vết xước trên xe, không biết đã tự trách bản thân bao nhiêu lần vì mải nhìn điện thoại mà không để ý đường.
Nếu không, cô đã chẳng trượt tay lái khiến chiếc xe ba bánh của mình đâm vào chiếc xe đẹp đẽ này.
Chậc chậc.
Đợi thêm gần hai mươi phút nữa, Từ Khả xoa xoa hai bàn tay vào nhau cho ấm. Cô liếc nhìn màn hình điện thoại, đã gần một giờ sáng.
Thôi thì đợi thêm nửa tiếng nữa thôi, nếu chủ nhân chiếc xe vẫn không xuất hiện, cô đành để lại mảnh giấy trên xe rồi về trước.
“Cô bé, nửa đêm rồi mà em còn ngồi xổm sờ soạng xe anh là muốn làm gì?” Đang suy nghĩ miên man, một giọng nói tuy lười biếng nhưng dễ chịu vang lên trên đỉnh đầu cô.
Từ Khả giật mình, vội vàng ngẩng đầu nhìn người vừa nói. Đó chính là chủ nhân của chiếc xe sang trọng này.
Đập vào mắt cô là một khuôn mặt cực kỳ ưa nhìn với đường nét rõ ràng, xương hàm tuyệt mỹ. Từng đường nét trên gương mặt rất chuẩn mực, tổng thể lại càng xuất chúng. Đầu tóc anh có chút tán loạn, ba phần tóc mái cũng mang theo vẻ lười biếng.
Anh cúi đầu nhìn cô, tư thế từ trên cao nhìn xuống khiến đèn đường vừa vặn chiếu vào mặt anh. Đôi mày xinh đẹp nhướng lên, trong đôi mắt đào hoa hiện lên nụ cười giễu cợt. Dưới khóe mắt có một nốt ruồi lệ, mắt trái anh hơi hếch lên trông vô cùng hoang dã.
Nửa đêm, sương mù quấn lấy thân anh, khiến anh trông có chút không chân thật.
Từ Khả không khỏi nuốt nước miếng. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai đến nhường này, đẹp đến mức có thể dùng từ “mỹ” để hình dung, đẹp đến mức có chút hoa lệ mê người.
Họa mi.
Tha thứ cho cô vì vốn từ hạn hẹp, trong vài giây ngắn ngủi, cô chỉ có thể nghĩ đến từ “họa mi” này mà thôi.
Mặc dù đây không phải là từ thường dùng để miêu tả ngoại hình của một người, nhưng nó lại rất phù hợp với người đàn ông đang đứng trước mặt cô lúc này.
Cô vội vàng đứng dậy, phát hiện ra người đàn ông này rất cao. Vừa rồi không thấy được là do bản thân đang ngồi xổm.
Anh cao ít nhất một mét tám lăm. Bên ngoài anh khoác một chiếc măng tô màu đen, bên trong là chiếc áo len cao cổ màu lạc đà. Đôi chân dài được bọc trong quần yếm đen, dưới chân là đôi bốt Martin màu đen, cổ giày hở ra. Bộ quần áo thời thượng này rất phù hợp với khí chất kiêu ngạo của anh.
Người đàn ông trong tư thế buông lỏng, ngón tay phải còn kẹp nửa điếu thuốc. Làn khói trắng cuộn lên hòa vào không khí, làm mờ đi gương mặt anh một chút.
Trong không khí tràn ngập mùi thuốc lá, cảm giác không tệ chút nào.
“Sao nào, cũng giỏi thật đó.” Người đàn ông vừa nói vừa rít một hơi thuốc: “Cô thật tận tâm, trời lạnh như thế này mà vẫn kiên nhẫn chờ đợi.”
Từ Khả nghe vậy lập tức lắc đầu. Cô lo lắng giơ tay ra hiệu với anh.
Cô không thể nói, cô bị câm. Thường ngày, cô giao tiếp với mọi người hầu như thông qua điện thoại di động, giấy và bút. Nãy giờ cô quá lo lắng nên đã không kịp phản ứng.
Nhìn thấy vẻ bối rối của cô gái trước mặt, đôi mày xinh đẹp của Thẩm Trí nhướng lên.
Sau khi ra hiệu một lúc, Từ Khả nhận ra đối phương không thể hiểu được ngôn ngữ ký hiệu của cô. Vì vậy, cô đành lấy giấy bút đã chuẩn bị sẵn trong túi xách.
[Xin lỗi, tôi vô tình làm xước xe của ngài, vết xước rất lớn.]
Cô vội vàng ghi vào sổ tay một câu rồi giơ lên cho đối phương đọc.
Thẩm Trí cúi đầu nhìn cuốn sổ cô đang cầm. Trên đó có viết mấy chữ đại loại như là [Đâu là xúc xích vị việt quất? Xúc xích có muốn cay không?]...
Chuyện này...
Đầu bút to hơn bình thường, chắc là để tiện cho người khác. Quyển sổ không lớn lắm, hình như là đóng chung cỡ giấy A4.
Nét chữ xinh đẹp, ngòi bút sắc và chắc nịch, trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài dễ thương và thanh tú của cô.
“Cô không thể nói chuyện?” Thẩm Trí xem xong rồi hỏi.
Từ Khả gật đầu, tiếp tục viết vào sổ.
Thẩm Trí nhìn cô chằm chằm, thấy cô rất nhanh đã viết thêm một câu: [Xe của ngài bị xe ba bánh của tôi làm xước, phải bồi thường bao nhiêu ạ?]
Nhìn những dòng chữ trên tờ giấy của cô, Thẩm Trí vòng qua phía trước xe. Quả nhiên, anh nhìn thấy phía trước chiếc xe mới mua của mình có một vết xước vừa hẹp vừa dài.
“Chậc.” Anh nhíu mày, liếc nhìn chiếc xe ba bánh bên cạnh.
Chiếc xe ba bánh không quá lớn, trông rất cũ nát. Trên xe có một cái lò nướng và một bình xăng nhỏ, cùng với mấy cái khay đựng lộn xộn gia vị và những hộp nhỏ dùng để đóng gói.
Từ Khả nghe tiếng “chậc” của anh, nhìn thấy đôi lông mày anh cau lại, cô càng cảm thấy bối rối.
[Xin lỗi, tôi biết xe của ngài rất đắt tiền, phí sửa chữa cũng rất đắt.]
Cô viết xong một câu liền vội vàng giơ lên, sau đó lại cặm cụi viết tiếp:
[Tôi không thể trả nhiều tiền cho ngài một lần được. Ngài có thể cho tôi trả góp dần dần được không? Tôi xin lỗi, thực sự tôi không cố ý đâu.]
Thẩm Trí nhìn qua cuốn sổ rồi lại nhìn vẻ mặt cô.
Cô gái trước mặt trông cũng không lớn lắm, nhìn qua có vẻ chỉ mới hai mươi hai, hai mươi ba tuổi. Đầu tóc búi cao, khuôn mặt tròn trịa thanh tú, còn có đôi mắt hạnh trong veo tròn xoe, rõ ràng trông vô cùng dễ thương.
Ăn mặc còn rất... giản dị.
Dù sao cũng là loại quần áo đơn giản, nhìn qua thì rất cũ kỹ. Cô mang một đôi giày giữ nhiệt màu đỏ sẫm, loại thường chỉ thấy người lớn tuổi mang, và một cái tạp dề kẻ sọc sẫm màu dài tới gối.
Mộc mạc.
Hình như cô ấy đã đợi rất lâu rồi, khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh, ngay cả chóp mũi và vành tai cũng đỏ bừng.
“Cô đã đợi ở đây bao lâu rồi?” Anh giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ sáng.
Từ Khả lắc đầu, tiếp tục viết: [Không lâu.]
Lại một cơn gió lạnh thổi qua, cô rụt cổ lại, không tránh khỏi phun ra một ngụm khói trắng. Đôi mắt nhìn anh ngập tràn áy náy.
“Cô trả tôi một trăm đồng.” Thẩm Trí nhìn cô rồi nhẹ giọng. Anh vừa nói vừa dập tắt điếu thuốc trong tay, bỏ mẩu thuốc đó vào túi quần.
Trời vẫn se lạnh lúc nửa đêm, một cô gái đã chờ đợi ở đây rất lâu. Sự chân thành của cô cũng khiến anh nguôi ngoai bớt.
Thật xui xẻo cho anh, đối phương lại là một cô bé câm không nói chuyện được.
Có thể đợi lâu trong cái lạnh này, anh đoán rằng cô sẽ cảm thấy xấu hổ nếu không trả bất kỳ khoản tiền bồi thường nào. Nếu là một người không có đạo đức, cô đã sớm cao chạy xa bay rồi.
Từ Khả há to miệng, nhìn anh rồi phát ra một tiếng “a”.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, Thẩm Trí lại nói: “Tôi không thiếu khoản tiền bồi thường này của cô.”
Từ Khả: “...”
“Cô chuyển khoản hay đưa tiền mặt?” Anh không muốn nói thêm gì nữa, lấy điện thoại bấm vào mã nhận tiền trong WeChat rồi đưa cho cô.
Từ Khả vẫn không có phản ứng gì. Cô đã chuẩn bị tâm lý phải trả ít nhất hai mươi đến ba mươi ngàn nhân dân tệ, thậm chí cô vẫn còn đang suy nghĩ bản thân phải mất bao lâu để trả xong số tiền bồi thường này.
“Cô ngốc hả?” Thấy cô không có phản ứng gì, người đàn ông tiếp tục nói.
Từ Khả hoàn hồn, cúi đầu viết: [Cảm ơn lòng tốt của ngài, nhưng lần này tôi đã làm hỏng xe của ngài rồi. Tôi không thể để ngài chịu thiệt được. Bồi thường trong một lần thì quá nhiều tiền, tôi không có khả năng chi trả, nhưng tôi có thể trả góp.]
Thẩm Trí thấy cô đang cúi đầu viết. Có lẽ do quá lạnh nên bàn tay cầm bút của cô cứng đờ mà run rẩy.
“Vết xước đó không tốn nhiều tiền sửa đâu,” anh nói.
Từ Khả ngẩng đầu nhìn anh. Dưới ánh đèn đường, vẻ mặt anh trông không chút lãnh đạm, đại khái là do mắt mày anh quá đẹp nên không thể lãnh đạm được.
“Đưa tôi một trăm tệ đi, lạnh quá, tôi không muốn đứng đây hóng gió nữa.” Thẩm Trí lại đưa điện thoại qua cho cô.
Gặp phải người tốt rồi.
Lại còn là một người đàn ông đẹp trai, ưa nhìn nữa.
Người vừa đẹp trai vừa tốt bụng.
Từ Khả cười cảm kích. Cô lấy điện thoại ra chủ động quét mã chuyển cho anh một trăm tệ.
Khi quét xong, cô cầm bút và viết lên tờ giấy:
[Ngài có thích ăn đồ ngọt không?]
[Cũng có thể đem tặng cho bạn bè, người thân.]
“Có ý gì?” Thẩm Trí nhìn những lời cô viết, tò mò hỏi.
[Tôi mở một tiệm bán đồ tráng miệng, ngay trước cửa hàng này.]
Từ Khả viết xong rồi chỉ vào một dãy nhà cũ năm sáu tầng ở phía trước con đường.
Thẩm Trí nhìn sang. Phía trên có chung cư, phía dưới có cửa hàng, có quán ăn, tiệm thuốc và rượu, nhưng xa quá anh không thấy rõ. Đại đa số đều đã đóng cửa hết rồi.
[Tên là Tiệm đồ ngọt Siêu Khả Dĩ, ở bên cạnh căn tin. Ngày nào ngài cũng có thể đến để chọn bánh, hương vị với kiểu dáng tùy ý.]
[Giống như tôi đang trả góp cho ngài.]
Từ Khả lại cười. Cô giơ cuốn sổ lên trước mặt, đôi mắt tròn xoe trong veo thuần khiết. Khi cười lên, khóe miệng cô có một má lúm đồng tiền nhỏ.
Thẩm Trí nhìn cô, hỏi: “Em tên gì?”
[Từ Khả.]
“Cái tên này cũng rất đáng yêu.” Nhìn hai chữ trên giấy, người đàn ông không khỏi mỉm cười.
Từ Khả lập tức lắc đầu: [Vâng, vâng, vâng.]
“Ồ?” Thẩm Trí hỏi lại.
Cô nhíu mày, giống như cảm thấy không ổn nên viết: [Cũng dễ thương.]
“Được, đợi rảnh rỗi đi ngang qua chỗ này mua bánh ngọt. Vừa vặn ở nhà có một thằng nhóc thích ăn.” Thẩm Trí không hỏi nữa: “Mau trở về đi, muộn rồi.”
Từ Khả gật đầu, nhưng cũng không lập tức rời đi.
Thẩm Trí thấy cô muốn anh đi trước nên anh liền lên xe rồi khởi động.
Khởi động rồi nhưng cô vẫn không rời đi. Từ Khả nghi hoặc, chỉ thấy anh hạ cửa kính xe xuống, vươn đầu nhìn cô: “Xe của cô chuyển đi một chút, tôi qua không được.”
Từ Khả nhanh chóng tiến lên, đẩy chiếc xe ba bánh của mình sang một bên.
Người đàn ông chậm rãi lái xe ra khỏi chỗ đậu. Anh cũng không nói thêm gì nữa, đóng lại cửa sổ, lái chiếc xe sang trọng rời đi, chỉ để lại một làn khói xe cùng tiếng động cơ ầm ầm.