Cùng em làm bánh sinh nhật

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi

Cùng em làm bánh sinh nhật

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Lên xe, anh đưa em về.” Thẩm Trí thật sự không thể tin được anh lại đứng cãi nhau với cô giữa đêm đông lạnh thấu xương thế này. Bé Câm bị gió thổi đến mức mặt mũi đỏ bừng, cứ đứng khịt mũi liên tục.
Từ Khả vội xua tay, ý rằng không cần đâu.
Chiếc xe điện của cô cũng không thể cứ vứt lại đây được.
“Xe điện của em cứ để vào cốp xe của anh, xe anh lớn nên bỏ vừa.” Thẩm Trí lập tức đưa tay muốn nhấc xe của cô lên.
Anh thật sự thấy may mắn vì hôm nay chiếc xe anh lái là chiếc SUV cỡ lớn vừa bảo dưỡng xong. Nếu không phải Lê Triệt lái xe xong lại vứt bừa bãi không đỗ vào bãi đỗ xe đàng hoàng, có lẽ anh đã không lái chiếc này. Cốp xe phía sau lớn như vậy, bỏ chiếc xe điện nhỏ xíu này vào vẫn còn thừa rất nhiều chỗ. Đợi về nhà, anh có thể làm chút đồ ngon cho “Con Chó Lớn” kia ăn.
Từ Khả vẫn từ chối vì không muốn nửa đêm thế này còn làm phiền anh, hơn nữa anh vừa tăng ca về chắc chắn rất mệt mỏi.
“Từ Khả, em đừng để anh phải dùng đến biện pháp mạnh!” Thẩm Trí thấy cô không chịu rời khỏi xe điện, anh chỉ hạ mắt lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt và giọng điệu ấy bất giác khiến người nghe cảm thấy sợ hãi.
Từ Khả quay đầu lại, cô không thể nghĩ ra người đàn ông đẹp trai trước mặt này có thể làm ra chuyện thô bạo gì với mình, nhưng ánh mắt anh lúc này quả thật hơi đáng sợ.
Thấy cô còn nghiêng đầu nhìn mình với vẻ mặt khó hiểu, Thẩm Trí tức đến mức không biết phải làm sao. Cô đội mũ bảo hiểm màu xanh lam, bộ dạng nghiêng đầu này… Chết tiệt, hình như anh bị cô bỏ bùa mê rồi!
“Xuống xe.” Anh lại nói, rồi nắm lấy cánh tay cô muốn kéo cô xuống.
[Thật sự không cần tiễn em về đâu, chỗ này cũng không xa nhà em mà.]
Từ Khả gõ chữ trả lời anh.
“Thay vì em ngồi đây cãi lý với anh, nếu chịu lên xe thì chắc chúng ta đã về đến nhà em rồi đó!” Thẩm Trí nhìn cô nói.
Từ Khả: “…” Hình như, hình như đúng là vậy thật.
“Nghe lời anh, lên xe anh đưa em về nhà.” Anh dùng giọng dịu dàng khuyên: “Hay là em muốn anh cứ chạy theo em suốt dọc đường thế này?”
Từ Khả do dự nhìn anh.
Dưới ánh đèn đường, gương mặt anh đặc biệt trắng, trắng đến nỗi không có chút huyết sắc nào, khi mở miệng phả ra toàn sương mù, vẻ mặt cũng rất lạnh lẽo.
“Bây giờ là không giờ hai mươi phút, sinh nhật của anh.” Thẩm Trí nâng tay nhìn đồng hồ rồi thấp giọng nói.
Nghe vậy, Từ Khả mở to hai mắt, đôi đồng tử khẽ giật.
Ngay lúc định nói "Chúc mừng sinh nhật" với anh, cô chợt nghe anh nói: “Em hy vọng ngay lúc này, ở đây, anh sẽ nghe những lời châm chọc của em à? Em nhẫn tâm với anh đến vậy sao?”
Từ Khả vội lắc đầu. “Vậy thì xuống xe, đi theo anh lên xe.” Giọng nói của người đàn ông không cho phép cô từ chối.
Từ Khả mím môi, nghe đến đây cô mới chịu xuống khỏi xe điện.
Thẩm Trí không nói thêm lời nào mà trực tiếp khom người nhấc xe điện xuống rồi mở cốp xe. Từ Khả đi theo sau anh, cô muốn giúp anh nâng xe lên. Nào ngờ, Thẩm Trí chỉ nhấc một cái đã nâng xe lên cao, thoạt nhìn không hề tốn chút sức lực nào. Tuy anh trông cao ráo gầy gò nhưng sức lực hẳn là rất lớn. Lúc trước thấy anh mặc đồ Tây hay đồ thể thao, từ dáng người đó có thể nhận ra anh là người thường xuyên vận động rèn luyện thân thể.
“Lên xe đi.” Sau khi bỏ xe điện vào cốp xe, Thẩm Trí vòng lại mở cửa xe cho cô. Từ Khả vừa lên xe đã cảm nhận được sự ấm áp bao trùm, trong xe mở máy sưởi nên hơi ấm lan tỏa khắp nơi, chỉ mới dừng xe một chút nên hơi ấm cũng chưa tan đi nhanh đến vậy. Thẩm Trí lên xe rồi nổ máy, lúc này máy sưởi lại được bật lên.
Từ Khả cầm điện thoại lên nhanh chóng gõ chữ, anh cũng không lập tức lái xe mà nhìn chằm chằm vào dáng vẻ đang gõ chữ của cô.
[Chúc mừng sinh nhật, tuổi mới mong công việc anh thuận buồm xuôi gió, bình an khỏe mạnh.]
[Cảm ơn anh!]
[Em không kịp chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, hay là sáng mai anh đến lấy một cái bánh kem về nhé.]
Thẩm Trí chỉ vào màn hình điện thoại đang tràn ngập những dòng chữ chúc mừng của cô rồi cười hỏi: “Đây không phải đã là quà rồi sao?” Cái này mà tính là quà cáp gì chứ? Những lời dễ nghe thế này ai mà chẳng biết nói, thậm chí có thể anh cũng đã nghe không ít những lời này từ người khác rồi.
“Thắt dây an toàn vào.” Thẩm Trí cũng không biết cô đang suy nghĩ gì, lại dịu dàng nói thêm: “Còn nữa, em có thể cởi mũ bảo hiểm xuống rồi đó.” Từ Khả vốn đang thắt dây an toàn, nghe được câu nói phía sau của anh thì động tác liền ngừng bặt. Lúc này cô mới phản ứng kịp, hóa ra mình vẫn còn đang đội mũ bảo hiểm. Thẩm Trí thấy bộ dạng ngốc nghếch của cô thì vẫn luôn cười, sau đó anh đưa hai tay ôm lấy mũ bảo hiểm của cô mà cũng không giúp cô cởi xuống ngay, chỉ là dùng hai tay ôm mũ rồi lắc qua lắc lại mấy cái, làm xong anh mới giúp cô cởi xuống. Khi vừa cởi mũ ra thì tóc tai cô rơi xuống tán loạn. Mũ bảo hiểm làm tóc cô bung ra, có vài sợi rơi lung tung xuống dưới. Mấy sợi tóc như tơ lụa rải rác trên gương mặt ửng hồng của cô, bộ dạng hỗn độn như thế khiến cô vừa chật vật vừa buồn cười.
Thẩm Trí đặt mũ bảo hiểm của cô ở vị trí điều khiển giữa ghế lái và ghế phụ rồi mới hỏi: “Mấy ngày nay em đều chạy đi giao đồ ăn à?” Từ Khả vừa vén tóc vừa lắc đầu. Cô cột tóc cho chắc lại phía sau rồi mới cầm máy gõ chữ: [Hôm nay mới làm ngày đầu tiên ạ.] Xe chậm rãi lái ra đường lớn, Thẩm Trí quay đầu liếc mắt nhìn một cái, anh cũng không biết mấy năm nay Bé Câm đã trải qua những ngày tháng thế nào. Trước kia dì Lưu phụ việc có nói cho anh biết cửa tiệm của cô chỉ mở hai năm gần đây mà thôi. Hình như cô còn có ba mẹ nuôi nhưng họ đã mất vào lúc cô còn học trung học. Có lẽ sau đó cô đều sống một mình thế này. Thật sự không phải anh mềm lòng quá mức, nhưng cô gái này vẫn luôn khiến người khác không nhịn được mà mến thương.
Hơi lạnh quấn quanh người đã bị xua tan kể từ khi ngồi vào xe. Từ Khả thấy anh không nói chuyện nên cũng không muốn quấy rầy anh chuyên tâm lái xe, cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn một lúc, có lẽ vì trong xe quá ấm áp nên cô cảm thấy đôi mắt híp lại, buồn ngủ vô cùng. Ý thức cô dần lung lay rồi thoắt cái đã chìm sâu vào giấc mơ đẹp.
“Em còn chưa ăn...” Hồi lâu không thấy cô có động tĩnh gì, Thẩm Trí mới nghiêng đầu nhìn cô. Vốn định hỏi cô có phải chưa ăn tối không, nhưng nhìn qua thì thấy cô đang say giấc nồng. Anh lập tức lái xe chậm lại, khi đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ thì anh dừng xe hẳn, rồi đưa tay qua chỉnh ghế phụ bên cô hơi ngả về sau một chút. Thời gian dừng đèn đỏ hơi lâu, anh ghé vào vô lăng ngắm nhìn cô gái đang say ngủ bên cạnh. Khi ngủ, gương mặt cô rất điềm tĩnh, cũng chẳng biết Bé Câm này đã không được nghỉ ngơi đàng hoàng bao lâu rồi mà bây giờ ngủ sâu đến thế. Nhìn một lát, anh lại không nhịn được đưa tay chạm nhẹ vào chóp mũi thanh tú của cô, chóp mũi của Bé Câm ửng đỏ trông rất dễ thương. “Làm sao mà em có thể kiên cường đến mức quật cường thế chứ,” Thẩm Trí thì thầm một câu rồi lại cởi áo khoác lông trên người ra khoác lên người cô. Vừa chuyển đèn xanh thì anh lại khởi động xe lái đi. Ngã tư đường giữa đêm quá đỗi yên tĩnh, yên tĩnh đến mức anh có thể nghe rõ ràng tiếng hít thở mỏng manh của người bên cạnh mình. Cùng nhau đồng hành như thế, trong lòng anh giống như có một sợi lông vũ lướt qua lướt lại. Cảnh đẹp ngoài cửa sổ chậm rãi lướt qua tầm mắt, Thẩm Trí đột nhiên cảm thấy nếu Bé Câm không ở bên cạnh anh khoa tay múa chân muốn nói gì đó thì lòng anh sẽ trống rỗng tịch mịch lắm. Rõ ràng một đoạn đường không hề xa vậy mà hai người đi cả một lúc lâu mới đến nơi.
Thẩm Trí đỗ xe trước cửa tiệm của Từ Khả nhưng anh vẫn không gọi cô dậy. Anh vẫn ghé người trên vô lăng mà yên tĩnh nhìn cô, anh cảm thấy tâm trạng gần đây của mình kỳ lạ vô cùng. Vừa nhìn thấy Bé Câm thì cả người anh đều đặc biệt bình tĩnh, khi cùng cô ở chung một chỗ thì ngay cả không khí xung quanh cũng khiến anh cảm thấy thư thái hơn. Cũng chẳng biết qua bao lâu thì Từ Khả đã mơ màng tỉnh lại. Cô hơi mơ màng, dụi mắt một hồi rồi ngó nhìn xung quanh mình, vừa quay đầu lại liền thấy được ánh mắt sâu lắng mà dịu dàng của Thẩm Trí đang nhìn mình. “Tỉnh rồi.” Thanh âm vừa mềm mại vừa lười biếng, trầm khàn và từ tính hệt như người vừa tỉnh ngủ là anh vậy. Từ Khả nghe thế mới chợt nhớ mình đang ngồi trên xe của Thẩm Trí, cô nhanh chóng thẳng người ngồi dậy nên chiếc áo khoác lông đang đắp trên người cô rơi xuống. Cô nhìn áo khoác rồi lại nhìn người đàn ông, anh đang mặc một chiếc áo len cổ tròn rộng rãi và mái tóc tùy ý tán loạn nên trông anh càng thêm lười biếng. Cô nhanh tay cầm áo khoác đưa qua cho anh, ý muốn anh nhanh chóng mặc vào sợ bị cảm lạnh sẽ không tốt. Thẩm Trí cầm áo khoác cô đưa: “Thấy em ngủ say quá nên anh không gọi em dậy.” Từ Khả hơi ngại ngùng, cô lấy điện thoại di động ra xem thì đã thấy hơn ba giờ khuya rồi, vậy mà cô đã ngủ quên trên xe anh hơn ba tiếng đồng hồ. [Thực sự xin lỗi, em ngủ thiếp đi mà chẳng nhận ra gì cả.] Cô cảm thấy bản thân mình giống như phạm phải một tội ác tày trời, trời lạnh lẽo mà còn là nửa đêm nữa mà khiến người ta ngồi trong xe chờ lâu đến thế.
“Không sao mà.” Thẩm Trí bình tĩnh nói rồi nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay, anh hỏi: “Bình thường có phải hơn ba giờ em đã dậy để làm bánh không?” Từ Khả gật đầu. “Tại anh có xem em phát trực tiếp.” Anh lại nói thêm. Từ Khả hơi sửng sốt, sớm thế mà anh vẫn vào xem sao. [Anh mau về nhà đi, hại anh thức khuya như vậy.] Cô thật sự vô cùng ngượng ngùng. “Dù sao trời cũng đã gần sáng rồi.” Thẩm Trí nói. Từ Khả không hiểu ý tứ trong lời nói của anh, nghĩ đến hôm nay là sinh nhật anh, ngày ba tháng hai. “Quà sinh nhật anh đã nhận.” Anh nhìn cô rồi nở một nụ cười mê hoặc lòng người. Ở cùng với cô trong một không gian nhỏ hẹp thế này trong vòng ba tiếng, trước nay anh chưa từng có lúc nào bình tĩnh như lúc này. Lúc Bé Câm ngủ trông vô cùng lanh lợi, cũng chẳng có mấy động tác dư thừa. Từ Khả càng thêm khó hiểu, cô còn chưa tặng quà gì cho anh mà. “Anh với em cùng nhau làm bánh kem đi.” Thẩm Trí nói xong rồi khởi động xe, anh tìm chỗ đậu bên ven đường rồi mới xuống xe. Động tác của anh rất nhanh khiến Từ Khả chưa kịp hiểu mô tê gì hết. Đợi đến khi anh xuống xe rồi thì trong đầu cô còn hơi mơ màng. Anh mở cốp xe phía sau ra, rồi hình như anh nhấc xe điện của cô xuống. Thấy thế, Từ Khả mới nhanh chóng xuống xe theo anh. [Anh muốn cùng em làm bánh kem sao?]
Cô không nhịn được liền hỏi anh.
“Ừm, cứ coi như là tự tặng bản thân nhân dịp sinh nhật đi.” Thẩm Trí giúp cô đẩy xe điện hướng về phía cửa hàng. Từ Khả chạy chậm hai bước đi theo rồi ngẩng đầu nhìn anh, thấy tinh thần anh vẫn còn sáng láng lắm, không giống như một người thức cả đêm. Còn cô thì ngủ trong xe anh rất ngon, lúc này đây tinh thần cũng tốt, chắc là ngủ lại không được nữa mà cô cũng không có ý định ngủ lại. Đến cửa hàng rồi thì cô khom người xuống mở cửa. “Xe điện dắt vào trong luôn hả em?” Thẩm Trí hỏi cô. Từ Khả gật đầu. Ban đêm mà để xe ở ngoài dễ bị trộm lắm, thường thì buổi tối cô dắt vào trong tiệm, ban ngày lại dắt ra để dễ dàng sạc điện hay làm gì đó. Chờ Thẩm Trí đẩy xe vào trong rồi thì cô lại kéo cửa cuốn xuống. Kéo xuống rồi cô mới thấy có gì đó hơi kỳ kỳ. Hơn nửa đêm rồi mà cô còn ở cùng một chỗ với người đàn ông đẹp mắt thế này, thay vì cho rằng nguy hiểm thì càng giống một không gian mập mờ ái muội hơn. Thẩm Trí nào có nghĩ nhiều đến thế, lòng anh rộn ràng nên vừa dắt xe vào trong đã nói: “Bây giờ chúng ta làm bánh kem liền luôn ha.” [Anh đợi em chút, em đi thay quần áo đã.] Cô muốn thay bộ đồ khác, cũng muốn đi rửa tay. “Ừm,” Thẩm Trí nói, thấy cô đi vào căn phòng nhỏ sau bếp thì anh mới một mình trong bếp ngó nhìn xung quanh. Đứng trước tiệm cũng chỉ thấy đến bếp của cô thôi chứ không hề nhìn thấy một căn phòng nhỏ nào sau bếp của cô cả. Ngoài hai cái tủ lạnh bên ngoài thì trên giá gỗ chất đầy những nguyên liệu làm bánh như bột mì và một số nguyên liệu cần thiết. Căn phòng ở đã trang trí lại nên nhìn khá gọn gàng và sạch sẽ. Đợi chút thì Từ Khả ra khỏi phòng, cô mặc một bộ đồ thường thấy khi làm bánh và đeo tạp dề vào, còn lấy thêm một cái đưa cho anh. [Sợ dơ quần áo anh, nhưng có lẽ sẽ hơi nhỏ chút.] Đây là cái tạp dề lớn nhất mà cô có thể tìm được rồi. “Không sao, anh cởi áo khoác ra là được.” Thẩm Trí nói, cái tạp dề này đúng là hơi nhỏ, căn bản còn không dài qua thân anh. [Nhưng sẽ lạnh lắm.] Cửa tiệm cô ở ngay lầu một nên trời rạng sáng sẽ càng lạnh hơn. “Hoạt động thì sẽ không còn lạnh nữa, đợi anh rửa tay rồi mình bắt đầu thôi.” Thẩm Trí nói xong rồi đem áo khoác trên người mình cởi ra treo trên cái giá đồ bên cạnh, sau đó anh mới vào bếp rửa tay.