Cô Ấy Ở Trong Vực Sâu
Quý Vân Vãn tỉnh giấc
Cô Ấy Ở Trong Vực Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy Quý Vân Vãn trở về, Nhậm Ninh Ninh vẫn đứng chờ ở đại sảnh dưới tầng lầu, thở phào nhẹ nhõm: "Chị Quý, chị suốt ngày bận rộn, mau lên nghỉ ngơi đi. Em đã dọn phòng xong xuôi, tự làm hết đó, còn trải ga giường luôn rồi."
Cơ sở Tâm lý Vân Hải của Quý Vân Vãn nằm ở tầng 58 của một tòa nhà văn phòng, và cô cũng có một căn hộ riêng trong khu chung cư bên cạnh. Vì thế, cô vẫn thường xuyên sinh sống ở chung cư gần nơi làm việc.
"Ninh Ninh này."
"Dạ?" Nghe cô vừa bước vào cửa chung cư, Nhậm Ninh Ninh thấy lạ, liền đến bên cô hỏi: "Chị Quý? Chị nói gì thế?"
"Chị hỏi xem chiếc xe Jeep màu đen chở chị về đã rời khỏi đây chưa?"
"Dạ rồi, sau khi chị vào, xe đã chạy đi."
"Tốt quá." Quý Vân Vãn đứng thẳng người bỗng còng xuống, cô buồn bã giơ tay lên nói với em gái: "Mau giúp chị, chị không đứng vững nữa."
Nhậm Ninh Ninh vội tiến lên đỡ cô, Quý Vân Vãn tựa vào người em ấy. May thay, dù không thường xuyên tập thể dục, nhưng em ấy vẫn đủ sức đỡ cô nặng gần 45 ký: "Chị Quý! Chị không sao chứ? Có cần em đưa chị đến bệnh viện không?"
"Không cần, chị ngồi nghỉ một lát là được. Chị chỉ hơi mệt thôi..."
Nhậm Ninh Ninh nhanh chóng dìu cô đến sofa trong đại sảnh chung cư. Quý Vân Vãn ngã xuống sofa, một tay run rẩy tìm kẹo sữa trong túi. Em gái nhìn lòng thương xót, suýt khóc: "Đừng ăn thứ này nữa, chị Quý. Em gọi đồ ăn cho chị, chị ăn ít thịt nhé. Chị thích thịt gì, em đặt cho chị."
"Thịt?" Quý Vân Vãn ăn một viên kẹo sữa, nhếch miệng nói: "Chị chỉ muốn ăn thịt của tên hung thủ đó thôi. Em có thể mang tới cho chị không?"
Nhậm Ninh Ninh nhìn cô tưởng cô nói đùa, nhưng lại không hoàn toàn giống như vậy.
Trong khoảnh khắc ấy, em gái đã thật sự cảm nhận thấy vẻ lạnh lẽo chết người trong ánh mắt cô.
Trong lúc không biết làm thế nào để đáp lời, Quý Vân Vãn đã nở nụ cười dịu dàng, giơ tay xoa mặt em: "Xin lỗi, Ninh Ninh. Chị mệt quá, nói năng bậy bạ, đừng sợ chị nhé."
Nhậm Ninh Ninh đỏ hoe mắt lắc đầu, làm sao em ấy không biết chứ? Em ấy đã làm việc ở Vân Hải hơn hai năm. Khi Hứa Dao còn sống, Quý Vân Vãn đã yêu thương cô ấy như em gái ruột. Hễ ai mắng Hứa Dao, cô sẽ tức giận bảo vệ cô ấy không tiếc lời, huống chi là chuyện Hứa Dao bị tra tấn đến chết...
Đỡ Quý Vân Vãn vào căn hộ xong, Nhậm Ninh Ninh vội vàng đi đặt đồ ăn. Sau đó nhận được điện thoại của Nguyên Triệt. Khi em ấy định nghe máy, Quý Vân Vãn đã ngăn: "Nếu Nguyên Triệt gọi thì em đừng nghe."
"Tại sao? Chị Quý? Anh ấy cũng..."
"Chị biết cậu ấy quan tâm chị." Quý Vân Vãn nằm trên sofa, ngước nhìn trần nhà: "Nhưng cậu ấy phải dần dần thích nghi. Cứ tiếp tục như vậy, sẽ không tốt cho cậu ấy đâu."
Nhậm Ninh Ninh nhớ tới thái độ ban ngày của Nguyên Triệt, ngập ngừng một lúc, kể: "Chị Vân Vãn, suốt thời gian chị hôn mê, sếp Nguyên đã giấu chị mất tích. Dù em năn nỉ thế nào, anh ấy cũng không nói chị ở đâu. Đúng vậy, không chỉ em mà bất cứ ai hỏi về chị, anh ấy cũng không hé răng. Nếu hỏi nhiều quá, anh ấy còn nổi giận. Đôi khi em đã nghi ngờ...
"Nghi ngờ rằng chị không hôn mê, mà anh ấy đang khống chế chị, phải không?"
"Chị cũng biết ạ?" Nhậm Ninh Ninh kinh ngạc một giây rồi nhận ra: "Dạ, chắc chắn chị sẽ biết. Ngay cả người lạ, chị cũng có thể nhanh chóng phát hiện họ có vấn đề về tâm thần và tâm lý, huống chi là người bên cạnh."
Nguyên Triệt có tình cảm chiếm hữu Quý Vân Vãn vô cùng mạnh mẽ. Nếu không phải là một người phụ nữ mạnh mẽ, có lẽ Quý Vân Vãn đã sớm trở thành con chim nhỏ trong tay Nguyên Triệt.
Một chàng trai nhà giàu bề ngoài ôn hòa lịch sự, tuổi trẻ tài cao, thành đạt trong sự nghiệp. Không ngờ bên trong lại chất chứa tình cảm cố chấp với cô gái mình không chiếm được.
"Vậy chị định sao?"
"Không định gì cả." Quý Vân Vãn giơ tay che kín mắt: "Chị không có thời gian, cũng không còn sức lực để lo chuyện của cậu ấy. Phải đợi điều tra manh mối vụ án đã."
"À, sếp Nguyên bảo em ở với chị đêm nay, chị không phiền chứ ạ?"
"Đương nhiên không phiền, nhưng hôm nay chị muốn yên tĩnh một chút. Ninh Ninh, em về nhà đi. Không cần lo cho chị. Em yên tâm, dù em không ở đây, vẫn sẽ có người chăm sóc chị thôi."
Nhậm Ninh Ninh hiểu, em ấy đợi đồ ăn giao đến rồi ra về.
Quý Vân Vãn lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Nguyên Triệt: [Gọi người của em về mau. Chị mệt chết rồi, không có sức xuống lầu đối phó với họ đâu.]
Nguyên Triệt: [Vậy em xuống lầu trông chị, được không? Em sợ có người hại chị.]
Quý Vân Vãn cười nhạt. Cô khác hẳn cậu ta, cô càng sợ không ai dám hại mình hơn, nhưng Nguyên Triệt sẽ không hiểu.
Cô không trả lời, nhưng chẳng mấy chốc, Nguyên Triệt đã nhắn tiếp: Người giải tán hết rồi, em đã dặn bảo vệ, có việc gì chị nhớ gọi an ninh đấy.
Song, ngay cả Quý Vân Vãn cũng không biết: Khi vệ sĩ do Nguyên Triệt phái tới còn đang ở đó, một chiếc Jeep màu đen đã âm thầm đỗ dưới tầng một lần nữa.
Nghiêm Liệt cầm điện thoại, bấm một dãy số lưu tên: Đoàn Tiêu.
Đoàn Tiêu là bạn thân nhiều năm của anh, cũng là ông chủ của công ty bảo vệ hàng đầu trong nước.
Điện thoại vừa kết nối, Nghiêm Liệt nói: "Tôi cần hai người."
Đoàn Tiêu: "Để làm gì?"
Nghiêm Liệt: "Bảo vệ một người, rất có thể là nạn nhân tiềm năng. Tôi cần chính tay cậu chọn người đến đây."
Đoàn Tiêu: "Có người mà cảnh sát không thể bảo vệ được sao?"
"Cô ấy thông minh lắm, cảnh sát vừa tiếp cận sẽ bị phát hiện ngay..." Nghiêm Liệt ngập ngừng: "Thôi, chuyện nguy hiểm này nên để cảnh sát chúng tôi làm thì hơn, không cần cậu."
Đoàn Tiêu: "Cảnh sát Nghiêm? Cậu đang đùa tôi?"
Nghiêm Liệt: "Ừ."
Đoàn Tiêu: "... Được, cần gì cứ gọi. Tôi vẫn chưa trả nợ ân tình cho cậu. Huống hồ, nhóm chúng ta nào có ai làm công việc nhàn nhã chứ, cậu cũng biết mà."
"Dĩ nhiên tôi biết." Nghiêm Liệt ngẩng đầu nhìn, người canh giữ dưới lầu đã rời đi.
Chắc là người Nguyên Triệt phái tới bảo vệ cô.
Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Nhậm Ninh Ninh đã nhận được điện thoại của Quý Vân Vãn.
"Hả?! Chị chỉ có một chiếc xe, nhưng đó là xe thể thao mà. Dù được bảo dưỡng định kỳ, nhưng tình trạng hiện tại của chị, lái xe thể thao liệu có..."
Nghe tiếng tít tít trong điện thoại, Nhậm Ninh Ninh bất đắc dĩ.
Quả nhiên, dẫu có ngủ bao lâu, một khi đã tỉnh dậy, Quý Vân Vãn vẫn là Quý Vân Vãn trước kia, không hề thay đổi.
Cô đã quyết làm gì rồi, không ai có thể ngăn cản.
Nhớ tới Quý Vân Vãn từng say mê lái xe thể thao trên đường đua, em ấy vẫn còn sợ lắm. Dù tăng lương gấp mười lần, em ấy cũng không dám ngồi xe cô.
Quý Vân Vãn cầm chìa khóa xe, tìm thấy chiếc mui trần đang đóng mui trong ga-ra. Trong khoảnh khắc mở mui xe ra, cô không khỏi huýt sáo.
Bấy giờ Nhậm Ninh Ninh gửi tin nhắn thoại tới: "Nhớ mở chỉ đường! Giới hạn tốc độ! Chị tuyệt đối đừng lạc đường đến vùng ngoại thành nữa đấy!"
Quý Vân Vãn: "... Biết rồi, chị chỉ lỡ chạy tới bệnh viện tâm thần một lần thôi mà."
Nhậm Ninh Ninh: "Còn một lần lỡ ra khỏi nội thành nữa! Chạy cạn sạch xăng xong cuối cùng phải gọi xe đến kéo về!"
Sáu giờ sáng, một con Porsche thể thao phiên bản mui trần màu xanh phóng ra khỏi bãi đỗ xe chung cư.
Bên dưới tòa nhà cảnh sát, Quý Vân Vãn dừng xe bên cạnh chiếc Jeep màu đen. Cô ngắm nghía hai con xe đậu song song, vừa lòng gật đầu.
Đẹp phết, không ngờ hai chiếc xe đứng cạnh nhau lại xứng đôi đến vậy.
Trong lúc cô thưởng thức "kiệt tác" của mình, điện thoại thông báo cuộc gọi đến từ Nghiêm Liệt.
"Cố vấn Quý, thời hạn ba ngày mà cô nói, hôm nay là ngày đầu tiên." Nghiêm Liệt bình thản hỏi: "Cô định lái chiếc xe thể thao đó đi bắt nghi phạm sao?"
"Bị anh phát hiện rồi?" Quý Vân Vãn quay đầu lại, nhìn lên tầng ba Cục Cảnh sát, thấy bóng dáng cao ráo của một người đang đứng nhìn mình.
Trước cửa sổ, Nghiêm Liệt cầm điện thoại, vừa trò chuyện với cô, vừa nhìn cô.
"Ừm? Ý tưởng này của anh cũng hay đấy, nhưng..." Cô nhoẻn miệng, hơi híp đôi mắt dưới kính râm: "Không cần phải lái xe thể thao, nghi phạm này... tôi đoán không lâu nữa hắn ta sẽ tự để lộ dấu vết thôi."
Nghiêm Liệt: "Cô lên lầu đi, bên tôi có manh mối mới."
Cố vấn Quý bị thương nặng trong một vụ án không có manh mối suốt bảy tháng vào năm ngoái, hôn mê suốt thời gian đó. Hiện tại toàn bộ Cục Cảnh sát đã biết tin cô tỉnh dậy. Chưa kể, cô đã bắt đầu làm việc lại, vì thế ai cũng muốn qua chào hỏi. Nhưng khi thấy cô gái xinh đẹp mặc váy ôm màu xanh, với mái tóc xoăn sóng, đeo kính râm như minh tinh bước vào tòa nhà cảnh sát, mọi người không khỏi ngạc nhiên.
Dù người nào từng gặp Quý Vân Vãn cũng biết, trang phục của cô luôn quanh quẩn giữa hai màu đen trắng, tóc buộc đuôi ngựa lỏng lẻo, đeo cặp kính gọng đen trông như giáo viên. Họ biết cô mặt xinh dáng đẹp, nhưng chưa ai thấy vẻ ngoài ăn diện thật sự của cô.
Biến mất bảy tháng rồi trở về, Quý Vân Vãn đã trở thành một mỹ nhân dịu dàng, ăn vận chải chuốt.
"Cục trưởng Bạch, buổi sáng tốt lành ạ."
Cục trưởng Bạch ngẩn ra. Dù hôm qua mới gặp mặt, nhưng hôm nay nhìn Quý Vân Vãn cứ như đã lột xác, ông nhíu mày: "Cố vấn Quý, với sức khỏe và... trạng thái tinh thần hiện giờ của mình, cô có chắc vẫn làm việc được bình thường không?"
"Nếu lo lắng, sếp có thể mời chuyên gia đến làm đánh giá tâm lý cho tôi đấy." Quý Vân Vãn đẩy kính râm xuống, lộ ra đôi mắt kẻ eyeliner màu đen, đôi mắt ấy hẹp dài xinh đẹp tựa hồ ly: "Tôi có thể khẳng định, tâm lý của mình rất bình thường, tôi vẫn làm việc ổn định được, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến công việc của mọi người đâu. Vẫn như trước, tôi sẽ hỗ trợ các đồng chí cảnh sát rút ngắn thời gian, khoanh vùng nghi can phạm tội. Nếu tôi không làm được, sếp có thể huỷ bỏ chức vụ Cố vấn của tôi bất cứ lúc nào. Chắc chắn tôi sẽ nghe theo sắp xếp của cấp trên."
"Không chỉ thế..." Quý Vân Vãn dừng một chút: "Vụ 9.25 đã kết án, tôi cũng nghe quyết định của sếp, không tham gia nữa. Nhưng tôi nghĩ mình có thể tham gia vụ án lần này chứ nhỉ?"
Suy cho cùng, nếu tự điều tra một mình, cô cũng sẽ gặp nguy hiểm nhất định... Quý Vân Vãn hiểu rõ.
Cục trưởng Bạch thấy cô đã hoạt bát hơn hẳn, dường như đã trở về với Quý Vân Vãn vừa sáng suốt vừa điềm tĩnh trước đây, không còn tình trạng dễ nổi điên trong khoảng thời gian kia nữa.
"Vậy tốt rồi, cửa lớn của Cục Cảnh sát luôn rộng mở chào đón cô. Tôi cũng hy vọng cô có thể tham gia vụ án lần này, giúp chúng tôi sớm ngày phá án."
Quý Vân Vãn gật đầu: "À, tôi đã lập xong hồ sơ tâm lý của vụ án này rồi, bây giờ tôi đến báo cáo cho các đồng chí bên Tổ chuyên án đây."
Cục trưởng Bạch kinh ngạc: "Nhanh vậy? Cô mới tỉnh dậy được mấy ngày thôi mà."
Ngoài mặt tỏ vẻ bất ngờ, nhưng trong lòng Cục trưởng Bạch đã vui đến nở hoa.
Vì trước đây, những hồ sơ tâm lý về vụ án của Quý Vân Vãn gần như đạt xác suất chính xác tới 90%. Từng có một vụ án, cô không chỉ khoanh vùng tuổi tác, nghề nghiệp, tổn thương tâm lý hồi nhỏ của nghi phạm, mà kể cả nghi phạm mặc đồ ra sao khi bỏ trốn, ngồi xe gì, để kiểu tóc nào gần hai năm, cô cũng có thể phân tích được. Cuối cùng sau hai ngày điều tra, sang ngày thứ ba, ngay tại khu vực Quý Vân Vãn xác định, họ đã tìm được nghi can phạm tội phù hợp với hồ sơ của cô. Huống hồ sau khi đối chiếu, hung thủ của vụ án đó khớp với hồ sơ tâm lý do Quý Vân Vãn lập đến hơn 90%!
Đây cũng là vụ án đầu tiên mà Quý Vân Vãn đến hỗ trợ Cục Cảnh sát Thành phố. Từ đó về sau, cô trở thành một huyền thoại.
Chỉ vài người biết, Quý Vân Vãn thuộc số ít "Máy phát hiện nói dối bằng xương bằng thịt", tức là khắc tinh của lời nói dối.
Ở đại học nọ của nước M, sau khi tiến hành thí nghiệm, một giáo sư Tâm lý học nổi tiếng đã nhận ra một điều: Ngay cả người chuyên nghiệp như điều tra viên của liên bang hay đặc vụ CIA, khả năng phát hiện nói dối của họ cũng chỉ trên mức trung bình. Trái lại, một số ít cá nhân trời sinh đã có khả năng nhìn thấu lời nói dối của người khác, tỷ lệ thành công gần 90%, có thể khen là "Máy phát hiện nói dối bằng xương bằng thịt siêu phàm". Vị giáo sư này từng tiến hành thí nghiệm trên mười ba ngàn đối tượng, mở băng video phát một đoạn ngắn về một số người đang bày tỏ suy nghĩ, cảm nhận hoặc kể quá trình phạm tội. Người tham gia thí nghiệm phải tìm ra kẻ nói dối trong video. Kết quả, chỉ ba mươi mốt đối tượng mới có thể thường xuyên nhận ra liệu một người có đang nói dối không, xác suất chính xác tới 90%. Sullivan tuyên bố nhóm người này là "Người sở hữu tài năng phi thường".
Và Quý Vân Vãn, đích thị là một người như thế. Với tài năng bẩm sinh, cô vẫn không ngừng học hỏi trau dồi hằng ngày, để mình trở thành thiên tài trong lĩnh vực này.