Cô Ấy Ở Trong Vực Sâu
Chương 27: Lời khai và những nguy hiểm
Cô Ấy Ở Trong Vực Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi hoàn tất lời khai, Quý Vân Vãn bước ra ngoài thì thấy Nghiêm Liệt đang dựa vào chiếc xe của mình, vẻ mặt anh tối sầm lại, trông có vẻ không được ổn lắm.
Quý Vân Vãn nhìn quanh, rồi nhẹ nhàng bước đến: "Đội trưởng Nghiêm?"
"Ừ, đã lấy xong lời khai chưa?"
Cô gật đầu: "Xong rồi, tôi có thể về nhà được."
Nghiêm Liệt đứng im, quan sát cô một hồi lâu.
Trời đã chìm trong bóng tối, những ngọn đèn đường ở bãi đỗ xe mờ nhạt. Một người đàn ông cao lớn như anh cứ đứng sững tại chỗ, nếu cứ đứng như thế có thể khiến những người nhát gan phải giật mình.
Quý Vân Vãn chưa từng thấy anh nhìn mình với ánh mắt như vậy, cô hơi bối rối nhưng may mà cô vốn không sợ trời sợ đất, nên cô vẫn tiến gần hỏi: "Sao thế, Đội trưởng Nghiêm?"
"Không có gì. Chỉ thấy cô gan lớn thật đấy." Dường như anh mỉm cười, nhưng trong giọng nói không hề có chút vui vẻ nào: "Xông thẳng vào nhà tội phạm bất chấp mọi nguy hiểm, đúng là tác phong của cô từ trước đến nay."
"Chẳng phải đó là tình huống khẩn cấp sao?" Quý Vân Vãn nhún vai: "Huống hồ tôi còn mang theo đồ tự vệ, có gì phải sợ chứ."
"Nếu tôi không nhầm, nghe đồn lần gặp tai nạn năm trước, cô cũng mang theo đồ phòng thân." Anh liếc nhìn chiếc ba lô nhỏ gọn của cô, giọng điệu có chút mỉa mai: "Có tác dụng không?"
Quý Vân Vãn: "..."
Thực tế, không có tác dụng, nên cô mới bị tấn công không ngừng, mọi hành động phản kháng đều trở nên vô ích.
"Vết thương xử lý xong chưa?"
Quý Vân Vãn cúi đầu nhìn mình, rồi giơ bàn tay lên. Nơi đó bị rạch một đường nhỏ, giờ im lặng mới cảm nhận được cơn đau âm ỉ. Anh không nhắc tới, cô cũng suýt quên mất.
"Không sao, chỉ bị cắt qua da nhẹ thôi, không chảy máu nhiều."
Nghiêm Liệt móc trong túi áo ra một món đồ, đưa cho cô. Quý Vân Vãn nhận lấy, đó là một hộp băng cá nhân.
"Đi thôi, tôi chở cô về."
"Tôi tự lái được."
"Chắc cô chưa biết, Cục trưởng Bạch gần như đã đồng ý rồi." Nghiêm Liệt mở cửa ghế phụ lái: "Ngày mai tôi sẽ tới đón cô họp, cô cứ để xe mình ở đây trước, giờ lên xe tôi."
Quý Vân Vãn hiểu, anh đang đề cập tới việc khởi động lại vụ án 9.25. Cô không từ chối nữa, liền ngồi vào ghế phụ lái.
"Anh cho Cục trưởng Bạch xem email La Vân Chi gửi tôi chưa?"
"Ừ, tôi đã sắp xếp toàn bộ điểm đáng nghi. Cục trưởng Bạch không phải không biết tầm quan trọng của vụ án, thậm chí ông ấy còn hết sức quan tâm. Nếu xảy ra chuyện lần nữa, có thể vụ án của La Vân Chi sẽ có thêm nhiều nạn nhân."
"La Vân Chi coi như là một nạn nhân tự nguyện hy sinh." Quý Vân Vãn nhấn mạnh.
Nghiêm Liệt thoáng nhìn cô, bỗng hỏi: "Cô đã bao giờ nghĩ tới chưa, có lẽ người đánh lén cô không hề liên quan đến vụ án kia?"
"Có, tôi từng đoán hôm đó tôi chỉ đụng trúng một kẻ kích động phạm tội, nhưng tôi không tin mình gặp phải loại trùng hợp này." Quý Vân Vãn nhíu mày: "Tôi còn chưa xui xẻo đến mức ấy."
"Cô nhớ gì về ngoại hình của gã không?"
"... Gã mặc áo mưa, cao khoảng 1m75 đến 1m78. Tôi không nhìn rõ mặt gã, vì tôi úp mặt xuống đất lúc bị tấn công. Gã không hề phát ra tiếng động. Tôi chỉ biết gã lực lưỡng, cánh tay thô to, bàn tay lớn, rất khỏe. Có thể gã làm công việc chân tay, hoặc luyện tập quanh năm." Quý Vân Vãn nhắm mắt: "Suốt toàn bộ quá trình, gã không hề phát ra tiếng. Dù tôi chống cự thế nào, tôi cũng không nghe thấy giọng gã."
Khi cô kể, giọng đều đều, không hề có chút dao động. Cứ như buổi tối đáng sợ đó chỉ là một đoạn quá khứ nhỏ bé không đáng kể, chứ không phải cơn ác mộng khiến cô suýt mất mạng.
"Chắc hẳn gã không muốn giết tôi. Nếu không, gã sẽ không ngăn cản tôi nhìn thấy ngoại hình và nghe giọng gã. Tôi đã nghiền ngẫm kỹ càng, nhưng vẫn không nghĩ ra mục đích của gã là gì." Quý Vân Vãn nói nhỏ: "Tôi từng đoán gã là một trong những người từng nhờ tôi tư vấn tâm lý. Nhưng tôi đã xem lại toàn bộ thông tin khách hàng, chẳng thấy ai khả nghi."
"Thậm chí, tôi còn nghi ngờ tất cả những người quen của mình." Giọng cô dần trở nên khàn khàn: "Dù tôi hôn mê suốt bảy tháng, nhưng tôi biết rõ, ngày nào mình cũng nhớ về buổi tối hôm đó, từng phút từng giây, từng khoảnh khắc trong hai mươi phút ấy. Tôi đã vắt óc suy nghĩ nhưng vẫn không thể nghĩ ra, rốt cuộc gã là ai, mục đích của gã là gì, tại sao gã lại vứt xác ở đó, tại sao gã không giết tôi."
"Vậy cô có từng nghĩ, trong trường hợp gã thật sự không liên quan đến vụ án kia, nếu gã biết cô đã tỉnh dậy, liệu gã có thể tìm đến cô lần nữa? Nói cách khác, cô có thể phải đối mặt với nguy hiểm gấp đôi từ hai tên tội phạm."
"Ừ, tôi đã nghĩ tới, tôi đã xem xét tất cả mọi khả năng rồi." Quý Vân Vãn quay sang nhìn anh: "Vậy thì sao?"
Nghiêm Liệt đạp phanh xe, dừng dưới đèn giao thông ngã tư đường.
Góc nghiêng của anh cứng nhắc lạnh lùng, ngay cả đuôi lông mày và khóe mắt cũng đậm nét lãnh đạm.
Quý Vân Vãn bỗng nhận ra, người đàn ông này thật sự ít cười. Ngay cả khi nụ cười thoáng qua trên mặt anh, đó cũng chỉ là chuyện chóng vánh. Chắc hẳn trong lòng anh ngổn ngang bao tâm sự, anh cũng hiếm khi chia sẻ với người khác.
Bất kể là ai, cũng khó lòng nhận được hơi ấm từ một người trông vừa lạnh lùng vừa cứng rắn như sắt.
Nghiêm Liệt hơi nghiêng đầu, thoáng nhìn cô.
Trong khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Quý Vân Vãn phát hiện trong mắt anh lóe lên cảm xúc khó hiểu.
Nghiêm Liệt lên tiếng: "Với nghề nghiệp của mình và những chuyện đã trải qua, đáng lẽ cô phải hiểu tầm quan trọng của sinh mạng hơn bất cứ ai."
Quý Vân Vãn định lên tiếng, đã bị anh ngắt lời: "Điều kiện tiên quyết của việc điều tra ra chân tướng là cô phải sống. Chỉ khi còn sống, cô mới có thể làm những gì mình muốn. Nếu hôm nay không kịp khống chế cảm xúc của Tề Kế Minh, cô có nghĩ khả năng cao cô sẽ rơi vào tình trạng như lần trước, gặp phải nguy hiểm không thể đoán trước không?"
Quý Vân Vãn chợt vỡ lẽ.
Anh đang lên lớp mình sao?
"Nhưng cuối cùng tôi vẫn kiểm soát được tình hình." Cô nhếch môi: "Huống hồ tôi biết anh sẽ tới ngay. Dù tôi gặp nguy hiểm gì, anh cũng có năng lực cứu tôi."
Cô nói vậy, quả thực không có sơ hở nào.
Nhưng Nghiêm Liệt vẫn nhíu mày: "Cô làm thế là lấy mạng mình ra đánh cược."
"Không, tôi đang dùng năng lực của mình, cộng thêm sức mạnh của anh để đánh cược lần này."
"Vậy nếu không có tôi?"
"Điều kiện tiên quyết để tôi dám đánh cược, chính là không có phần 'nếu' mà anh đưa ra. Tôi biết chắc chắn anh sẽ đến."
Đèn xanh sáng, Nghiêm Liệt giẫm chân ga, lái xe khỏi ngã tư đường, anh im lặng hồi lâu mới hỏi: "Đã có ai nói thắng cô chưa?"
"Có, là đứa em gái lắm lời không tha cho bất cứ ai của tôi." Cô thoải mái trả lời: "Hễ chúng tôi cãi nhau, em ấy luôn là người thắng."
Không ai có thể đối mặt với sự ra đi của người thân nhất. Huống chi, đó còn là cái chết khiến người khác không thể tưởng tượng nổi, cách qua đời đau khổ nhất.
Chỉ cần cô nhớ đến Hứa Dao, trái tim sẽ tựa như bị dao đâm.
Trái tim rỉ máu ấy vốn không mạnh mẽ mấy, nhưng khi cô cười rộ, trông vẫn tự do phóng khoáng như thể chưa xảy ra chuyện gì: "Nhưng các anh không nói lại tôi đâu. Trên đời này, tôi chỉ nhận thua trước một kiểu người, chính là người tôi yêu thương. Còn lại, chắc chắn tôi sẽ khiến kẻ đối đầu với tôi phải hối hận."
"Vậy Nguyên Triệt? Cậu ta cũng là ngoại lệ của cô?"
Quý Vân Vãn khó hiểu nhìn anh: "Sao lại nhắc tới cậu ấy?"
Xe đã chạy đến dưới chung cư, tiến vào hầm đỗ xe, Nghiêm Liệt nói: "Cô biết Nguyên Triệt đã thuê căn hộ đối diện nhà cô không?"
Quý Vân Vãn: "... Tôi mới ở đây không lâu, cũng không chú ý hàng xóm."
"Vậy chắc cô cũng không biết, trên cánh cửa đối diện nhà cô đã gắn camera, camera hướng thẳng vào cửa căn hộ của cô."
Quý Vân Vãn dừng một nhịp: "Giờ tôi mới biết."
"Cô luôn bao dung với cậu ta, đúng không?" Nghiêm Liệt hỏi.
Anh đậu xe xong, hai tay vẫn nắm vô lăng. Ánh sáng trong hầm để xe mờ mờ, Quý Vân Vãn gần như không nhìn rõ vẻ mặt anh. Nhưng cô hiểu, Nghiêm Liệt đang nhắc nhở cô.
Nhắc nhở có thể sẽ có nguy hiểm xung quanh cô.
"Nguyên Triệt, cậu ấy là một người thiếu thốn tình cảm. Nhưng kỳ lạ thay, cậu ấy không bù vào chỗ trống tình yêu đó bằng mẹ cậu ấy, mà lại chuyển sang tôi." Quý Vân Vãn nhẹ nhàng nói: "Có lẽ vì tôi khá hiểu cậu ấy. Năm xưa tôi gặp cậu ấy, cậu ấy suýt trở thành loại con nhà giàu vô dụng. Tôi giúp cậu ấy quay về con đường phát triển đúng đắn, nên cậu ấy dựa dẫm tôi cũng là bình thường."
"Vậy cô hiểu rõ vấn đề của cậu ta?"
"Sao có thể chứ?" Cô cười tự giễu: "Trên đời này, ai dám nói mình sẽ hiểu tường tận một người đây? Con người luôn thay đổi. Đội trưởng Nghiêm, anh hẳn biết rõ, một người thoạt nhìn bình thường, có lẽ vào một ngày nọ, họ sẽ biến thành kẻ điên vì một lý do nào đó. Một người trông dịu dàng nhã nhặn, có lẽ trong lòng lại cố chấp hơn bất cứ kẻ nào. Một người ngoài mặt như kẻ điên, cũng có thể tử tế hơn bất kỳ ai. Người trưởng thành nào cũng đeo vô số mặt nạ, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Nguyên Triệt là một doanh nhân, cậu ấy thông minh kiêu ngạo, cộng thêm một ít vết thương lòng, nên cậu ấy có mong muốn kiểm soát mạnh mẽ với thứ của mình. Từ nhỏ đến lớn, cậu ấy muốn gì thì nhất định phải chiếm được. Song, tôi lại là người mà cậu ấy không cách nào khống chế nổi. Do đó, dù cậu ấy làm chuyện gì với tôi, tôi cũng không ngạc nhiên mấy."
Đối với người có tính cách như Nguyên Triệt, sẽ luôn có một ngoại lệ khiến cậu ấy bộc lộ mặt cố chấp nhất. Vừa vặn thay, Quý Vân Vãn chính là ngoại lệ này.
"Lượng bệnh nhân mắc chướng ngại tinh thần và bệnh tâm lý mà tôi đã gặp, có lẽ còn nhiều hơn số tội phạm anh từng bắt một chút đấy." Quý Vân Vãn trêu ghẹo: "Ngay từ thuở nhỏ, tôi đã gặp không ít người có suy nghĩ lệch lạc với tôi, ấy mà tôi vẫn sống bình yên đến giờ đấy thôi!"
"Vậy nếu một ngày nào đó, cậu ta làm chuyện quá đáng với cô, cô có chắc mình sẽ thoát thân an toàn không?"
"Nếu tôi không thể, chẳng phải vẫn còn anh sao? Anh là đồng chí cảnh sát mà tôi nhờ cậy nhiều nhất hiện giờ đấy."
"Được." Nghiêm Liệt gật đầu: "Tôi cho cô một đề nghị."
"Đề nghị gì?"
"Chuyển khỏi đây, tôi tìm cho cô một nơi an toàn hơn." Anh gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng, chậm rãi mở lời: "Tôi đã quan sát kết cấu của khu chung cư này, cũng như biện pháp an ninh và các hộ gia đình ở đây. Nếu thật sự có kẻ muốn đột nhập vào nhà cô, cũng không phải không có khả năng."
Quý Vân Vãn sửng sốt.
Cô không ngờ, Nghiêm Liệt lại dành nhiều công sức để phân tích môi trường sống của cô như vậy, chứng tỏ người đàn ông này thật sự quan tâm đến an toàn của cô.
"Tôi đã đồng ý với cô, nhất định sẽ điều tra rõ ràng chân tướng về vụ án 9.25, và cả vụ án khiến cô bị thương lần trước, cũng phải điều tra. Trước khi sự thật được phơi bày, cô phải giữ an toàn cho bản thân." Anh dừng một chút, bổ sung: "Tôi biết cô không muốn cảnh sát bảo vệ cô. Nhưng cô phải hiểu, tránh được một lần chưa chắc sẽ tránh được lần hai lần ba. Khi tôi vắng mặt, tôi không tài nào bảo vệ được cô."
Quý Vân Vãn đáp: "Anh nghĩ nhiều quá rồi, mạng của tôi không quan trọng đến vậy đâu."
"Làm một cảnh sát, tôi có trách nhiệm phải che chở cô an toàn. Vì tới tận nay, vụ án khiến cô bị thương nặng vẫn chưa rõ ràng, cô vẫn là nạn nhân. Chưa kể, là người phụ trách quá trình khởi động lại vụ án 9.25, tôi có nghĩa vụ phải bảo vệ cô."
"Anh chắc chắn Cục trưởng Bạch sẽ để anh làm người phụ trách?"
"Cô nghĩ vẫn còn người nào khác muốn nhảy vào vũng nước đục này à?"
Quý Vân Vãn không hỏi nữa.
Anh nói đúng, ngoài cô ra, trên đời sẽ không còn ai muốn biết rõ chân tướng của vụ án đến thế, vì hầu hết mọi người đã tin vụ án kia kết thúc từ lâu rồi. Ngay cả người thân của nạn nhân, họ cũng không biết khả năng cao hung thủ không chỉ có một người.
Quý Vân Vãn trầm mặc vài giây: "Xin lỗi, tôi từ chối đề nghị của anh."
"Tại sao?"
"Vì tôi ghét nhất mấy trò vớ vẩn tôi trốn cậu ấy đuổi này." Quý Vân Vãn hừ một tiếng: "Chỉ vì cậu ấy thuê căn hộ đối diện và gắn camera, nên tôi phải lãng phí thời gian lẫn sức lực chuyển nhà? Thật sự vô nghĩa mà, tôi không muốn để bất luận kẻ nào quấy rầy nhịp sống của tôi, ngay cả Nguyên Triệt cũng không. Tôi vẫn luôn đối xử với cậu ấy như người thân bạn bè. Nếu cậu ấy muốn có được tôi, vậy cũng phải xem khả năng của cậu ấy thế nào, vài thủ đoạn nhỏ ấy còn chưa xứng lọt vào mắt tôi."
Cô ngước lên, chợt nhích tới trước mặt Nghiêm Liệt, nhìn thẳng vào mắt anh: "Tôi sẽ không thuận theo ý của cậu ấy, cũng không muốn nghe lời anh. Tôi không muốn nhường nhịn ai, cũng không muốn xuôi theo bất kỳ người nào. Đến mất mạng tôi còn không sợ, chẳng lẽ phải sợ một người thích tôi? Nếu cậu ấy thật sự làm gì quá đáng với tôi, tôi cũng sẽ không nhân từ nương tay với cậu ấy, hiểu chứ? Đội trưởng Nghiêm."