Cô Ấy Ở Trong Vực Sâu
Chương 30: Hồn ma trong đêm mưa
Cô Ấy Ở Trong Vực Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đường về nhà, dư vị của rượu khiến đầu óc Quý Vân Vãn trở nên lộn xộn, cô không ngừng nói líu lo. Những lời linh tinh ấy đủ khiến bất kỳ ai cũng phải rợn người.
Cô liệt kê chi tiết về các nạn nhân bị hại.
May mà tài xế là Nghiêm Liệt. Suốt đường đi, anh vừa lắng nghe cô phân tích vụ án, vừa bình tĩnh lái xe. Đồng thời, anh còn chú ý xem cô có đột ngung tay vung vẩy gây thương tích cho mình không.
Sau một thời gian, cô dần trở nên yên tĩnh. Nghiêm Liệt liếc nhìn cô, phát hiện cô đang nhắm mắt đăm chiêu, không ngủ, có vẻ đang suy tư về điều gì đó.
“Nghỉ ngơi một lát đi.” Nghiêm Liệt lấy hai viên kẹo sữa không biết từ đâu ra, đưa cho cô: “Đ�ng cố gắng quá.”
Quý Vân Vãn nhận kẹo, cởi vỏ và bỏ vào miệng.
Ai nói uống rượu là để thả lỏng chứ?
Dù Quý Vân Vãn đã chuyển sang nơi thoải mái hơn, tâm trí cô vẫn chỉ xoay quanh vụ án.
Giống như cuộc đời cô chẳng còn gì khác, tìm được hung thủ là hy vọng sống duy nhất của cô.
Quý Vân Vãn ăn kẹo trong im lặng, bỗng chậm rãi nói: “Kể từ lần gây án trước của gã, đã gần chín tháng rồi.”
“Nếu gã vẫn chưa chết, vậy chắc lòng độc ác trong người gã sẽ không biến mất. Vậy nên, anh đoán xem gã đợi lâu như vậy để làm gì? Một con quỷ có thể tự chế tạo công cụ giết người, một kẻ điên đang lựa chọn con mồi ưng ý mọi lúc mọi nơi.” Giọng cô yếu dần, nhưng não vẫn hoạt động: “Châu Kế Phàm, La Vân Chi, Phong Độ, ai cũng là công cụ gã từng lợi dụng. Còn các nạn nhân đã khuất, họ là tác phẩm gã tự tay tạo nên. Một loại tội phạm thiên tài, anh nghĩ người như gã sẽ có bề ngoài thế nào trong xã hội này?”
“Là bác sĩ, luật sư, giáo viên, doanh nhân, hay một người không có nghề nghiệp ổn định?”
“Không... không phải, những thứ này không phù hợp với chân dung của gã.” Quý Vân Vãn giơ tay lên, vô thức nhìn viên kẹo còn lại trong tay: “Con mồi gã chọn luôn có điểm chung nhất định. Ngoại hình đẹp, tóc dài và đôi chân thon thả, chứng tỏ gu thẩm mỹ của gã rất cao. Sau khi nạn nhân chết, gã còn trang điểm đặc biệt trên mặt nạn nhân, ấn đường máu, đôi môi đẫm máu... Rốt cuộc những chi tiết này tượng trưng cho điều gì?”
“Dạo trước cô từng nói, Châu Kế Phàm mới là người có dị tâm với chân của phụ nữ?”
“Đúng.” Quý Vân Vãn đáp: “... Có lẽ cuối cùng việc nạn nhân bị chặt hai chân, chính là phần thưởng cho Châu Kế Phàm chăng?”
Nghiêm Liệt: “Giữa Châu Kế Phàm và gã, tất nhiên vị trí của Châu Kế Phàm thấp hơn một bậc.”
“Ừ, nên chắc chắn gã phải có yếu tố gì đó mạnh hơn Châu Kế Phàm, ví dụ như kỹ thuật phạm tội, năng lực trốn tránh điều tra và kinh nghiệm dụ dỗ nạn nhân. Sở dĩ Châu Kế Phàm không khai ra gã, bên cạnh lòng kiêu ngạo của bản thân, chắc chắn còn nguyên nhân khác, đó là sự sùng bái gã.” Cô càng nói, tốc độ càng nhanh: “Vậy nên ngoài xã hội, hẳn gã phải là một người rất có sức hút, với cả nam và nữ.”
“Quý Vân Vãn, cô nên nghỉ ngơi một chút.”
“Nghỉ ngơi à…” Quý Vân Vãn hừ một tiếng: “Tôi cũng muốn nghỉ ngơi đấy, nhưng tội phạm sẽ nghỉ ngơi chắc? Có quỷ mới biết tên khốn nạn này có đang làm hại cô gái nào không!”
“Mẹ kiếp...” Có lẽ nhớ đến điều gì đó đáng sợ và tức giận, Quý Vân Vãn bỗng vung tay, đập vào cửa kính xe tạo thành một tiếng “bịch”.
Nghiêm Liệt đột ngột phanh gấp, đỗ xe ở ven đường: “Quý Vân Vãn, cô ngồi yên một lát được không?!”
Quý Vân Vãn che tay mình, đau đến mức sắp rơi nước mắt, nhưng cô vẫn kiềm chế, không hề tỏ vẻ đau đớn, nhưng rõ ràng giọng nói đã run run: “Được, xin lỗi Đội trưởng Nghiêm, quên mất đây là xe anh.”
Nghiêm Liệt vươn tay: “Cho tôi xem.”
“Hả?” Quý Vân Vãn cảnh giác nhìn anh: “Tôi đã nói không được chạm vào đồ của tôi rồi mà?”
Nghiêm Liệt không nói nhiều, kéo bàn tay cô vừa đập vào cửa kính qua kiểm tra, quả nhiên đã sưng đỏ.
Khi anh nhìn tay Quý Vân Vãn, có điều gì đó chợt lướt qua đầu cô, cô đột nhiên cầm ngược lại tay Nghiêm Liệt: “Châu Kế Phàm, Phong Độ, Tề Kế Minh!”
Nghiêm Liệt sửng sốt: “Ý cô là? Ba người này có liên quan gì sao?”
“Chắc chắn Châu Kế Phàm và Phong Độ có liên quan. Anh đừng quên, nếu gã hung thủ tồn tại thật, vậy Châu Kế Phàm chính là đao phủ do gã tạo ra, một công cụ giết người. Còn Phong Độ là bản sao của Châu Kế Phàm. Về phần Tề Kế Minh, tôi vẫn chưa dám chắc. Nhưng anh từng nghĩ tới chưa, tại sao gã lại chọn Châu Kế Phàm và Phong Độ làm công cụ của gã? Điểm chung của hai người đó có thể là điểm yếu của gã.”
“Điểm giống nhau của họ... Ngoài tính cách cực đoan, dễ mất kiểm soát, hình như không có gì đặc biệt.” Nghiêm Liệt hiểu ra: “Lần trước cô đã nói có thể gã là kẻ bất lực đúng không?”
“Không chỉ bất lực, có khả năng gã còn chẳng được coi như một người đàn ông bình thường...” Quý Vân Vãn chợt đau đầu kéo tóc mình: “Không được, tôi nhức đầu quá, không nghĩ nổi...”
“Vậy đừng nghĩ nữa, ngày mai bàn sau, về nhà trước đã.”
Sau khi đậu xe trong hầm, Nghiêm Liệt đỡ cô vào thang máy, Quý Vân Vãn khoát tay với anh: “Tôi có thể, tôi tự về được.”
Nghiêm Liệt không phản bác, nhưng vẫn đưa cô đến cửa căn hộ. Anh nhìn cánh cửa đối diện, quả nhiên camera đã bị gỡ xuống.
Quý Vân Vãn cũng nhìn theo, nở nụ cười: “Đội trưởng Nghiêm cẩn thận thật đấy. Nếu các cô gái đều quen một cảnh sát như anh, có lẽ họ sẽ không gặp nhiều chuyện xấu như vậy.”
Nghiêm Liệt nói: “Đừng nghĩ nhiều nữa, lo nghỉ ngơi cho tốt, có việc gì cứ gọi tôi.”
“Ừm, được, nghe lời anh.” Quý Vân Vãn vươn tay ra trước mặt anh.
“Gì cơ?”
Quý Vân Vãn chớp mắt nhìn anh, đưa tay đến gần mặt anh hơn.
Nghiêm Liệt vô thức lục túi, lấy điện thoại, chìa khóa xe, căn cước công dân và cả hai viên kẹo sữa ra.
“Có việc gì nhớ phải gọi cho tôi đấy.” Anh nhìn vào mắt cô, nhấn mạnh lần nữa.
“Biết rồi, Đội trưởng Nghiêm.” Cô kéo dài giọng, cầm lấy hai viên kẹo sữa trong tay anh, mở cửa vào nhà.
Nghiêm Liệt nhìn cánh cửa đóng kín, bất đắc dĩ lắc lắc đầu:
Sao cô ấy lại biết trong túi mình vẫn còn đồ nhỉ?
Thật chưa từng thấy cô gái nào thông minh như thế.
Nghiêm Liệt quay người đến thang máy, mới đi được vài bước anh bỗng dừng chân, quay về cửa nhà hàng xóm đối diện căn hộ của Quý Vân Vãn, nhấn chuông cửa.
Không ai trả lời.
Anh giơ tay gõ cửa, đợi một lúc, vẫn không ai đáp lại.
Mười phút sau, anh vào thang máy xuống sảnh chung cư, quản lý dưới lầu thấy anh, mỉm cười chào hỏi.
Ở đại sảnh tầng một, Nghiêm Liệt ngồi trên sofa suốt một tiếng như mọi khi, điện thoại im lặng, anh không nhận được cuộc gọi nào từ cô, cũng không thấy gì đặc biệt.
Một giờ sau, anh đứng dậy rời đi.
Bảo vệ và quản lý dưới lầu thở phào nhẹ nhõm. Anh chàng này cứ ngồi đó như thần giữ cửa, mình lén hút thuốc hay lười biếng cũng cảm thấy có lỗi.
Tắm rửa xong, Quý Vân Vãn vừa ngả lưng đã chìm vào giấc ngủ. Đã lâu rồi cô không say rượu, trước kia cô có thể uống vài chai bia mà vẫn tỉnh táo, còn hiện tại chưa đầy hai ly cocktail đã khiến cô hoàn toàn kiệt sức. Lúc ra khỏi phòng tắm, cô còn chưa vào phòng ngủ đã ngã xuống sofa thiếp đi.
Trước khi chìm vào giấc mơ, cô tự thôi miên mình: Ít nhất trong tối nay, đừng mơ thấy đêm mưa kia nữa, ít nhất trong tối nay, hãy để cô gặp một Hứa Dao khỏe mạnh và nguyên vẹn.
Nhưng vật cực tất phản.
Càng sợ điều gì, càng trốn tránh điều gì, lại càng mơ thấy nó.
Cô thấy Hứa Dao mặc trang phục múa ba lê. Cô bé tựa như thiên thần trong trắng thuần khiết đang tiến đến gần cô.
“Dao Dao?”
“Chị Vân Vãn, chân em đau quá...”
Quý Vân Vãn nhìn xuống, phần chân đáng lẽ phải múa ba lê của cô bé đang đầm đìa máu tươi. Vị trí quan trọng nhất dưới cẳng chân đã biến mất, hoàn toàn trống rỗng, cuối cùng cô bé chỉ đành ngã nhào xuống đất bật khóc trong bất lực.
Quý Vân Vãn cuống cuồng gào thét, muốn tiến lên ôm lấy cô bé. Nhưng dường như có một sức mạnh vô hình nào đó đang trói buộc cô. Cô chỉ có thể trơ mắt chứng kiến Hứa Dao đang khóc dần bị bóng tối nuốt chửng rồi tan biến.
Đầu đau như muốn nứt ra, mặt đẫm nước mắt, khi cô tỉnh lại, đã là mười một giờ rưỡi.
Không ngờ lại ngủ lâu như thế… Từ khi tỉnh dậy từ cơn hôn mê cho đến nay, cô luôn nghiêm ngặt kiểm soát giờ giấc ngủ nghỉ, vì cô không muốn giấc ngủ dư thừa làm lãng phí thời gian. Kết quả lần này cô lại ngủ mười mấy tiếng đồng hồ.
Cô lấy điện thoại ra xem, thấy mười cuộc gọi nhỡ, hai lần từ Nhậm Ninh Ninh, hai cuộc của Nguyên Triệt. Sáu lần khác, bốn từ Sở Phong, một từ Nghiêm Liệt, và một lần nữa, là của Cục trưởng Bạch?!
Bất ngờ đã ập đến.
Phản ứng đầu tiên của cô là chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn. Không kịp xem tin nhắn chưa đọc, cô vội gọi cho người liên lạc nhiều nhất, Sở Phong.
Sở Phong vừa bắt máy, Quý Vân Vãn đã hỏi thẳng: “Xảy ra chuyện gì à?”
“Đúng thế, Vân Vãn, hôm qua cô uống say rồi ngủ đến giờ hả? Nếu không phải Đội trưởng Nghiêm nói với bọn tôi, chắc bây giờ nhà cô đã bị chúng tôi bao vây rồi.”
“Rốt cuộc đã có chuyện gì? Đ�ng nói mấy điều vô nghĩa nữa!”
Đến lúc này, hiển nhiên Sở Phong đã bình tĩnh: “Cô bình tĩnh đã. Vân Vãn, cô biết kết quả xấu nhất là gì mà. Tình huống xấu nhất mà cô có thể nghĩ tới, đã xảy ra rồi.”
Đầu dây bên kia bỗng im bặt, cô vừa lặng người, Sở Phong lập tức hoảng sợ: “... Vân Vãn, Vân Vãn?”
Sở Phong không nghe thấy cô trả lời, lúc anh ta đang sốt ruột, âm thanh vật gì đó bị ném mạnh xuống đất chợt truyền vào tai anh ta. Ngay sau đó là tiếng gầm nhẹ đầy căm phẫn của Quý Vân Vãn.
“Vân Vãn!” Sở Phong nhanh chóng khuyên: “Cô bình tĩnh đã!”
“Bình tĩnh! Bình tĩnh! Kết quả của bình tĩnh chính là xuất hiện thêm nạn nhân nữa! Chúng ta bình tĩnh còn chưa đủ sao!”
Sau tiếng thở dốc dồn dập và tiếng quát nhẹ đầy uất hận, Quý Vân Vãn nói: “Gửi cho tôi.”
“Gửi cho cô... gì?”
“Địa chỉ, manh mối, gửi hết cho tôi!”
“Địa chỉ, tôi đã gửi sang điện thoại của cô rồi. Chúng tôi cũng đang trên đường đến đó. Hay tôi cho người khác qua đón...”
“Không cần.” Quý Vân Vãn lạnh lùng nói: “Các anh cứ làm việc của mình đi.”
Nghe tiếng cúp máy, Sở Phong càng thấy bất ổn hơn.
Rõ ràng, Quý Vân Vãn đã sớm dự đoán đến trường hợp tệ nhất, thậm chí cô luôn muốn ngăn chặn chuyện đó.
Nhưng không ai ngờ ngày này sẽ đến nhanh như thế, chỉ ngay hôm sau, khi Cục trưởng Bạch vừa đồng ý để cô bắt đầu điều tra lại vụ án.
Còn chưa đầy một tháng kể từ vụ án của La Vân Chi.
Mẹ nó chứ, đúng là phế vật.
Quý Vân Vãn cười khẩy mắng bản thân.
Bất kể thế nào, trong biến cố bất ngờ này, người vô dụng nhất, không ai khác ngoài cô.
Nhưng cô không còn thời gian để điều chỉnh cảm xúc. Cô mặc quần áo, cầm chìa khóa xe rồi định xuống thẳng hầm xe. Không ngờ Nhậm Ninh Ninh đã chờ ở cửa thang máy, thấy cô thì lập tức tiến lên: “Chị Vân Vãn, chị đi đâu, để em chở chị.”
“Sao em lại ở đây?”
“Là Đội trưởng Nghiêm, anh ấy báo em biết đã xảy ra chuyện, dặn em qua đợi chị... Anh ấy sợ tâm trạng của chị không ổn định, để chị lái xe sẽ nguy hiểm, bảo em chở chị.”
“Vậy anh ấy xem thường chị rồi.” Quý Vân Vãn nói nhỏ: “Cứ làm việc của em đi, chuyện vụ án em đừng xen vào. À, Nguyên Triệt gọi cho chị nhiều lần, nhưng chị không đủ sức ứng phó với cậu ấy. Em giúp chị nhắn cho cậu ấy hai ngày này đừng tới phiền chị.”
“Nhưng...”
“Yên tâm, chị không yếu ớt như vậy.” Quý Vân Vãn bước nhanh vào thang máy, xua tay với Nhậm Ninh Ninh đang muốn theo sau: “Ngày nào còn chưa bắt được gã, ngày đó chị vẫn là đồ vô dụng. Được rồi, lo làm việc của em, đừng đi theo chị!”