Cô Ấy Ở Trong Vực Sâu
Chương 47: Bóng Dáng Truyền Thông
Cô Ấy Ở Trong Vực Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cục trưởng Bạch nói không sai. Chỉ cần tin tức này bị lộ, không thể cứu vãn được. Chỉ cần một công ty truyền thông biết, chắc chắn hàng trăm bên khác sẽ biết ngay.
Tiếp đó, truyền thông toàn quốc và các nền tảng lớn sẽ tranh nhau đưa tin. Vì đây là vụ án giết người hàng loạt kéo dài nhiều năm, liên quan đến nhiều nạn nhân. Mà Quý Vân Vãn không chỉ là Cố vấn Tâm lý được Phòng Công an tỉnh đặc biệt mời đến, cô còn là nạn nhân và người sống sót. Tất nhiên sẽ trở thành mục tiêu của truyền thông.
Nhậm Ninh Ninh gửi mấy tin nhắn cho cô, nói đã có mấy nhóm phóng viên đến Vân Hải.
Vì cảm thấy phiền phức khi chuyển phòng bệnh hai lần, Quý Vân Vãn quyết định thu dọn đồ về nhà vào lúc nửa đêm.
Nhưng khi cô định rời khỏi xe taxi, lại nhìn thấy hai người ngồi xổm canh dưới chung cư, một người còn cầm camera.
Trở thành người nổi tiếng chỉ sau một đêm, cô chẳng vui vẻ gì.
Cô kéo cổ áo lên, quay người hướng về cửa chung cư, rồi lấy điện thoại ra.
Nên gọi ai đây?
Thật ra cô gọi bất cứ ai cũng được, vì có rất nhiều người có thể giúp cô. Nguyên Triệt có thể sắp xếp chỗ ở, Nhậm Ninh Ninh có thể chia sẻ giường, cô cũng có thể đặt phòng khách sạn.
Khi mở nhật ký trò chuyện gần đây, cô phát hiện người cô liên lạc nhiều nhất lại là Nghiêm Liệt.
Mấy ngày qua ở bệnh viện, dù cô không xem điện thoại, nhưng mỗi ngày Nghiêm Liệt đều gọi hỏi thăm sức khỏe và cập nhật tiến triển vụ án.
Điện thoại đột nhiên đổ chuông, tên người gọi là Nghiêm Liệt.
Cô không do dự, nghe máy: “Nghiêm Liệt, tìm tôi có việc gì?”
Nghiêm Liệt im lặng giây lát, không trả lời ngay.
Quý Vân Vãn nhận ra mình vừa gọi tên anh chứ không phải xưng hô như bình thường.
Cô rất ít khi gọi thẳng tên anh.
“Cô xuất viện rồi? Đang ở đâu, về nhà?”
“Ừm, ở cửa nhà.”
“Đừng về nhà vội, chắc địa chỉ nhà và chỗ làm đều bị lộ rồi.”
“Đúng là không có chỗ nào để đi cả.” Quý Vân Vãn thở dài, hơi bực bội: “Tôi ghét nhất phải đối phó với truyền thông. Những người không rõ chân tướng cứ thích bình luận linh tinh. Đen có thể nói thành trắng, trắng có thể tả thành tro. Để họ viết thì không biết sẽ thêm mắm dặm muối gì vào hai ngày tôi ở cùng hung thủ nữa. Vừa rồi người bên Vân Hải nói với tôi, đã có mấy nhóm phóng viên đến đó rồi, đều muốn tìm tôi.”
“Bây giờ cô đi sang quán cà phê đối diện ngồi một lúc, tôi sẽ đến ngay.”
Quý Vân Vãn chưa kịp phản ứng, bên kia đã cúp điện thoại.
Dựa vào hiểu biết của cô về Nghiêm Liệt, khi anh nói sẽ đến ngay tức là thật sự sắp đến. Thường không quá mười phút sau khi anh nói vậy, như thể hiện sự quyết đoán.
Quả nhiên, cô vừa nâng tách cà phê, Nghiêm Liệt đã đẩy cửa quán bước vào.
Cuối thu, cô mặc áo khoác cashmere trắng, bên trong là váy len màu be và bốt ngắn đen. Cổ chân nhỏ trắng nõn, tóc dài xõa tung trên vai, sắc mặt vẫn hơi tái nhợt.
Dẫu ở bất cứ đâu, cô vẫn là người thu hút nhất. Trong quán cà phê có mấy cô gái trẻ ăn mặc xinh đẹp, nhưng khí chất ngoại hình của cô vẫn nổi bật nhất.
“Haha, người anh em, anh vừa mắt cô gái kia sao?”
Người đàn ông ngồi bàn bên cạnh bỗng vỗ vai Nghiêm Liệt, nói: “Lúc cô ấy mới vào tôi đã chú ý tới cô ấy rồi. Chậc chậc chậc, khí chất, ngoại hình kia, đến minh tinh còn chẳng sánh bằng cô ấy. Người anh em, định tiếp cận thế nào? Anh vừa vào cửa đã nhìn chằm chằm người ta, không phải muốn làm quen đấy chứ?”
Nghiêm Liệt đánh giá anh ta.
Người đàn ông trẻ giọng Bắc Kinh cợt nhả: “Hôm nay nhiều người đẹp như vậy, nhường các anh em với chứ. Làm gì cũng phải có trước có sau, là tôi tới trước, vừa mắt cô ấy trước nên phải để tôi đi thử xem đã, nếu không được thì anh đi.”
Người ấy nói xong chỉnh lại áo, Nghiêm Liệt đè vai anh ta ngồi xuống, thản nhiên nói: “Khuyên anh một câu, người anh em, đừng đi câu người này. Nhìn là biết cô ấy đang đợi người rồi.”
Giọng nói bình thản nhưng lộ ra uy hiếp.
“Sao anh biết được?”
“Bởi cô ấy chờ chính là tôi.”
“Người anh em” trừng mắt, há hốc mồm nhìn Nghiêm Liệt đi về phía cô. Quý Vân Vãn cũng ngẩng đầu, mỉm cười với anh đúng lúc.
“Cảm ơn Đội trưởng Nghiêm của chúng ta, lại giúp tôi cản một đóa hoa đào xấu.”
Nghiêm Liệt nhướng mày, ngồi xuống đối diện cô: “Nói xem nào?”
“Bắt đầu từ lúc tôi vào cửa, anh ta đã nhìn tôi không dưới mười lần. Dựa vào tư thế ngồi và cử chỉ, trong trường hợp này mà anh ta vẫn phơi bày bản năng giống đực của mình. Tôi không có hứng thú với người như thế.” Quý Vân Vãn nheo mắt: “Anh xem người ta kìa, vừa thấy anh tới đây đã lập tức chuyển sang đánh giá cô gái khác.”
“Vậy cô cảm thấy hứng thú với loại người nào?”
“Anh biết mà.” Quý Vân Vãn ghé sát vào anh, nói nhỏ: “Giúp mọi người bắt tội phạm chính là hứng thú của tôi.”
“Vậy sao?” Nghiêm Liệt nhìn đôi mắt kề sát của cô, nói: “Nhưng vụ án đã kết thúc rồi.”
“Nếu tất cả tội phạm đều có thể chấm dứt hành vi của mình, thì mới là đã kết thúc thật.” Quý Vân Vãn bỗng nhíu mày: “Mấy ngày nay anh đánh nhau với người khác à? Sao trên mặt lại có vết thương.”
Nghiêm Liệt sờ góc môi, vết thương do Nguyên Triệt gây ra vẫn còn trên mặt anh.
“Không có việc gì, huấn luyện bình thường thôi.”
Quý Vân Vãn nhìn ra anh đang nói dối nhưng không hỏi nhiều. Dù sao có thể liên quan đến việc riêng của anh.
“Đúng rồi, tôi muốn hỏi anh... Sau khi biết Hoàng San San chết, Lâm Tu có phản ứng gì không?”
Nghiêm Liệt lắc đầu: “Nghe nói vẫn không hé răng một lời, cô cảm thấy gã sẽ đau lòng sao?”
“Có lẽ vậy... Ai biết gã đối với Hoàng San San là chỉ có lợi dụng, hay còn có một chút thương hại hoặc cái gì khác chứ.”
“Vậy còn cô? Vụ án đã kết thúc, hung thủ cũng đã bị bắt, tâm trạng của cô thế nào, vui không?”
“Tôi vẫn luôn rất vui nha.”
Nghiêm Liệt không nói nữa, nhìn cô một lúc lâu, nói: “Quý Vân Vãn, cô có biết lúc cô nói dối sẽ như thế nào không?”
“Đương nhiên biết, khi nghiên cứu về biểu cảm gương mặt tôi cũng đã nghiên cứu cả chính mình rồi. Tôi ghi hình toàn bộ quá trình nói chuyện, phát hiện mỗi lần tôi nói dối, tốc độ nói đều nhanh hơn bình thường 0,5 giây. Đương nhiên, người bình thường sẽ không nhìn ra.” Quý Vân Vãn uống một ngụm cà phê: “Người trưởng thành mà, có ai chưa từng nói dối chứ?”
Nghiêm Liệt vừa muốn nói chuyện thì bỗng thấy cô biến sắc, kéo áo lên cao hơn. Anh lập tức nhìn ra ngoài cửa, thấy hai người đi từ đối diện sang, đang đến quán cà phê này.
“Phóng viên?”
“Coi như vậy, có lẽ còn chẳng phải phóng viên chính quy.”
Nghiêm Liệt cầm tách cà phê cô mua cho mình lên uống cạn, đặt tách xuống bàn, nói: “Đi thôi.”
Nói xong, anh đứng dậy kéo Quý Vân Vãn, tay còn lại cầm túi của cô. Cô đi theo anh tới cửa. Nghiêm Liệt rất tự nhiên nâng tay lên nắm nhẹ bả vai cô, dùng cơ thể che cho cô, lướt qua hai người đang muốn vào cửa.
Anh rất lịch thiệp. Nhìn thì có vẻ anh đang ôm cô, nhưng thật ra bàn tay chạm vào người cô chưa từng thả lỏng. Từ đầu đến cuối, anh luôn duy trì khoảng cách nhất định.
Hai người ra khỏi quán cà phê, Quý Vân Vãn quay đầu nhìn, hai người kia đã đến quầy gọi đồ uống, không hề chú ý tới cô.
“Đề nghị lúc trước của tôi vẫn có hiệu lực.” Nghiêm Liệt buông cánh tay, nói: “Tìm một nơi an toàn hơn để sống, nơi này không thể bảo vệ sự thanh tịnh cho cô nữa.”
“Người muốn tìm tôi chắc chắn sẽ hỏi thăm chỗ ở của tôi khắp nơi.” Quý Vân Vãn bất đắc dĩ nói: “Anh nói ở đâu an toàn?”
Nghiêm Liệt nói: “Bây giờ cô rất an toàn.”
“Hả?” Quý Vân Vãn nghi ngờ ngẩng đầu.
Nghiêm Liệt cao hơn cô rất nhiều, mỗi lần đứng cạnh nhau, cô phải ngẩng đầu mới nhìn thấy vẻ mặt anh. Lúc này, dưới ánh nắng ban trưa, thân hình cao lớn của anh quay lưng về phía mặt trời. Đường nét khuôn mặt trở nên rõ ràng hơn trong bóng tối, ngay cả giọng nói cũng trầm hơn, mang theo cảm giác ấm áp như ánh mặt trời. Anh nói: “Ít nhất hiện tại cô đang an toàn, không phải sao?”
Ý của anh là, ít nhất ở bên cạnh anh, cô sẽ an toàn.
“Anh nói không sai.” Quý Vân Vãn nheo mắt mỉm cười: “Nhưng anh không thể lúc nào cũng có mặt được. Giống như vừa rồi, nếu anh không ở đây, có thể tôi đã bị hai người kia quấn lấy rồi. Bây giờ tôi chỉ có thể hy vọng rằng mấy tin tức tích cực khác nhanh chóng xuất hiện để đè dư luận về vụ án này xuống. Qua một thời gian, có thể họ sẽ không nhiệt tình muốn tìm tôi như vậy nữa.”
Nghiêm Liệt gật đầu: “Vậy trong khoảng thời gian này, cô hãy tạm thời ở lại chỗ tôi đi.”
“Chỗ của anh?”
“Ừm, ít nhất chỗ tôi tìm an toàn hơn chỗ cô ở bây giờ.”
“Chắc anh sẽ không nói là...” Quý Vân Vãn chớp chớp mắt: “Là nhà của anh chứ?”
Rõ ràng cơ thể Nghiêm Liệt thoáng cứng lại.
Không biết có phải do giọng nói của cô hơi kì lạ hay không, hai mắt anh khẽ động, nhưng không lâu sau lại trở về bình thường, anh nói: “Nếu cô sẵn lòng, cũng có thể, tôi sẽ tặng chỗ ở của tôi cho cô.”
“Khụ.” Quý Vân Vãn vốn cảm thấy da mặt mình đủ dày nhưng lúc này vẫn cảm thấy mặt nóng hơn một chút: “Sao tôi có thể không biết xấu hổ thế được, không cần đâu.”
“Theo tôi đi xem đi, tuy hoàn cảnh có thể kém chỗ cô, nhưng tôi cam đoan sẽ không ai quấy rầy đến cô.”
Với tình trạng hiện tại, cô cũng không cần từ chối ý tốt của anh nữa, nếu không hơi có vẻ già mồm cãi láo.
“Được, nếu không ảnh hưởng đến công việc của anh.”
“Không ảnh hưởng.” Nghiêm Liệt cong môi: “Bảo vệ cô cũng là công việc của tôi.”
Sau khi lên xe, dọc đường đi hai người không nói chuyện mấy. Quý Vân Vãn lấy điện thoại ra, đúng lúc thấy thông báo cuộc gọi của Nguyên Triệt, cô liếc nhìn Nghiêm Liệt đang lái xe, nghe máy: “Alo, A Triệt.”
Nguyên Triệt: “Vân Vãn, chị ở đâu?”
“Ở bên ngoài, sao vậy, tìm chị có việc à?”
“Không có chuyện gì, chỉ là lo lắng cho chị... Em... công ty bên mẹ em có chút vấn đề, bà gọi em qua một chuyến, nhưng em không an tâm về chị.”
“Em yên tâm đi, chị rất tốt.” Quý Vân Vãn nói: “Tất cả đều đã xong rồi, chị lại không bị thương gì, không cần lo lắng cho chị.”
“Vân Vãn, nếu không còn chuyện gì khác, hay là cùng em xuất ngoại giải sầu một thời gian đi? Mẹ em cũng nhớ chị. Gần đây vụ án kia vừa chấm dứt, dư luận đang sôi sục, em sợ có người tìm được chị sẽ rất phiền phức. Sao không thừa dịp này đi nghỉ ngơi một thời gian, em... Em và mẹ em sẽ chăm sóc tốt cho chị.”
Như sợ bị cô từ chối, không đợi cô mở miệng, Nguyên Triệt vội nói: “Vốn chị ở lại Tân Hải phần lớn đều vì vụ án kia. Bây giờ vụ án đã xong rồi, chị cũng nên nghỉ ngơi một thời gian đi. Em sẽ cho người khác hỗ trợ bên Vân Hải. Còn công việc kia của chị... Em nghĩ không đến mức thiếu chị thì không được đâu đúng không? Vị Đội trưởng Nghiêm kia rất có năng lực mà. Không có chị, có lẽ bọn họ cũng không phá án quá kém đâu. Dù sao gần đây không có vụ án khó giải quyết nào.”
Quý Vân Vãn nhìn Nghiêm Liệt, anh đang chuyên tâm lái xe.
Cô dám khẳng định, chắc chắn người này nghe thấy Nguyên Triệt đang nói gì, hơn nữa còn nghe vô cùng rõ ràng.
Nguyên Triệt lại nói tiếp: “Từ lúc chuyện kia xảy ra tới nay thần kinh của chị luôn phải căng thẳng, chưa từng được thả lỏng. Em biết hơn bảy tháng hôn mê đó chị không hề dễ chịu. Mỗi lần đến thăm chị, em đều rất lo lắng liệu chị có đang gặp ác mộng hay không. Em chỉ hận không thể vào trong mơ cùng chị thôi. Thậm chí vì vậy mà em đã tìm chuyên gia ở nước ngoài, muốn họ phát triển một hệ thống kết nối những giấc mơ... Đáng tiếc bỏ ra rất nhiều tiền nhưng chẳng làm được việc gì, haiz...”
Quý Vân Vãn: “...”
Nguyên Triệt nói với giọng đáng thương: “Cho nên chắc chắn chị sẽ bằng lòng xuất ngoại cùng em nhỉ? Chỉ một hai tháng cũng được, được không?”