Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 18: Vì sợ cậu cô đơn
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơn bệnh của Bùi Kỳ lần này đến nhanh mà khỏi cũng nhanh. Hôm trước còn sốt đến 39.5 độ, truyền dịch một ngày, về nhà ngủ một giấc, sáng thứ Hai hôm sau cậu đã đi học bình thường.
Sau lễ chào cờ, Bùi Kỳ được thầy Vật lý gọi đi lấy bài kiểm tra đã được chấm điểm.
Hồi khai giảng lớp 10, thầy Vật lý từng muốn cậu làm cán sự môn, nhưng Bùi Kỳ không thích làm cán sự lớp. Cậu còn chưa kịp lên tiếng thì Thẩm Phương Nguyệt đã tươi cười chen vào nói: “Thầy phải xếp hàng đấy ạ, trước thầy còn có cô Cổ và thầy Lý nữa.”
Thầy Vật lý bị cô chọc cười, cuối cùng cũng không chọn cậu làm cán sự môn nữa. Chỉ là mỗi lần thu bài tập hay phát bài kiểm tra, thầy đều giao thẳng cho Bùi Kỳ.
Cậu vừa bước đến cửa lớp thì lớp phó Tiền Phi đi tới.
Bùi Kỳ thản nhiên nói: “Chưa làm. Cậu cứ ghi tên vào đi.”
“Hả?” Tiền Phi ngớ ra.
“Không phải cậu thu bài tập về nhà sao?”
“Không phải, tớ muốn hỏi bài kiểm tra Vật lý của tớ được bao nhiêu điểm thôi.” Tiền Phi buột miệng nói, “Mà bài tập về nhà của cậu không phải đã nộp rồi sao? Vừa nãy Thẩm Phương Nguyệt đưa cho tớ luôn rồi mà…”
Tiền Phi khựng lại.
Sao cô ấy lại cảm thấy cuộc đối thoại này quen thuộc đến vậy nhỉ?
Nghe vậy, Bùi Kỳ nghiêng đầu nhìn về chỗ ngồi của Thẩm Phương Nguyệt. Đối phương chắc hẳn đã đợi cậu từ lâu, lúc này cằm ngẩng cao, tay nắm chặt thành nắm đấm, đập mạnh hai cái vào ngực, ý đại khái là:
— Không cần cảm ơn đâu, Thẩm Phương Nguyệt tớ đây có ơn tất báo.
— Bạn tốt, ghi nhớ trong lòng.
Bùi Kỳ: “…..”
Cậu còn định cố gắng cứu vãn lần cuối: “Bài tập nộp rồi à?”
“Ừ, vừa nãy tớ đã nộp cho các thầy cô bộ môn rồi.”
“…..”
Cuối cùng, một người vì không làm bài tập, một người vì làm hộ bài cho bạn, cả hai bị thầy cô các môn phạt đứng suốt cả ngày.
Ở cuối lớp, Thẩm Phương Nguyệt ôm sách che mặt, vẫn thấy khó tin: “Sao lại bị phát hiện nhỉ? Tớ đã bắt chước giống lắm rồi mà!”
Giống chỗ nào chứ? Nét chữ chẳng tròn cũng chẳng thẳng, nó xấu đến đáng sợ.
Bùi Kỳ vừa định phản bác, nghiêng đầu nhìn thấy vết bầm trên trán Thẩm Phương Nguyệt rồi lại quay đi.
“Haizz, thôi vậy.” Thẩm Phương Nguyệt lẩm bẩm, cuối cùng cảm thán: “Có lẽ chữ tớ đẹp quá nên dễ nhận ra thôi.”
Bùi Kỳ cụp mắt, thuận theo lời nói vớ vẩn của cô: “Ừ.”
&&
Mùa thu ở Sơn Thành luôn qua đi rất nhanh, những ngày đi học cũng vậy.
Thẩm Phương Nguyệt luôn cảm thấy như mình vừa mới khai giảng hôm qua, chớp mắt một cái, những cây ngô đồng hai bên đường đã rụng hết lá. Trong lớp, Cổ Hàm thông báo kỳ thi cuối kỳ sẽ được tổ chức vào cuối tháng.
Càng vào đông càng khó rời giường. Một sáng sớm nọ, Thẩm Phương Nguyệt như thường lệ lại suýt nữa thì muộn học. Cô vội vàng chạy xuống lầu, trong điện thoại là tin nhắn thoại vừa được bật, giọng Bùi Kỳ bình thản: “Không sao, cứ từ từ. Dù sao tớ cũng đã đến lớp rồi.”
Nói thì nói vậy nhưng Thẩm Phương Nguyệt liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn thấy cái đầu đen sì của Bùi Kỳ.
“Đợi đã.” Thấy cô đi thẳng ra cửa, Thẩm Chu Sơn gọi với theo, “Sao con không ăn sáng?”
Thẩm Phương Nguyệt: “Con ăn sandwich của Bùi Kỳ làm.”
“Đừng có suốt ngày ăn ké bữa sáng của Tiểu Kỳ, thằng bé cũng cần ăn mà.” Diệp Uyển nhíu mày.
“Cậu ấy lần nào cũng ăn không hết.” Thẩm Phương Nguyệt lý lẽ đầy đủ, “Con đang giúp cậu ấy không lãng phí thức ăn.”
“…..”
“Chậm thôi chậm thôi, không lại ngã bây giờ.” Thẩm Chu Sơn nhìn Thẩm Phương Nguyệt vụng về xỏ giày ở cửa, vui vẻ nói, “À đúng rồi Trăng Nhỏ, có tin tốt muốn thông báo với con.”
Ông khoác vai Diệp Uyển, tuyên bố: “Ba và mẹ con – người dịu dàng, xinh đẹp, hiền lành, đáng yêu, đã quyết định sẽ đưa con đi Nhật Bản chơi nửa tháng. Thế nào? Vui không?”
“…..”
Thẩm Phương Nguyệt xỏ giày xong, bắt đầu khoác chiếc áo khoác dày lên người, vẻ mặt hiểu rõ: “Lại là mẹ phải đi công tác ở Nhật Bản chứ gì.”
“Ờ… mẹ con đúng là tiện thể đi công tác.” Thẩm Chu Sơn cười toe toét, “Không sao, dù mẹ bận công việc nhưng ba có thể đưa con đi chơi mà.”
Diệp Uyển đặt ly cà phê xuống, lạnh lùng bổ sung điều kiện: “Nhưng với điều kiện, lần này môn Toán và Vật lý cuối kỳ con phải đạt đủ điểm chuẩn, nếu không thì con phải ở nhà.”
“Vợ à, chuyện này chúng ta cần thương lượng lại một chút,” Thẩm Chu Sơn nhỏ giọng năn nỉ, “Đặt yêu cầu cao như vậy liệu có nghiêm khắc quá không—”
“Không sao đâu ba, ba đừng lo cho con.” Thẩm Phương Nguyệt cảm động nói: “Con không muốn đi.”
“…..”
Nghĩ đến việc mẹ Diệp Uyển không có ở nhà, cô có thể qua nhà Bùi Kỳ chơi game cả ngày, Thẩm Phương Nguyệt không giấu nổi nụ cười: “Không sao đâu, con ở nhà một mình được mà! Con giờ đã là cô gái độc lập rồi, ba mẹ cứ thoải mái đi chơi ở Nhật Bản đi, đừng lo cho con.”
Liếc thấy bóng Bùi Kỳ ngoài cửa khẽ nhúc nhích, rõ ràng đã hơi mất kiên nhẫn. Thẩm Phương Nguyệt vội vã xách cặp lên, phấn khởi nói: “Con đi đây—”
“Khoan đã.” Diệp Uyển bỗng lên tiếng gọi cô lại.
Diệp Uyển khẽ cười, ánh mắt như nhìn thấu tâm tư cô: “Mẹ đổi ý rồi.”
……
“Mẹ tớ nói tớ phải đạt điểm chuẩn cả hai môn Toán và Vật lý thì mới được ở nhà, không đạt được thì bắt buộc phải đi Nhật Bản cùng với họ!”
Trong giờ nghỉ giải lao, Thẩm Phương Nguyệt ngồi ngược ghế, chẳng chút thục nữ nào, ngả người lên bàn Bùi Kỳ, than thở: “Mẹ tớ thật quá đáng!”
Bài kiểm tra bị đầu nhỏ của cô che mất một nửa, Bùi Kỳ nhìn mấy sợi tóc rơi bên tai cô, xoay bút hỏi: “Sao cậu không muốn đi Nhật Bản?”
Tai Thẩm Phương Nguyệt khẽ giật giật.
Thật ra cô cũng không phải không muốn đi, chỉ là lúc nghe tin này, phản ứng đầu tiên của cô là: vậy Bùi Kỳ lại phải ở nhà một mình rồi.
Đây không phải lần đầu tiên nhà Thẩm Phương Nguyệt lên kế hoạch đi du lịch nước ngoài. Hè năm lớp 8, cô từng cùng ba mẹ đi Úc. Thời gian đó vì thi quá kém nên cô bị tịch thu điện thoại. Suốt một tháng ở Úc, cô hoàn toàn không liên lạc được với Bùi Kỳ.
Vào thời điểm đó, ba mẹ Bùi Kỳ đã ly hôn và dọn ra khỏi nhà được một năm. Khi Thẩm Phương Nguyệt trở về, cô thấy nhà Bùi Kỳ tối đen như mực.
Cô đứng tựa cửa sổ nhắn tin hỏi cậu đang ở đâu. Đột nhiên nghe thấy tiếng “ting” từ phía trên đầu vọng xuống, cô ngẩng đầu lên, thấy bóng dáng Bùi Kỳ.
Khu nhà này toàn là biệt thự nhỏ, chỉ có hai tầng, trên mái nhà có một khu vườn nhỏ.
Bùi Kỳ ngồi trên mép sân thượng, hai chân lơ lửng trong không trung. Nhà không có người lớn, khu vườn đã khô héo, vài nhánh cây khô cứng nằm nghiêng bên cạnh cậu. Đêm đó không có gió, bầu không khí nặng nề như bị đông cứng. Cậu thiếu niên cúi đầu, lưng hơi gập xuống, thiếu sức sống, xương bả vai gầy guộc làm căng chiếc áo phông mỏng, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm về một hướng nào đó.
Thẩm Phương Nguyệt ngẩn người nhìn, không dám lên tiếng. Đến khi Bùi Kỳ dường như cảm nhận được điều gì đó, quay đầu lại nhìn cô.
“Thẩm Phương Nguyệt.” Cuối cùng ánh mắt cậu cũng có tiêu cự.
“Ơi.” Thẩm Phương Nguyệt bừng tỉnh, đáp lời.
Sau này, mỗi lần nhớ lại dáng vẻ của Bùi Kỳ vào đêm hôm ấy, Thẩm Phương Nguyệt đều thấy lòng mình nghẹn ngào.
Mặc dù cô không hề biết Bùi Kỳ đã trải qua những tháng ngày đó ra sao. Nhưng mà…
Người trước mặt không lên tiếng. Bùi Kỳ co ngón tay lại, định gõ vào mặt bàn bên cạnh đầu cô thì Thẩm Phương Nguyệt bất ngờ ngẩng đầu, chớp mắt hai cái: “Là vì cậu.”
Ngón tay của Bùi Kỳ dừng lại giữa không trung.
Thẩm Phương Nguyệt: “Không có tớ, cậu chắc chắn sẽ rất cô đơn.”
Cô cảm thấy Bùi Kỳ vào đêm hôm đó, thực sự trông rất cô đơn.
“…..”
Bùi Kỳ chậm rãi chớp mắt, hiếm khi không lập tức đáp lại lời cô.
“Cho nên kế hoạch của tớ là như thế này.” Thẩm Phương Nguyệt rướn cổ lại gần, thì thầm với âm lượng chỉ đủ hai người nghe: “Bùi Kỳ, kỳ thi cuối kỳ cậu giúp tớ gian lận nhé.”
“…..”
Bùi Kỳ giơ tay, nhìn về phía Cổ Hàm trên bục giảng đang giảng bài cho cả lớp: “Cô ơi, Thẩm Phương Nguyệt muốn em—”
Chưa nói hết câu, tay cậu đã bị kéo xuống, miệng bị bịt lại.
Thẩm Phương Nguyệt hoảng hốt, trừng mắt nhìn cậu: “Tớ không ngờ cậu là người như thế đấy.”
Bùi Kỳ bị cô bịt miệng, cậu bình tĩnh nhìn lại, giọng trầm thấp, khàn khàn: “Tớ cũng không ngờ cậu lại dám nói những lời phản nghịch như thế.”
“Tớ làm tất cả là vì ai—”
“Giờ nghĩ lại thì…” Bùi Kỳ dừng một chút, “Có lẽ là vì tám thẻ game cậu vừa mới mua trên mạng.”
Thẩm Phương Nguyệt ngạc nhiên: “Sao cậu biết tớ mua…”
Bùi Kỳ nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc: “Vì cậu sợ dì phát hiện rồi bị mắng nên đã ghi địa chỉ là nhà của tớ.”
“…..”
“Thẩm Phương Nguyệt, em đang làm gì đấy?” Cổ Hàm cau mày, “Sắp vào học rồi, mau ngồi ngay ngắn lại đi.”
“Được thôi! Không sao cả! Vậy thì tớ đi Nhật Bản vậy!” Thẩm Phương Nguyệt buông tay khỏi miệng cậu, tức tối xoay người, giận dữ cố tình kéo ghế tạo ra tiếng rầm rầm thật lớn.
“Ừ.” Người phía sau lười biếng đáp lại.
“… Tớ đi thật đấy!”
“Ừ.”
“…..”
&&
Tối hôm đó về nhà, Thẩm Phương Nguyệt kéo kín rèm cửa, thầm thề rằng từ giờ cô sẽ không bao giờ thương hại Bùi Kỳ nữa.
Cả đời này cũng không!
Để cậu ta một mình cô đơn đến chết luôn đi!
Cô nằm sấp trên giường, lấy điện thoại ra, giận dỗi đăng một bài chỉ để Bùi Kỳ nhìn thấy trên vòng bạn bè——
[Trăng Nhỏ: Sắp được đi Nhật Bản chơi rồi! Hào hứng quá! Mong chờ, mong chờ quá ^o^]
Năm phút trôi qua, không có động tĩnh gì. Thẩm Phương Nguyệt lại đăng——
[Trăng Nhỏ: Mọi người ơi, giới thiệu cho tớ vài điểm chơi ở Nhật Bản đi, tớ định đi cả kỳ nghỉ đông, đến tận khai giảng mới về :)]
Vẫn không có động tĩnh gì.
[Trăng Nhỏ: Cả đời này tớ cũng không muốn quay lại nữa!!!!]
Lần này cuối cùng cũng có phản hồi.
[Bùi Rùa: Qua đó rồi thì gọi là gì? Thẩm Phương Nguyệt Tử?]
Thẩm Phương Nguyệt: “…”
Đồ thần kinh!!!
(*)
Giây tiếp theo, lại có một tin nhắn khác xuất hiện.
[Bùi Rùa: Sao không ai thả like cho cậu thế?]
[Trăng Nhỏ trả lời Bùi Rùa: Có rất nhiều người thả like, nhưng vì cậu không có kết bạn nên không thấy được.]
[Bùi Rùa: Ồ.]
[Bùi Rùa: Qua đây.]
[Bùi Rùa: Mang theo sách giáo khoa và hai bài kiểm tra cộng lại chưa tới 100 điểm của cậu theo nữa.]