Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 25: Cô đâu phải kẻ bám đuôi nịnh hót Bùi Kỳ!
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tớ có hai nghìn tệ làm ngân sách, đây là số tiền tớ đã tích góp mấy tháng trời. Tớ muốn mua cả sản phẩm dưỡng da lẫn đồ trang điểm. Số tiền này chắc đủ mua cả hai món nhỉ?”
“Thật ra trước đây tớ từng tặng cô ấy một thỏi son, nhưng màu tớ chọn… he he. Thế nên lần này tớ không dám tự chọn bừa nữa, đành nhờ cậu cho tớ xin ý kiến.”
“Cậu thấy màu này thế nào… Trăng Nhỏ? Thẩm Phương Nguyệt?”
Thẩm Phương Nguyệt giật mình, ngẩng đầu rời mắt khỏi màn hình điện thoại: “Hả?”
Cố Phi Bạch cầm một thỏi son trên tay, không kìm được liếc nhìn điện thoại cô. Từ lúc gặp nhau đến giờ, Thẩm Phương Nguyệt cứ im lặng dán mắt vào màn hình: “Cậu đang bận gì à?”
Thẩm Phương Nguyệt vội vàng khóa màn hình điện thoại: “Không có— Màu này xấu quá, cậu bỏ xuống đi.”
………….
“Cậu cho tớ xem ảnh bạn gái cậu lần nữa đi, tớ không nhớ rõ mặt lắm. Để tớ xem thử xem cô ấy hợp với màu nào hơn.”
Thẩm Phương Nguyệt có năng khiếu về thời trang và trang điểm. Trước đây, khi công ty Diệp Uyển chưa phát triển như bây giờ, bà thường có nhiều buổi xã giao hơn hiện tại. Mỗi lần trước khi ra ngoài, bà đều đứng trước mặt Thẩm Phương Nguyệt để nhờ cô “đánh giá”. Hôm nay, có thể nói Cố Phi Bạch đã tìm đúng người rồi.
Hai người đi vòng quanh tầng một trung tâm thương mại, tay Cố Phi Bạch chất đầy túi xách. Sau khi vào thêm một cửa hàng khác, chọn xong sản phẩm, Cố Phi Bạch đi thanh toán, Thẩm Phương Nguyệt đứng đợi ở cửa. Đứng đợi một lúc, cô lại không kìm được mà cầm điện thoại lên xem.
Khi cô nhận ra thì mình đã vô thức mở trang cá nhân của Lâm Âm.
Từ khi Lâm Âm kết bạn với cô vào tối hôm đó, Thẩm Phương Nguyệt đã vào xem trang cá nhân của cô ấy. Lâm Âm thuộc kiểu người khá thích chia sẻ cuộc sống của mình, mỗi lần đi chơi đều đăng một bức ảnh phong cảnh đẹp hoặc món ăn ngon.
Lúc này, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy bản thân thật mâu thuẫn. Cô vừa muốn biết hôm nay bọn họ đã làm gì, lại vừa sợ nhìn thấy cập nhật mới của đối phương.
May mà Lâm Âm không đăng trạng thái nào mới.
Thẩm Phương Nguyệt vô thức thở phào nhẹ nhõm. Ngón tay cô trượt trên màn hình, lướt vào khung chat với Bùi Kỳ.
Tin nhắn vẫn dừng lại ở tối hôm qua, khi Bùi Kỳ rủ cô sang làm bài tập cuối tuần.
[Trăng Nhỏ: Không.]
[Bùi Rùa: Gần đây tớ làm gì chọc cậu giận à?]
Đúng là chọc giận, nhưng Thẩm Phương Nguyệt không tiện nói. Vì cô cũng biết mình sai, nào có ai lại giận dỗi chỉ vì bạn thân sắp có người yêu chứ? Điều đó khiến cô trông thật ích kỷ, nhỏ mọn.
Thế là Trăng Nhỏ cứng miệng: [Không có.]
Bùi Kỳ không nhắn lại nữa, chỉ một lát sau cậu gửi qua vài tấm ảnh, là hai bài toán lớn mà Thẩm Phương Nguyệt làm sai trong kỳ thi giữa kỳ, kèm theo giấy nháp chi chít lời giải cặn kẽ của cậu.
Nhìn chữ viết của Bùi Kỳ, nhớ lại cuộc nói chuyện trưa nay, Thẩm Phương Nguyệt thở dài, cúi đầu, dùng trán gõ vào điện thoại.
Điện thoại khẽ rung, Thẩm Phương Nguyệt sững sờ, ngẩng đầu ngay lập tức. Cô thấy trong lịch sử tin nhắn của bọn họ đã xuất hiện một dòng tin nhắn mới: (“Tôi đã vỗ vỗ ‘Bùi Rùa’ và nói Trăng Nhỏ thật sự xinh đẹp”)
Đây là tính năng mà khi mới ra mắt, Thẩm Phương Nguyệt đã ép Bùi Kỳ đổi, có lẽ vì lười nên đến giờ cậu vẫn chưa đổi lại.
Thẩm Phương Nguyệt cuống cuồng định thu hồi tin nhắn nhưng không cẩn thận trượt tay thoát khỏi khung chat. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, trơ mắt nhìn nút “Thu hồi” biến mất. Cô đột nhiên muốn chết quách đi cho rồi.
Thế này chẳng phải đã bại lộ sự thật rằng mình vừa cãi nhau xong đã chăm chăm nhìn khung chat của người ta hay sao?!
Thẩm Phương Nguyệt tuyệt vọng nhìn màn hình, đếm từng phút một— một phút, hai phút… mười phút, người bên kia không hề có động tĩnh gì.
Khiến cô trông lại càng thấp kém hơn.
Thẩm Phương Nguyệt không kìm được mà hồi tưởng lại cuộc nói chuyện trưa nay với Bùi Kỳ.
Rõ ràng cô nói toàn là sự thật. Bùi Kỳ đi hẹn hò với người khác mà không báo cho cô biết, vậy tại sao cô lại phải nhất định nói cho cậu ấy? Cậu có phải là ba cô đâu!
Đến ba cô còn chẳng quản cô cuối tuần đi chơi đâu nữa là.
Dạo này tính tình của Bùi Kỳ thật sự rất khó chịu! Thẩm Phương Nguyệt bực bội nghĩ thầm.
Thôi bỏ đi, có lẽ bây giờ Bùi Kỳ đang hẹn hò nên không có thời gian xem điện thoại.
Cuối tuần đông người, trung tâm thương mại lại đang có chương trình khuyến mãi, người xếp hàng dài kín. Cố Phi Bạch cuối cùng cũng thanh toán xong, thấy vẻ mặt âu sầu và chán nản của Thẩm Phương Nguyệt, cậu áy náy nói: “Xin lỗi nhé, xếp hàng lâu quá, khiến cậu phải đợi lâu như vậy.”
“Không sao.”
Cố Phi Bạch hỏi: “Cậu có mệt không? Hay là chúng ta vào tiệm bánh ngọt ngồi nghỉ một lát, ăn gì đó trước đi, tớ đi mua cái áo bóng rổ rồi quay lại ngay. Lần trước đánh bóng, áo tớ bị rách rồi.”
Thẩm Phương Nguyệt nhìn tiệm bánh ngọt đông nghịt người, lắc đầu: “Thôi, chúng ta cùng đi đi.”
Chọn quần áo của mình, cuối cùng Cố Phi Bạch cũng có chính kiến của riêng mình, vì lo Thẩm Phương Nguyệt phải chờ lâu, cậu vừa bước vào cửa hàng là lao ngay đến phòng thử đồ. Thẩm Phương Nguyệt đứng bên ngoài trông coi đống túi to túi nhỏ, ánh mắt đảo khắp nơi.
Và rồi, cô nhìn thấy chiếc áo bóng rổ mới nhất được đặt ở giữa cửa hàng.
Đó là một chiếc áo trắng tinh, bên dưới treo một tấm bảng nhỏ ghi: “Áo đấu Lakers của LeBron James.”
LeBron James là cầu thủ bóng rổ NBA mà Bùi Kỳ yêu thích nhất, mỗi trận đấu quan trọng của anh ấy, Bùi Kỳ đều thức đêm để xem. Đôi khi Thẩm Phương Nguyệt cũng ngồi xem cùng cậu, nhưng Bùi Kỳ luôn chê cô chỉ xem được vài phút là đã ngủ gà ngủ gật.
Chê thì chê, nhưng lần nào cũng để cô ở lại bên cạnh mình.
Đương nhiên Thẩm Phương Nguyệt vẫn luôn cho rằng mình không hề ngủ gật, tất cả chỉ là do Bùi Kỳ bịa đặt.
Có lẽ thấy Thẩm Phương Nguyệt nhìn quá lâu, nhân viên bán hàng tiến lại gần hỏi: “Em gái, cần chị giúp gì không? Đây là mẫu mới nhất vừa ra mắt cách đây vài tháng, đã cháy hàng rất lâu, tuần này mới có lại. Giờ ngoài chiếc trưng bày trên ma-nơ-canh thì chỉ còn đúng một chiếc cuối cùng thôi.”
Thẩm Phương Nguyệt lập tức lắc đầu: “Không cần đâu ạ! Em chỉ xem một chút thôi.”
Hai người họ vẫn đang giận nhau, cô lại còn đi mua áo bóng rổ cho Bùi Kỳ ư? Nằm mơ đi!
Cô đâu phải là kẻ bám đuôi nịnh hót Bùi Kỳ!
Mua áo bóng rổ xong, cuối cùng hai người cũng đến điểm dừng chân cuối cùng.
Quán kem khá đắt, may mà không có quá nhiều người xếp hàng. Khi đến lượt, Cố Phi Bạch gọi phần của mình xong, hào phóng quay sang nói: “Cậu thích gì cứ gọi đi.”
Thẩm Phương Nguyệt lắc đầu: “Thôi, tớ không ăn đâu.”
Cố Phi Bạch hơi ngạc nhiên: “Tớ thấy cậu từng xếp hàng mấy lần ở tiệm gần trường mà, còn tưởng cậu thích lắm chứ.”
“Thích thì có thích, nhưng một phần này to quá, tớ ăn không hết. Ở trường thì Bùi Kỳ giúp tớ ăn nốt—” Thẩm Phương Nguyệt khựng lại, cười nhạt: “Dù sao cũng không cần đâu.”
Cuối cùng, Cố Phi Bạch vẫn thấy áy náy, mua cho cô một phần rồi nhét vào tay cô.
“Nếu cậu không ăn hết thì vứt đi cũng được, thỉnh thoảng lãng phí một lần cũng chẳng sao.” Khi hai người đi đến cửa trung tâm thương mại, Cố Phi Bạch nói: “Hôm nay thật sự cảm ơn cậu. Nhà cậu ở đâu? Chúng ta gọi xe chung, tớ đưa cậu về trước.”
Không nghe thấy câu trả lời, Cố Phi Bạch quay đầu lại thì thấy Thẩm Phương Nguyệt đang ôm cốc kem matcha hạnh nhân lớn, ngây người với vẻ mặt đầy do dự.
Cậu vừa định hỏi lại thì đối phương đột nhiên ngẩng đầu lên—
“Cố Phi Bạch, cậu cứ tự về đi, tớ đột nhiên nhớ ra còn chút đồ cần mua.”
Cố Phi Bạch sửng sốt: “Cái gì? Tớ đi cùng cậu…”
“Không cần!” Thẩm Phương Nguyệt quay người, không ngoảnh đầu lại, vội vã bước vào trung tâm thương mại, chỉ để lại một câu: “Cậu về trước đi nhé! Tạm biệt!”
………….
Thẩm Phương Nguyệt chạy một mạch quay trở lại cửa hàng, vừa vào liền thấy một khách hàng đang đưa tay định lấy chiếc áo đấu cuối cùng trước ma-nơ-canh.
Cô như một cơn gió chạy đến, nhanh tay chộp lấy chiếc áo: “Xin chào! Tính tiền ạ!!!”
Khách hàng: “……..”
Năm phút sau, Thẩm Phương Nguyệt hài lòng xách túi mua sắm bước ra khỏi cửa hàng.
Không sao cả, đợi đến khi cô và Bùi Kỳ làm lành rồi hẵng tặng chiếc áo này cho cậu.
Như vậy thì cô không còn là kẻ bám đuôi nịnh hót Bùi Kỳ nữa.
Thẩm Phương Nguyệt lắc đầu tự khen ngợi, trời ạ, chẳng lẽ mình là thiên tài ư?
Để phòng ngừa, cô cúi đầu lục lọi túi đồ tìm hóa đơn, định tiêu hủy chứng cứ. Tay cô đang cầm cốc kem, hóa đơn lại bị đè dưới đống quần áo, lục tìm rất bất tiện. Mất bao công sức mới sờ thấy được tờ giấy, cô vừa định rút ra thì chợt nghe thấy tiếng bánh xe lăn tới gần, cùng với tiếng hốt hoảng kêu lên:
“Ôi giỏi quá giỏi quá, con trai lái giỏi lắm! Ấy, hơi nhanh rồi— Nhanh quá rồi! Ấy ấy ấy! Dừng lại đi! Con sắp đụng trúng người ta rồi!!!”
Khi Thẩm Phương Nguyệt ngẩng đầu thì thấy một cậu bé đang lái chiếc xe đồ chơi mô hình máy xúc, lao thẳng về phía cô.
Không ngờ đứng yên trong trung tâm thương mại mà cũng bị đụng trúng. Thẩm Phương Nguyệt ngẩn người, vừa định né tránh thì cánh tay cô bất chợt bị ai đó kéo lấy, kéo cô sang một bên.
Cô đâm sầm vào người đối phương, ngay lập tức ngửi thấy mùi hương cam quýt quen thuộc.
Thẩm Phương Nguyệt không dám tin, ngẩng đầu lên, không chớp mắt lấy một cái mà nhìn chằm chằm vào người vừa đến.
Người ấy không nhìn cô, vẫn đang nắm lấy cánh tay cô, đồng thời giơ chân chặn chiếc xe đồ chơi lại, giọng lười biếng: “Nhóc con, ai cho nhóc chạy xe trong trung tâm thương mại thế hả?”
Cậu bé mập mạp trên xe hồn nhiên đáp: “Mẹ em!”
Đúng lúc đó, mẹ cậu bé chạy đến. Bùi Kỳ liếc nhìn đối phương một cái.
“Ồ.” Cậu lạnh nhạt nói: “Cách nuôi dạy kém thật.”
…..
Cuối cùng, khi đứa trẻ bị mẹ dẫn đi, vị phụ huynh kia vẫn không phục, cố ý thì thầm với giọng đủ nghe: “Đi đường mà không chịu nhìn, trách ai được chứ! Đã gọi nãy giờ còn đứng đó lục cái túi, ai không biết lại tưởng bên trong có năm triệu ấy chứ…”
Nếu là ngày bình thường, Thẩm Phương Nguyệt đã xông lên đá một phát vào chiếc xe đồ chơi rồi.
Xung quanh im ắng, Bùi Kỳ quay sang nhìn, thấy Thẩm Phương Nguyệt vẫn còn đang sững sờ nhìn cậu, đôi mắt mở to như trăng rằm.
“Có dính kem lên áo không?” Bùi Kỳ hỏi.
“Sao cậu lại ở đây?” Thẩm Phương Nguyệt lạc giọng, không trả lời mà hỏi lại: “Không phải cậu đang đi hẹn hò sao?”
………….
“Hẹn hò gì chứ?”
Bùi Kỳ khựng lại, hơi cau mày: “Thẩm Phương Nguyệt, cậu là kẻ xấu lại đi tố cáo trước đấy à?”