30. Chương 30: Hạ Nhiệt Nồng, Mộng Mị Mịt Mờ

Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 30: Hạ Nhiệt Nồng, Mộng Mị Mịt Mờ

Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Con đúng là có triển vọng thật đấy, Thẩm Phương Nguyệt.”
Diệp Uyển đứng bên cạnh ghế sofa, hai tay đút túi quần, cười nhạt, “Dám cả gan bắt cóc con trai nhà người ta ngay trước mặt ba ruột nó cơ đấy.”
“Mẹ ơi, sao mẹ lại nói khó nghe vậy chứ, cái gì mà bắt cóc, làm gì có!” Thẩm Phương Nguyệt đã bị mắng ròng rã mười phút, tay cầm cốc nước, cuối cùng không thể nhịn được nữa mà cãi lại, “Con chỉ đang chúc mừng sinh nhật Bùi Kỳ thôi mà.”
“Còn dám bảo không phải bắt cóc. Ba thằng bé còn đích thân đến nói với mẹ, bảo con với Bùi Kỳ càng gọi càng chạy nhanh, điện thoại cũng không thèm nghe.” Diệp Uyển nhíu mày, “Con xem, người ta khó khăn lắm mới có dịp cả nhà đoàn tụ, con lại đi phá hỏng tất cả.”
“Bùi Kỳ có muốn mừng sinh nhật cùng chú ấy đâu.”
“Phải rồi.” Diệp Uyển tức đến bật cười, “Chỉ muốn mừng sinh nhật với con thôi chứ gì.”
“Đúng vậy!” Thẩm Phương Nguyệt dứt khoát gật đầu.
“…”
“Thật ra cũng có thể hiểu được, em đâu phải không biết tình hình gia đình Tiểu Bùi.” Thẩm Chu Sơn thấy thời cơ liền tiến tới hòa giải, “Mối quan hệ giữa Tiểu Bùi và ba mẹ thằng bé thật sự không tốt mà.”
“Đúng vậy.” Thẩm Phương Nguyệt lẩm bẩm, “Nếu sau này ba mẹ ly hôn rồi kết hôn với người khác, con cũng chẳng muốn gặp lại hai người nữa đâu—”
“Đừng có nói linh tinh! Ba và mẹ con chắc chắn sẽ không ly hôn!” Thẩm Chu Sơn vội vàng nói.
Sau khi bị mắng một trận, Thẩm Phương Nguyệt về phòng thì đã gần 11 giờ 30 phút tối.
Cửa sổ đối diện vẫn sáng đèn, Bùi Kỳ ngồi trước bàn học, đã thay bộ quần áo nhăn nheo. Cậu ngồi thư thái, hơi cúi đầu để lộ phần cổ thon dài.
“Sao cậu lại có thể thoải mái đến vậy, còn tớ thì bị mắng chứ?” Thẩm Phương Nguyệt bất mãn kéo ghế lại gần, nghiêng người tựa vào cửa sổ.
“Thế đổi vị trí một chút không?” Bùi Kỳ xoay bút, quay đầu nhìn cô, “Cậu sang giải quyết đống bài vật lý khó nhằn của cậu đi, còn tớ sẽ đi chịu mắng thay.”
“…”
“Làm gì có chuyện không giải nổi chứ.” Thẩm Phương Nguyệt lẩm bẩm một cách không mấy tự tin rồi vội đổi chủ đề, “Bùi Kỳ, điều ước sinh nhật vừa rồi của cậu là gì thế?”
Đây cũng là câu hỏi mà Thẩm Phương Nguyệt vẫn hỏi cậu mỗi năm. Vì Bùi Kỳ vốn dĩ không có ước nguyện gì đặc biệt nên mỗi lần đều trả lời rất dứt khoát, nhưng tối nay lại có chút ngập ngừng.
“Tớ ước về cậu.”
“Thật sao?” Thẩm Phương Nguyệt tò mò thò đầu ra, “Là điều ước gì vậy?”
“Thẩm Phương Nguyệt thần kỳ…” Bùi Kỳ kéo dài giọng, nói với vẻ lười biếng, “Xin cậu hãy trở nên thông minh hơn một chút.”
Không ngoài dự đoán, một cục giấy bay thẳng qua cửa sổ.
“Cậu phiền phức chết đi được!”
Vài giây sau, lại có một cục giấy khác bay qua.
“—Còn nữa, Thẩm Phương Nguyệt thần kỳ là cái quái gì thế!!!”
Bùi Kỳ bắt lấy cục giấy, đặt sang một bên bàn, chống tay lên cằm, che đi nửa khuôn mặt, tay xoay bút rồi cười thầm.
&&
Kỳ nghỉ hè trước khi lên lớp 12 chắc chắn luôn nhàm chán hơn bất kỳ kỳ nghỉ nào trước đó.
Sau khi tổ chức sinh nhật vô cùng nhiệt tình cho Bùi Kỳ, Thẩm Phương Nguyệt lại bị kéo trở về với guồng quay học tập.
Mọi người xung quanh cũng chẳng còn nhộn nhịp nữa, ai nấy đều bị phụ huynh đốc thúc, ngày nào cũng hoặc là học thêm hoặc là đang trên đường đi học thêm, đến cả nhóm chơi game của Bùi Kỳ cũng không còn ồn ào như trước.
Hôm nay, Thẩm Phương Nguyệt như mọi khi ngồi ở chiếc bàn lớn trong phòng khách nhà Bùi Kỳ làm bài tập. Vất vả lắm mới làm xong một bài, cô lật qua nhìn bài tập hè của mình, ngạc nhiên nhận ra sau bao nhiêu nỗ lực, tiến độ vẫn mới chỉ được một nửa.
Trái tim yếu đuối của Thẩm Phương Nguyệt cuối cùng đã sụp đổ hoàn toàn, cô ngả mạnh ra sau, mái tóc rối bù xõa xuống vai: “Aaaaaaaa——”
Bùi Kỳ ngồi bên cạnh quay đầu nhìn cô: “Cậu làm loạn cái gì vậy?”
“Cậu cho tớ chép bài đi.” Thẩm Phương Nguyệt dừng một chút, cảm thấy vẫn chưa đủ, “Cậu giúp tớ viết luôn đi, Bùi Kỳ, làm ơn đó.”
Bùi Kỳ “ừ” một tiếng: “Tớ giúp cậu thi đại học luôn nhé.”
“Cảm ơn cậu.” Thẩm Phương Nguyệt đồng ý cái rụp.
Bùi Kỳ liếc nhìn cô, Thẩm Phương Nguyệt thì mềm oặt dựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghiêng đầu ra sau, trông hệt như biểu cảm con thiên nga loạng choạng tuyệt vọng mà Tống Triết đã gửi trong nhóm tối qua.
“Ngồi ngay ngắn vào, đừng có ngã.” Bùi Kỳ nhìn qua bài của cô, đó là một bài toán cơ bản, “Có bài nào thấy khó không?”
“Mắt tớ đau quá, gần như không mở ra nổi rồi.” Thẩm Phương Nguyệt trả lời một cách lộn xộn. Kỳ nghỉ hè của học sinh lớp 12 thật sự không phải là cuộc sống của con người, cô làm bài đến mức cảm thấy mơ màng, nói chuyện thì cứ nhảy từ chuyện này sang chuyện khác, “Bùi Kỳ, chúng ta đi xem Thuỷ Băng Nguyệt nhé? Tớ nhớ nó quá.”
“Chờ đến khi cậu làm xong bài tập rồi hãy đi.”
Một tiếng động phát ra từ chiếc ghế bên cạnh, Bùi Kỳ đứng dậy không biết đi đâu.
Thẩm Phương Nguyệt vẫn giữ nguyên tư thế, mắt nhắm nghiền, yếu ớt nói: “Nhưng tớ cảm thấy tớ sẽ không làm xong nổi đâu.”
“Cậu có thể mà. Mỗi ngày làm hai bài, làm xong sẽ còn vài ngày nghỉ.”
“Vậy thì cuộc đời tớ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
“Mở mắt ra, Thẩm Phương Nguyệt.”
Thẩm Phương Nguyệt theo phản xạ mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt Bùi Kỳ.
Bùi Kỳ đã đứng ngay sau lưng cô, hơi cúi người, tay cầm một chai thuốc nhỏ mắt.
Thẩm Phương Nguyệt có đôi mắt rất mẫn cảm, mỗi lần tự nhỏ thuốc mắt đều phải mất đến mười phút. Mỗi lần ở trường cô phải nhờ Cố Tương giúp, mất cả giờ nghỉ giải lao, Cố Tương còn từng nhận xét: “Lực nhắm mí mắt của cậu chẳng khác gì lực cắn của cá sấu.”
Đến lúc này, Thẩm Phương Nguyệt mới nhận ra chuyện gì đang xảy ra. Cô theo phản xạ muốn nhắm mắt lại nhưng tay của đối phương đã đặt lên mí mắt cô, giữ cho mắt cô mở ra.
“Đừng động đậy, cố gắng một lần cho xong.”
Khuôn mặt Bùi Kỳ gần như áp sát, hơi thở nhẹ nhàng của cậu phả vào mũi cô.
Cả hai giọt thuốc đều nhỏ thành công ngay lần đầu tiên. Thẩm Phương Nguyệt bị kích thích, mắt cô nhắm chặt lại, thuốc nhỏ mắt chảy ra từ khóe mắt.
Bùi Kỳ nhìn khuôn mặt cô nhíu lại, cảm thấy buồn cười, cậu đưa tay lên nhẹ nhàng lau đi thuốc nhỏ mắt trên mặt cô. Bàn tay cậu lớn và mềm mại, mang theo một hơi ấm không thể bỏ qua.
Nơi bị chạm vào bỗng nhiên nóng lên không rõ lý do, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy tim đập nhanh hơn, vô thức siết chặt cây bút trong tay.
Bùi Kỳ không hề nhận ra điều đó, sau khi lau sạch sẽ, cậu nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu cô, lười biếng thúc giục: “Dậy tiếp tục làm bài đi.”
Đêm khuya, Thẩm Phương Nguyệt nằm trên giường, nhìn chằm chằm vào trần nhà tối đen và suy nghĩ miên man.
Rõ ràng nói là không được động tay động chân, thế mà chẳng phải cậu lúc nào cũng chạm vào mặt và tóc tớ sao?
Cô quyết định lần sau nếu có cơ hội thì nhất định sẽ trả đũa, cuối cùng cũng thừa nhận sự thật rằng tối nay mình đã bị mất ngủ.
Thế là cô không còn cố gắng ngủ nữa, bật đèn đầu giường lên, lấy điện thoại ra, suy nghĩ một chút rồi nhắn tin cho Chung Chấn——
[Trăng Nhỏ: Ngủ chưa bạn? Nếu chưa thì gửi cho tớ ít nguồn phim đi.]
Chung Chấn là thành viên của một diễn đàn tài nguyên, tất cả những bộ phim chưa chiếu ở trong nước hoặc đã hết chiếu mà không tìm được nguồn tài nguyên, cậu ta đều có thể tìm thấy.
[Chung Chấn: Chưa ngủ đâu, đang tranh thủ chơi game. Chị Nguyệt muốn xem phim gì? Chắc không phải là phim kinh dị vào giờ này đâu nhỉ?]
[Trăng Nhỏ: Không phải phim kinh dị đâu, Bùi Kỳ không ở cạnh tớ.]
Thẩm Phương Nguyệt suy nghĩ một lát rồi nhắn: [Cho tớ một bộ phim tình cảm lãng mạn đi.]
[Chung Chấn: Tớ không xem thể loại này. Thế này đi, trong diễn đàn có một bảng xếp hạng phim tình yêu, tớ tải bộ đứng vị trí đầu tiên trong đó cho cậu nhé.]
[Trăng Nhỏ: Cậu thật thông minh, đúng là bạn tốt của tớ mà! (Cụng tay)]
[Chung Chấn: Chứ sao (Cụng tay)]
Sau khi lấy được tài nguyên, Thẩm Phương Nguyệt mở trên iPad, đặt ở đầu giường và bắt đầu xem.
Đó là một bộ phim Nhật Bản, mở đầu bằng cảnh hoa anh đào bay lượn trong khuôn viên trường, đám con trai con gái trong lớp học chạy nhảy đùa giỡn.
Nữ chính không mấy nổi bật trong lớp, ngẩng đầu lên khỏi sách vở, lén nhìn một cái về phía nam chính, người đang bị các bạn bao quanh ở bàn học cuối lớp.
Thẩm Phương Nguyệt gật đầu, cảm thấy ổn, đúng kiểu tình cảm thuần khiết, vô cùng yên tâm, quả thật là Top 1 phim tình yêu trên diễn đàn.
Thẩm Phương Nguyệt xem không quá tập trung. Cô vốn dĩ chỉ định tạo không khí buồn ngủ, dù sao ngày mai còn phải làm bài tập, cộng thêm những tình tiết trước đó thật sự quá nhạt nhẽo— nam nữ chính hầu như chưa nói câu nào, những giao tiếp bằng ánh mắt thi thoảng cũng chỉ là thoáng qua, chẳng bao lâu Thẩm Phương Nguyệt đã ngáp ngắn ngáp dài.
Khi mắt cô vừa muốn nhắm lại, trong phim, các nhân vật chính đã tan học.
Các bạn trong lớp lần lượt ra về, chỉ còn lại nữ chính đang làm bài và nam chính thong thả sắp xếp cặp sách.
Vài cánh hoa anh đào bay vào lớp, nam chính đứng dậy đi đóng cửa lớp.
Cuối cùng cũng có tương tác rồi sao? Thẩm Phương Nguyệt mơ màng nghĩ.
Nam chính đi đến trước mặt nữ chính, xoa tóc và mặt cô, bảo cô đừng viết nữa. Nữ chính ngoan ngoãn dừng bút, ngẩng đầu lên và hôn môi cậu.
Thẩm Phương Nguyệt: “?”
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, không cho Thẩm Phương Nguyệt vốn đang mệt mỏi như một con cún có thời gian phản ứng. Máy quay ghi lại cảnh môi lưỡi quấn lấy nhau rất chi tiết, thô tục, bàn tay đưa vào trong đồng phục học sinh, chân mở rộng—
Cạch!
Khi nữ chính bị đè nằm trên bàn học, chuẩn bị tiến vào phần chính, Thẩm Phương Nguyệt đột ngột bật dậy, khóa màn hình iPad lại.
Cả căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Cái quái gì vậy?
Cái quái gì vậy?!?!
Cái gì mà Top 1 tình yêu?? Có cái tình yêu thuần khiết nào mà lại——???
Thẩm Phương Nguyệt choáng váng mở lại diễn đàn tài nguyên, lướt qua bảng xếp hạng, quả đúng là nó nằm trong bảng tình yêu đơn thuần, chỉ là phía dưới còn có một dòng chữ nhỏ— “Có cốt truyện và bầu không khí, không phải loại nặng đô, là một bộ phim tình yêu A-V tuyệt vời.”
Lúc Chung Chấn tải về có lẽ cậu chẳng xem kỹ, thấy chữ “tình yêu” là vội vàng gửi cho cô rồi.
Dưới bảng xếp hạng có một bình luận: “Cuối cùng cũng không phải kiểu đàn ông bụng bự xấu xí với người đẹp, bảng này hầu như toàn phim dành cho nữ, nam chính đều rất đẹp trai, đặc biệt là bộ đầu tiên, các cô gái có thể yên tâm xem!”
Có thật là đẹp trai không? Thẩm Phương Nguyệt nhớ lại một chút.
Cũng được, khuôn mặt cũng tàm tạm, quá gầy, không cao ——
Thực ra không đẹp trai bằng Bùi Kỳ.
Thẩm Phương Nguyệt lập tức dừng lại trong đầu! Nếu để Bùi Kỳ biết cô so sánh cậu với nam chính trong A-V, chắc chắn cậu sẽ tức giận chết mất.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Phương Nguyệt tiếp xúc với thứ này. Cô hoảng loạn tắt phần mềm phát video, nằm thẳng lại trên giường, kéo chăn lên đến dưới mũi, nhắm mắt lại và lắng nghe nhịp tim của chính mình.
Để không bị những hình ảnh vừa rồi làm ô nhiễm đầu óc, cô nghĩ lung tung, cố gắng chuyển sự chú ý của mình đi.
Cô nghĩ đến mấy bài tập còn lại, nghĩ đến Thuỷ Băng Nguyệt già nhưng dễ thương, nghĩ đến bàn tay đặt trên má cô.
Hơi thở nóng bỏng và hỗn loạn, ánh sáng mờ ảo không rõ.
Thẩm Phương Nguyệt khó khăn mở mắt nhìn mới phát hiện đó là bàn học trong phòng Bùi Kỳ.
Chiếc bàn học này rất nhỏ, hai người ngồi hơi chật nên họ thường học ở phòng khách. Nhưng bây giờ chỉ có một người ngồi ở bàn này —— chính xác hơn là chỉ có một người ngồi.
Thẩm Phương Nguyệt còn chưa hiểu tại sao mình lại ngồi trên bàn học của Bùi Kỳ thì Bùi Kỳ cầm thuốc nhỏ mắt bước vào, tiện tay đóng cửa lại.
Thẩm Phương Nguyệt vừa định nói “Ngồi cao thế này không tiện nhỏ thuốc mắt đâu?” thì thuốc nhỏ mắt trong tay Bùi Kỳ lại biến mất.
Cậu tiến lại, tách hai chân cô hơi mở rộng ra, nghiêng đầu và hôn cô. Ngón tay thường lạnh lùng xoay bút giờ lại nâng tà áo của cô lên.
Điều hòa tự động tắt. Để thông gió, cửa sổ phòng Thẩm Phương Nguyệt luôn để hở một khe nhỏ.
Tiếng ve kêu râm ran, gió hè thổi vào làm rèm cửa trong phòng cô bay khi nhẹ khi nhanh. Mùa hè năm nay cực kỳ oi bức, giống như giấc mơ tràn đầy những cảm xúc ẩn giấu của một cô gái mười bảy mười tám tuổi.
“Cốc cốc.”
Thẩm Phương Nguyệt mở mắt trong cảm giác nóng bừng, nhận ra không chỉ trong giấc mơ có tiếng gõ cửa mà thực tế cũng có tiếng cửa gõ.
“… Hôm nay con không ăn sáng.” Cô tưởng là Diệp Uyển hoặc Thẩm Chu Sơn, cố gắng bình tĩnh lại hơi thở gấp gáp, nhỏ giọng nói qua cửa.
Đáp lại cô lại là một tiếng “cốc cốc”.
Thẩm Phương Nguyệt nuốt nước bọt, kéo chăn xuống khỏi giường. Trái tim cô vẫn đập mạnh, hơi thở nặng nề, đầu óc hỗn loạn. Hình ảnh trong giấc mơ khiến cô không thể diễn tả lại sự "đại nghịch bất đạo" đó, bàn chân cô mềm nhũn cả ra.
Cô mơ hồ mở cửa, nhìn thấy gương mặt "nam chính" trong giấc mơ của mình.
Bùi Kỳ tựa vào cửa, mắt liếc xuống, lười biếng nói: “Mười hai giờ rồi, Thẩm Phương Nguyệt, còn ăn sáng gì nữa.”
Nhìn thấy trạng thái của cô, Bùi Kỳ hơi ngạc nhiên nhướng mày rồi cười: “Có chuyện gì thế? Mồ hôi ướt đẫm, mặt đỏ hết cả rồi…”
“Rầm!!!”
Cánh cửa bị đóng sầm lại phát ra âm thanh vang dội, suýt chút nữa thì nó đập vào mũi Bùi Kỳ.
Bùi Kỳ: “…”
Bùi Kỳ: “?”