33. Chương 33: Cậu có bao giờ mơ thấy tớ không?

Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 33: Cậu có bao giờ mơ thấy tớ không?

Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đứng sát nhau, mặc dù giọng nói của Thẩm Phương Nguyệt không to nhưng những người xung quanh vẫn nghe thấy loáng thoáng.
Tống Triết tò mò ghé sát lại, nghe cô nói xong liền “chậc” một tiếng rồi lui ra sau: “Tưởng chuyện gì to tát lắm, hóa ra chỉ là chuyện vặt vãnh.”
Thẩm Phương Nguyệt: “……..”
Bùi Kỳ nhướng mày, cúi đầu nhìn cùng cô, lười biếng ừ một tiếng: “Đặc điểm sinh học của ốc sên là gì?”
“Động vật không xương sống—” Thẩm Phương Nguyệt nói với giọng vô cảm, “Cậu phiền quá, nhất định phải kiểm tra sinh học tớ ngay lúc này sao?”
“Bây giờ là lúc thích hợp nhất.” Bùi Kỳ liếc nhìn hiệu trưởng trên sân khấu vẫn đang thao thao bất tuyệt không ngừng, “Dù sao cũng chưa kết thúc, Thẩm Phương Nguyệt, đọc thuộc bài ‘Thục đạo nan’ đi.”
“…….”
Không thấy cô ấy động đậy gì, Bùi Kỳ liếc cô một cái: “Không thuộc được nên xấu hổ đỏ mặt rồi à?”
“…….”
Thẩm Phương Nguyệt quay đầu đi, tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Xong rồi, tất cả đều xong rồi.
Mặc dù lúc này Bùi Kỳ có đáng ăn đòn đến mức nào đi nữa.
Trái tim cô vẫn không sao bình tĩnh được.
Dù trong đầu có hỗn loạn thế nào, Thẩm Phương Nguyệt vẫn nhớ ra chuyện cần hỏi cho ra lẽ: “Cậu đạt giải nhất mà không thèm nói với tớ một tiếng?”
Ai mà ngờ được, tiếng thầy dạy vật lý hét to như thế mà cậu lại không nghe thấy ư?
Bùi Kỳ: “Sợ cậu tống tiền, bắt tớ mời cơm.”
“Đây là cách cậu nghĩ về người bạn thân nhất của mình đấy à?” Thẩm Phương Nguyệt thở dài, “Hôm nay tớ không muốn ăn cơm với cậu, mời tớ trà sữa là được rồi.”
“…….”
Buổi tối về nhà, Thẩm Phương Nguyệt tắm rửa xong, quấn khăn tắm trên đầu, ngồi ngay ngắn vào bàn học, tay cầm điện thoại, màn hình điện thoại hiển thị khung chat giữa cô và Bùi Kỳ.
Cô hít sâu một hơi, ngón tay lướt nhanh lên trên, bắt đầu đọc lại tin nhắn.
Mười phút sau, “bộp” một tiếng, Thẩm Phương Nguyệt đặt điện thoại xuống, buồn bã gục xuống bàn. Aaaaaaa!
Tại sao lần nào cô cũng là người chủ động nhắn tin cho Bùi Kỳ trước vậy chứ!!!
Những điều Lâm Âm nói, cô đều có đủ cả rồi!
Chẳng lẽ, cô thật sự thích——
Ý nghĩ này vừa thoáng qua, Thẩm Phương Nguyệt lập tức ngồi thẳng dậy.
Không, lời Lâm Âm nói chưa chắc đã đúng, con gái lớp 11 thì biết gì về chuyện thích với không thích chứ? Một học sinh lớp 12 như cô còn chưa hiểu rõ nữa là.
Thẩm Phương Nguyệt mở ứng dụng mạng xã hội, định bắt chước lần trước đăng một bài nhờ cư dân mạng giúp đỡ. Ai ngờ vừa đăng nhập đã nhận được thông báo, phát hiện dưới bài viết lần trước của cô “Bạn thân nhất có vẻ sắp yêu rồi, mình thấy rất khó chịu, đây là tình huống gì vậy?” — có một người từng bình luận đã nhắn thêm mấy tin nữa. Chỉ là cô không mở thông báo nên bây giờ mới thấy——
[Người dùng ẩn danh: Đợi đã? Bạn thân nhất mà cậu nói đến là con trai à?? Thế thì tình huống của chúng ta hoàn toàn khác nhau rồi em gái ơi!]
[Người dùng ẩn danh: Cái này á, mình thấy cậu có vẻ thích người bạn đó đấy. (cười khóc)]
“…….”
“Thẩm Phương Nguyệt, lại thất thần nữa rồi.”
Giọng một chàng trai từ cửa sổ đối diện vọng đến, Thẩm Phương Nguyệt cầm điện thoại, ngây người quay đầu nhìn sang.
Bùi Kỳ dựa vào cửa sổ, có lẽ vì vừa nhận được giải thưởng, lông mày cậu hơi nhướng lên, trông có vẻ tâm trạng tốt: “Ngày mai tớ dẫn cậu đi xem Thủy Băng Nguyệt nhé?”
Cảm xúc vẫn còn mơ hồ, người còn chưa kịp phản ứng, nhưng tâm trạng đã theo lời cậu mà trở nên vui vẻ và đầy mong đợi.
Những đám mây mù tan đi, ánh trăng đêm nay dần trở nên sáng hơn.
“À.” Thẩm Phương Nguyệt chậm rãi đáp lại.
“À là có ý gì?” Bùi Kỳ cười hỏi.
“À có nghĩa là…”
À.
Thẩm Phương Nguyệt không thể tin được, cô thật sự…
Thích Bùi Kỳ.
&&
Trước lạ sau quen. Ngày hôm sau, hai người đã thành thạo "trộm" được Thủy Băng Nguyệt.
Công viên vào những ngày cuối tuần rất đông đúc, sợ những đứa trẻ đi qua sẽ làm phiền Thủy Băng Nguyệt đã già nên hai người một chó tìm một góc nhỏ để trốn.
Thẩm Phương Nguyệt ngồi thẫn thờ trên lan can thấp bên rìa công viên, bên dưới lót chiếc áo khoác mỏng mà Bùi Kỳ mang ra.
Cằm cô tựa trên đầu gối, chăm chú cho Thủy Băng Nguyệt ăn thịt ức gà đã được luộc mềm.
Đêm qua Thẩm Phương Nguyệt đã thức trắng cả đêm.
Cô tìm kiếm trên mạng rất nhiều thứ, trong đó câu hỏi được tìm kiếm nhiều nhất là "Lỡ thích cậu bạn thuở bé của mình thì sao? Có thể tỏ tình không?" Nhiều bài viết liên quan đã xuất hiện, trong đó có một blogger có tình huống gần giống cô, và hầu hết các bình luận bên dưới đều không mấy lạc quan.
[Sao lại có người thích thanh mai trúc mã của mình được nhỉ, hồi nhỏ mọi người trông như thế nào trong lòng không rõ sao? (cười ra nước mắt)]
[Lời khuyên từ một người từng trải là đừng làm như thế! Hai người trước đây là bạn tốt, yêu đương rồi chia tay, cuối cùng không thể làm bạn được nữa…]
[Đừng tỏ tình! Đối phương chắc chắn không có tình cảm với cậu đâu, nếu đối phương có tình cảm với cậu thì hai người đã yêu nhau từ 800 năm rồi!]
Ngay cả những blogger nổi tiếng cũng không muốn có mối tình “thanh mai trúc mã”.
Thẩm Phương Nguyệt thở dài một hơi, bên cạnh cô phát ra tiếng động. Bùi Kỳ vừa đi siêu thị mua nước về, ngồi xuống bên cạnh cô. Khi cậu di chuyển, một mùi hương cam quýt nhẹ nhàng thoảng qua.
Cô vừa cảm thấy dễ chịu lại vừa thấy phiền phức.
Bùi Kỳ liếc nhìn quầng thâm dưới mắt cô: “Tối qua cậu làm trộm à?”
Thẩm Phương Nguyệt quay đầu nhìn cậu, hiếm khi không đáp trả.
Bùi Kỳ ngồi rất thoải mái, chân dài dang rộng, gần như chạm vào cô, vai hơi rụt xuống, dưới mái tóc ngắn gọn gàng là một khuôn mặt sắc sảo. Lúc này cậu đang lười biếng chăm chú nhìn cô.
Thẩm Phương Nguyệt bỗng nhận ra, phần lớn thời gian khi ở bên cạnh Bùi Kỳ, nhịp tim của cô đập nhanh hơn bình thường — có lẽ cũng không phải là phát hiện bất ngờ, mà là trước đây cô vẫn nghĩ rằng mình chỉ đang tức giận.
Thấy cô im lặng, Bùi Kỳ cúi xuống, chậm rãi lại gần thêm một chút: “Câm rồi hả?”
“…….”
Yêu thầm là cuộc chiến hỗn loạn của một người. Cậu thì hiểu gì chứ?
Có lẽ Thủy Băng Nguyệt khát nước, thấy có nước nên cũng không ăn thịt gà nữa. Nó đứng dậy cọ vào tay Bùi Kỳ. Bùi Kỳ xoa nhẹ lên đầu nó một cách qua loa nhưng không vội vàng đổ nước. Cậu lấy từ trong túi ra một hộp kẹo trái cây rồi ném vào tay Thẩm Phương Nguyệt, vẫn là loại mà cô yêu thích nhất.
“Hay là bị hạ đường huyết rồi?” Bùi Kỳ thúc giục cô: “Ăn hai viên đi.”
Thẩm Phương Nguyệt không trả lời mà chỉ nhìn chằm chằm vào cậu.
“Hả?” Bùi Kỳ trả lời một cách lười biếng.
Cậu có thích tớ không?
Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy những gì cư dân mạng nói rất có lý, có lẽ Bùi Kỳ thật sự không có tình cảm với cô, bởi vì nếu thích ai thì làm sao có thể kiềm chế được? Cô chỉ kiềm chế được một đêm đã thấy rất khó khăn rồi!
Nhưng Thẩm Phương Nguyệt lại không có ý định từ bỏ.
Kèm theo chút hưng phấn và mong đợi mà cô không muốn thừa nhận.
Câu hỏi này nếu nói ra thì quá lộ liễu, nên Thẩm Phương Nguyệt quyết định hỏi theo một cách khác.
“Tớ có xinh không?”
“Xinh.” Bùi Kỳ không chút do dự, giọng điệu vẫn lười biếng như thường lệ. Cậu lắc hai viên kẹo trong hộp ra tay, nói với giọng như đang dỗ một người bệnh tâm thần: “Há miệng, uống thuốc đi.”
“…….”
Thẩm Phương Nguyệt ngậm kẹo trong miệng, vẫn muốn hỏi thêm: “Vậy cậu cảm thấy tớ——”
“Gâu.” Thủy Băng Nguyệt lại cọ đầu vào tay Bùi Kỳ.
Bùi Kỳ xoa đầu nó, ngón tay dài trắng ngần hơi cong lại, lực tay tùy ý, khóe miệng nở một nụ cười nhạt — giống như lúc cậu đứng bên cửa sổ nhìn Thẩm Phương Nguyệt tối qua.
“Biết rồi, mi cũng xinh, cả hai đều xinh, đừng kêu nữa, uống nước đi… chó ngoan.” Bùi Kỳ nhìn cô: “Cảm thấy cậu cái gì?”
“Không có gì, đưa tay cậu cho tớ.”
“Làm gì thế?”
“Trả lại kẹo cho cậu.” Thẩm Phương Nguyệt nói, má bị kẹo đẩy lên, miệng nói hơi không rõ ràng nhưng rất kiên quyết: “Tớ muốn cắt đứt quan hệ với cậu.”
“…….”
Cho đến khi mặt trời lặn, Bùi Kỳ vẫn chưa hiểu mình đã làm gì mà chọc giận công chúa thiên nga.
Sau khi lén lút đưa chó về, cả hai đi bộ về phía trạm xe buýt. Khu chung cư cách trạm xe buýt khá xa, may mà khu vực gần đó có nhiều cây xanh, các con đường rợp bóng mát, đi bộ không khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Thẩm Phương Nguyệt không nói một lời, cố tình quay đầu sang hướng khác.
Trông cô như đang giận dỗi một cách vô lý, nhưng thực ra trong lòng cô đang âm thầm suy tính.
Tiếc thật, Bùi Kỳ chắc là không có ý gì với cô thật rồi.
Nếu đúng là như vậy, tạm thời trong khoảng thời gian này cô không thể để Bùi Kỳ phát hiện ra — thử đặt mình vào vị trí của cậu, nếu cô biết Bùi Kỳ đang lén yêu thầm mình mà mình lại không có ý gì, không biết cô sẽ tự mãn và kiêu ngạo đến mức nào.
Và hơn nữa, nếu bị phát hiện, giữa bọn họ sẽ rất ngượng ngùng, sự ngượng ngùng sẽ dần dần khiến họ xa cách, cuối cùng như những gì cư dân mạng đã nói, thậm chí không thể làm bạn được nữa.
Bùi Kỳ nhìn cái gáy cứng cỏi của cô, vừa muốn hỏi cho rõ ràng thì bị một tiếng “đùng” của sấm đột ngột ngắt lời.
Cơn mưa mùa hè đến mà không báo trước. Mưa rất lớn, ào ào đổ xuống đất và cả hai người họ.
Thẩm Phương Nguyệt bị mưa làm cho choáng váng, mất hai giây mới nhớ ra phải đưa tay lên che đầu.
Nhưng có người động tác còn nhanh hơn cô, một chiếc áo khoác mỏng được phủ lên đầu cô, cố gắng che đi một chút mưa. Thẩm Phương Nguyệt ngẩn người: “Nó vừa mới đặt dưới đất mà ——”
“Mặt này là sạch, bị chính cậu ngồi lên mà còn chê à?” Bùi Kỳ cười nói, bàn tay to của cậu ấn lên mái tóc cô qua lớp áo, có chút lực: “Nhanh chạy đi, Thẩm Phương Nguyệt.”
Khu vực này là một khu biệt thự, mật độ dân cư không cao, bên đường ngoài cây cối ra thì chẳng có gì. Thẩm Phương Nguyệt không biết đã chạy được bao lâu, chỉ cảm thấy bắp chân và lưng ướt đẫm, lạnh buốt. Cảm giác khó chịu đến mức cô định nhíu mày thì đột nhiên cảm nhận được lực tay của Bùi Kỳ mạnh hơn, gần như ôm lấy đầu cô vào ngực.
Gió thổi nghiêng làm mưa tạt xối xả lên mặt cô, chiếc áo khoác rủ xuống che khuất tầm nhìn của cô. Thẩm Phương Nguyệt không thể nhìn rõ, gần như nhắm mắt mà chạy theo Bùi Kỳ.
Không biết đã chạy bao lâu, cuối cùng họ cũng tìm được nơi trú mưa. Đứng lại, Thẩm Phương Nguyệt thở dốc một hồi lâu rồi mới kéo chiếc áo khoác trên đầu xuống.
Đó là một cửa tiệm đồ uống đã đóng cửa, trên cửa dán giấy đỏ "Cửa tiệm cần chuyển nhượng". Thiết kế cửa tiệm có một bức tường nhô ra, vừa đủ để chắn mưa.
Nhưng chỉ có thể che chắn được một chút, mưa vẫn bị cuốn theo gió tạt vào mặt người trú mưa. Thẩm Phương Nguyệt há miệng thở dốc, không may nuốt phải hai giọt mưa, một mặt cảm thấy rất bẩn, mặt khác lại cảm thấy tủi thân.
Tất cả đều do Bùi Kỳ, hẹn cô ra ngoài mà không xem dự báo thời tiết.
Cô quay đầu muốn trách móc, nhưng nhìn thấy cậu rồi lại im lặng.
Khác với cô, Bùi Kỳ đã ướt sũng. Lần trước cậu cắt tóc đầu đinh rồi không để dài lại nữa vì thấy tiện lợi và dễ chăm sóc, thế là mưa thoải mái rơi xuống mặt cậu, chảy theo đường viền hàm sắc nét xuống cằm. Chiếc áo phông xám trên người cậu cũng đã bị ướt, dính sát vào người, bờ vai rộng lớn theo nhịp thở mà phập phồng.
Cửa tiệm nhỏ, họ chỉ có thể đứng sát vào nhau. Mới chạy một đoạn đường, nhiệt độ cơ thể của cả hai người họ đều nóng bừng.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, Bùi Kỳ cũng quay mặt lại nhìn cô rồi không nhịn được cười.
Chiếc áo khoác mỏng không che chắn được bao nhiêu mưa, mái tóc ướt của Thẩm Phương Nguyệt rối bù dính lên trán, trông thật đáng thương và luộm thuộm.
Cậu lấy áo khoác treo vào tay nắm cửa, lấy giấy từ trong túi ra, rút một tờ lau trán Thẩm Phương Nguyệt rồi lau má và lau chóp mũi cô. Thẩm Phương Nguyệt im lặng để cậu lau, không nói gì.
“Nâng mặt lên một chút, không lau được. Hay là cậu tự lau?” Bùi Kỳ vừa nói vừa nuốt khan. Câu nói này làm Thẩm Phương Nguyệt nhớ lại một giấc mơ gần đây. Trong mơ, cô rõ ràng chìm vào giấc ngủ nhưng lại có cảm giác như một người ngoài cuộc. Nhịp thở của Bùi Kỳ trong giấc mơ giống như bây giờ, vội vã và nặng nề phả vào mặt cô, yết hầu của cậu cũng như lúc này, vừa kiềm chế vừa mạnh mẽ.
Má cô bị chạm nhẹ, là Bùi Kỳ đang thúc giục cô.
Mưa lớn như trút nước, những giọt mưa nặng nề rơi xuống chân, phát ra âm thanh “độp độp”, hòa cùng nhịp đập của trái tim cô.
Thẩm Phương Nguyệt nghe lời, nâng mặt lên, vô thức hơi nghiêng về phía Bùi Kỳ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ướt sũng của cậu: “Bùi Kỳ.”
“Hả?”
“Cậu có bao giờ mơ thấy tớ không?”