Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng
Hoa Hồng Nơi Hoang Vu
Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Triều Tịch thức dậy, mặt trời đã lên cao.
Chiếc giường đối diện ô cửa sổ sát đất lớn, nắng hè gay gắt, tấm rèm voan trắng mỏng manh chẳng thể ngăn được chút hơi nóng nào. Phía trên cửa sổ, điều hòa đang thổi hơi lạnh. Hai luồng khí đối lập va vào nhau, chốc lát, luồng khí trắng sữa đã tan biến vào không khí nóng bức.
Chẳng bao lâu sau, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Triều Tịch không lên tiếng.
Bỗng, điện thoại trên tủ đầu giường reo lên.
Triều Tịch bắt máy, tiếng thở dồn dập vọng ra từ đầu dây bên kia. Biết người kia đang chờ mình lên tiếng, Triều Tịch bật loa ngoài, đặt điện thoại trở lại tủ đầu giường. Sau đó, cô vén chăn sang một bên, bước xuống giường. Tiếng chăn ga sột soạt cọ xát vào nhau.
Giang Yên cẩn thận hỏi dò: “Chị Triều Tịch?”
“Ừ.” Cô vừa tỉnh giấc, giọng vẫn còn ngái ngủ.
Giang Yên khẽ thở phào: “Cuối cùng chị cũng tỉnh.”
Triều Tịch khẽ “ừ” thêm một tiếng, không mấy bận tâm. Cô bước vòng qua chiếc ghế sofa mang phong cách đơn giản nhưng sang trọng đặt giữa phòng. Trước mắt cô là một tấm gương lớn, gần bằng kích thước chiếc giường. Trong gương phản chiếu tấm chăn lụa đang vương vãi trên giường, một góc sofa, chiếc vali màu đỏ và…
Theo động tác cởi áo của cô, hai dây áo mảnh mai trượt xuống, chiếc váy ngủ đỏ thắm cũng nhẹ nhàng rơi xuống sàn.
Dáng người tuyệt mỹ của cô lập tức hiện rõ trong gương.
Làn da cô trắng như tuyết, mái tóc dài buông xõa trước ngực, che đi vẻ xuân thì tuyệt mỹ của người con gái. Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào, hắt lên đôi chân dài cân đối, thẳng tắp, óng ánh tựa ngọc.
Triều Tịch cúi người, lục tìm quần áo trong vali đã mở.
Giọng Giang Yên vang vọng trong phòng: “Em xin lỗi chị Triều Tịch, tối qua em không nên để chị uống nhiều rượu như vậy. Em không ngờ tửu lượng của chị kém thật, đúng một ly đã gục.”
Tối qua, Giang Yên lấy một chai rượu vang đỏ từ vali ra, rủ Triều Tịch uống cùng. Triều Tịch thấy cô ấy đang hào hứng nên không tiện từ chối, nhưng tửu lượng của cô không cao, mới nhấp môi vài ngụm đã say mềm.
Di chứng sau cơn say không nặng, chỉ khiến giọng cô hơi khàn: “Không sao.”
Triều Tịch hỏi cô ấy: “Em thu dọn xong hành lý cho chuyến đi Bỉ chưa?”
Giang Yên: “Xong cả rồi.”
Như nhớ ra điều gì, cô ấy hào hứng hỏi: “Lát nữa chúng ta lái xe đến đó hả?”
“Ừm.”
“Có đi ngang sa mạc không ạ?”
Triều Tịch im lặng.
Giang Yên khó hiểu hỏi: “Đường từ Hà Lan đến Bỉ không có sa mạc hả chị?”
“Không có.”
“Vậy tại sao…” Giang Yên vươn tay đẩy cửa phòng, rồi khựng lại.
Trong phòng, Triều Tịch đang cúi người mặc bộ jumpsuit. Cô quay lưng về phía cửa, nên trong tầm mắt Giang Yên chỉ thấy tấm lưng ong nõn nà với đường rãnh lưng tinh tế ở chính giữa. Bụi khẽ bay lên, tạo thành những gợn sóng lăn tăn.
Hình như Triều Tịch cũng nhận ra có người bước vào, cô ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt Giang Yên phản chiếu trong gương.
Luống cuống, hốt hoảng, hai má đỏ bừng.
Giang Yên cuống quýt lùi ra khỏi phòng, bực bội tự trách: “Em không biết chị đang thay đồ.”
“Ừ.” Cô chẳng hề quan tâm.
Giang Yên lấy lại tinh thần, nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, tuy cùng là phụ nữ nhưng cô ấy vẫn không kiềm được mà đỏ mặt.
Đầu óc trống rỗng, những lời muốn nói cũng tan biến vào không khí. Mãi đến khi yên vị trên chuyến xe đi Bỉ, Giang Yên mới nhớ ra điều mình muốn hỏi: “Người ta thường gọi chị là Hoa hồng nơi hoang vu đúng không? Nơi hoang vu, hoang vu… Chẳng phải nên ở gần sa mạc sao ạ?”
Tại một khu nghỉ dưỡng trên đường cao tốc tới Bỉ.
Giữa đoàn người Tây, một nhóm người Trung Quốc đang ngồi, trông vô cùng bắt mắt.
Một người đàn ông Trung Quốc trong số đó vô tư nói chuyện: “Mấy anh có từng nghe nói về Hoa hồng nơi hoang vu chưa?”
Họa hồng nơi hoang vu.
Nghe đồn, trong giai đoạn Chiến tranh thế giới thứ nhất, khi những binh lính bị thương nặng đang cố gắng kéo dài hơi tàn chờ thần chết tuyên án, người duy nhất có thể thắp lên hy vọng cho họ chính là những y tá tuyến đầu của Hội Chữ Thập Đỏ.
Trong mắt binh lính, các y tá là hoa hồng, là nhành hoa chỉ nở rộ vì họ.
Câu chuyện đầy đau thương lưu truyền trăm năm không mấy người biết. Mỗi lần nhắc tới Hoa hồng nơi hoang vu, đa số đều liên tưởng đến nước hoa.
Tất nhiên Lục Hứa Trạch cũng nghĩ vậy: “Nước hoa hả?”
Người đàn ông lạ mặt khẽ mỉm cười đầy ẩn ý: “Ở đây, Hoa hồng nơi hoang vu không phải là nước hoa mà là một cô gái, chính xác hơn là một bác sĩ. Ở những khu vực như trạm nghỉ hay nơi hoang vắng thế này, cô ấy nổi tiếng lắm đấy.”
Chợt, trước mắt tối sầm lại, có người ngồi xuống chỗ trống đối diện, trên bàn cũng có thêm một khay cơm.
Lục Hứa Trạch nhận lấy khay cơm, vừa ăn vừa nghe người đàn ông kia nói: “Sở dĩ cô ấy có biệt danh Hoa hồng nơi hoang vu là vì người từng được cô ấy cứu ở sa mạc Tabernas đã gọi cô ấy như thế. Dần dần, mọi người cũng học theo, gọi cô ấy là Hoa hồng nơi hoang vu.”
Lục Hứa Trạch khó hiểu hỏi lại: “Nhưng cứu người vốn là trách nhiệm của bác sĩ mà, không phải hả?”
“Quan trọng nhất là dung mạo của cô ấy rất đẹp.” Người kia cười: “Lại còn là vẻ đẹp kiểu phương Đông hiếm gặp nên tin tức mới lan rộng đến vậy.”
Lục Hứa Trạch: “Vẻ đẹp kiểu phương Đông?”
Người đàn ông kia: “Ừ, là người châu Á đấy.”
“Người nước nào?”
“Cái này thì không rõ, nhưng cô ấy nói tiếng Pháp và tiếng Tây Ban Nha lưu loát lắm.” Người kia nói: “Người Hàn cho rằng chỉ có kỹ thuật tuyệt đỉnh của nước họ mới có thể tạo ra được một gương mặt hoàn mỹ như vậy. Người Nhật lại cảm thấy chỉ có chủ nghĩa Đế Quốc mới đủ tài lực để bồi dưỡng nên một học giả thuần thục nhiều thứ tiếng như thế. Đến cả Thái Lan cũng muốn chen chân vào, dù sao nền y tế của nước họ cũng xếp số một thế giới mà.”
“Thế không thể là người Trung Quốc hả?”
“Trong số các du học sinh không có người này.” Người đàn ông kia tiếc nuối nhún vai: “Nhưng cũng không loại trừ khả năng là người Trung Quốc thật. Mà dù có thì cũng là Hoa kiều.”
Lục Hứa Trạch cảm thấy khá vớ vẩn: “Thật sự xinh đẹp đến vậy ư?”
Đủ khiến nhiều nước phải đua nhau tranh đoạt.
Người kia gật đầu: “Cực kỳ đẹp.”
“Nói cứ như anh từng gặp người ta rồi vậy.”
“Có thấy ảnh mà.”
Dứt lời, người kia lấy điện thoại ra, lục tìm tấm hình rồi đưa cho cậu ấy xem.
Dưới ánh mặt trời chói chang nơi sa mạc hoang vu tối màu là một cô gái mặc đầm suông dài màu đỏ rực. Tà váy phấp phới trong gió, để lộ một đoạn mắt cá chân tinh tế. Khăn quàng đỏ tươi quấn quanh mặt, mặc kệ gió cát cuồng bạo.
Vạt khăn đỏ bay múa dưới ánh nắng chói chang, hơn nửa khuôn mặt cũng vì thế mà lộ ra.
Đuôi mắt hẹp dài, mày thưa bạc tình. Rõ ràng trên mặt chẳng có biểu cảm gì, nhưng đôi mắt nhìn thẳng ống kính lại toát lên vẻ quyến rũ đầy tự nhiên, như có thể nhìn xuyên qua màn hình điện thoại, chạm thẳng vào tim họ, khơi gợi lên dục vọng chôn sâu dưới đáy lòng mỗi người.
Khiến người ta chỉ nhìn thoáng qua thôi đã phải loạn nhịp.
Đến cả Lục Hứa Trạch, người đã thấy qua vô số người đẹp, cũng phải ngạc nhiên thốt lên: “Anh!”
Người ngồi đối diện cậu ấy khẽ động đậy. Chỉ nhìn thoáng qua vài giây, cả người Lục Trình An lập tức đơ ra như bị sét đánh. Hai cánh tay buông thõng bên người siết lại thành nắm đấm, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên như dãy núi trập trùng.
Lúc này, hai người kia vẫn còn đang vui vẻ trò chuyện.
Một lúc lâu sau, Lục Trình An mới mở miệng: “Người Trung Quốc.”
“Hả?”
“Là người Trung Quốc.”
“Anh biết cô ấy à?”
“Ai cho anh tấm ảnh này?” Lục Trình An ngẩng mặt lên hỏi.
Cuối cùng người đàn ông kia cũng nhìn rõ được mặt anh.
Lông mày rậm, đôi mắt đen sâu thẳm, đuôi mắt hơi xếch trông khá đào hoa, góc nghiêng hoàn hảo với đường viền hàm sắc nét, mạnh mẽ. Anh từ từ quay đầu lại, ánh mắt trầm tĩnh đến lạ. Trên mặt chẳng lộ chút cảm xúc gì, nhưng quanh người lại tỏa ra khí thế sắc bén không thể miêu tả nổi.
Anh chàng kia vô thức run bần bật: “Lưu… lưu từ lâu lắm rồi, tấm ảnh này của cô ấy được giới du học sinh chia sẻ nhiều lắm.” Nói đến đây, anh ta tạm dừng vài giây: “Anh biết cô ấy?”
Lục Trình An khẽ hếch cằm, hờ hững liếc anh ta: “Ừ.”
“Cô ấy thật sự là người Trung Quốc hả?”
“Ừ.”
“Anh quen cô ấy à?”
Lần này, Lục Trình An không đáp lại.
Người kia cũng nhận ra thái độ xa cách của anh, chẳng những không giận mà sau khi lấy lại điện thoại còn hào hứng chia sẻ thông tin mình vừa biết được cho bạn học. Khoảng mấy phút sau, hai mắt anh ta sáng bừng lên, ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, vui vẻ nói cho những người ngồi xung quanh tin tức mà mình mới hóng được: “Một người bạn hiện đang đi du lịch ở Hà Lan nói với tôi hôm nay cậu ấy tình cờ bắt gặp Hoa hồng nơi hoang vu đấy.”
Lục Trình An: “Hà Lan?”
“Ừm.” Anh chàng kia cầm điện thoại, đọc kỹ từng câu từng chữ trong tin nhắn vừa nhận được: “Khoảng nửa tiếng trước, nghe nói hôm nay cô ấy sẽ tự lái xe từ Hà Lan tới Bỉ.”
“Đợi đã, chạy từ Hà Lan qua Bỉ, nửa tiếng trước… Thế chẳng phải rất có thể bây giờ cô ấy sẽ ghé ngang khu nghỉ dưỡng này ư?” Anh ta hào hứng nói: “Chưa biết chừng hôm nay chúng ta sẽ có duyên gặp được cô ấy đấy!”
Lục Hứa Trạch bình tĩnh nhắc nhở anh ta, hệt như chuyện này chẳng hề liên quan đến mình: “Làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy.”
Vừa quay đầu, cậu ấy lại thấy Lục Trình An đứng dậy.
Lục Hứa Trạch: “Anh, đến giờ đi rồi à?”
“Em ăn tiếp đi, anh đi mua nước.” Lục Trình An bỏ lại một câu, sau đó xoay người bước ra khỏi nhà ăn.
Mùa hè ở Bỉ không quá rõ rệt. Hôm nay là một trong những ngày ít ỏi trời có nắng. Ánh mặt trời rực rỡ, chói lóa, gió nhẹ thoang thoảng. Thế nên, lượng người đứng ngoài khu nghỉ chân phơi nắng nhiều hơn hẳn số người ngồi trong nhà nghỉ ngơi, sẵn tiện ngắm quang cảnh hai bên đường cao tốc đẹp như tranh vẽ.
Anh dời mắt, tựa người vào bức tường, đầu kề sát, cổ hơi ngửa tạo thành đường cong tuyệt đẹp, mắt cụp xuống, hờ hững nhìn về nơi xa xăm. Anh thò tay vào túi định rút một điếu thuốc, nhưng lại phát hiện cách đó không xa có cây xăng, đành nén cơn bực bội trong lòng xuống.
Trước giờ anh vẫn luôn điềm tĩnh và tự chủ cao như vậy.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng Trung đầy quen thuộc vang lên cách đó không xa.
Khắp thế giới, đâu đâu cũng có dấu chân của người Trung Quốc nên chuyện gặp được người biết nói tiếng Trung cũng chẳng có gì lạ. Song, hai cánh môi của người kia lại thốt ra ba chữ: “Chị Triều Tịch.”
Lý trí căng như dây đàn trong đầu Lục Trình An lập tức đứt “phựt”. Anh vội hướng mắt về nơi phát ra âm thanh. Một cô gái mặc quần yếm jean, tay cầm hai chai nước, đi thẳng một mạch về phía trước. Hướng tầm mắt nhìn theo thì đích đến có vẻ là khu vực đổ xăng, nơi đó ba chiếc xe đang đậu sẵn.
Lục Trình An nhấc chân bước tới.
Bên ngoài chiếc xe đầu tiên có một người đàn ông châu Âu trung niên, cạnh chiếc xe thứ hai là một cô gái tóc vàng mắt xanh, còn chiếc thứ ba...
Xung quanh chiếc xe thứ ba không có lấy một bóng người, chỉ có một vòi bơm xăng tự phục vụ nối với bình xăng xe.
Đôi mắt anh lập tức trở nên ảm đạm, khẽ nhếch môi nở nụ cười tự giễu. Lúc anh định xoay người rời đi, khóe mắt lại tình cờ bắt gặp sắc đỏ rực rỡ, thế là lại dừng bước.
Anh nghiêng người nhìn về phía cô, khoảng cách giữa cả hai chỉ tầm năm, sáu mét.
Nắng vàng như chập chờn trong gió, cuối cùng Lục Trình An cũng nhìn rõ khuôn mặt cô. Trông chẳng khác người trong ảnh là mấy, vẫn là bộ đồ đỏ đầy cao ngạo, lóa mắt cùng chiếc khăn quàng cũng màu đỏ quấn quanh đầu. Nửa dưới gương mặt khuất trong bóng tối, chỉ để lộ gần như mỗi cặp mắt.
Trong mắt cô vẫn tràn ngập ý cười, đuôi mắt khẽ nhướn, để lộ vài phần yêu kiều, diễm lệ.
Một trận gió thoảng qua.
Chiếc khăn quấn sơ sài quanh đầu bị thổi bay, uốn lượn giữa không trung, lướt qua bụi cát, vệt sáng xen kẽ vệt tối. Rồi, tốc độ chậm dần, nhẹ nhàng hạ xuống trước mặt Lục Trình An.
Anh duỗi tay bắt lấy chiếc khăn quàng đỏ thắm kia, ánh mắt hướng về phía Triều Tịch cách đó không xa. Lúc này, cô đứng ở đuôi xe, gió thổi tóc cô tung bay tán loạn, nhưng ít nhất lần này đã chẳng còn thứ gì che lấp đi gương mặt cô nữa.
Dung mạo xinh đẹp hiện rõ dưới ánh mặt trời, cùng với đôi mắt sáng ngời, lấp lánh như sao sa.