Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng
Chồng Chưa Cưới
Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay lúc đó, y tá tới gọi cô: "Bác sĩ Triều, người bệnh giường năm mươi bảy tỉnh rồi."
Ánh mắt Triều Tịch lướt nhanh qua eo anh, ngay cả cồn cũng lười thoa, cô thẳng tay ném miếng dán y tế vào ngực anh rồi lạnh lùng nói: "Anh tự dán đi."
Ngay sau đó, cô để lại cho anh một bóng lưng lạnh lùng.
Lục Trình An thu ánh mắt, nét mặt trầm xuống, nhìn chằm chằm miếng dán y tế trên ngực, cuối cùng vẫn không kìm được mà khẽ cười.
Còn Triều Tịch thì nghĩ vừa rồi bản thân đã hiểu lầm anh quá nhiều.
Tính cách của đàn ông thường được định hình trước tuổi hai mươi, tuy đã trải qua tôi luyện của thời gian, trở nên thành thục và điềm tĩnh trước mọi chuyện, nhưng ẩn sâu bên trong vẫn còn chút nổi loạn và ngông cuồng của tuổi trẻ.
Cô xoa mi tâm, điều chỉnh cảm xúc xong mới bước vào phòng bệnh.
Người bệnh đã tỉnh lại, Triều Tịch hỏi thăm vài câu, sau khi kiểm tra, xác nhận khả năng nghe nhìn và chức năng não bộ vẫn bình thường, cô dặn dò y tá vài câu rồi chuyển sang an ủi người nhà.
Mọi việc chỉ mất vài phút.
Sau khi ra khỏi phòng bệnh, cô lập tức trở về văn phòng.
Cửa văn phòng hơi hé mở một khe nhỏ.
Cô dừng bước, nhìn vào phòng qua khe hở.
Lục Trình An ngồi trên giường bệnh tạm thời, vóc người anh cao lớn, đôi chân dài chạm đất.
Anh ngậm vạt áo vào miệng, từ góc độ này có thể nhìn thấy rõ cơ bụng săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn và căng bóng.
Vùng eo có một vết bầm đen.
Anh xắn tay áo, để lộ cánh tay săn chắc, từng ngón tay thon dài, hiện rõ gân xanh.
Mỗi bộ phận trên cơ thể anh đều toát lên vẻ chững chạc, pha lẫn sự gợi cảm và hormone nam tính mạnh mẽ của một người đàn ông.
Dán miếng dán xong, dường như anh nhận ra điều gì đó nên nhìn ra cửa.
Triều Tịch chột dạ, nghiêng người né tránh.
Cô đút hai tay vào túi quần rồi quay về phía thang máy, phải chờ thêm lát nữa thang mới tới.
Cánh cửa kim loại của thang máy giống như một tấm gương lớn có thể soi toàn thân, phản chiếu hình ảnh một cô gái thanh tú, yểu điệu.
Thông qua mặt gương lờ mờ đó, cô có thể nhìn thấy khóe môi hơi nhếch lên và gò má ửng đỏ của bản thân.
Đôi mắt đen nhánh không đáy dường như được chiếu sáng bởi một mảng màu rực rỡ, ấm áp, những vệt màu từ từ lan tỏa trong mắt, cuối cùng hội tụ thành một gương mặt.
Gương mặt rất quen thuộc, chỉ cần gặp qua một lần thì khó mà quên được.
Ngay lúc này, thang máy dừng lại.
Cửa thang máy mở ra, bên trong có hai người đang đứng.
Một người là Thẩm Túy cô vừa gặp trong phòng phẫu thuật sáng nay, bên cạnh cô ta là một người đàn ông lạ mặt mặc bộ vest cắt may tinh xảo, chỉn chu, vai rộng eo nhỏ, các đường nét trên gương mặt đều hoàn hảo, ngoại hình có vài phần giống với Thẩm Túy.
Thẩm Túy thân thiện vẫy tay với cô: "Bác sĩ Triều."
Bàn tay còn lại thì kéo tay áo Thẩm Lâm An: "Đây là bác sĩ Triều Tịch em đã kể với anh đó."
Tâm trạng Thẩm Lâm An vốn đang sa sút nhưng vừa nhìn thấy Triều Tịch, ánh mắt anh ta lập tức rực sáng, yết hầu hơi nhúc nhích, cất giọng trầm thấp: "Chào cô!"
Triều Tịch hờ hững đáp: "Chào anh."
Thẩm Túy: "Cô không vào à?"
Tiếng bước chân vang lên cách đó không xa, một giọng nam vọng tới: "Triều Tịch."
Lục Trình An đứng trước cửa, đã chỉnh trang quần áo gọn gàng, vạt áo được sơ vin vào trong quần, ngay cả áo khoác cũng đã mặc vào. Trên mặt anh không có biểu cảm gì, giữa hai đầu chân mày toát lên vẻ nghiêm nghị, cộng thêm việc anh đứng ngược sáng khiến người ta có cảm giác lạnh lùng, cấm dục.
Còn người đàn ông bên cạnh lại có vẻ dịu dàng như ngọc.
Cả hai đều mặc vest mang giày da nhưng cảm nhận của mọi người về họ hoàn toàn khác nhau.
Triều Tịch nhìn Thẩm Túy.
Cuối cùng cô cũng nhớ ra bản thân muốn quay về văn phòng chứ không phải muốn đi thang máy đến một địa điểm khác trong bệnh viện.
Cô lắc đầu: "Tôi không vào."
Triều Tịch quay lưng, định đi tới chỗ Lục Trình An.
Tuy nhiên Thẩm Lâm An lại bước ra, vừa nhìn thấy Lục Trình An, anh ta chợt mỉm cười: "Tôi nghe giọng ai giống anh quá, ai ngờ là anh thật."
Lục Trình An cũng bước tới, dừng lại bên cạnh Triều Tịch, không tỏ ra gần gũi như đối phương mà khá thờ ơ, cười nhạt nói: "Luật sư Thẩm."
Thẩm Túy cũng ra khỏi thang máy: "Đây là?"
Thẩm Lâm An khẽ chau mày suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng hỏi: "Nên giới thiệu thế nào nhỉ? Bạn học đại học, đồng nghiệp cũ ở Viện kiểm sát hay kiểm sát viên trong vụ án anh xử lý gần đây nhất?"
Nghe vậy, Thẩm Túy nhìn người đàn ông điển trai, quần áo chỉnh tề trước mặt, chợt nhớ đến điều gì đó bèn hỏi: "Đây là Kiểm sát Lục vẫn luôn cao hơn anh một bậc đó hả?"
Sau khi tốt nghiệp, Thẩm Lâm An làm việc ở Viện kiểm sát hai năm, đáng tiếc trong khoảng thời gian anh ta ở Viện kiểm sát vẫn luôn xếp sau Lục Trình An. Mặc dù năng lực của anh ta không tệ nhưng vẫn kém hơn Lục Trình An một chút.
Thẩm Lâm An không phải là người thích thù dai, sau này người của Văn phòng luật Chính An, một trong những công ty luật lớn mạnh nhất Nam Kinh mời nên anh ta đã rời khỏi Viện kiểm sát, trở thành luật sư.
Thẩm Lâm An cười bất đắc dĩ.
Dường như người đàn ông này bẩm sinh tính cách đã dịu dàng, cho dù bị nói như vậy vẫn vui vẻ gật đầu: "Đúng là Kiểm sát Lục vẫn luôn cao hơn anh một bậc. Em gái à, sao em toàn mang chuyện không hay của anh trai ra kể vậy?"
Lục Trình An cười thản nhiên: "Chào cô."
Anh nheo mắt để nhìn rõ bảng tên nhân viên của cô ta: "Bác sĩ Thẩm."
Thẩm Túy mỉm cười với anh rồi hỏi Triều Tịch: "Hai người..."
Có vẻ giữa Triều Tịch và Lục Trình có mối quan hệ khó gọi tên.
Không phải quá phức tạp, mà là cô ta hoàn toàn không biết mối quan hệ giữa hai người họ là gì.
Bởi vì họ ít tiếp xúc với nhau, thậm chí số lần họ gặp nhau có thể đếm hết trên đầu ngón tay.
Triều Tịch ngẫm nghĩ rồi đáp: "Hàng xóm của tôi."
Cô vừa dứt lời, sắc mặt Lục Trình An trầm xuống.
Tuy nhiên chỉ trong chớp mắt, anh đã nghiến răng nhắc lại từ đó: "Phải, là hàng xóm."
Thẩm Túy bừng tỉnh: "Tôi cứ ngỡ anh ấy chính là người chồng chưa cưới mà cô từng nhắc đến, lúc nãy hai người đứng cạnh nhau rất đẹp đôi..." Cô ta nghĩ ngợi rồi nói thêm: "Đặc biệt xứng đôi."
Mấy chữ chồng chưa cưới vừa vang lên, hai người đều ngẩn ngơ.
Triều Tịch có chút lo lắng, còn vẻ mặt căng thẳng của Lục Trình An lại giãn ra.
Lục Trình An nhìn cô, thoạt nhìn cô vẫn bình tĩnh như thường lệ nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy vành tai ẩn dưới mái tóc đen hơi ửng đỏ, phần gáy lộ ra ngoài cổ áo blouse cũng đỏ bừng.
Anh nhếch môi: "Chồng chưa cưới?"
Giọng điệu đầy nghi ngờ.
Thẩm Túy: "Kiểm sát Lục không biết à, bác sĩ Triều của chúng tôi có chồng chưa cưới rồi."
Cô ta vừa buồn bã vừa tiếc nuối nói: "Tôi vốn định giới thiệu cho anh trai tôi và bác sĩ Triều, ai ngờ lại có người nhanh chân 'cướp' Triều Tịch trước rồi."
Lục Trình An bình tĩnh nhìn Triều Tịch, từ tốn hỏi: "Thật không?"
Triều Tịch thản nhiên thừa nhận: "Ừ."
Thẩm Túy tò mò: "Người đàn ông đó thế nào? Nói trước là tôi hơi tiếc đấy, nếu người đàn ông kia kém hơn anh trai tôi, tôi sẽ xúi giục anh trai đập chậu cướp hoa đấy."
Thẩm Lâm An bất đắc dĩ: "Thẩm Túy."
Thẩm Túy chớp mắt nhìn anh ta.
Lục Trình An đứng bên cạnh còn cố tình thêm dầu vào lửa: "Người ưu tú như Luật sư Thẩm không nhiều đâu."
Triều Tịch không giỏi xã giao, lúc đi học cũng không có nhiều bạn thân nhưng điều đó không có nghĩa là cô không hiểu được những phức tạp trong các mối quan hệ xã giao.
Khi Lục Trình An vừa nhìn thấy Thẩm Lâm An, ánh mắt anh chợt lạnh đi, cả người toát lên vẻ hung hăng.
Triều Tịch kết luận giữa anh và Thẩm Lâm An có mâu thuẫn.
Song chuyện này chẳng liên quan gì đến cô.
Câu nói vừa rồi của anh tuy là lời khen dành cho Thẩm Lâm An nhưng cô biết rõ... Anh đang muốn cô đứng về phe anh.
Tuy đối phương hoàn toàn không biết "chồng chưa cưới" của cô là ai nhưng anh muốn biết suy nghĩ trong lòng cô, điều mà cô che giấu mọi người, rằng cô chấp nhận anh.
Cho dù người khác không biết cũng không sao, chỉ cần anh biết là được.
Đây không phải lần đầu tiên Triều Tịch dùng ba chữ "chồng chưa cưới" làm bia đỡ đạn.
Lúc cô chưa vào học ở ULC đã nghe nói sinh viên ở UCL rất phóng khoáng, sau khi nhập học cô mới nhận ra điều này là do môi trường nhà trường tạo nên.
Từ khi khai giảng, các hoạt động chào mừng sinh viên mới diễn ra với tần suất dày đặc, từ ISOP đến tiệc BBQ chào mừng, tiệc pizza rồi các buổi nhảy disco.
Thậm chí nhà trường còn tổ chức hai chuyến xe du lịch đưa sinh viên đến sông Thames để nhảy disco.
Ban đầu Triều Tịch cũng tham gia nhưng việc xã giao cũng là một loại gánh nặng với cô.
Đa số các du học sinh đều trong sáng, nhiệt tình và đến đây để mở rộng các mối quan hệ xã hội nhưng cũng có một bộ phận nhỏ vừa gặp đã nhìn cô bằng ánh mắt trắng trợn đầy dục vọng.
Trong mắt họ, xã giao là bước đệm cho quan hệ tình dục.
Khi ấy Triều Tịch còn trẻ, chưa luyện được cách bình tĩnh từ chối.
Vẻ mặt cô lộ ra ý cười nhưng ánh mắt lại lạnh nhạt và bình tĩnh, cô từ tốn nói từng chữ: "Xin lỗi, tôi có chồng chưa cưới rồi."
Câu này rất có hiệu quả.
Từ trường học đến đội nghiên cứu và cả bệnh viện, khi đối diện với những người không tiện từ chối, cô sẽ nói câu này.
Thật ra mấy năm nay cô cũng oán trách Lục Trình An nhưng dù bất mãn đến mấy, cô vẫn không thể quên được hôn ước hoang đường như trò đùa đó.
Cô nghĩ nếu Lục Trình An không đứng trước mặt cô nói hủy bỏ thì hôn ước này vẫn chưa bị hủy.
Sau đó cô lại nghĩ, hôn ước này không phải do hai người họ tự định ra nên khi hủy bỏ cũng không cần có sự đồng ý của họ.
Có lẽ ở nơi cô không biết, anh đã gật đầu đồng ý hủy bỏ thì sao?
Bởi vậy sau này cô cũng không tìm hiểu kỹ nữa, những lần cô vô tình nhớ đến anh hầu như đều là khi dùng anh làm lý do từ chối người khác mà thôi, chỉ khi đó cô mới có chút tình cảm với anh, dường như đây là tác dụng duy nhất của anh trong cuộc đời cô.
Triều Tịch không biết Thẩm Lâm An ưu tú đến mức nào, suy cho cùng, Lục Trình An giỏi đến mức nào cô còn không biết nữa là.
Triều Tịch ngẫm nghĩ rồi nói: "Tôi quen anh ấy từ khi còn nhỏ."
Cô chưa từng nói về ngoại hình của người đàn ông đó, dường như trong mắt cô những yếu tố bên ngoài như ngoại hình hay địa vị đều không quan trọng.
Vậy điều gì mới quan trọng?
Đó là thời gian.
Thẩm Túy thở dài nói: "Thì ra không phải thua vì kém cỏi mà vì thời gian." Tình cảm giữa hai anh em họ thật sự rất tốt, cô ta vỗ vai Thẩm Lâm An: "Anh à, sao em muốn giới thiệu đối tượng cho anh mà khó khăn vậy?"
Thẩm Lâm An bất đắc dĩ cười: "Không vội."
Thẩm Túy: "Không vội gì chứ, anh đã ba mươi rồi. Người ta ba mươi tuổi đều đã kết hôn hết cả mà anh vẫn còn độc thân. Kiểm sát Lục đúng không? Chắc anh cũng kết hôn rồi nhỉ?"
Lục Trình An đáp: "Vẫn chưa."
Thẩm Lâm An cười: "Kiểm sát Lục còn hơn cả anh nữa, từ khi bọn anh quen biết đến nay anh ấy vẫn luôn độc thân, bao nhiêu năm nay chưa từng yêu đương chứ nói gì đến kết hôn, tính ra đã bao nhiêu năm rồi ta?"
Lục Trình An cụp mắt, vẻ mặt hờ hững, trên môi treo nụ cười nhạt.
Còn Triều Tịch sau khi nghe thấy mấy câu này lại đứng thẳng lưng.
Lông mi của cô run rẩy, cổ họng khô rát như bị vô số con kiến cắn, trong đầu chợt xuất hiện một ý nghĩ đen tối.
Cùng lúc đó, hình ảnh anh ghé sát tai cô nói chuyện vào đêm đó lại hiện ra.
Trong đêm đen, tròng mắt người đàn ông đen như mực.
Anh nói, anh chưa nói hủy thì hôn ước đó vẫn tồn tại.
Triều Tịch mím môi, quay đầu nhìn anh.
Thấy ánh mắt cô, người đàn ông cũng đảo mắt nhìn lại cô.
Đuôi mắt lạnh lùng hơi nhếch lên, anh nhẹ nhàng đáp: "Mười năm rồi."