Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng
Bóng Hình Quá Khứ
Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thành phố về đêm lung linh huyền ảo, ánh đèn neon của đô thị không ngủ tô điểm cho vẻ hối hả, nhộn nhịp nơi phồn hoa.
Lục Trình An vừa dứt lời không lâu, tiếng chuông điện thoại của Thẩm Phóng vang lên.
Màn hình điện thoại di động đặt trên thanh điều khiển trung tâm sáng lên. Lục Trình An nhìn lướt qua, là Thẩm Nguyện gọi tới. Thẩm Phóng nhìn sắc mặt anh, không dám nghe máy.
Lục Trình An: "Nghe đi, dù sao đó cũng là tỷ cậu."
Thẩm Phóng duỗi tay, lúc đang định bấm nút nghe máy thì điện thoại quay về trạng thái im lặng. Cậu ấy cũng lười gọi lại.
Im lặng vài giây, cậu ấy bật cười: "Lúc trước Thẩm Nguyện nói thích anh, em còn tưởng đó chỉ là sự hứng thú nhất thời của tỷ ấy thôi, không ngờ tỷ ấy lại theo đuổi anh suốt mười năm như vậy. Mà anh cũng lạnh lùng thật đấy, không cho người ta một cơ hội."
Lục Trình An đáp bằng thái độ lạnh nhạt: "Anh và cô ta không thể nào."
"Vậy còn những người phụ nữ trước đó của anh, chẳng phải cũng không thể ở bên nhau sao? Nhưng anh vẫn ở bên người ta đấy thôi." Thẩm Phóng nhếch môi cười trêu chọc anh.
Lục Trình An nhắm mắt, anh duỗi tay xoa trán.
Khi mở miệng lần nữa, giọng anh nghe có phần bất lực: "Cậu có biết anh hối hận về những chuyện đó đến mức nào không? Giá như anh biết Triều Tịch sớm hơn…"
Giá như anh biết Triều Tịch sớm hơn…
Nếu có thể gặp được Triều Tịch sớm hơn chút, anh tuyệt đối sẽ giữ mình để chờ cô, chứ không phải như bây giờ, nhắc đến quá khứ, chỉ toàn là những chuyện tình ái lăng nhăng, phong lưu.
Tất nhiên Thẩm Phóng đoán được ý anh muốn truyền đạt trong lời nói. Cậu ấy hắng giọng, đánh trống lảng sang chuyện khác: "Nhưng anh này, rốt cuộc anh và Thẩm Nguyện gặp nhau khi nào vậy? Sao tỷ ấy lại thích anh?"
Lục Trình An trả lời: "Năm ấy là mừng thọ bảy mươi tuổi của ông cụ Lương, cậu còn nhớ không?"
"Nhớ chứ…" Thẩm Phóng nhìn anh bằng ánh mắt đầy khó tin: "Không thể nào, anh còn nhớ cả ngày đầu tiên gặp tỷ ấy. Anh có thật sự chắc là mình không hề có ý gì với tỷ ấy không?"
Anh hờ hững đáp: "Ngày đó Triều Tịch cũng có mặt."
Vì chuyện xảy ra cách đây khá lâu nên Thẩm Phóng không nhớ rõ lắm, nhưng cậu ấy vẫn nhớ loáng thoáng rằng bản thân chưa gặp Triều Tịch ở nơi công cộng nào. Cậu ấy hỏi: "Có ư?"
"Ừm."
Lục Trình An nhớ rõ ngày hôm đó đến lạ.
Có thể nói số lần anh và Triều Tịch gặp nhau trước đó chỉ đếm được trên đầu ngón tay, thế nên trong đầu anh nhớ rất rõ những thứ có liên quan tới cô. Suốt mấy năm không gặp lại cô, mỗi khi anh chiến đấu với màn đêm, anh đã dựa vào những hình ảnh ký ức không trọn vẹn còn sót lại ấy để sống sót qua màn đêm tối tăm vô tận.
Thời điểm Thẩm Nguyện gọi anh, anh đã thoáng thấy vạt váy màu đỏ rượu của ai đó đang tung bay ở góc khuất. Ban đầu anh tưởng là ai đó tham gia bữa tiệc nên cũng không để ý.
Lời tỏ tình của Thẩm Nguyện cũng không khác gì những cô gái khác. Ánh mắt kiểu muốn từ chối nhưng lại như mời gọi, cùng với đó là sự mập mờ trong lời nói.
Bấy giờ Lục Trình An còn đang thẫn thờ, tự hỏi rốt cuộc khi nào Triều Tịch mới tới. Anh cả nói hôm nay sẽ đưa cô tới. Nghĩ đến đây, anh nhếch môi cười, đuôi mắt cong lên đầy quyến rũ, đôi mắt đào hoa vừa thâm tình lại lãng tử.
Thẩm Nguyện cho rằng anh cười như vậy là đồng ý nên to gan nói tiếp: "Vậy đợi lát nữa bữa tiệc kết thúc, em chờ anh nhé?"
Giọng cô ta rất nhỏ nhẹ và có sự run rẩy, thể hiện sự căng thẳng của cô ta.
Lục Trình An tỉnh táo lại, anh đút tay vào túi quần, cúi người tiến lên trước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người một cách bất ngờ.
Cô gái thẹn thùng, nhìn anh bằng ánh mắt vừa e sợ vừa chờ mong: "Được không?"
"Sau khi bữa tiệc tối kết thúc, tôi có việc rồi." Nụ cười trên môi anh biến mất ngay khi anh tỉnh táo lại. Anh nói thẳng thừng và vô tình: "Xin lỗi, Thẩm…"
Rõ ràng một phút trước cô ấy vừa giới thiệu mà anh lại không nhớ tên: "Cô Thẩm, tôi có vị hôn thê rồi."
"Anh có vị hôn thê thì sao?" Thẩm Nguyện tỏ ra khó hiểu: "Chẳng phải trước đây anh cũng từng có rất nhiều bạn gái à?"
Lục Trình An đứng thẳng người, anh vẫn giữ nguyên dáng vẻ ôn hòa như cũ nhưng ánh mắt khi nhìn cô ta lại có chút lạnh lùng: "Thì chính cô vừa nói đấy, đó là chuyện của trước đây."
"… Bây giờ thì vị hôn thê và bạn gái của tôi sẽ chỉ là một người."
"Xin lỗi, tôi đi trước."
Anh xoay người rời đi, dù Thẩm Nguyện đứng phía sau có ra sức gọi tên anh thế nào, anh cũng không quay đầu lại.
Lục Trình An duỗi tay nới lỏng cà vạt, ánh mắt lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn và thái độ chán ghét.
Tất nhiên, sự chán ghét ấy không phải chỉ dành cho cô ta mà còn cho chính bản thân anh. Về việc anh đã từng xử lý các mối quan hệ nam nữ một cách tùy tiện.
Khi xoay người, anh bỗng nghe thấy có tiếng gọi: "Triều Tịch…"
Anh dừng bước.
Anh nhìn về nơi phát ra giọng nói, thấy một cô gái mặc váy lụa dài màu đỏ rượu đứng bên trái, mái tóc buộc ngược ra sau đầu để lộ bờ vai tròn trịa xinh đẹp, làn da trắng như tuyết. Dưới ánh đèn chiếu rọi, cô hiện ra lộng lẫy như ngọc.
Cô quay đầu, mái tóc phủ lên đường cong cổ thanh thoát như thiên nga.
Chỉ một góc nghiêng cũng đủ khiến những người xung quanh phải trầm trồ.
Lục Trình An đang định bước tới thì bỗng có người gọi anh: "Anh hai, sao anh lại ở đây?"
Là em họ của Lương Diệc Phong. Lục Trình An đáp lời cậu ta vài câu, lúc quay đầu lại anh đã không thấy Triều Tịch đâu nữa.
Anh vội vàng tới sảnh tiệc tìm cô nhưng kết quả chỉ gặp được Quý Lạc Phủ.
Quý Lạc Phủ: "Đừng tìm nữa, em ấy về rồi."
"Sao về đột ngột vậy?"
"Tâm trạng em ấy không được tốt lắm nên anh để em ấy về nhà rồi."
Lục Trình An nhíu mày, anh nhớ lại chuyện tỏ tình ở lối đi nhỏ dẫn tới nhà vệ sinh vừa nãy, nhớ đến vạt váy lướt qua, cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
Nhưng đêm đó có quá nhiều chuyện nên chẳng mấy chốc anh đã quên bẵng chuyện này.
Cái anh nhớ rõ chỉ là góc nghiêng đẹp đến nao lòng khi cô quay đầu lại ngày đó.
…
Sau lần đó, Lục Trình An và Triều Tịch không gặp lại nhau nữa.
Thói quen làm việc và nghỉ ngơi của cô không giống nhân viên văn phòng bình thường. Số lần hai người gặp nhau hằng ngày cũng ít ỏi, chưa kể cô còn cố tình tránh mặt nên anh càng khó gặp được cô.
Vả lại đợt này Lục Trình An cũng khá bận rộn…
Cuối cùng thì hung thủ vụ án giết người mười sáu năm trước đã bị bắt. Vụ án này lại lần nữa thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Để thể hiện sự coi trọng của mình, viện cố ý để Lục Trình An ra tòa.
Tuy không gặp mặt nhưng ngày nào Triều Tịch cũng sẽ gửi tin nhắn vào hộp thư của Lục Trình An rất đúng giờ.
Tin nhắn rất đơn giản, ngắn gọn…
[Em đi làm.]
[Em tan làm.]
Tổng cộng chỉ có hai câu như vậy, gửi một lần vào buổi sáng và một lần vào buổi tối.
Vị hôn thê hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ của mình, có thể nói là một vị hôn thê kiểu mẫu.
Lục Trình An đau đầu vì chuyện này. Sau khi kết thúc phiên tòa thẩm vấn, anh vội dành chút thời gian ghé bệnh viện.
…
Chẳng mấy chốc đã tới ngày đoàn làm phim bắt đầu bấm máy.
Đoàn làm phim không sử dụng quá nhiều nơi trong bệnh viện, một số không gian như văn phòng sẽ được dựng làm bối cảnh. Nhưng để đảm bảo tính chân thực, việc phục dựng y như thật sẽ được tiến hành. Tuy nhiên, những cảnh quay thực tế sẽ diễn ra bên trong bệnh viện, chủ yếu là ở khoa Ngoại thần kinh, dù sao thì nam nữ chính trong bộ phim truyền hình này là những bác sĩ khoa Ngoại thần kinh.
Từ sau khi đoàn phim chuyển tới đây, cả khoa vô cùng náo nhiệt, ngay cả phòng phẫu thuật cũng trở nên rộn ràng.
Tiểu Mộng: "Á á á, một người bạn của tôi ở khoa cấp cứu gửi ảnh chụp Lâm Bỉnh Dương cho tôi này, anh ấy đẹp trai phát điên được ấy."
Tiểu Tưởng: "Sao cơ sao cơ, là Lâm Bỉnh Dương thật á?"
Tiểu Thành: "Trời đất ơi, tôi còn tưởng mấy tin đồn trên mạng là giả, là mấy tài khoản marketing đăng để câu kéo người hâm mộ. Không ngờ đoàn phim lại giàu như thế, mời được cả Lâm Bỉnh Dương!"
Tiểu Chân: "Đừng nói gì cả, các cô xem hôm nay tôi mặc đồ như này được không? Lần đầu gặp chồng, tôi hơi căng thẳng."
"…"
"…"
Một lúc sau, họ bất chợt gọi tên Triều Tịch: "Bác sĩ Triều, tôi nhớ hôm nay cô có tới chỉ đạo kỹ thuật."
Triều Tịch: "Ừm."
"Vậy có phải cô sẽ tới phim trường tiếp xúc gần gũi với chồng tôi không?"
Cô cười: "Đã là chồng cô rồi, chẳng phải cô còn chưa tiếp xúc gần với anh ta à?"
Tiểu Chân: "Thật không dám giấu giếm gì cô, tối hôm qua chồng tôi đối xử rất dịu dàng với tôi khi ở trên giường, anh ấy nói hôm nay sẽ tới bệnh viện đóng phim, mà chỉ vì tôi thôi đấy!"
Tiểu Thành: "Chỉ cần một hạt đậu phộng thôi là đủ rồi."
Tiểu Tưởng: "Cũng không đến mức say sưa thế này chứ."
Mấy người cười hi hi ha ha.
Khi Lương Chiêu Chiêu đi vào, thấy mọi người vui cười đùa giỡn, cô ấy tò mò hỏi: "Đang nói chuyện gì mà vui vậy?"
Tiểu Mộng: "Nói về Lâm Bỉnh Dương! Bác sĩ Lương, Lâm Bỉnh Dương đẹp trai lắm."
Lương Chiêu Chiêu cũng từng xem phim anh ta đóng, cô ấy cảm thán: "Vừa nãy tôi mới gặp ở dưới tầng, anh ta đẹp trai thật."
"Được rồi, có thể bắt đầu giải phẫu." Bác sĩ gây mê nói.
Mọi người lập tức ngừng trêu đùa ầm ĩ, bắt đầu nghiêm túc thực hiện các thao tác phẫu thuật.
Phẫu thuật mổ não thường mất rất nhiều thời gian, bởi vậy nên mọi người có thể thư giãn vào những thời điểm thích hợp. Đôi khi họ sẽ chuyện trò vài câu, chủ đề vẫn luôn xoay quanh đoàn làm phim.
Tiểu Mộng: "Mà nữ chính là ai vậy?"
Tiểu Tưởng: "Là người đó, con gái quốc dân Doãn Lạc."
Doãn Lạc xuất thân là một ngôi sao nhí, cô ta bắt đầu đi đóng phim từ khi tám tuổi. Tất cả những vai diễn của cô ta trong tuổi vị thành niên toàn là con gái, bởi vậy nên cô ta được cộng đồng mạng đặt cho cái danh xưng là "con gái quốc dân".
Hầu hết các ngôi sao nhí thường sẽ dần lu mờ khi trưởng thành, chỉ riêng có Doãn Lạc là ngày càng duyên dáng, xinh đẹp.
Chưa kể kỹ năng diễn xuất của cô ta cũng khá ổn, về cơ bản thì những bộ phim truyền hình có sự góp mặt của cô ta không có tiếng tăm tốt thì cũng có tỷ suất người xem cao.
Lương Chiêu Chiêu bỗng nhắc lại: "Doãn Lạc?"
Triều Tịch nhìn cô ấy, vừa đúng lúc Lương Chiêu Chiêu cũng đang nhìn về phía Triều Tịch, ánh mắt cô ấy có chút kỳ lạ.
Triều Tịch ngờ vực: "Sao vậy?"
Lương Chiêu Chiêu muốn nói lại thôi, cuối cùng nói úp mở: "Đợi lát nữa nói sau."
Ca phẫu thuật kết thúc sau năm tiếng đồng hồ.
Khi kết thúc, Triều Tịch phát hiện chủ nhiệm Vương đứng trong phòng quan sát, còn có vài người khác đứng bên cạnh ông ta nữa. Trong đó có một người là Triều Tịch từng gặp, người này đã từng theo đuổi Giang Ngư, anh ta là nam chính trong bộ phim truyền hình Lâm Bỉnh Dương.
Những người đàn ông, phụ nữ đứng quanh ông ta có lẽ là các nam nữ diễn viên chính trong bộ phim truyền hình lần này.
Khi chủ nhiệm Vương thấy cô nhìn về phía này, ông ta vẫy tay với cô, ý bảo cô tới đó.
Triều Tịch vội vàng chỉnh đốn lại trang phục, thậm chí còn chưa kịp cởi đồ phẫu thuật và tháo khẩu trang đã vội vàng chạy sang.
Mọi người trong phòng phẫu thuật như bùng nổ.
Tiểu Mộng: "Lâm Bỉnh Dương! Chồng tôi! Chồng tôi đang nhìn tôi sao, trời ơi, anh ấy đẹp trai quá, đẹp hơn trên tivi gấp trăm lần!"
Tiểu Tưởng: "Á á á á, làm sao bây giờ, tay tôi run quá. Tôi khóc vì cuối cùng cũng được nhìn thấy chồng mình ngoài đời thật."
Tiểu Thành: "Nhưng bác sĩ Triều đứng cạnh Doãn Lạc trông cũng không hề kém cạnh nhỉ?"
Tiểu Chân: "Thậm chí tôi còn có ảo giác là bác sĩ Triều còn đẹp hơn Doãn Lạc ấy."
Tiểu Mộng: "Tự tin lên, bác sĩ Triều thật sự đẹp hơn Doãn Lạc."
Tiểu Thành: "Bởi mới nói, nhan sắc của bác sĩ Triều thật sự quá kinh khủng, cô ấy mà vào giới giải trí chắc chắn sẽ trở thành mỹ nhân hàng đầu."
Lương Chiêu Chiêu nghe mọi người nói thì chỉ im lặng rời khỏi phòng phẫu thuật.
Trong phòng quan sát, chủ nhiệm Vương giới thiệu họ với nhau.
"Đây là Triều Tịch, là người có chuyên môn sẽ hướng dẫn mọi người. Còn đây là diễn viên chính và biên kịch của bộ phim Lâm Bỉnh Dương, Doãn Lạc…" Ông ta giới thiệu từng người một.
Triều Tịch cúi chào họ, song khi nhìn về phía Doãn Lạc, cô cảm nhận được rằng ánh mắt đối phương nhìn mình có chút khác lạ.
Quả nhiên, nói chuyện phiếm được mấy câu, Doãn Lạc bỗng hỏi: "Bác sĩ Triều Tịch họ Triều à?"
Triều Tịch: "Sao vậy?"
"Không có gì." Doãn Lạc mỉm cười thân thiện: "Tôi quen một người cũng tên Triều Tịch, tôi chỉ thấy hơi trùng hợp thôi."
Lâm Bỉnh Dương đứng cạnh bỗng lên tiếng: "Quen biết mà không nhận ra nhau sao?"
Doãn Lạc: "Chúng tôi đã không gặp nhau suốt mười năm rồi, vả lại tôi và cô gái đó cũng không quá thân thiết. Tôi chỉ nghe nói qua cái tên này, chẳng lẽ mọi người không cảm thấy tên này nghe rất êm tai sao? Vả lại cô gái đó cũng giống như cái tên vậy, rất xinh đẹp."
Lâm Bỉnh Dương không mấy để tâm: "Có thể đẹp đến mức nào? Dù đẹp cũng không thể đẹp bằng cô."
Hình như Doãn Lạc và anh ta rất thân thiết. Doãn Lạc duỗi tay vỗ nhẹ lên bả vai anh ta, nói với giọng giận dỗi: "Nào có."
Sau đó Doãn Lạc lại nhìn về phía Triều Tịch: "Bác sĩ Triều Tịch, khẩu trang của cô…"
Cô vội quá nên quên cởi khẩu trang.
Mặc dù chỉ lộ ra đôi mắt, nhưng đôi mắt ấy long lanh, không hề có dấu hiệu mệt mỏi sau ca phẫu thuật dài, hàng lông mi dài rậm như lông quạ. Tóm lại là rất xinh đẹp, khiến người ta không thể rời mắt.
Triều Tịch không tháo khẩu trang, cô chỉ nói: "Có lẽ tôi với cô không quen biết nhau đâu."
Doãn Lạc: "Nhưng tôi luôn có cảm giác cô chính là cô gái đó."
"Tôi có rất ít bạn, cũng quen biết rất ít người."
Doãn Lạc vội vàng giải thích: "Tôi chỉ đơn phương nghe nói về cô gái đó mà thôi, cô ấy không quen biết tôi, tôi cũng chỉ nhìn ảnh chụp cô ấy qua người khác. Thế nên tôi thật sự rất muốn biết cô có phải cô gái ấy không, tôi hoàn toàn không có ác ý gì cả."
Lâm Bỉnh Dương cười trêu ghẹo: "Người đẹp Doãn của chúng ta hèn mọn như vậy từ khi nào thế? Lại có người không nhận ra cô."
Doãn Lạc nhìn thẳng mặt Triều Tịch, cô ta dám chắc chắn tới tám mươi phần trăm rằng người trước mắt này chính là Triều Tịch. Mặc dù cô đeo khẩu trang, mặc dù vừa xuống khỏi bàn mổ và trên người vẫn mang mùi hương kỳ lạ sau khi thực hiện phẫu thuật nhưng khí chất từ cô quá độc đáo, ánh mắt lạnh lùng, thỉnh thoảng cười lên khiến đôi mắt trông như sắp hút hồn người ta.
Triều Tịch thật sự không quen biết cô ta, thậm chí cô còn chưa nghe qua cái tên này bao giờ.
Mà đúng lúc này, Doãn Lạc chuyển sự chú ý ra phía sau Triều Tịch: "Chiêu Chiêu?"
Lương Chiêu Chiêu nhíu mày: "Doãn Lạc."
Doãn Lạc kinh ngạc: "Là cô thật."
Doãn Lạc vừa nói vừa đi về phía Lương Chiêu Chiêu, một người trong số những người còn lại lên tiếng: "Được rồi, buổi tối đóng phim gặp lại."
Triều Tịch xoay người rời đi. Khi chạm mặt Doãn Lạc, cô nhận ra ánh mắt đối phương nhìn mình có vài phần thù địch.
Cô quay về thay đồ phẫu thuật, khoác chiếc áo blouse trắng.
Phòng phẫu thuật nằm cách văn phòng một tầng. Triều Tịch đi cầu thang xuống.
Ngay khi cánh cửa dẫn đến lối thoát hiểm mở ra, Triều Tịch nghe thấy cuộc đối thoại của những người bên trong.
Là Lương Chiêu Chiêu và Doãn Lạc.
Doãn Lạc nói: "Hiện giờ Lục Trình An thế nào rồi?"
Lương Chiêu Chiêu: "Không phải cô vẫn thường xuyên tìm người để hỏi về anh ấy sao? Hiện giờ anh ấy có khỏe không thì chắc cô phải biết rõ chứ."
Doãn Lạc cười đáp: "Có rõ cũng không rõ bằng cô. Kiểu người như anh ấy thật sự… khi đối xử tốt với người ta thì tốt đến phát điên, sau khi chia tay lại tàn nhẫn đến lạ."
Lương Chiêu Chiêu cười khẩy: "Doãn Lạc, chuyện anh hai tôi và cô quen nhau đã là chuyện từ nhiều năm trước. Cô có cần phải đứng đây mãi mà nhung nhớ những chuyện không tốt đẹp trong quá khứ không?"
"Cô thật sự cảm thấy đó là chuyện không tốt ư?" Doãn Lạc hỏi lại: "Vậy tại sao anh ấy có nhiều bạn gái cũ như thế, anh ấy lại cố tình đưa tôi vào danh sách đen? Trong những dịp có sự xuất hiện của tôi, anh ấy luôn cố tình không đến. Hơn nữa… Hơn nữa sau khi chia tay với tôi, không còn người phụ nữ nào xuất hiện bên cạnh anh ấy nữa. Chiêu Chiêu, cô thật sự cảm thấy chuyện giữa anh ấy và tôi là chuyện xấu à?"
Lương Chiêu Chiêu tỏ vẻ không biết nói gì.
Cô ta thật sự không hiểu, trong giới có tin đồn là Lục Trình An độc thân nhiều năm là vì Triều Tịch. Nhưng tại sao anh lại đến với cô, là bởi vì sau khi chia tay cô ta, Lục Trình An bị đả kích chứ?
Triều Tịch không có hứng thú nghe thêm nữa.
Cô lặng lẽ khép cánh cửa dẫn tới lối thoát hiểm, xoay người, nhìn thấy có người đứng cách cô khoảng năm sáu mét.
Là Lục Trình An.
Hình như anh đã đứng ở đó một lúc. Sau khi nhìn thấy cô, khóe miệng anh giãn ra, khẽ mỉm cười: "Em đang nhìn gì thế?"
Sau đó anh đi về phía cô.
Triều Tịch nhìn anh với khuôn mặt không cảm xúc, nói: "Nhìn bạn gái cũ của anh."
Bước chân Lục Trình An khựng lại.
Thái độ của Triều Tịch rất tự nhiên, như thể cô vừa nhớ ra bạn gái cũ của anh có thể lấp đầy cả một tầng bệnh viện nên có ý tốt nhắc nhở: "Là cô bạn gái cũ mà anh mới vừa chia tay."
Lục Trình An cảm thấy anh cần phải chứng minh sự trong sạch của mình: "Mười năm nay anh không yêu đương với ai cả."
"Đó là mối tình cuối cùng, đã kết thúc mười năm trước." Triều Tịch nhìn anh bằng ánh mắt bình tĩnh: "Không thể dùng từ 'mới vừa' để thay thế được sao?"
"… Có thể."