Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng

Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc xe việt dã lướt êm ru trên con đường cao tốc đến Brussels.
Giang Yên càng nghĩ càng thấy lạ: "Em..."
Cô ấy vừa mở miệng đã bị Triều Tịch ngắt lời.
"Chị và anh ấy không thân, đã là người không thân thiết thì đừng đi cùng nhau." Cô lái xe, mắt nhìn về phía trước, ánh nắng rực rỡ chiếu lên đường nét lạnh lùng trên gương mặt cô.
Giang Yên: "Nhưng em luôn cảm thấy hình như đàn anh Lục đối xử với chị đặc biệt hơn những người khác."
"Em biết anh ấy đối xử với người khác thế nào không?" Triều Tịch cảm thấy buồn cười.
"Tất nhiên em biết rồi!"
"Sao em biết được?"
"Em nghe đàn anh đàn chị trong khoa nói đó."
Giang Yên nhíu mày nhớ lại, qua hơn mười phút sau mới nói: "Em có một đàn chị, khi đi thực tập ở viện kiểm sát từng tiếp xúc với đàn anh Lục. Chị ấy nói tuy đàn anh Lục rất hiền lành dịu dàng nhưng dường như với ai cũng thế, thậm chí khi anh ấy thẩm vấn kẻ sát nhân hàng loạt cũng vậy."
Triều Tịch không hề nghi ngờ lời cô ấy nói.
Với người xuất thân từ gia đình quyền quý như Lục Trình An, bài học vỡ lòng là phải biết quản lý cảm xúc của bản thân.
Giang Yên dừng một lát rồi bổ sung thêm: "Nhưng em cảm thấy hình như đàn anh Lục đối xử với chị khác biệt hơn đấy."
"Khác thế nào?"
"Là... Là cảm giác rất đặc biệt."
Triều Tịch từ từ đạp phanh, nhìn sang Giang Yên: "Bây giờ em cảm thấy có gì khác lạ không?"
Ngoài cửa sổ xe là đồng ruộng mênh mông, ánh hoàng hôn dịu dàng buông tỏa, đẹp như một bức tranh sơn dầu. Giang Yên ngó xung quanh, tò mò hỏi: "Sao chị dừng xe đột ngột thế ạ?"
Đèn báo hiệu màu vàng trên bảng điều khiển lại nhấp nháy.
"Sao nó lại nháy hai lần nhỉ?"
Triều Tịch tháo dây an toàn: "Hình như giác quan thứ sáu của em có vẻ không linh nghiệm lắm."
"Gì cơ?"
Ô tô tắt máy, cô lấy kính râm đang đeo trên mặt xuống, bình tĩnh nhìn Giang Yên: "Xe có vấn đề rồi, xuống xe kiểm tra xem."
"Xe có vấn đề? Xe lại hỏng gì nữa rồi, chẳng phải vừa đổ xăng xong sao?" Giang Yên chưa có bằng lái xe nên không có bao nhiêu kiến thức về xe cộ, cho rằng xe chỉ gặp ba loại vấn đề.
Một là hết xăng, hai là phanh không ăn như trong phim ngôn tình và ba là xịt lốp.
Cô ấy đã hỏi cả ba vấn đề trên.
Triều Tịch nghe những suy đoán của cô ấy, không khỏi bật cười bất lực. Cô bé này thuộc thế hệ Gen Z, là sinh viên bị những bộ phim truyền hình vô lý, thiếu logic và đầy kịch tính tẩy não.
Cô đi quanh chiếc xe một vòng: "Phanh rất tốt, lốp vẫn căng hơi, có lẽ vấn đề nằm ở bên trong xe."
Giang Yên mặt mày ủ rũ, nhìn quanh đường cao tốc: "Vậy mình phải làm sao bây giờ?"
Triều Tịch đứng bên cạnh xe, từ từ nhấc kính râm lên, phần tóc mái trên trán bị gọng kính kéo ra sau. Hoàng hôn dần buông, màn sương đêm dày đặc bắt đầu giăng lối, gió mát nhẹ nhàng thổi qua làm mái tóc dài của cô rối tung.
Đây cũng là lần đầu tiên cô gặp tình huống này, trong lòng cũng có chút hoảng hốt.
Nhưng Giang Yên đã ngây người ra rồi, cô đành mỉm cười, bình tĩnh trấn an: "Tìm cách đi nhờ xe xem có ai sẵn lòng đưa chúng ta đến Brussels không. Nếu không, thật ra chúng ta cách Brussels cũng không xa, cùng lắm thì xách vali đi bộ đến đó vậy."
Sau khi nghe thấy nửa câu sau, Giang Yên hoàn toàn suy sụp: "Em chưa từng chạy nổi tám trăm mét cả, còn xách hành lý đến đó... Em đi du lịch hay đi tham gia chương trình Biến Hình Kế chứ? Chị hãy nói cho em biết đây không phải sự thật đi."
Triều Tịch: "Nếu chúng ta bắt được xe thì không cần đi bộ đến đó."
"Bắt xe?"
"Ừ."
"Chị nói xem có ai sẵn lòng đưa chúng ta đến đó không?"
"Có lẽ có đấy." Cô cũng không chắc chắn nhưng dù sao cũng phải thử xem sao.
Lúc này Triều Tịch mới nhìn về phía làn xe đi tới đây, đúng lúc ấy, cô phát hiện có một chiếc xe việt dã màu đen đang dừng cách đó mười mét, bật đèn nháy đôi.
Giang Yên cũng nhìn thấy: "Có người hỏng xe giống chúng ta à?"
Triều Tịch nheo mắt: "Chị không rõ nữa."
Hoàng hôn dần dần khuất dần sau đường chân trời.
Chiếc xe kia bật đèn pha, ánh sáng chói lọi rọi thẳng vào mắt cô, Triều Tịch vô thức đưa tay lên che, sau khi mắt đã quen với ánh sáng mới thì cô hạ tay xuống.
Cửa xe hai bên mở ra, có người đi xuống từ trên xe.
Người ấy xuyên qua màn đêm mờ mịt, bước đến trước mặt cô và dừng lại.
Giang Yên ngạc nhiên: "Đàn anh Lục?"
Lục Trình An: "Ừ."
Giang Yên: "Hai người cũng bị hỏng xe?"
"Không có." Lục Trình An nhíu mày, nhìn sang Triều Tịch: "Xe em chết máy rồi sao?"
Triều Tịch: "Ừ."
Lục Trình An: "Lên xe tôi đi."
Đáng lẽ cô nên từ chối nhưng đây là vùng hẻo lánh, lại còn là nơi đất khách quê người, cô không có bất cứ lý do gì để từ chối anh.
Triều Tịch không chút ngại ngùng, gật đầu: "Làm phiền anh nhé."
"Không phiền."
Triều Tịch mở cốp sau xe, đưa tay định lấy vali của mình, nhưng một cánh tay khác đã nhanh hơn cô, lấy chiếc vali đi.
Lục Trình An cầm cả vali của Giang Yên giúp cô ấy.
Giang Yên vô cùng cảm kích, đôi mắt sáng rực: "Cảm ơn đàn anh Lục ạ!"
Lục Hứa Trạch không nhịn được nữa: "Chị mau bỏ ngay cái vẻ si mê đó đi."
Trước đây hai người chưa từng gặp nhau bao giờ, mà không hợp nhau đến thế này thì cũng hơi lạ.
Lục Hứa Trạch và Giang Yên cùng nhau kéo vali đến bên cạnh xe.
Ở phía sau, Lục Trình An và Triều Tịch kề vai đi tới.
Lục Trình An: "Em gọi điện thoại cho bên bảo hiểm chưa?"
"Tôi gọi rồi."
"Nhân tiện gọi điện báo cho bên thuê xe một tiếng luôn."
"Ừm, sau khi lên xe tôi sẽ gọi điện giải thích với họ."
Im lặng vài giây, Triều Tịch chợt nói: "Cảm ơn anh."
Làn gió đêm se lạnh hòa cùng tiếng thở dài khe khẽ của anh ta: "Triều Tịch, em có cần phải xa cách với tôi như thế sao?"
Cô cụp mắt.
Lục Trình An mở cửa ghế phụ, ra hiệu cho cô lên xe, trong lúc cô còn đang do dự, Lục Hứa Trạch đã cất vali xong, đi từ phía sau xe lên, mở cửa ghế sau, cười rạng rỡ: "Chị ơi, chị ngồi phía trước sẽ hợp lý hơn đấy ạ."
Triều Tịch không do dự nữa, ngồi vào xe.
Anh ta tính đóng cửa xe nhưng lại bị cô giơ tay ra ngăn.
Lục Trình An nhìn cô, vẻ mặt đầy hoang mang.
Phía sau anh ta là bầu trời đêm rộng lớn với hàng ngàn vì sao lấp lánh sáng rực của vùng đất hoang châu Âu, đôi mắt của người đàn ông đen láy như obsidian, thời gian đã khắc lên khuôn mặt anh ta vẻ phong trần của một người đàn ông trưởng thành.
Không thể phủ nhận rằng anh ta thực sự sở hữu một ngoại hình xuất sắc.
Đáng tiếc là cô đã qua cái tuổi mê mẩn trai đẹp từ lâu, huống hồ người đối diện lại là Lục Trình An.
Giọng của Triều Tịch vốn mềm mại nhưng lúc này cô lại dùng chính giọng nói êm dịu ấy để thốt ra một lời từ chối lạnh lùng, như muốn đẩy người ta ra xa vạn dặm: "Tôi và anh không thân lắm nhỉ?"
Tiếng ồn ào ở ghế sau biến mất, không khí bỗng chốc đóng băng, chỉ có sắc mặt của Lục Trình An không hề thay đổi.
Anh ta không tức giận mà còn bật cười.
Giang Yên và Lục Hứa Trạch nhìn nhau.
Giang Yên: Anh em trông đẹp trai thế mà hình như đầu óc có vấn đề à?
Lục Hứa Trạch cố gắng phản bác: Trước đây anh trai em không như vậy.
Giang Yên: ?
Giang Yên bàng hoàng, tự hỏi rốt cuộc cô ấy đã mê mẩn loại người nào thế này?
Lục Hứa Trạch suy nghĩ, trước đây không có ai đối xử với anh trai mình như thế.
Nghĩ đến đây, cậu ấy nhìn về phía Triều Tịch với vẻ suy tư.
Sau khi tới Brussels, Lục Trình An hỏi Triều Tịch: "Hai người ở khách sạn nào?"
Triều Tịch đọc tên khách sạn.
Lục Trình An nhướn mày: "Trùng hợp nhỉ."
Cô bỗng dưng bực bội, hỏi anh ta: "Anh ở Brussels bao lâu?"
"Vốn dĩ chỉ định ở hai ngày."
"Vốn ư?"
Lục Trình An không trả lời.
Tới khách sạn, lúc bốn người làm thủ tục nhận phòng, họ được đưa cho hai thẻ phòng, trùng hợp thay lại nằm ngay sát nhau.
Trước khi vào phòng, Lục Trình An gọi Triều Tịch: "Lát nữa đi ăn tối chung chứ?"
Triều Tịch không hiểu vì sao anh ta có thể giữ vẻ bình tĩnh ung dung như chưa từng có chuyện gì xảy ra thế này, vừa rồi cô đã chà đạp lên lòng tự trọng của anh ta, chẳng lẽ anh ta không tức giận, không ghi hận trong lòng chút nào sao?
Thế nhưng lúc này cô không có sức để so đo những chuyện đó.
Cô đã chạy xe trên đường cao tốc cả ngày, đường đi có rất nhiều khúc cua, cô cũng chưa ăn trưa, giờ phút này đói đến phát hoảng, hơn nữa Giang Yên ở bên cạnh còn kéo góc áo cô, gật đầu ra hiệu "em muốn đi".
Triều Tịch thỏa hiệp: "Tôi đã đặt bàn ở nhà hàng Chez Leon trước rồi, lát nữa đi chung đi."
Lục Trình An: "Ừ."
Sau khi vào phòng, Lục Trình An đi tắm rửa, lúc anh ta đang lau tóc thì cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng từ bên cạnh, anh ta lườm Lục Hứa Trạch: "Em không đi tắm à?"
"Để lát nữa ạ." Lục Hứa Trạch nhìn anh ta với vẻ muốn nói lại thôi.
Lục Trình An không rảnh để tâm đến cậu ta, cầm điện thoại trả lời tin nhắn.
Trong Wechat có rất nhiều tin nhắn chưa đọc, anh ta lướt qua những tin nhắn công việc, định chờ hết kỳ nghỉ đông mới trả lời. Đây là thời gian riêng tư, không bàn chuyện công việc, hơn nữa nếu có việc khẩn cấp thì họ đã gọi điện thoại cho anh ta rồi.
Anh ta mở tin nhắn Lương Diệc Phong gửi cho mình.
Lương Diệc Phong: [Sao phải thế.]
Ba chữ đơn giản toát lên vẻ chế giễu.
Lục Trình An trả lời anh ấy: [Trước đây tôi không nói cậu như vậy.]
Bây giờ Lương Diệc Phong đã ôm được người đẹp vào lòng, nhưng để có được kết quả này, anh ta đã đợi chín năm. Lúc đó, những người anh em khác đều khuyên anh ta đừng đợi nữa, chỉ riêng Lục Trình An thì khác.
Lương Diệc Phong: [Quý Triều Tịch khác Chung Niệm.]
Lục Trình An: [Cô ấy tên là Triều Tịch.]
Hiếm khi Lương Diệc Phong thấy một khía cạnh cố chấp như vậy từ anh ta, là anh em, anh ta nên đứng về phía anh ta, nhưng vẫn tỉnh táo nhắc nhở: [Bệnh viện của tôi đã nhận được sơ yếu lý lịch của cô ấy, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tháng sau cô ấy sẽ đến bệnh viện làm việc, hôm qua bác cô ấy hỏi tôi có muốn để cô ấy đi theo tôi hay không.]
Bàn tay Lục Trình An bỗng siết chặt chiếc điện thoại.
Lương Diệc Phong: [Chắc cả nhà họ Quý đã biết tin cô ấy muốn về nước rồi.]
Lục Trình An: [Tôi biết rồi.]
Lương Diệc Phong: [Nếu chưa tìm được cô ấy thì nhân cơ hội này về sớm đi.]
Lục Trình An: [Tôi tìm thấy rồi.]
Lương Diệc Phong: [?]
Lục Trình An: [Ừ, tôi đã gặp được cô ấy rồi.]
Lương Diệc Phong: [Quyết định thật sao?]
Một câu hỏi không đầu không đuôi, nhưng Lục Trình An hiểu ý của anh ta.
Quyết định nhảy vào vũng lầy này thật sao?
Dù sao thì tiếng xấu "con gái riêng" nhà họ Quý của Triều Tịch cũng vang xa.
Anh ta là cậu hai nhà họ Lục đầy kiêu hãnh.
Quyết định chọn cô ấy thật sao?
Anh ta chưa bao giờ do dự.
Một ánh mắt lơ đãng năm nào đã khiến anh ta nhớ nhung cả đời, hoàn toàn đắm chìm vào đó.
Người ngoài miêu tả cô bằng cụm từ "hoa hồng nơi hoang vu", quả thật, cô giống hệt một đóa hồng. Những cành hồng mạnh mẽ quấn chặt lấy từng dây thần kinh của anh ta, đốt lên ngọn lửa đen tối trong cuộc đời anh ta.
Hòa hồng nơi hoang vu, gian nan mà may mắn sống sót, nở rộ kiêu hãnh, quyến rũ và xinh đẹp, tràn ngập vẻ huy hoàng.
Nửa đời trước của cô ấy đúng là như thế.
Cụm từ này quá hợp với cô, như thể đó chính là bản chất của cô.
Trả lời tin nhắn xong, anh ta ném điện thoại lên sofa, chống hai tay lên đầu gối, mái tóc nửa ướt nửa khô che đi đôi mắt đen như mực của anh ta: "Hỏi đi."
Lục Hứa Trạch: "Hỏi gì chứ?"
"Chẳng phải em có chuyện muốn hỏi anh sao?"
"..."
"Không có?"
"Có."
Lục Hứa Trạch hít một hơi, nhìn chằm chằm Lục Trình An, hỏi từng câu từng chữ: "Anh, có phải trước đây anh từng làm chị Triều Tịch tổn thương không? Hay là... Anh từng quen chị ấy rồi sau đó cắm sừng chị ấy?"
Cùng lúc đó, Giang Yên cũng nói với Triều Tịch: "Chị, em cứ cảm thấy đàn anh Lục có vẻ thích chị, còn là kiểu thích giữa nam và nữ nữa."