Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng
Sự Trả Giá Của Quý Quân Lăng
Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này, biên kịch thong thả đến muộn. Cô ấy tìm Triều Tịch để bàn về buổi tiệc mừng đóng máy bộ phim, đoàn làm phim sẽ tổ chức vào tối nay, và Triều Tịch, với vai trò chuyên gia cố vấn kỹ thuật, tất nhiên cũng được mời.
Triều Tịch từ chối: "Tối nay tôi phải trực."
Biên kịch ra vẻ đã hiểu, đồng thời đưa cho Triều Tịch một túi quà: "Cảm ơn cô đã giúp đỡ chúng tôi trong suốt thời gian qua."
"Không cần đâu."
"Cần mà, cô nhận đi." Biên kịch nói: "Chỉ là vài cây son, cũng không đắt lắm đâu. Chúng tôi biết cô có lương rồi nhưng thật sự cô là người hợp tác tốt nhất chúng tôi từng gặp, từ tính cách đến thái độ làm việc đều rất tốt. Đây là chút lòng thành của chúng tôi, cô nhận lấy đi."
Không tiện từ chối, Triều Tịch đành nhận.
Sau khi xuống sân thượng, cô phải đi thang máy về phòng làm việc.
Khi Triều Tịch bước xuống cầu thang, cô gặp Doãn Lạc dẫn theo một nhóm trợ lý.
Lúc đi ngang qua, Doãn Lạc đột nhiên gọi cô lại: "Quý Triều Tịch."
Triều Tịch dừng bước.
Doãn Lạc là người biết co biết duỗi, cô ta nhanh chóng cúi người: "Xin lỗi."
Trên mặt Triều Tịch vẫn thản nhiên, không chút cảm xúc.
Doãn Lạc: "Tôi chơi thân với Quý Quân Lăng lâu nên cô ta nói gì tôi cũng tin, xin lỗi."
Cô không bận tâm.
Doãn Lạc: "Về chuyện của Lục Trình An, tôi biết suốt mấy năm qua anh ấy đều chờ đợi cô, nhưng tôi bị Quý Quân Lăng lừa gạt, không chỉ tự lừa dối bản thân mà còn khiến người khác hiểu lầm, tưởng rằng anh ấy đang chờ tôi. Xin lỗi cô."
Cô cũng không bận tâm.
Doãn Lạc: "Về chuyện của em trai tôi, xin lỗi."
Cô ta dừng lại vài giây, đột nhiên nâng giọng lên, giọng điệu gần như cầu xin: "Vậy cô có thể nói với Lục Trình An tha cho gia đình tôi được không? Cha mẹ tôi đã lớn tuổi rồi, họ không chịu nổi sự giày vò này."
Cuối cùng Triều Tịch cũng có phản ứng: "Cô nên đi cầu xin Lục Trình An thì hơn."
"Vô ích thôi, anh ấy làm tất cả mọi chuyện đều vì cô."
Chính vì tất cả những gì Lục Trình An làm đều vì cô nên Triều Tịch không thể can dự vào bất cứ chuyện gì. Bởi vì nếu làm vậy, cô sẽ chà đạp lên tấm lòng chân thành của Lục Trình An, coi nhẹ những nỗ lực anh ấy đã bỏ ra.
Mà cô lại rất hiểu Lục Trình An, cho dù cô có khuyên anh, anh cũng sẽ không dừng lại.
Cô thường mềm lòng, còn anh thì ít khi khoan dung.
Vì vậy, để đòi lại tất cả những gì cô đã mất trong mười năm qua, cả tình yêu, tình thân, danh tiếng, tiền đồ và tất cả mọi thứ khác, tất cả đều do một mình Lục Trình An gánh vác.
Triều Tịch cất bước về phía thang máy.
Đột nhiên, giọng điệu của Doãn Lạc trở nên gay gắt: "Vấn đề lớn nhất giữa hai người chẳng phải là Quý Quân Lăng sao? Cách hai người xử lý Quý Quân Lăng là đuổi cô ta ra khỏi Quý gia, bắt cô ta ra nước ngoài. Vậy mà đối với tôi lại tàn nhẫn đến thế, tại sao chứ?"
Triều Tịch dừng lại bước chân.
"Quý Quân Lăng bị đuổi khỏi Quý gia rồi sao?"
"Đúng vậy, cô không biết sao?" Doãn Lạc bỗng cười lên, nụ cười lạnh lẽo: "Quý Quân Lăng đi rồi, ra nước ngoài sống sung sướng. Còn cô, cô trở về làm cô chủ đích thực của Quý gia. Tôi sai ở đâu, cha mẹ tôi sai ở đâu mà phải chịu cảnh công ty rơi vào bờ vực phá sản chứ?"
Triều Tịch: "Chuyện này không liên quan gì đến tôi."
Cô nhấn nút thang máy đi xuống, không chút do dự rời đi.
Lúc trở lại văn phòng, Triều Tịch đặt túi son nhỏ sang một bên.
Cô lấy điện thoại ra, vừa định gọi cho Lục Trình An thì anh đã gọi đến.
Triều Tịch nghe máy nhưng không nghe thấy tiếng Lục Trình An.
Cô nghĩ có thể là Lục Trình An gọi nhầm số, đang định tắt máy thì nghe thấy một giọng nói khác.
Là Quý Quân Lăng.
Lúc này, Lục Trình An đang ngồi đối diện với Quý Quân Lăng.
Quý Quân Lăng cười khẩy: "Nhìn thấy tôi thế này, chắc hẳn anh vui lắm rồi nhỉ, Lục Trình An?"
Trong hơn một tháng qua, tất cả các sản nghiệp của Tùy Thuấn đã bị tập đoàn Thẩm thị thâu tóm. Theo lời Lục Trình An, những gì có lợi cho tập đoàn Thẩm thị thì giữ lại, còn những phần không phải thế mạnh của tập đoàn Thẩm thị thì bán tháo.
Tùy Thuấn thích Quý Quân Lăng. Một là vì Quý Quân Lăng quả thật xinh đẹp, lại có năng lực làm việc tốt, đúng kiểu người hoàn hảo. Hai, cũng là lý do quan trọng nhất, Quý Quân Lăng mang họ Quý, là tiểu thư lớn của Quý gia. Ở bên cô ta đồng nghĩa với việc kết giao với Quý gia, vậy thì sự nghiệp của anh ta sau này sẽ vô cùng tươi sáng.
Nhưng không ngờ, sự rực rỡ lại bị vùi dập không thương tiếc.
Bây giờ anh ta chỉ là một con chó bị ruồng bỏ, bạn bè ngày trước không ai dám ra tay giúp đỡ. Lý do rất đơn giản, chỉ vì... "Không phải tôi không giúp cậu, Thẩm Phóng đã nói rồi, nếu ai giúp cậu thì công ty của người đó cũng sẽ bị thâu tóm."
Sau đó Tùy Thuấn mới biết, tất cả mọi chuyện đều vì Quý Quân Lăng.
Người này không phải tiểu thư cả của Quý gia, thậm chí cô ta còn không phải con gái ruột mà chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi! Thế mà cô ta dám cầm những thứ giả dối đi lừa gạt anh ta, lừa dối cả giới thượng lưu này bấy lâu nay!
Tùy Thuấn tức giận cắt đứt quan hệ với Quý Quân Lăng ngay lập tức.
Tùy Thuấn vốn dĩ chỉ là bàn đạp cho Quý Quân Lăng nên cô ta cũng không buồn bận tâm, mỗi ngày có vô số thiếu gia nhà giàu theo đuổi cô ta. Nhưng cô ta không ngờ Lục Trình An lại quá giỏi, những người bình thường theo đuổi cô ta vừa thấy cô ta gọi điện đến thì chẳng dám nghe, cô ta đến công ty cũng không dám tiếp đón.
Quý Quân Lăng thích hưởng thụ danh hiệu tiểu thư cả Quý gia.
Hưởng thụ lợi ích mà Quý gia mang lại cùng với ánh mắt ghen tị của mọi người.
Hưởng thụ cuộc sống xa hoa hơn người.
Còn bây giờ, cô ta lại trở thành một con chuột chạy qua đường bị mọi người lên án, ánh mắt của họ nhìn cô ta chỉ toàn là sự phản bội, vừa ghê tởm lại chán ghét, dường như họ đang nhìn một thứ rác rưởi nào đó.
Trong giới thượng lưu của họ, tầng lớp phân chia rất rõ ràng và rạch ròi.
Trước đây Quý Quân Lăng vốn là kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn nhưng sau khi gặp chuyện này, cô ta đã trở thành một thứ hàng hóa hạ cấp trong xã hội.
Cho dù ở trong nơi thanh tao và trong sạch như Quý gia, được giáo dục chất lượng tốt nhưng bản tính tham lam và xấu xa của cô ta vẫn không thể thay đổi.
Mọi người nói cô ta đã thối nát từ trong xương tủy.
Ở bất kỳ thời đại nào, lời nói luôn là vũ khí hiệu quả nhất để công kích người khác, mỗi câu nói giống như một con dao găm đâm thật sâu vào tim cô ta, khiến cô ta đau đớn không ngừng.
Hơn nữa, những người càng thích tận hưởng vẻ ngoài hào nhoáng lại càng dễ cảm thấy tự ti.
Quý Quân Lăng sắp phát điên rồi.
Cô ta khóc lóc cầu xin cha mẹ nuôi, cầu xin ông cụ Quý.
Vợ chồng Quý Diên vốn đối xử với cô ta như con ruột nhưng sau sự việc của Triều Tịch, họ không thể thân thiết với Quý Quân Lăng được nữa. Những năm qua cũng thấy rõ cách Quý Quân Lăng khéo léo và cẩn thận dùng tên tuổi Quý gia để khoe khoang ra bên ngoài, cô ta không làm gì sai nhưng sai ở chỗ là quá phô trương.
Huống hồ bây giờ, Triều Tịch đã trở về.
Quý Diên nhìn cô ta, thở dài nói: "Những năm qua, chúng tôi không đối xử tệ với cô nhưng cô... ỷ lại việc đó mà được voi đòi tiên."
Từ trước đến giờ ông cụ Quý luôn trong trạng thái dưỡng bệnh, không hề hay biết ngoài kia người ta bàn tán về Triều Tịch như thế nào, cũng như về Quý Quân Lăng ra sao. Sau khi Lục Trình An nói với ông ấy, đó cũng là lần hiếm hoi ông ấy tức giận đến thế, bàn tay cầm gậy cũng run rẩy.
Lục Trình An không bỏ lỡ cơ hội tiếp tục nói: "Vậy ông nghĩ vì lý do gì mà Triều Tịch lại phải ra nước ngoài, bởi vì lúc đó cô ấy bị tất cả mọi người chỉ trích, bảo cô ấy là... đứa con riêng không thể lộ diện trước ánh sáng."
Ông cụ Quý: "Đừng nói nữa."
Ông ấy cố nén giận: "Quý gia không thể chứa chấp người như vậy."
Cho nên khi Quý Quân Lăng trở về, câu hỏi đầu tiên ông cụ Quý dành cho cô ta là: "Cảm giác này không dễ chịu đúng không?"
Quý Quân Lăng tưởng đó là sự quan tâm.
Cô ta mắt đỏ hoe gật đầu.
Nhưng ông cụ Quý chẳng mấy chốc lại nói: "Vậy mà cháu gái ruột của tôi, Triều Tịch của tôi cũng phải trải qua những năm tháng như vậy đó... A Lăng này, Quý gia không đối xử tệ với cô, khi cô đi ra ngoài truyền bá những lời đó, lương tâm cô không thấy cắn rứt sao? Nửa đêm cô không giật mình tỉnh giấc sao? Lúc đó con bé Triều Tịch mới bao nhiêu tuổi chứ?"
Ông cụ Quý gõ gậy xuống đất, giọng nói nặng nề, mang theo sự giận dữ và xót xa: "Lúc đó con bé mới mười tám tuổi thôi đấy! Tôi thậm chí không dám tưởng tượng con bé đã chịu đựng những ngày tháng đó ra sao!"
Đã rất lâu ông cụ Quý không có cảm xúc mạnh mẽ đến vậy, ngay cả khi vợ qua đời, ông ấy cũng bình tĩnh chấp nhận nhưng chỉ riêng lúc này, lòng ông ấy như bị xé nát.
Ông cụ thở dốc, ôm ngực điều chỉnh hơi thở, sau đó nói rất chậm nhưng không để lại một chút dư địa nào: "Cô đi đi, Quý gia không chứa chấp được người như cô."
Sau khi cô ta gặp sự cố, câu mà cô ta nghe nhiều nhất chính là... Sao Quý gia có thể có người như cô?
Còn có câu bổ sung sau đó... Tôi quên mất, cô ta nào phải người của Quý gia đâu.
Những ánh mắt ngưỡng mộ và ca ngợi ngày xưa giờ đây trở thành những thanh dao sắc bén, đâm từng nhát vào những phần mềm yếu và dễ tổn thương nhất trong cơ thể cô ta.
Quý Quân Lăng đành chấp nhận thất bại.
Cô ta rời khỏi Quý gia.
Ông cụ Quý dù nói là đuổi cô ta đi nhưng cũng không làm gì thực tế, vẫn là Quý Quân Lăng tự chủ động về nhà, thu dọn đồ đạc rồi ra đi.
Ngày cô ta rời đi, Văn Tình bước vào phòng cô ta, vốn là một người phụ nữ dễ xúc động, giờ phút này mắt bà ấy đỏ hoe nhưng cũng không ngăn cản Quý Quân Lăng rời đi.
Quý Quân Lăng đã nhận thức rõ thực tế, sau khi thu dọn đồ đạc, cô ta nói: "Mẹ có trách con không?"
Văn Tình: "Không còn ý nghĩa gì nữa."
"Lúc Triều Tịch rời đi, mẹ đã trách con, con biết, con nuôi dù tốt đến đâu cũng không thể bằng con ruột." Quý Quân Lăng mỉa mai: "Nếu đã như thế, tại sao lúc trước lại nhận con làm con nuôi chứ? Nếu đã nhận con rồi, sao lại không thể đối xử với con như con ruột chứ?"
Văn Tình: "Mẹ luôn coi con như con gái ruột."
Quý Quân Lăng cười nhạo.
Cô ta không quay đầu lại mà bước đi.
Lúc ra khỏi Quý gia, một chiếc xe dừng lại trước mặt cô ta.
Có người bước ra từ bên trong: "Có người muốn gặp cô một lần."
Cô ta không suy nghĩ nhiều, bước lên xe.
Sau khi xuống xe, quả nhiên, người muốn gặp cô ta là Lục Trình An.
Quý Quân Lăng nhìn anh: "Những gì anh làm với tôi, Triều Tịch có biết không? Cô ấy không biết chứ nhỉ, nếu cô ấy biết, anh tuyệt đối không dám làm như vậy với tôi."
"Vì sao?"
Giọng nói Lục Trình An lạnh lùng, mang theo chút thích thú: "Chỉ vì cô ấy nợ cô hai cái mạng sao?"
Quý Quân Lăng: "Anh biết sao?"
"Có gì mà tôi không biết." Giọng điệu Lục Trình An rất nhẹ nhưng toát ra một khí thế lạnh lùng và tàn nhẫn: "Cô nên cảm thấy may mắn vì đã cứu cô ấy, nếu không tôi sẽ không chừa cho cô một lối thoát nào đâu."