74. Nỗi Ám Ảnh Ẩm Thực Của Phó Diễm

Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng

Nỗi Ám Ảnh Ẩm Thực Của Phó Diễm

Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay, buổi livestream của Phó Diễm muộn hơn bình thường nửa tiếng, và lý do anh lùi lịch phát sóng là "đi ăn cơm".
Nhiều fan theo dõi livestream của anh đã lâu đều biết anh không thường xuyên ăn cơm. Phó Diễm giải thích: "Phải giữ dáng, không giữ dáng thì sao tôi có thể đứng đầu danh sách chị đẹp quyền lực nhất chứ?"
Nhưng sự thật là anh mắc chứng biếng ăn nhẹ.
Thông thường, chứng biếng ăn xuất phát từ việc ăn kiêng và giảm cân. Tuy nhiên, Phó Diễm mắc chứng biếng ăn không phải do ăn kiêng hay cố gắng giảm cân, mà chủ yếu là vì… đồ Phó Sênh nấu quá khó nuốt, đến mức có thể gọi là ẩm thực địa ngục.
Ba mẹ Phó Diễm thường xuyên công tác nước ngoài hàng năm, trong nhà chỉ có hai chị em Phó Sênh và Phó Diễm.
Cơm hộp chỉ mới thịnh hành vài năm gần đây. Trước đây, khi cơm hộp chưa phổ biến, Phó Diễm luôn phải đối mặt với những món ăn trông có vẻ tươm tất nhưng ăn vào thì dễ sùi bọt mép. Tuy nhiên, xuất phát từ lòng tin dành cho chị gái ruột, Phó Diễm vẫn ăn.
Ăn đến miếng thứ ba, anh buồn nôn và nôn ói. Hệ quả là cả ngày hôm đó, anh chẳng muốn ăn uống gì thêm.
Ngày hôm sau, Phó Sênh nấu một bát cháo trắng.
Phó Sênh nói đầy tự tin: "Em trai à, một bát cháo trắng thôi mà, em nghĩ trên đời này lại có người không nấu nổi cháo trắng sao? Chuyện đó không thể xảy ra! Với lại, chị cũng đã nếm thử rồi, cháo này người ăn được."
Và thế là Phó Diễm bưng bát cháo lên và húp.
Nhưng lúc húp cháo, anh luôn cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ, nhưng lại không thể nói rõ lạ ở điểm nào.
Đến đêm, anh bị tiêu chảy.
Phó Diễm chán nản: "Em hỏi lại chị một lần nữa, chị có thật sự ăn thử món cháo đó chưa?"
"… Chưa." Phó Sênh chột dạ đáp: "Chị cũng không biết tại sao bát cháo chị nấu lại không ăn được…"
Tình cờ lúc đó đang là kỳ nghỉ hè, thời tiết nóng bức cũng là nguyên nhân khiến người ta không muốn ăn. Vì để giữ dáng nên hàng ngày Phó Sênh chỉ ăn ít dưa chuột, cà chua… Ban đầu, cô còn muốn tự mình vào bếp vì Phó Diễm, nhưng sau chuyện lần đó, cô không dám nấu nướng nữa. Cuối cùng, cô đành đưa tiền cho Phó Diễm để anh tự lo liệu chuyện ăn uống.
Bị giày vò như vậy, Phó Diễm cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống gì. Anh vội vàng chơi game, vứt tiền lên bàn và chỉ tập trung vào game. Cứ hễ vào game là anh quên hết thời gian, đến khi bụng đói cồn cào thì trời đã rạng sáng.
Mà vào lúc rạng sáng, chẳng có cửa hàng nào mở cửa. Thấy phiền phức, anh uống một chai Coca rồi đi ngủ.
Con người ta mà, khi lượng thức ăn giảm dần, cảm giác thèm ăn cũng sẽ giảm.
Và thế là Phó Diễm nhịn ăn liên tục mấy ngày như vậy, dần dần anh cũng không còn quá nhiều ham muốn về đồ ăn. Thỉnh thoảng thấy đói, anh sẽ lấy gói bánh quy giảm cân của Phó Sênh dưới sofa rồi lén lút ăn thay bữa chính, thậm chí chỉ ăn vài cái đã thấy no.
Mà nguyên nhân cuối cùng dẫn tới chứng biếng ăn ở anh là…
Vào một ngày nọ, Phó Sênh nổi hứng vào bếp, cô loay hoay trong bếp cả buổi, xào một đĩa mì với trứng gà và chân giò hun khói.
Trong ba món này, riêng lẻ thì món nào cũng ngon. Dù chế biến thế nào cũng có thể ăn được, còn ngon hay không lại là chuyện khác. Phó Diễm nghĩ chắc chắn chúng không thể dở được.
Kết quả là khi ngồi xuống bàn cơm, anh nhìn thấy một đĩa đồ ăn cháy khét.
Phó Diễm hỏi với giọng thành khẩn: "Chị xào một đĩa dây thép à?"
Phó Sênh: "…"
Anh lấy một chiếc đũa lật dở đồ ăn, gắp một miếng đen như mực: "Đây là gì?"
"… Chân giò hun khói."
Tay Phó Diễm run rẩy, anh lại tiếp tục gắp một thứ khác, cau mày hỏi: "Chị bỏ phân vào đây à?"
"… Đây là trứng gà."
Phó Diễm đặt đũa xuống, khóe miệng giật giật, anh cười khẩy: "Chị nói đây là phân gà em còn tin, chứ thứ này mà là trứng gà sao? Cái đĩa mì xào trứng gà, chân giò hun khói mà ngay cả một kẻ ngốc không biết nấu nướng cũng làm được trong truyền thuyết đây sao?"
Mặt Phó Sênh đỏ bừng: "Giỏi thì em tự nấu đi! Nấu thử cho chị xem! Đừng có chỉ biết nói suông, nếu thế chị dùng miệng cũng có thể nấu được món Phật nhảy tường* đấy."
*Phật nhảy tường: là một loại súp trong ẩm thực Phúc Kiến.
"Được rồi, hôm nay ông đây sẽ cho chị biết thế nào là masterchef."
Nói xong những lời này, Phó Diễm đích thân vào bếp.
Anh mở gói mì ăn liền, đổ nước và mì vào nồi, sau đó dừng lại.
Phó Sênh: "Em nấu mì đi."
"Em chỉ đang suy nghĩ cách nấu thế nào ngon hơn thôi."
"Em ném mì vào nước rồi."
Anh không động đậy.
Im lặng vài giây, Phó Sênh cẩn thận hỏi: "Em biết làm không? Đừng nói em không biết cách bật bếp nhé?"
"… Thế, bật bếp kiểu gì?"
Phó Sênh: "…"
Tay nghề nấu nướng của Phó Diễm cũng ngang ngửa Phó Sênh.
Từ sau lần đó, Phó Diễm cũng không thích ăn gì nhiều nữa.
Sau này, ba mẹ nhà họ Phó về, họ nhận thấy có điều bất ổn nên đưa hai đứa con tới bệnh viện làm kiểm tra. Phó Sênh không ăn gì là vì cô đang trong quá trình ăn kiêng, giữ dáng, còn Phó Diễm không ăn chỉ đơn giản vì anh không có hứng thú với đồ ăn, và cũng chẳng ăn được gì.
Chứng kén ăn nhẹ.
Căn bệnh này kéo dài suốt mấy năm nay vẫn chưa chữa khỏi.
Suy cho cùng, ba mẹ Phó quá bận rộn công việc nên không có thời gian chăm sóc anh. Mà bản thân Phó Diễm cũng không thấy có gì bất ổn, mặc dù anh chẳng ăn uống gì nhưng vẫn cao tới 1m9, một người suy dinh dưỡng thì làm sao có thể cao như vậy được?
Có rất nhiều người bình luận trong buổi livestream.
[Hôm nay bé yêu Diễm lại ăn cơm rồi à?]
[Bé yêu Diễm đừng cố giữ dáng làm gì! Con gầy như vậy rồi! Béo lên cho mẹ!]
[Lại là nhóm fan mẹ, đừng tới đây!]
[Nhóm fan mẹ à, bé yêu Diễm đang giảm béo, còn mấy người thì sao?]
Phó Diễm nhìn lướt qua phần bình luận, anh duỗi tay xoa gáy, nói: "Ngay cả tiên nữ còn phải uống sương sớm để giữ vóc dáng. Mấy người nhìn lại mình đi, mấy người có thể tự lừa dối bản thân nhưng cân nặng thì không."
"Hơn một trăm kg là hơn một trăm kg."
"Vì mục tiêu mặc quần áo đẹp hơn, phải giảm cân."
"Còn lý do là vì đàn ông á? Đàn ông không xứng để mấy người giảm cân."
Giang Ngư nhìn thấy một bình luận thoáng qua: [Bé yêu Diễm: Tôi đang tàn nhẫn đến mức tự chửi rủa mình.]
Cô không nhịn nổi cười.
Khi điện thoại ngắt kết nối, Phó Sênh vẫn đang nói: [Tôi cũng hy vọng một ngày nào đó thằng bé có thể ngoan ngoãn ngồi ăn, Tiểu Ngư à, tôi biết ơn cô.]
Giang Ngư: [Không sao, ngày mai vẫn vào thời gian này chứ?]
Phó Sênh: [Ừ ừ, tôi đã gọi điện cho nhà hàng rồi, khoảng bảy giờ hàng ngày họ sẽ mang cơm hộp đến, đến lúc đó cô cứ ghé qua trông chừng giúp tôi là được. Đúng rồi, tôi có gọi thêm phần ăn đấy, cô có thể ăn chung với thằng chó con đó luôn.]
Giang Ngư: [Không được, nhà tôi còn một đứa nhỏ nữa.]
Phó Sênh: [Cô có thể dẫn cả đứa nhỏ nhà cô sang nhà tôi rồi ngồi ăn cùng với thằng chó con đó luôn.]
Giang Ngư: [Tôi rất tò mò, Phó Diễm gọi cô là gì?]
Phó Sênh: [Sao cô biết nó tên Phó Diễm?]
Giang Ngư sửng sốt.
Phó Sênh: [Ai da, thằng chó con nhà tôi cũng biết tự giới thiệu bản thân á? Cũng không tệ, không tệ, xem ra nó khá thích cô đấy.]
Không phải, chỉ đơn giản là vì tôi thường xem livestream của cậu ấy thôi.
Người đứng đầu trong danh sách tặng quà ở livestream của anh chính là tôi.
Bây giờ có rất nhiều người trên livestream ầm ĩ đòi tôi bao nuôi anh, muốn anh mau chóng thu dọn hành lý rồi chạy vào lòng tôi, yên vị làm một chàng trai trắng trẻo ngoan ngoãn.
Phó Sênh: [Nó gọi tôi là gì ư?]
Phó Sênh: [Nó gọi tôi là Nữ vương điện hạ.]
Giang Ngư giữ nguyên thái độ ngờ vực.
Ngày hôm sau, cô đến sớm hơn vài phút.
Lúc xuống lầu, cô tình cờ gặp Phó Diễm vừa đi lấy cơm hộp về.
Anh đi đằng trước, không để ý Giang Ngư đằng sau.
Anh đang cầm điện thoại, hình như là gọi điện cho ai đó: "Đồ yêu tinh già núi Vu kia, chị có thể tập trung làm việc của mình đi không? Ngày nào chị cũng gọi đồ ăn mang đến cho em làm gì? Chỉ để thể hiện tình chị em sâu đậm thôi sao?"
"Chị có biết đi lấy cơm hộp mệt thế nào không? Đôi chân của em là để đi bộ đo đường chắc?"
"Mẹ nó chứ, chị biết trời lạnh đến mức nào không? Ồ làm sao mà chị biết được, thứ yêu quái già núi Vu này đã tu luyện thành tinh rồi, dù âm mười độ vẫn đi chân trần được mà, chắc chắn chị sẽ bị thấp khớp trước ba mươi tuổi cho mà xem."
"Chị sẽ bước vào trạng thái già nua sớm hơn bình thường?"
"Em không có trái tim à? Chị mới là cái đồ không có trái tim đấy."
"Còn nữa, chị lại còn tìm người đến giám sát em ăn cơm nữa chứ? Mẹ nó chứ, em là chó à mà cần người quản lý?"
"Đã thế chị ấy còn bằng tuổi chị? Chị không nói em còn tưởng người ta mới mười tám chứ, chị nhìn chị rồi nhìn chị ấy xem, ai da, cùng là người mẫu mà sao chị lại vừa già vừa xấu thế? Chị gái kia xinh đẹp hơn chị nhiều, cũng không hẳn là xinh, chủ yếu là trẻ, trông như mười tám tuổi vậy."
"Chị á? Chị thì nhìn giống…" Phó Diễm nói với giọng lười biếng: "Người tám mươi tuổi."
Dứt lời, Phó Diễm giơ điện thoại ra xa.
Ở khoảng cách hai, ba mét, Giang Ngư vẫn có thể nghe thấy tiếng gào thét của Phó Sênh ở đầu dây bên kia.
Vào thang máy, anh lại đưa điện thoại lại gần tai lần nữa, ngước mắt nhìn một cách thản nhiên.
Cánh cửa kim loại của thang máy rộng rãi và sáng rõ, phản chiếu bóng hình cao gầy của anh và cả bóng dáng mảnh khảnh đang chậm rãi bước vào tầm mắt anh. Cô quấn một chiếc khăn quàng cổ, che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt.
Đôi mắt cô hẹp dài, là một đôi mắt phượng hiếm gặp, đuôi mắt trơn nhẵn mà tinh tế. Kiểu mắt này nhìn toát ra vẻ lạnh lùng và hờ hững, nhưng có vẻ cô gặp phải chuyện gì đó khá thú vị nên đuôi mắt hơi nhướng lên, trong mắt ánh lên nụ cười mơ hồ, nụ cười có phần lạnh nhạt, xa cách nhưng cũng có chút dịu dàng.
Trong điện thoại, Phó Sênh vẫn đang nói gì đó nhưng Phó Diễm đã mất tập trung, anh trả lời qua loa: "Biết rồi, chị gái kia đến, em muốn ăn bữa tối cùng chị ấy."
Sau khi cúp máy, Phó Diễm nhìn đồng hồ: "Chị à, chị đến khá đúng giờ đấy."
Giang Ngư đáp qua loa: "Cũng tạm."
Phó Diễm liếc nhìn cô, bất chợt hỏi: "Vừa nãy chị mới nghe cuộc điện thoại của tôi sao?"
"… Nghe một chút."
"Từ khúc nào?"
Giang Ngư quay đầu nhìn anh, đúng lúc chạm phải đôi mắt đen nhánh của anh.
Đèn trong thang máy cũng không quá sáng, khi ánh mắt họ giao nhau giữa không trung, hình như có một luồng sáng mờ ảo nào đó xẹt qua khiến cả hai cùng quay đầu đi.
Sau khi vào cửa, Giang Ngư nói với giọng điệu không nhanh không chậm: "Nghe từ khúc cậu nói tôi giống thiếu nữ mười tám tuổi."
Phó Diễm: "…"
Phó Diễm mở cơm hộp vừa mang về, anh nhìn mớ đồ ăn trước mắt, rầu rĩ thở dài.
Giang Ngư: "Đừng thở dài, hạnh phúc sẽ trốn đi mất."
Phó Diễm: ?
Sao người này có thể ngốc nghếch như vậy?